XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70, CÔ GOÁ CHỒNG VỪA NUÔI CON, KHÔNG NGỜ NGƯỜI CHỒNG “QUÁ CỐ” LẠI VỀ

XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70, CÔ GOÁ CHỒNG VỪA NUÔI CON, KHÔNG NGỜ NGƯỜI CHỒNG “QUÁ CỐ” LẠI VỀ

Tống Uyển Story on-going 09/08/2026 86 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

LÀM GIÀU THẬP NIÊN 80: TRỌNG SINH CHUỘC LỖI VỚI VỢ CON 🎧🔥

“Lão Tam! Lão Tam! Mau tỉnh lại!”. Trần Trác giật mình mở mắt, nước mắt vẫn còn ướt đẫm trên lòng bàn tay sau cơn ác mộng kéo dài hơn bốn mươi năm về sự cô độc và hối hận. Tờ lịch trên đầu giường hiện rõ ngày 3 tháng 6 năm 1986 — ngày định mệnh mà anh có cơ hội để viết lại toàn bộ cuộc đời mình. Liệu lần này, anh có giữ được đôi bàn tay của vợ con, hay lại một lần nữa để họ tan biến vào hư ảo?

Trần Trác của kiếp trước là một đại gia giàu có nhưng sống trong nỗi dằn vặt vô biên vì đã để vợ con ra đi trong nghèo khó. Trọng sinh về năm 1986, anh không còn là gã đàn ông vô tâm, chỉ biết chìm đắm trong những cuộc nhậu nhẹt cùng người anh trai say khướt. Nhìn căn bếp nhỏ nơi Khương Uyển đang tất bật nấu nồi cháo loãng cho cả nhà, Trần Trác thề sẽ dùng trí tuệ của kẻ đi trước thời đại để thay đổi vận mệnh.

Từ việc đảm bảo gia đình có đủ ba bữa cơm no mỗi ngày đến việc bảo vệ sự bình yên cho bố mẹ già và đứa con nhỏ Dương Dương, Trần Trác bắt đầu hành trình làm giàu từ hai bàn tay trắng. Không còn những bữa ăn thắt lưng buộc bụng, anh quyết tâm biến ngôi nhà tranh vách đất thành tổ ấm sung túc nhất vùng.

Tại sao bạn nên nghe bộ truyện này ngay?
🔥 Cốt truyện trọng sinh làm giàu cực kỳ cuốn hút: Từ kẻ tay trắng vươn lên thành ông trùm kinh doanh thập niên 80, những màn “nhảy số” kiếm tiền được thể hiện sắc bén.

💖 Ngọt ngào và chuộc lỗi: Hành trình nam chính chiều chuộng vợ con, bù đắp những sai lầm trong quá khứ khiến người nghe không khỏi rơi nước mắt.

💎 Plot twist thực tế, gần gũi: Những mâu thuẫn gia đình, tình làng nghĩa xóm được tái hiện sống động qua âm thanh, phản ánh đúng nhịp thở của một thời đại đầy biến động.

Lời kêu gọi: Hãy đeo tai nghe và cùng tfullaudio.net quay ngược thời gian về những năm 80 đầy hoài niệm. Để giọng đọc truyền cảm dẫn dắt bạn chứng kiến màn lột xác ngoạn mục của Trần Trác trên hành trình bảo vệ hạnh phúc gia đình! 🎧✨

Bấm PLAY ngay để cùng nhân vật chính bắt đầu hành trình đổi đời! ⚡🎬

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70, CÔ GOÁ CHỒNG VỪA NUÔI CON, KHÔNG NGỜ NGƯỜI CHỒNG “QUÁ CỐ” LẠI VỀ cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

Lão Tam? Lão Tam! Mơ thấy cái gì thế? Mau tỉnh lại!
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơn mơ, Trần Trác đang chìm đắm trong bi thương vô tận, đôi vai bị aivi_pham_ban_quyen đó ra sức lay mạnh khiến anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật mình mở mắt.
Chỉ thấy là người anh trai Trần đang khướt, cả người nồng nặc rượu, mặt đỏ , đôi mắt lờ đờ nhìn anh trêu chọc:
Mơ thấy gì mà còn khóc này!
Khóc? Mình khóc sao?
Trần Trác nghe vậy liềnleech_txt_ngu ngồi dậy, đưa tay quệt mặt. Quả nhiên, lòng bàn tay đẫm, rõ là nước mắt chính mình.
Vừa rồi mình mơ thấy gì?
Trần xoa xoa thái dương, mọi mơ dần trở nên rõ nét.
mơ thấy vợ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã qua đời. Chỉ đến khi mất đi mẹ con cô, anh mớivi_pham_ban_quyen thấu hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ quan trọng với mình . Những ngày tháng sau đó, anh sống trong lỗi ngập tràn, trở thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cỗ kiếm tiền không cảm xúc. Dù sau này có trở thành giàu có nức cả nước, anh luôn cô độc mộtvi_pham_ban_quyen . Anh sống trong nỗi hối hận vô biên suốt hơn bốn mươi năm, cuối cùng mang theo sự nuối tiếc màbot_an_cap bệnh tâm qua đời trong bệnh viện
đến đâyvi_pham_ban_quyen, Trần Trác rùng mình một cái. Anh nhìn quanh quất bốn phía, thấy trên lịch treo ở đầu ghi: Ngày 3 tháng 6 năm 1986.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi, vội vàng hỏi:
Đại ca, Tiểu Uyển và Dương đâu?
Chưa đợi Trần Thanh kịp lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, chị dâu Trương Bình đã vén bước vào phòng. Chị cho Trần Trác chiếc khăn , hừ lạnh một tiếng rồi mắng :
Chú còn đường tìm Uyển cơ ? Chẳng phải vừa nãy mới bị mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi đi sao? Tôi nói nàyvi_pham_ban_quyen, cái tính nếtleech_txt_ngu của chú sao mà ngang ngược thế hả? Cô không cho uống chẳng phải là vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tốt cho chú sao? người vừa đẹpbot_an_cap, nết vừa hiền, con Dương lại được cô ấy nuôi dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa lanh lợi vừa ngoãn. Cái ngữvi_pham_ban_quyen vợ tốt thế, khắp mườileech_txt_ngu dặm tám thôn này tìm ra người thứ đâu! Chú không biết trân trọng thì thôi, còn cho người ta nổi một vẻ mặt tử tế. Cứ đợi đấy, có ngày chú phải hối hận!
Nghe xong, tim Trần Trác bỗng hẫng một nhịp. Anh nhìn ra ngoài trời đã tối mịt, chẳng kịp xỏ giày, một đã nhảy xuốngvi_pham_ban_quyen chạy biến ngoài.
Chị Trương Bình vậy thì mình, vội cầm giày giường đuổi theo, vừa vừa hỏileech_txt_ngu:
Cái gìleech_txt_ngu thế này? Xỏ giày vào đã !
Có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Trần Trác đã uống ít rượu, lúc này đầu óc vẫn nhức ong ong, bước chân có phần đảo, nhưng anh không dám chậm trễ dù một giây phút.
Bởi vì trong giấc mơ , vào ngàyleech_txt_ngu nay, sau khi bị anh mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi đi, vợ con đã gặp tai nạnleech_txt_ngu xe qua đời trên về nhà ngoại. Từ đó, âm dương cách biệt.
Trần Lão đang ngồi trong sân hút lào, thấy thằng con trai ba chân trần, chạy đứng không vững lao ra ngoài tức nhíu mày, đứng dậy túm chặt lấy cổbot_an_cap tay anh:
Làm đấy? Uống sayleech_txt_ngu địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thói rượu chè ?
Trần Trác đangvi_pham_ban_quyen vội đuổi theo vợ con, liền nắm ngược lấy tay Trần Lão Tử:
Cha! Cha có Tiểu Uyển và Dương không? phải họ về thôn Tiểu Đông không?
Ông cụ rít hơi thuốc thật mạnh, lườm con một cái:
Hừ, đồ súc sinh nhà anh, giờ cònbot_an_cap vợ con cơleech_txt_ngu à?
Ông cụ chỉ lo nhiếc chứ chẳng thèm nói tung của hai mẹ con.
Trần Trác lòng như lửa , vừaleech_txt_ngu định hỏi thì chị đã đuổi kịp. Chị quăng đôi giày xuống chân Trần Trác, thở hổn hển nói:
Chúleech_txt_ngu xỏ giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đã. mẹ con đi một lúc , chắc tầm này cũng sắp tới thôn Đông rồi đấy.
Trần Trác vậyleech_txt_ngu, lòng lạnh toát. Nghĩ đến thi thể lạnh lẽo của vợ con trong nhà xác ở mơ kia, sắc mặt anh biến đổi dữvi_pham_ban_quyen dội, nữa phớtleech_txt_ngu lờ đôi giày dướibot_an_cap chân, sải bước lao ra ngoài như điên.
Ơleech_txt_ngu? Này! Lão Tam! Chú đi đâu đấy? Xỏ giày vào đã chứ
Kệ xác nó!
Trần Lão Gia Tử ngắtleech_txt_ngu lời tiếng gọi của con dâu cảleech_txt_ngu, giận dữ nhìn về hướng con trai mình vừa chạy , mắng :
Thằng oắt con hờn, chỉ giỏi mắng chửi vợ conleech_txt_ngu, đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rùa rụt tiền đồ! Nó muốn đi chết ởbot_an_cap đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìleech_txt_ngu đi!
Chị dâu nghe ông cứ mở miệng ra là mắng đồ rùa rụt cổ, mắng chính bản thân mình vào đó, biết bất lực lắc đầu.
Chị thở dài: Cũng chẳng trách cụ nổi , chú em này thật chẳng ra làm sao, mươi ba tuổi mà chẳng có việc gì nên hồn, cả ngày ngoài uống rượu ra thì là nhaubot_an_cap, thật khổ cho hai mẹ con Tiểu Uyển và Dương Dương
tối hẳn, Trần Trác điên cuồng chạy trong màn đêm.
Thôn Tiểu Hà cách Tiểuleech_txt_ngu Đông nhà ngoại Khươngbot_an_cap Uyển không , tầm năm sáu dặm , đi bộ khoảng tiếng là tới. Hai ngôi thôn nằm cạnh một lộ, tuy lúc nàybot_an_cap vẫn là đường đất cát, vì đây là trục đường vậnbot_an_cap chuyển chính nên xe tải lớn qua lại rất nhiều, mặt đường bị ép xuống khá bằng phẳng.
Trác lúc này đã khỏi thôn Hà, chạy lênbot_an_cap con đường tỉnh lộ đó, vừa chạy hướng thôn Tiểu Đông vừa gào lớn: Khương Uyển! Dương Dương!
Đêm ở nông thôn rất tĩnh mịch, anh hét lên mấy tiếng đã trong thôn sủa vang trờibot_an_cap, người Tiểu Hà cũng bắt đầu chửi bới theovi_pham_ban_quyen.
Trương Nhị cá bước ra , vểnh tai nghe thấy của Lão họ Trần, liền nạnh mắng:
Trần Tam lại phát điênleech_txt_ngu gì thế? hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuya cứ gào thét lung tung!
hắn nghe thấy thì mình, vội vàng chạy ra kéo chồng:
Ông nói nhỏ thôi! Đừng để mấy thằng tay chân của nó nghe thấy, không mai nó lại kéobot_an_cap đến nhà mình sự bây giờ.
Nó dám!
Nhị nhổ bãi nước bọt.
Vợ Trương Nhị thấy vậy liền cấu mạnhleech_txt_ngu chồngleech_txt_ngu một cái:
Còn chuyện gì mà thằng Trần Tam không dám làm? nó cầm dao phay đuổi chém Lý Lão Lục ông quên à? Đừng ở đây mà ra vẻ anh hùng, cút vào nhà đi!
Những lời bàn tán sau lưng của làng, Trần Trác đương nhiên không hề hay biết.
Bước chân anhvi_pham_ban_quyen không dám dừng lại, mỗi tiến gần thêm bước đến đoạn mà vợ con tai nạn mơ, lồng ngực anh lại lạnh thêm một phần.
Giấc vừa rồi quá chân thực, khiến Trần Trác không chắc đó rốt cuộc là một giấcvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu, hay là chính mình sự trảibot_an_cap nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được trọng sinh nhờ sự hận. Nếu mọi chuyện đều là thật, liệu có kịp không? Thứ chờ đợi anh, có phải lại là cỗ thể?
Nghĩ đến đây, bước chân Trác nhanh hơn.
Thực ra Khương Uyển là người mà anh bị ép về.
Ông nội Trần Trác và ông nội Uyển là đồngbot_an_cap đội cũ, đó là nghĩa từng cùng vào sinh ra tửvi_pham_ban_quyen trên chiến trường đánhvi_pham_ban_quyen giặc. Sau , hai ông cụ hẹn ước gả con thứ của mình cho nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi đếnvi_pham_ban_quyen tuổi thì . Thế nên từ nhỏ Trần Trác đãbot_an_cap coi cô con gái thứ nhà họ Khương Khương Hoa là vợ tương lai của mình.
rằng con bé ba nhà họ Khương lại là người có chí khí, thi đậu đại học rồi trở thành giáo nhân dân, lẽ đương nhiên là nhìn không du nghèoleech_txt_ngu kiết xác như Trác. Vừa đến tuổi, cô ta đã tự tìm một công nhân thức để yêu đương, chẳng lâu sau thì vào thành kết hôn.
Chuyện này khiến Trần tức nổ đombot_an_cap đóm mắt, gậy đến họ đòi lẽ . Ông cụ nhà họ Khươngbot_an_cap đã qua đời từ lâubot_an_cap, nhà họ cũngvi_pham_ban_quyen muốn mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là kẻ bội tín, nên cha Khương đã quyếtvi_pham_ban_quyen định gả con gái út Khương Uyển cho Trần .
Khương Uyển tuy làleech_txt_ngu xinh đẹp nhất trong bốn cô con gái nhà họ Khương, nhưngbot_an_cap lại là một người không biết nói, Trần Trác dĩ nhiên làbot_an_cap không bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng. Nhưng điều nhà Trần quá kém, anh lại là kẻ vô học, không có công ăn làm đàng hoàng, đi khắp mười dặm tám thôn chẳng ai thèmbot_an_cap gảbot_an_cap con gái cho. Nhà họ Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa con trai thứ lỡ mất nhà họ Khương thì không vợ, nên hai ông bà già đã đứng làm chủ cưới Khương Uyển về.
Trần là kẻ bướng, thích Khương Hoa bao nhiêu thì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap hẳnleech_txt_ngu, chỉ là thấy nuốt không trôi cục tức này, cảm thấy nhàvi_pham_ban_quyen Khương đã lật lọng trêuleech_txt_ngu đùa mình. Thế nên sau khi , Trần Trác chưa bao giờ cho Uyển một sắc mặt tốt đẹp. Trong gần bốn năm hôn , nếu không phải là mắng nhiếc lớn tiếng thì là mỉa mai châm chọc
Khương Uyển tính tình dịu , bất đối xử lạnh lùng với mình thế nào, cô chưa từng nổi cáu, chỉ lẳng lặng đóng trò củavi_pham_ban_quyen một người vợ. Cô rất chăm chỉ, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, con gái Dương Dương càng được cô chăm sóc sạch sẽ, đáng yêu và ngoan ngoãn.
Nghĩ đến đây, Trần Trác vung tay tự tát mìnhvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen cái. Nhớ nỗi khổ và hối hận khi mất đi trongvi_pham_ban_quyen mơ, anh siếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt nắm đấm.
Anh ngẩng đầu lên, lại lớn một câu, nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng côn trùng kêu ran ẩn hiện.
Trần Trác mặt cắt cònbot_an_cap giọt máu chạyvi_pham_ban_quyen đến đoạn đường xảy ra tai nạn trong mơ, nhìn thấy con đường vắng vẻ không một bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườileech_txt_ngu, lòng chợt nhẹ nhõm.
nạn giấc mơ đó là giả.
Ngay khi vừa buông tâm trívi_pham_ban_quyen, thở phào nhẹ , thì từ ruộng ngô bên đường bỗng vang lên sột soạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! người đang đi lại ở bên trong.
Trần Trác thót tim, vội vàng quay người lắng tai nghe.
Tiếng sột soạt phát ra từ ngô không xa, nhưng rất nhanh sau lạivi_pham_ban_quyen im bặt, bốn bề tĩnh lặng.
Ánh Trần Trác quét qua, sau khi định được vị trí, anh nhanh chóng lao về hướng đó.
Mới vài bước, anh nghe thấy giọngvi_pham_ban_quyen bé gái non nớt, nịu nói:
Ma ma ~ con rồi ạ ~
Khoảnh khắc đó, hốc mắt Trần Trác đỏ hoe, tầm nhìn tức khắc nhòe đi, đó là của con Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương.
Con mớibot_an_cap hơn tuổi rưỡi, năng còn chưa sõi, chỉ biết diễn đạt những câu đơn giản.
Giọng điệu mại đầy làm ấy lọt vào Trần Trác, khiến đôi môi anh kích động mức không kìm được mà run rẩy.
Niềm vui sướng điên cuồng tìm lại được thứ Trần Trác không kìm nén cảmleech_txt_ngu thêm nữa, quẹt mạnh khuôn ướt đẫm, lao vào ngô phát điên.
Rấtvi_pham_ban_quyen đó, đã thấy bóng dáng gầy gò ấy.
Dưới ánh trăng thanh lạnhvi_pham_ban_quyen, vợ anh người, mắt dịu dàng kéo quần lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô con gái nhỏ mặt.
Sựbot_an_cap xuất ngột của Trác khiến mẹ giật mìnhbot_an_cap, Khương hốt hoảng bế con gái lòng, lùi lại vài bước.
So sự hoảng loạn của Khương Uyển, Dương lại bình tĩnhbot_an_cap nhiều.
vi_pham_ban_quyen dùng bànvi_pham_ban_quyen tay nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắn che miệng, chớp chớp đôi mắt to tròn như hạt nholeech_txt_ngu, cất giọng sữa bập bẹ:
ba đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo này…
Uyển lúc này cũng đã nhận ra Trần , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như vẫn còn sợ, đôi môi đỏ mím chặt, e dè liếc nhìn một rồi ôm định đi ra ngoài.
Trần Trác ngẩn ngơ nhìn vợ con.
Họ vẫn còn sống, không phải là dáng thịt lạnh ngắt, khuôn mặt trắng bệch như trong giấc mơ.
Thực ra vợ anh rất xinh đẹp, mắt phượng trắng, giữa mày mắt vẻ diễm và dịu dàng, chỉ cô quá , gầy đến mức dường một cơn gió thổi có thể quật ngã.
Một người phụ nữ mong manh yếu đuối như , sao trước đây anh lại nhẫn tâm đốibot_an_cap xử lạnh lùng, bắt nạt cô ấy cơ chứ!?
Chẳng anh chỉ cô ngoan ngoãn, cậy cô không , cậy cô xavi_pham_ban_quyen mình thì chẳng còn nơi nào khác để
Nghĩ đến những việc mình đã làm trước kia, Trác hối khôn nguôi, trong đau như dao cắt.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn định lại cảmbot_an_cap xúc, bước tới trước Khương Uyển, tay về phía cô, cố gắng dùngbot_an_cap tông giọng ôn hòa nhất:
Đưa con cho , để anh bế cho.
Khương Uyển do dự một rồi lắc đầu, siết chặt vòng tay ôm con tục bước đi.
Trần Trác ngăn cô lại, mở lỗi thì nghe thấy phía sau vang lên một tiếng Rầm! chấn động!
không kịp suy nghĩ, ôm lấy cả vợ lẫn con chạy sâu vào ngô thêm bước.
Rất nhanh, rung chuyển đi tiếng động lớn đã dừng lại.
Bấybot_an_cap giờ Trần Trác mới lại, đặt vợ con xuống.
Xe to bị lật rồi!
Dương trong lòng mẹ tay múa chân hướng lộ, hào hứng nói.
Trần Trác nghe xong, nặng trĩu, anh ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy lề đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một chiếc xe tải lớn lật nghiêng, đầu xe đâm đổ dương , phía sau buồng lái đang bốc khói.
Đồng tử Trác co rụt lại, cảnh tượngbot_an_cap này giống hệt hiện trường vụ tai nạn mà thấy kiếp trướcvi_pham_ban_quyen!
Lòng bàn chân anh lạnh toát, sờ vài giây rồi ôm chặt lấy vợ con cạnh.
Tai nạn thực sự xảy !
Nếubot_an_cap mình đến muộn một bước, Dương đi ra tỉnh lộ, chẳng phải sẽ bị chiếc này trúng sao?
Xem ra giấcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ là thật… hoặc giả, ông trờileech_txt_ngu đã cho anh một cơ hội trọng sinh để bù đắp tất cảleech_txt_ngu hối tiếc.
khắc nàybot_an_cap, Trần vô cùng may mắn, may mắn vì mình đã ngănleech_txt_ngu được bi kịch thương đó.
Trần Trác quá kíchbot_an_cap động, lực tay không tránh khỏi hơi mạnh, Khương Uyển trong lòng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng đờ một chớp mắt rồi bắt đầu giãy giụa.
không thể nói, chỉ có thể dùng tay anh ra.
Trần không làm cô sợ, từ từ , cô với ánh mắt hối lỗi.
Khương Uyển lúc này đã ngây người.
Trần Trác bị vậy? Anh ấy… anh ấy vậy mà lại ôm mình và con?
Vừa trên bàn rượu anh ấy còn nói nhìn mình cũng thấy , còn bảo xui xẻonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tám đờibot_an_cap mới lấy phải mình, giờ lại ôm mình sao?
Khương Uyển vừa ngạc nhiên vừa lúng túng, e dè né tránh của Trần Trác, kiễng chân nhìn về phía chiếc xe tải, trong mắt rõ vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng.
Xe đâm mạnh như vậy, xế có gặp chuyện gì không?…
Trần Trác nhận ra sự lo lắng của Khương Uyển, anh nhíu thở dài.
vốn muốn tâm đến sự chết của tên tài xế này.
Kiếp trước chính người này đã tông vợ con anh, Trần Trác hận còn không kịp, sao có thể muốn cứu hắn?!
Nhưng lúc này anhvi_pham_ban_quyen muốn cứu , Trần Trác lại không muốn nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng.
Trong lúc anh do dự, Khương Uyển đã bước về phía chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe tải bị lật.
Trầnvi_pham_ban_quyen Trác vội nắm lấy cổ tay , có bất lực nói:
Haileech_txt_ngu mẹ con ở đây chờ , để anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kiếp trước tài xế cũng đã chết, chắc hẳn hiện trường sẽ rất máu me, anh muốn làm vợ sợ.
Nói xong, Trần Trác quay người đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía xe tải bị lật.
nghe xong đứng lặng tại chỗ, bóng lưng Trác, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Sao cảm thấy có gì đó khác? Giọng ấy chuyện dường như rất dàng, không giống như , hễ mở miệng làbot_an_cap mắng mỏ.
Trong Khương còn đang suy vẩn vơ, Trần Trác đã sải đến buồng lái bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến dạng nghiêm trọng, nhíu mày nhìn vào trong.
Chỉ thấy khuôn gã tài đầy máu, nhe răng trợnleech_txt_ngu mắt bò ra ngoài.
Thấy Trần tới, hắn lập tức thoi thóp kêu cứu:
Cứu mạng… cứubot_an_cap… cứu tôi với…
Trần Trác mày đầy ngạc .
Vậy vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống.
Anh vô cảm nhìn tài xế vài cái.
Tên này thắt dây an , bộ cơ thể bị lực chạm mạnh hất văng khỏi ghế, đầu đập vỡ kính cửa sổ buồng lái.
này người hắn treo bên , từ thắt lưng trởvi_pham_ban_quyen xuống bị kẹt trong xe, khắp người máu me đìa, trông vô cùngvi_pham_ban_quyen thê thảm và nhác.
Trầnvi_pham_ban_quyen Trác lạnh lùng nhìn hắn, nghĩ đến việc người này chính là thủ phạm đi sống vợ mình, hai đấm siết chặt .
Vụ tai nạn này vốn dĩ có thể tránh được, nhưng tên tài xế này đã dùng gian ngơibot_an_cap để đánh mạt chược, dẫn thiếu và lái xe trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình mệt mỏi, từ đó mới gây nên bi này…
Ma ma ~ sợ ~
Giọng nói non nớt củabot_an_cap Dương vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng lúc nàyvi_pham_ban_quyen, ngay lập tức đập ý địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tung đấm của Trần Trác.
Anh nhắm mắt lại, về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã tài xế đãleech_txt_ngu ngất , sau đó khoát nhảy lên đầu xe bị bẹp rúm.
Trần Trác gỡ bỏ mảnh kính còn sót trên cửa sổ, tránh vết thương củabot_an_cap tài xế, vácvi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap từ bên trong ra.
Trần Trác đi đến một chỗ tương đối phẳng, đặt hắn nằm xuống đất.
Khương Uyển sợ làm gáivi_pham_ban_quyen hoảng sợ không dám lại gần, chỉ có thể lo lắngleech_txt_ngu nhìn anh.
Trần Trác ngồi xổm bên gã tài xế, xem xét kỹ vết thương trên người hắn, ở đùi hắn có một mảnhbot_an_cap kính bằng bàn tay, támvi_pham_ban_quyen là đã trúng động mạch, máu chảy nhưvi_pham_ban_quyen xối.
Xem ra kiếp người này chết mất máu quá nhiều.
Trần Trác nheo mắt, ngẩng đầu nhìn về phía vợ đứng cách không xa.
Khương thấy vậy cắnvi_pham_ban_quyen môi, đó che mắt con gái trong lòng lại, bước tới .
Khi nhìn gã tài xế đầy đã rơi vào trạng thái sốc, cô trợn mắt, quay đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía sau, rồi buông một tay chỉ về hướng trạm y tế thôn Tiểu Đông.
Tiểuleech_txt_ngu Uyển muốn cứu hắn?
Khương Uyển ngheleech_txt_ngu xong gật đầu lia .
Trần Trác đã trước cô sẽleech_txt_ngu như , thở dài một tiếng, đáp Được rồi dứt khoát rút thắt lưng của tên tài rabot_an_cap, thắt chặt vào gốc đùi hắn.
tác, anh vừa dặn dò Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển:
Anhleech_txt_ngu đưa hắn đến trạm y tế, em đi theo sau , chú ý an toàn.
Khương Uyểnleech_txt_ngu tục gậtvi_pham_ban_quyen đầuvi_pham_ban_quyen, ra hiệu mình sẽ lời.
cườibot_an_cap với cô, sau xốc người lên lưng, rảo bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy về phía trạm tế.
lập con đuổi theo.
Bé Dương Dương lúc này hiểu ra phần nào, vừa vỗ vai mẹ, vừa chỉ người nằm trên lưng bố nói:
Hú hú ~ ma ma ~ hú hú ~
Cô bé ngây thơ rằng dù vết thương cóvi_pham_ban_quyen nặng đến đâu, cần mẹ thổi cho một cái là sẽvi_pham_ban_quyen không còn đau .
Trần Trác nghe mà lòng mềm nhũn, hận không thể gánh nặngvi_pham_ban_quyen trên lưng đi quay lại lấy con gái của .
Trạm y tế thôn Tiểu Đông là cơ tế duy nhất của cả vùngbot_an_cap này.
Lúc này đã hơn támvi_pham_ban_quyen giờ tối, trong trạm ngoài một ông lão gác ra thì chẳng còn ai khác.
ảnh hưởng bởi ký từ kiếp trước, Trần Trác bản năng rằngleech_txt_ngu cứ đến bệnh viện là người sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được cứu, nhưng khi nhìn thấy trạm y tế sơ sài hiện tại cùng ông gác đêm đi đứng còn lảo đảo trước , anh bỗng thấy thái dương giật liên hồi.
Mẹ kiếp, tính rồi.
Trần đặt người tài xế đang hôn mê lên giường, dặn dò Khương Uyển và con gái đợi ở đây rồi chạy thẳng thôn Tiểu Đông ở đối diện đường.
Lưuvi_pham_ban_quyen đại phuleech_txt_ngu của trạm y ở ngay trongleech_txt_ngu thôn Tiểu Đông. đây Trần Trác đánh nhau gây gổ không ít lần đưa đàn em đến đây, việc khuya khoắt tận nhà lôi người đi cũng là chuyện thường tình.
vào trí nhớ, Trần Trác tìm được Lưu phu.
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu đang nằm chăn hào hứng nghe radio thì bị Trầnbot_an_cap Trác lôileech_txt_ngu kéo, đưa thẳng đến trạm y tế.
Trên đường , Trần Trác đã giải thích tình trạng củavi_pham_ban_quyen người thương. Lúc đầu Lưu đại phu còn không tin, chỉ nghĩ tam gia danh tiếng lẫy lừng này lại gây ra họa gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi bắt ông đi dọn bãi chiến trường. Thế nhưng khi đến y tế, nhìn thấy người xế bị thương nặng đang hôn mê tỉnh, ông biết Trần Trác không hề nóivi_pham_ban_quyen , lập nghiêm sắc mặt tiến hành cấp cứu khẩnvi_pham_ban_quyen cấp.
Điều kiện trạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế thô sơ, chỉ có thể làm một bước sát trùng cứu chữa đơn giản.
Lưu đại phu cầm người tàileech_txt_ngu xếbot_an_cap, bảo Trần Trác sân sau khởi động máy cày, nói rằng đưa lên bệnh viện thành được.
Ai đưa? Tôi ? Trần Trác nghe xong liền mày hỏi lại.
Lưu đại phu đang bận cứu người, đầu cũng không ngoảnh lại mà đáp: phải anh thì là ai? Tôi biết lái máy càynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Trần Trác cạnleech_txt_ngu lời.
Anh không ngờ cứu một người lại rắc rối đến . Hiện tại anh chỉ muốn đưa vợ nhà sống những ngày tháng bình yên. Anh đưabot_an_cap người đến đây, còn biệt đi tìm đại phu đến cứu đã là tận nhân tình lắm rồi. Giờ còn bắt lái máy cày đưa đến bệnh viện thành phố cách xa mấy số? Đánh anh không đi!
Mười lăm phút sau…
Trần Trác – người vừa tuyênvi_pham_ban_quyen bố đánh chết cũng khôngvi_pham_ban_quyen đi – dưới ánhbot_an_cap mắt khẩn vợ, đã ngồi chễm chệ trên lái máy cày.
Chẳng còn cáchbot_an_cap nào khác, Trần bây giờ chẳng có chút sức kháng cự nào với Khương Uyển, vợ bảo gì là làm nấy, chỉ cần cô ấy vui làleech_txt_ngu được!
Tiếng máy nổ tạch tạch trong đêm tối hơn một đồng hồ, cuối cũng đưa được bị thương và Lưu đại phubot_an_cap đến viện thành phố.
Nhờ Trần Trác cứu kịp thời nên người bị thương gặp nguy hiểm đến tính mạng.
khi bàn giao tình trạng thương, bệnh viện thành phố tiếp nhậnleech_txt_ngu bệnh nhân, Trần Trác liền lái máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cày Lưu đại phu quay về thôn Tiểu Đôngleech_txt_ngu.
Sauvi_pham_ban_quyen nửa đêm lăn lộn, Lưu đại phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này cũng hoàn toàn tỉnh táo.
Trên đường đi, ở thùng xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía sauvi_pham_ban_quyen, cổ trò chuyện với Trần Trác: Không thằng nhóc cậu cũng nhiệt tình gớm, còn biết tập gương việc tốt cơ đấy! Xem ra công tác tư tưởng cho người dân thôn Tiểu Hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá nha!
Tiếng cày nổ rất lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên taivi_pham_ban_quyen Trần là tiếng rung , không nghe Lưu đại phu ở phía hét gì. Lúc này anh đangbot_an_cap nóng lòng muốn về gặp vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con, trạng như tên , đâu có tâm trí nào mà dóc với đại phu, chỉ xua tay đáp cho .
Lưu đại phu cười hì hì nhìn phía sau đầu , nhớ lại cha vợ Trần Trác vì thằngleech_txt_ngu con rể tiếng xấu vang xa này mà ítvi_pham_ban_quyen lần bị con lốileech_txt_ngu xóm chê cười, không nhịn được bẩm: Phen này lão cha cũng có thể cao đầubot_an_cap thẳng lưng được rồi.
Tại nhà họ Khương thôn Tiểu Đông.
Khương Uyển Dương vừa bước vào sân nhà ngoại đã anh Khương Vũ lạnh mặt mắng mỏ: Đangvi_pham_ban_quyen say cảbot_an_cap lại bị cô cho thức giấc, có chuyện gì không thể đợileech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen ngày mai sao? Đêm hôm khoắt chạy đến đây làm gì?
Nhà họ Khương hai người con trai, anh cả Khương Uy ở riêng, sống tại một căn nhà ởbot_an_cap sau. Còn Vũ thì ở chung sân với hai ông bà già họ Khươngvi_pham_ban_quyen. Khương Vũ gia ở nhà chính, còn hai ông bà ở gian nhà phụ nhỏ.
Khương Uyển từ lâu quen tính khí của anh trai mình xong cũng phản ứng gì, ôm lấy Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã say, nhìn phía Khương lão vừa từ gian nhà phụ .
Khương lão cha lườm connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, mắng: La hét gì? Tôi với mẹ anh còn chưa chết ! Em gái anh không được vềbot_an_cap nhà chắc? Tài cán thì chẳng ra sao, chỉ giỏi bắt nạt chịvi_pham_ban_quyen em trong nhà!
Khương bị mắng thì không phục, lườmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Uyểnvi_pham_ban_quyen một cái rồi quayvi_pham_ban_quyen vào phòngleech_txt_ngu.
Lúc này Khương mẫu cũngbot_an_cap khoác áoleech_txt_ngu bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đón, đứa nhỏ lòng Khương Uyểnvi_pham_ban_quyen liền vội vàng đưa tay đón lấy, dẫn con vào cửabot_an_cap.
Có chuyện gì thế? giờ này lạibot_an_cap về? Có phải Trần Trác lạivi_pham_ban_quyen mắng con không? mẫu đặt Dương Dương đang ngủ say lên giường , đắp cẩn thận, vừa nhẹ nhàng về đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa hỏi Khương Uyển.
Khương Uyển , hai tay vội vã hiệu cái.
Khương mẫu chưa kịp hiểu thì lão cha đã cài thennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sân rồi bước vào. Ông nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa con gáileech_txt_ngu tiều tụy đang ngồi bên mép giường lò, lạnh giọng nói: Đi ngủ đi! hãy nói.
cha là chủ gia đình, lời ông nói không ai dám không nghe. Hai mẹ nhìn nhau, ngoãn lên đivi_pham_ban_quyen ngủ.
Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy Khương cha đã vang lên.
Trong bóng , Khương Uyển cuộn mình trong chăn nhúc nhích. Trong lòng cô đều là câu nói của Trần Trác trước khileech_txt_ngu đi: Em và con cứ nhà bố ngủ trước, đợi anh về sẽ quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón.
sẽ đến đón cô sao? Chuyện này sao có chứ?
đây Khương Uyển anh mắngvi_pham_ban_quyen chửi thậm dắt con về nhà , Trần Trác trước nay đều chẳng thèmbot_an_cap hỏi han một . Lần nàoleech_txt_ngu cũng Khương Uyển tự xoa dịu tâm , rồi lại lặng dắt con gái quay về thôn Tiểu Hà.
lần như thế, Trần Trác luôn lạnh lùngbot_an_cap chế giễu cô: Có giỏi thì đừng có vác mặt về!
Nghĩ đếnbot_an_cap những chuyện , Khương Uyển có chút xót xa, cô mím , .

Phía bên kia, Trần Trác lại lái máy cày lục đục một tiếng đồng hồ, đầu tóc bị xốc chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rối bù như tổ quạ, cuối cùng cũng lại trạm y tế thôn Đông.
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắc rối sau cứu còn nhiều hơn anh tưởng. Anh và Lưu đại phu vừa xuống xe đã thấy hai vị công cầm đèn pin tiến lại gần: Đồng chí, có một số cần tìm anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để minh…
Đại Tráng, người có nhà ở đối trạm y tếbot_an_cap, nửa đêm dậy đi vệ sinh, vừa ngước mắtbot_an_cap lên đã thấy hai vị công an áp giải Trần Trác lên xe mô ba bánh rồileech_txt_ngu mất.
giật mình, cả chuyện vệ sinh cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới, vội vã chạy ra khỏi sân. Nhìn theo hướng chiếc xe mônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tô rời đi, hắn đảo mắt liên hồi, phấn vỗ đùi đen đét.
Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.
Khương cổng lấy củi để nhóm , vừa ra đến cửa đã thấy Hàn Đại Trángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố đang đứng ở cổng hoa múa chân nói gì đó với Triệu đầu hàng xóm. Thấy bàvi_pham_ban_quyen đi ra, Hàn Tráng liền đón , miệng lớn: Bà ơi! Xảy ra chuyện lớn rồi! Thằng con rể út nhà bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịbot_an_cap công an xích đi rồi!
?
Khương mẫu nghe lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn Đại Tráng mặt mày sắc, lấy tay áo hắn hỏi dồn:
Ngươi nghe ai nói? làm ? Sao lại bị anleech_txt_ngu bắt?
Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tráng vừa nói vừa rướn cổ nhìn vào trong sân, cố ý caoleech_txt_ngu giọng đáp:
Tôi tận mắt nhìn thấy mà! Ngay cổng trạm y tế, đêm tôi dậy đi sinh thấy hai anh công an còngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nó đi, chắc là giết người rồi! còn bị khóa nữa cơ!
Khương mẫu nghe thì sợ đến mức suýtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngất xỉu, thân hình lảo rồi chạy vội vào trong nhà, miệng không ngừng kêu khóc:
Tiểu ! nó ơi! Có chuyện rồi!
Giọng Hàn Đại Tráng oang như thế, người trong nhà sớm đã nghe thấy động tĩnh.
Khương mặt cho gái, nghe thấy lời hắn cũng giật nảy , không làm chậu nước rơi loảng xoảng xuống đất.
Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngủ bị vợ lay tỉnh, vừa nghe nói Trần Trác giết thì kinh nhảy dựng lên trên giường.
Trong phút chốc, nhà họ Khương loạn càoleech_txt_ngu cào, khóc kẻ la, láng giềng cũng đều kéo xem náo nhiệt.
Dương Dương không biết đã xảy ravi_pham_ban_quyen chuyệnleech_txt_ngu , thấy bà ngồi đó khóc, mẹ thì mặt mày táivi_pham_ban_quyen vì lo lắng, cô liền mếu máo khóc òa .
Khương Uyển vừa ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con vỗ về, vừa cắn môi suy .
Công an sao bắt Trần ? Chẳng xế đêm qua rồi? Công an hiểu Trần Trác sao?
Không được! Cô phải đi giúp anh giải thích!
đoạn, Khương đặt con vào lòng mẫu, ra hiệu một chút rồi định chạy ra ngoài.
Nhưng Khương Vũ đã kịp túm lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Uyển, nhíu mày mắngvi_pham_ban_quyen:
Cô đi đâu? Còn hiềm chưa đủ xấu hổ sao? Ở yênvi_pham_ban_quyen trong nhà cho tôi!
Hàn Tráng đang đứng sát cửa sổ nhìn trong, hai mắt nhìn chằm chằmleech_txt_ngu Khương Uyển rồi lớn tiếng khuyên bảo:
Tôi nói này, cái thằng Trần Trác kia chẳng phải lành , bị đi cứ ! Đáng lẽ phải đem bắn nó lâuleech_txt_ngu rồi mới đúng. Cái loại ung nhọt xã hội như nóleech_txt_ngu chỉ tổ gây họa, lại bắt nạt em Uyển, bắt đi là phải đạo rồi!
Đám ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xembot_an_cap náo nhiệt nghe hắn nói vậy cũng gật đầu phụ họa, sang khuyên nhủ Khương lão cha đang đứng giữa với khuôn mặt u ám:
Phải đấy, đừng tâm nữa, thằng lưubot_an_cap manh đó bị bắt tốt , Khương nhà ông cũng được sống ngày yên ổn.
Câm cái mồm thối củabot_an_cap ngươi lạivi_pham_ban_quyen!
Khương lão cha nghebot_an_cap thì tức đến run rẩy râu , tay vào mặt Hàn Đại Tráng mà mắng:
Ngươi mới loại ung ! Tiểu Trác ta tuy tính tình có chút nóng nảy nhưng chưa giờ đánh vô cớvi_pham_ban_quyen! Càng không thể nào giết người! Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấtbot_an_cap đức suốt ngày chỉ biết trêu mèovi_pham_ban_quyen chóbot_an_cap, bắt nạt kẻ như ngươi mà đến nhà ta bừa!
Ơ?
Hànleech_txt_ngu Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tráng bị Khương lão cha mắng cho đỏ mặt tía tai, trợn phản bác:
Tôi nói này đại thúc, tôi tốt bụngleech_txt_ngu đến đưa tin cho nhà ông, sao lại mắng tôi!
Khương lão hừ lạnh một , lườm Hàn Đại Tráng:
Cáo Tết chẳng có ý tốt gì đâu. Nhà ta không cần ngươi đến tin. Vũ! Con đi một chuyến đến đồn công an, hỏi xem rốt cuộc nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Khương bị gọi tên thìleech_txt_ngu miễn cưỡng, nhưng hắn không dám lời chaleech_txt_ngu mìnhbot_an_cap, chỉ đành trút lên Khương Uyển. Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hất mạnh tay cô ra rồi hầm hầm bước ra ngoài.
Nhưng Vũ còn chưa kịpvi_pham_ban_quyen rabot_an_cap đến cổng đã thấy tiếng động cơ mô tô nổ pành pành.
Đám hàng xóm đang vây quanh đồng loạt quay đầu lại nhìn theo hướng âm thanh phát ra.
Chỉ chàng rể út nhà họ Khương là Trần đang ngồi trong xe thùng của mô tô công , đầu tóc rối bù như tổ quạ, đang nhíu mày nhìn mọi người.
Kẻ giết người vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi?!
Lúc này ai nấy đều sững sờ, người thì tò mò, ngườivi_pham_ban_quyen thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ hãi nhìn anh.
Trần Trác phối hợp vớivi_pham_ban_quyen an làm việc mất đồng hồ, cuối cùng xuôivi_pham_ban_quyen để về. Vừa ngẩng đầu lên cổng nhà nhạc phụ một đám người vây kín.
Thế này là thế ?
Anh không công dừng hẳn xe đã nhanh nhảy xuống. Vừa định chất vấn đám này tại sao lại ở đây phụ với ánh lo lắng đón lấy mình.
Tiểu Trác ! Có chuyện gì thế? Sao con lại đi cùng công ?
Lời vừa dứt, Khương Uyển nhanhbot_an_cap bước tới . anhleech_txt_ngu một từ trênvi_pham_ban_quyen xuốngvi_pham_ban_quyen , sau đó hốt ra hiệu hỏi xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ra chuyện gì.
Trần bây sợ nhất là thấyvi_pham_ban_quyen vợ lo lắng, vừa định lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nghe người to vị an đứng sau anh:
Đồng chí công , sao các anh lại thả thằng manhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này vềvi_pham_ban_quyen? nó giết ?
Cái gì ?
Lưu manh? Giết người?
Không là đang nói đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy chứ?
Trần Trác quay người nhìn lại, thấy Đại Tráng phố trước đangvi_pham_ban_quyen ra vẻ hóng hớt hỏi chuyện vị công an họ Trương đưa anh về.
Đồng công an Trương Cường nghe cũng ngơ ngác, hiểu nhìn Hàn Đại Tráng một lượt:
Anh nói ai? Ai giết người?
Hàn Đại Trángleech_txt_ngu chỉ tay vào Trần Trác như lẽ đương nhiên:
Nó chứ ai! Nửa đêm tôi thấy công an các còng đầu đi mà!
Trương Cường nghe xong bật cười:
Anh nhìn rồivi_pham_ban_quyen phải không! chíbot_an_cap Trần Trác đây mộtbot_an_cap chính , nhiệt và tốt ! Nếu nhờ anh ấy cứu người kịp thời thì tối qua bác tài xế xe tải kia đã mất !
gì?
Viên an khà khà , kể lại chuyện đêm Trần Trác đã vô tư cứu , rồi cả đêm không để phối hợp với họ làm như thế nào. Anh ta còn miệng khen Trần Trác là Phong , là tấm gương đểleech_txt_ngu bà con lối xómleech_txt_ngu học tậpbot_an_cap.
Lời của công an vừa thốt ra, đám người xem nhiệt ai nấy đều há hốc mồm, trố mắt Trần Trác vớivi_pham_ban_quyen cái đầuvi_pham_ban_quyen tổ quạ.
anh ta ? Cái gã manh nổi tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắp mười thôn, ra tay tàn độc không ai bằng như Trần Tam gia mà lại cứu người, còn trở Lôi sống ư? Chuyện này sao có thể chứ!
Giải thích vài câubot_an_cap xong, an liềnbot_an_cap về làm việc. Đám đông lúc còn định xem trò cười của nhà họ Khương đây bẽ bàng, chẳng ai dám gì thêm, chỉ lén nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầnvi_pham_ban_quyen Trác vẻ không thể tin nổi.
Trần Trác lúc cũng đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Anh liếc mắt nhìn Hàn Đại Tráng, nheo nhìn hắn không lời nào. Ánh mắt lạnh lẽo, mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo mộtleech_txt_ngu luồng tà khí.
Trần Trác biết rõ tên Đại Tráng này.
Nếu Trác trước đây là một kẻ manh nóng nảy, thì Đại chínhbot_an_cap là hạng cặn bã trong đám lại, làm việc ác không có điểm dừng, lại vô liêm vừa hạ lưu.
Kẻ này cựcvi_pham_ban_quyen kỳ háo sắc, hễ thấy phụ nữ có chút nhan sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nuôi ý đồleech_txt_ngu xấu.
Trần Trác suy nghĩvi_pham_ban_quyen một chút là đoán ra mụcvi_pham_ban_quyen đích của , hẳn đangvi_pham_ban_quyen nhắm vàoleech_txt_ngu vợ của anh.
Hừ, đúng chán sống .
Hàn Đại Tráng bị ánh mắt của Trần Trác nhìn đến đầu tênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại, đâu dám đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện với anh, lập chột dạ né tránh cúi đầu chạy mất hút.
Còn lão cha, khuôn mặt lúc nãy còn đen đít nồi giờ đã đỏ bừng lên. Chỉ thấy xúc động đến mức sáng rực, nắmleech_txt_ngu lấy tay Trác rồi vỗ mạnh vào vai anh hai cái:
Khávi_pham_ban_quyen lắm con trai! Cha biết con là đại phu trời đạp đất mà! Xem cái đầu tóc con kìa, rối như tổ quạ rồi. Cả đêm không ngủ chắc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mệt lắm không? Đi, vào rửa ráy rồi miếng cơm xong lên giường ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
xong, Khương lão cha ưỡn ngực nhìn quanh đám người đang xem náo nhiệtleech_txt_ngu một lượt, sau đó lạnh một tiếng thật mạnh, khoác vaivi_pham_ban_quyen chàng rể út dẫn trong nhà.
Trước khi bước qua , Trần Trác quay đầu nhìn người vợ đang ngẩn đứng đó, mỉm rồi nháy mắt với cô một cái.
Sau một đêm vất vả, Trần Trácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự có chút mỏi. Nhưng khi nhìn vợ con bình an ở bên cạnh, cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện đã xua tan mọi mệt nhọc.
Khương mẫu sợ làm phiền Trần nên muốn bé Dương Dương ra ngoài chơi, nhưng tiếc là cô bé quyết chịu, cứ ở lại với mẹ. Khương còn cách khác đành đi ra ngoài một mình, Khương lão cũng hớn hở đi , trong nhà chỉ còn lại gia đình người Trần Trác.
Căn nhà của ông lão rất nhỏ, ba mươi mét . Bé Dương Dương tự chơi trên lò, Trần Trác ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở gian ngoài, đôi mắt nhìn chằm vào vợ.
Đừng nhìn Khương dáng người mảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lầm, làm việc cực kỳ nhanh nhẹn. này, cô khom lưng múc nước nóng pha vào chậu rửa mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô thử nhiệt độ nước, thấy vừa vặn quay lại Trần Trác, ra hiệu anh rửa mặt gội đầu.
mắt Trác vẫn luôn chặt vào cô, nên Khương Uyển vừa đầu lại, tầm mắt hai người nhau. Ánh mắt Trần Trácbot_an_cap nóng bỏng đếnleech_txt_ngu mứcvi_pham_ban_quyen khiến hàng mi cô run , bối rối mặt xuống.
Cô sợ .
Nhìn thấy vợ như vậy, tim Trần Trác thắtbot_an_cap lại từng cơn đớn. Anh đứng dậy đi đến trướcbot_an_cap mặt cô, đưa taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định lọnleech_txt_ngu xõa trán cô. Nhưng Khương Uyển lại bị giơ tay anh làm cho giật mình, giác lại một bước, ánh mắt sợ hãi nhìn anh.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tưởng anh đánh mình?
Phản ứng vợ khiến lòng Trầnvi_pham_ban_quyen Trác như bị dao cắt. Anh nhìn cô, thầm thề trong rằng từ về sau phải đối xử tốt với cô, dốc hết tất cả để bù đắp cho .
Nghĩ đến , Trácvi_pham_ban_quyen nắm lấy tay Khương Uyển, vừa định lên tiếng thì ống quần bỗng nhiên bị ai kéobot_an_cap lại. Anh cúi xuống nhìn, thấybot_an_cap con gái Dươngvi_pham_ban_quyen Dương biết chạy ra từ lúc nào, đang ôm lấy đùi anh ngẩng đầu nói:
Ba ba nắmbot_an_cap tay ma manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ~
Thấy con gái chịu gần gũi với mìnhleech_txt_ngu, lồng ngực của Trác cuối cũng nhận một chút an ủi. Anh cúi người bế cô bé lênleech_txt_ngu, hôn mạnh một cái vào má gái, :
Ừ, ba nắm tay ma ma.
Nói xong, anh không chút mà nắmbot_an_cap lấy tay Khươngvi_pham_ban_quyen Uyển. Nhưng cảm giác ở lòng bàn tay khiến trái tim đang nhói của Trần Trác càng thêm đắngvi_pham_ban_quyen chát. Bàn tay nhỏ vợ vốn mềmleech_txt_ngu mại, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lứa tuổi này lẽvi_pham_ban_quyen những đầu ngón tay phải màng thì nay lại hằn lên một lớp chai mỏng, minh chứng cho việc đã phải chịu bao nhiêu vất vả thường ngày.
hai mươi mốt thôi .
Trầnbot_an_cap Trác trước đây chưa bao giờ lo toan việc nhà, suốt ngày biết tụ tập với đám du thủ du thực bông, bất kể là đồng áng hay nhà, anh chưa từng đụng tay dù chỉ một chút. Nghĩ đến những chuyện này, Trần Trác trầm xuống, thầm mắng chửi bản thânleech_txt_ngu của trước kia.
Cùngvi_pham_ban_quyen lúcvi_pham_ban_quyen , Khương đờ người ra, thể tin nhìn vào bàn tay lớn đang lấy tay mình, đôi mắtleech_txt_ngu sáng ngờileech_txt_ngu tràn đầy sự kinh . Nhưng điều khiến cô kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi_pham_ban_quyen phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Trần mím môi, hít mộtvi_pham_ban_quyen hơi thật sâu, vẻ mặt cực kỳ trọng nói:
Tiểu Uyển, trước đây có lỗi mẹ .
Nói xong câu này, luồng uất nghẹn nénleech_txt_ngu trong lòng Trần Trác lập tức tan biến đi không ít. Nhìn thấy vợ đầy vẻ dám tin, anh cười, siết chặt tay rồivi_pham_ban_quyen nói tiếp:
Sau này nhất sẽ đối xử thật tốt với mẹ con, để hai người ăn no ấm. Còn nữa, anh sẽ không bao giờ bắt nạt , anh hứa đấy.
Khương Uyển lúc hoàn ngẩn . quay đầu nhìn lên , thấy mặt trời chói chang quả thực đang mọc hướng , không khỏi cảm thấy chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này thật khó tin. Trần Trác bị làm này? như biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành một người khác vậy?
Chẳng là bị Hoàng đại nhập thân rồi !
Chị dâu nhà Trần từng ở làng Tiểu Hà có Hoàng đại tiên, đứa ngốc nhà lão Tần chính là bị Hoàng đại nhập nên mới khờ đấy thôi!
Nghĩ đến , Khương Uyển sợ hãi, vội vàng gạtbot_an_cap tayvi_pham_ban_quyen anh ra, giật lấyleech_txt_ngu con trong lòng anhleech_txt_ngu bế vào lòng , nhìn anh bằng ánh căng thẳng và đầy cảnh giác.
Trần Trác biết vợ nhất thời sẽ không tin mình, thấy cô vậy cũng không cảm thấy bất , chỉvi_pham_ban_quyen cười chỉ tay vào leech_txt_ngu:
Đêm qua em không ngonbot_an_cap đúng không? Nhìn quầng mắt , vào nhà ngủ một lát đi, anh rửa mặt xong sẽ vào ngay.
Khương Uyển nghe anh gật đầu, thận tránh anh rồi vào phòngleech_txt_ngu.
Có những ký ức trong giấc kia, Trácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại căn nhà chật này thấy cực kỳ chướng mắt. Anh vốn cao lớn, hình một tám mươivi_pham_ban_quyen đứng trong căn phòng nhỏbot_an_cap này đến lưng cũng không dám duỗi thẳng hoàn . Lại nhìn sang miếng xà phòng nứt làm đôi đặt bên cạnh chậu rửa mặt, anh tặc lưỡi chê bai.
phải nhanhvi_pham_ban_quyen kiếm tiền, để vợ con được sống sung sướng. Thời gian này các cửa hàng trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phố chắc cũng đã bán đủ loại mỹ dưỡng da rồi, còn có cả dầu gội đầu và kem dưỡng tay hàng hiệu nữa, anh phải sớm về để chăm tay của vợ thật trắngbot_an_cap trẻo mịn !
Trác vừa rửa mặt vừa sắp xếp lại những ký quan trọng trong giấc mơ để vạch ra kế hoạchbot_an_cap cho tương lai. Chờ đến khi dọn dẹp sạch sẽ, anh mình vào gương trên tủ đứng, nhìn khuôn mặt trẻ tuấn tú trong gương, rồi nhìn hai con đang ngủ say trên giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lò, Trần Trác lập tức cảm thấybot_an_cap tràn đầy động lực.
Ngủ ! Ngủ no nê có sức kiếm nuôivi_pham_ban_quyen gia đình!
Trần Trác cởi áo ngoài, nằm xuống phía đầu giường lò vợ đã cố để trống chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nắm lấy tay nhỏ bé của con gái rồi nhắm mắt chìm vào giấc .

Tam gia! Tam gia dậy đi! Ban ngày ban mặtleech_txt_ngu sao lại thế này?
Trần Trác thì khung sổ bị gõ vang cầm cập, có người đang gọi anh ngoài . Anh mắt ra nhìn, lậpleech_txt_ngu tức bị cảnh mắt làm cho sữngleech_txt_ngu sờ một . Trên cửa kính dán chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn mặt tròn xoe như bánh áp chảo, có cả mắt mũi!
nhìn kỹ hơn một chút, còn có thể thấy cái bánh áp chảo này trông khá giống nhau. Khi đã nhận ra hai khuôn mặt đó ai, một câu thề thoát miệng:
Đệch! Hai đứa bây rảnh rỗi quá hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồ à?
Hai người nghe xong cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc này mới rời khuôn mặt đang bị ép đến biến dạng khỏi mặt kính. Hai người này là anh , là Tào Dũng và Tào Cường, là hai sai đắc lực của Trần Trác, ngày cũng lẽo theo sau anh.
mặt, nhìn đồng hồ treo trên tường: chín giờ mười phút, mình mới ngủ được chưa đầy hai tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trần Trác nhìn quanh mộtbot_an_cap vòng không thấy dáng vợ con trong phòng, nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày anh em đã bước :
Chị dâu tụivi_pham_ban_quyen đâu?
Tào Dũng và Tào Cường xong đều rất ngạc nhiên, phản xạ hỏi lại:
dâu? Tam đang nói ai cơ, Khương Uyển ạ?
Trần Trác đang định xuống , nghe Tào Dũng dám gọi thẳngbot_an_cap tên vợleech_txt_ngu mình, liền chân đá hắn một :
‘Khương Uyển’ cũng là để cậu gọi sao?
Tào Dũng người né tránh, cười cợt nhận lỗi:
Á , em sai rồi, em sai rồi! Chẳng phải trước đây đại ca không cho bọn em gọi là chị dâu sao! Năm kia em gọi một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đại ca cũng đá em một cái như thế này đấy thôi!
Trác nghe vậy thìbot_an_cap sững . Đúng , trước đây anh không cho bọn gọi Khương Uyểnleech_txt_ngu là chị . Cảm tội lỗi lại dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên , ngoài mặt anh vẫn giữ vẻvi_pham_ban_quyen bình thản, Trần Trác Tào cảnhleech_txt_ngu cáo:
Trước trước đây, bây giờ là bây giờ, sau khôngvi_pham_ban_quyen được phép bất kính với chị của tụi bây.
rõ rõ, Tam gia nói gì thì là cái đó.
Tào Cường cười hì hì phụ họa câu, sau đó nói :
Tam gia, Hầu Tử bị người ta đánh rồi! Chúngvi_pham_ban_quyen ta mau đi trả thù cho nó thôi!
Hầu Tử?
Trần Trác nghe xong nhướng mày, trong đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện lên một khuôn mặt. Hừ, suýt chút thì quên mất . Trong giấc mơ, mấy năm sau chính Hầu Tử đã cấu kết với đối thủ không trời chung để hại anh, anh suýt chút phải vào .
Chuyện Hầu Tử bị đánh cũng đã từng xảy ra giấc mơ.
là khi đó Trần Trác đã mất đi vợ con, cả ngàyvi_pham_ban_quyen chìm đắm trong đau thương và hối hận, đâu còn tâm trí mà lo đến chuyện rắc rối của khác.
Trần Trác nhớ rõ Hầu Tử là máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân vớileech_txt_ngu con nhà họ Dương phía nênbot_an_cap mới anh nhà đó đánh cho mặt mũi dập.
Vì cái trò lưu manh đê tiện đó mà bị đánh, còn mặt mũi tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh để đòi lại công bằng sao?
Nghĩ đến đây, Trầnleech_txt_ngu Trác lạnh lùng nhạt, vừa xỏ giày vừa hỏi anh Tào Cường:
— Nó bị ai đánh?
— Là hai anh em nhà lão Dương ở đầu phía Tây !
Tào lập tức , đầy đầy phẫn nộ:
— Nghe Tử nói, nó nghe thấy hai thằng nhãi nhà họ nói Tam gia, nhất thời không được nên mới vào nhau bọn chúng, kết quả là đánh không lại!
Hừ, còn biết cả chiêu đổi trắng , lửa bỏ tay người kia đấy!
Trần Trác bật ra một cườivi_pham_ban_quyen khinh miệt, liếc nhìn anh em Tào như nhìn hai kẻ ngốc, saubot_an_cap đó xỏ xong giày rồi bước ra ngoài, đi tìm vợ con.
Anh họ Tào vội vàng chạy theo hỏi dồn:
— Tam gia, chúng ta cứ đileech_txt_ngu không này sao? Có cần mang theo món đồ nghề không?
Trần Trác cũng không thèm quay đầu lại:
— Tôi đi tìm dâu của cậu, mangbot_an_cap đồ nghề theo làm gì?
Tào Dũngleech_txt_ngu nghe vậy thì cuống quýt, chạy lên phía trước chặn đường:
— Tamleech_txt_ngu gia, ta không trả cho Hầu Tửleech_txt_ngu sao?
Trần Trác dừng , ngước mắt nhìn cặp anh em khờ khạo .
Trong giấc mơ, hai người này luôn theo sátvi_pham_ban_quyen bên cạnh anh, trung thành tận tụy. Tào Dũng tínhvi_pham_ban_quyen tình thẳng thắn, gặp chuyện là bốc , thường xuyên bị người ta đem ra làm bia đạn, kiếp trước không ít lần bị kẻ có tâm địa xấu khích bác, lợi dụng. Cườngvi_pham_ban_quyen so với anh traileech_txt_ngu thì điềm đạm hơn nhiều, làm việc thận tỉ mỉ, hai anh em này phối hợp với nhau vi_pham_ban_quyen thể coi là thiênvi_pham_ban_quyen y vô phùng.
này Trần Trác định họ sớm hơn một chút, bèn đưa một ngónvi_pham_ban_quyen tay chỉ chỉ vào đầu mìnhvi_pham_ban_quyen, Tào Cường đầy ẩn ý rồi nói:
— Gặpleech_txt_ngu đừng chỉ nghe phiếnleech_txt_ngu từ một , phải nghe nhiều, hỏi nhiều, nghĩ và nhìn cho kỹ. Đừng có như cái ngòi nổ, người taleech_txt_ngu vừa châm là đã . Chuyện của Tử, hai đứa cứ đi tìm hiểu rõ ràng rồi hãybot_an_cap đến tìmleech_txt_ngu tôi, nếu không hiểu được… này đừng đến tôivi_pham_ban_quyen nữa.
Nóibot_an_cap xong, Trần Trác soi tấmvi_pham_ban_quyen kính cửa lại kiểu tóc, bước đi về phía hậu viện.
Tào nghe thì người, gãi gãi đầu đầy mờ mịt, định đuổi theo thì bị em trai kéo tay lại.
Tào quay đầu lại nhìnleech_txt_ngu Cường hiểu:
— Tam gia vừa nói là có ý gì vậy?
Cường nhìn bóng lưng Trầnvi_pham_ban_quyen Trác đang rờibot_an_cap đi, thấp giọng nói:
— Đi, hai anh emvi_pham_ban_quyen mình về Tiểu Tử đã.
Trần đến hậu viện, quả nhìn Khương Uyển đang ở chị dâu hai nhà họ Khươngleech_txt_ngu.
Haivi_pham_ban_quyen người phụ nữ đang ngồi xổm vườn rau nhổ cỏ dại, còn Khương Lỗi bốn tuổi thì đang dẫn Dương Dương chơi râm chân tường.
Hai đứa nhỏ đứa cầm dây khoai lang, dùng móng tay ngắt từng đoạnbot_an_cap nhưng vỏ vẫn còn dính lại với nhau tạo thành sợi dây chuyền, quàng đầy trên đầu.
Trần vừa lộ mặt, Khương Lỗi lập tức lao tới:
— Dượng!
Cái thân hình mập mạp trông vô cùng đángleech_txt_ngu yêu. Cậu bébot_an_cap vừa gọi một tiếng, con gái Dương Dương cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện ra anh, ngẩng đầu lên nhìn rồi cất tiếngbot_an_cap gọi lảnh lót:
— Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba!
Trái tim Trần Trác chảy trước tiếng của con . Anh mỉm cúi xuống, một tay bế gái mình , tayleech_txt_ngu kia bế thốc Khương Lỗi đang lao đến chân, hai cánhleech_txt_ngu tay đồng thời xốc lên xốc xuống, hai đứa nhỏ tức cười nắc nẻ.
Giang tẩu thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì liếc Khương Uyển cái, sau đóleech_txt_ngu đứng dậy đi về phía Trần , đưa tay vềbot_an_cap phía con traileech_txt_ngu mình:
, lại với mẹ, con nặng thế nàyleech_txt_ngu, dượng bế không nổi đâu.
Một người đàn trưởng thành mà không bế một thằng nhóc sao?
Trác nghe vậy thì thảnvi_pham_ban_quyen nhiên nhếch , đưa Khương Lỗi . Giang lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bế con trai thẳng nhà.
Trần Trác biết người nhà họ Khương coi , nhưng cũng trách họ được. Trước đây anh quả thật gì, đối xử không tốt vớivi_pham_ban_quyen con Khương Uyển, người nhà họ Khươngbot_an_cap thù ghét anh cũng là lẽvi_pham_ban_quyen đương nhiên.
Nghĩ đến đây, Trần siết chặt cánh tay đang bế con gái, nhìn Khương Uyển đang ngồi xổm trong vườn nghiêng đầubot_an_cap nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, nói:
Uyển, ta nhà thôi.
Giang nhị tẩu đang đi vào nhà, gọi nàyvi_pham_ban_quyen của Trầnvi_pham_ban_quyen Trác thì khựng bước chân, kinh ngạc quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầuleech_txt_ngu lại nhìn.
Tên lưu này vừa gọi em chồng là gì cơ? Tiểu Uyển?
Chị ta khôngbot_an_cap nghe nhầm chứvi_pham_ban_quyen? Trước toàn gọi Khương Uyển, nghe còn xa lạ hơn cả người dưng nước lã, sao lúc này lại là Tiểu Uyển rồi?
Có lẽ do giọng điệu của Trần Trác quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa, khiến Khươngbot_an_cap Uyển cũng thấy hơi ngại ngùng. đứng dậy bụi đất trên tay, raleech_txt_ngu dấu hỏi anhvi_pham_ban_quyen: Giờ về luôn sao?
Trần Trác đang vội về Tiểu Hà Tử để tìm một quan trọng, bèn bế con gái sải bước đến bên cạnh Khương Uyển, lấy tay cô, ánh mắt nói:
— Ừ, đibot_an_cap thôi.
Nhưng anh mới nắm tay vợ thì Khương Uyển đã dùng sức hất ra, sau đó quay người đi đến chậu nước bên cạnh giếng, ngồi tay.
Ánh Trần Trác luôn theo cô, thấy vệt đỏ ửng lặng lẽ hiện lên trên má vợ, anh khẽ mỉm không .
Trần Trác đưa quá giang xe ngựa của người cùngbot_an_cap thôn để về Tiểu Hà Tử.
dọc đườngleech_txt_ngu, Trần Trác đều lấy bàn tay nhỏ bé của , trong lòng thầm tính toán dùng nào để nhanh chóng bồi bổ đôi bàn tay gầy guộc . thỉnh thoảng lại nhìn Khương Uyển, thấy cô cứ cúi gầm mặt, đôi má đỏleech_txt_ngu hồng như trái táo chín, lòng Trần Trác bỗng trở nên mềm mại vô .
Gần đến cổng nhà mình, Khương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dùng sức tay ra. Trác biết cô đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu hổ nên cũng không ép buộc.
Ba vừa sân đã thấy Trần lão thái và một người phụ nữ áo vải hoa đang hái rau. Thấy họ đã , bà cụ lập tức đón lấy:
— Ôi, cháu gái ngoan của bà , lại đây nào! Bà cái nào.
Dương nhỏvi_pham_ban_quyen thích vòng tay của ba nên không đổi người, thấy vậy thì ôm chặt lấy Trần Trác không buông.
Con rúc vào mình, nhưng lúc này Trần Trác lại đang sữngvi_pham_ban_quyen sờ nhìn người phụvi_pham_ban_quyen nữ mặc áo vải hoa kia.
Bà cụ thấy trai thứ ba ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra như vậy thì một phát:
— Gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế? Không nhận ra chị cả ? Cái ánh mắt thế hả!
Người phụ nữ mặc áo vải đúng chị nhà họ Trầnbot_an_cap, Trần Linh.
này nhà Trần cóleech_txt_ngu sáu anh chị em, bốn trai hai gái. Chị cả kém cả hai tuổi. Chị lấy từ sớm, nhưng đáng thương là kết hôn chưa đầy một năm góa phụ. Sau đó chị cũng không đi bước nữa, chỉ thỉnh thoảng lại nhà ở vài ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sở dĩ Trần Trác kinh như vậy vì ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị này trong giấc mơ củavi_pham_ban_quyen chẳng lâu sẽ qua đời.
Ngay vào một ngày bình thường không bình thường hơn trong mùa đông nay, đã nhảy sông tự vẫn. Không ai biết tại sao chị lại nghĩ như vậy, đang yên đang lại tìm đến cái chết…
Nghĩ đến đây, Trầnleech_txt_ngu Trác khỏi đau . Anh em nhà họ Trần , những đứa lớn tự nhiên sẽ cha mẹ gánh vác không ít việc nhà. hồi bot_an_cap do các chị thay nhau trông nom mà lớn lên, đặc biệt là người chị cả trước mắt này, tình chị em cực kỳ tốt.
Trần tính tình rất hiềnbot_an_cap lành, xử với mấy đứa em như Trần lúc cũngvi_pham_ban_quyen hì hì, bao giờ chị kiên nhẫnvi_pham_ban_quyen. Một ngườileech_txt_ngu chị dịu dàng và kiên cường như vậy, sao đột nhiên lại tìm đến cái chếtleech_txt_ngu chứ?
Trần Trác chủ động đón hai mẹ con Khương Uyển về, hai ông bà nhà họ Trần vẫn rất vui mừng, vã gọi Khương Uyển chuẩn bị cơm chiều.
nông thôn, phần lớn mọi ngườivi_pham_ban_quyen đều ăn hai mộtvi_pham_ban_quyen ngày, một bữa vào khoảng chín giờ sáng, bữa còn lại vào sáu giờ chiều. Nhà họ Trần nghèo đông miệng ăn, đương nhiên cũng theo lệ đó.
Thấy vợ ôm , Trần Trác bước chân dài đuổi theo, ngăn nàng lại rồi nói:
Để anh, em đi nghỉ đi.
Khương Uyển mắt nhìn anh, cắn ra hiệu: Rốt cuộc anh muốn gì?
Có vẻ như sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay đổi của khiếnvi_pham_ban_quyen vợ cảm thấy bất an.
Trần Trác xoay người Khương Uyển lại, nhàng đẩy nàng vào trong sân, nói một câu:
Ngoan, vào nhà đi.
mặtleech_txt_ngu Khương Uyển hiện rõ vẻ luốngleech_txt_ngu , nàng ngườivi_pham_ban_quyen tiếp tục đi theo bên cạnh Trần Trác. Thấy mình không khuyên được nàng, Trần Trác cũng tiếp tục kiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trì nữa. Vợ đã đi theo thì cứ để nàng đi theo, chỉ cần không nàng phải động tay là .
Có phận cháu ở đây, việc nhà không đến lượt lão thái phải làm.
Lúc này bà lão đang ngồi bên mép giường lò trong gian nhà , liếc mắt nhìn cậu con traibot_an_cap thứ ba đang ôm củi vào sân, nhỏ giọng lầm bầm với Trần lão gia tử:
Thằng Ba sao thế? Không biết có nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vuileech_txt_ngu ông nhìn nó xem, cái miệng cứ ngoác tận tai!
Trần lão gia nghe xong liền gõ gõ tẩu thuốc, nghếch nhìn ra ngoài một cái rồivi_pham_ban_quyen không đáp lời.
Trần ôm củi đặt cạnh bếp lò, đưa mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn nhà sơ. Gian này là anh cả Trần Thanh, nhưng vì cả nhà anh ấy đều ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên núi trông vườn trái cây nên nhà trống, cho gia đình Trần Trác chưa có chỗ ở thuê .
Trong kiếp trước ở giấcvi_pham_ban_quyen, cho đến lúc chết, vợ anh vẫn chưa có lấy một căn nhà của riêng mình… đến đây, lòng Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhói lênvi_pham_ban_quyen đầy xót vi_pham_ban_quyen lỗi.
Anh đẩy vợ vào phòng để chơi với con gái, cònvi_pham_ban_quyen mình ngồi trước lò nhóm lửa nấu cơm. Chịbot_an_cap cả Trần Linh bên cạnh sát không lên tiếng, chỉ môi cười, vui vẻ giúp em trai nấu nướng.
quê rau đều là của trồng được, trong vườn có gì thì ăn nấy. Bữa cơm đặc biệt đơn , cơmbot_an_cap lương ăn với đậu cô ve hầm khoai tây, cùng với dưa củ muối do tay Khương Uyển làmleech_txt_ngu.
Trần Trác thíchleech_txt_ngu nhất món dưa củ cải muối của vợ. Sau khi vợ mất trong giấc mơ, anh chưa bao giờ nếm hương vị ngon lành ấy . trợ sinh hoạt có bao nhiêu người nêm nếm cũng không thể nào tái hiện được vị mà Khương đã .
đến đây, Trần nhìn sang , chỉ thấy ngồi bên cạnh mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cúi đầu chỉ lo ăn món dưa muối mặt, một miếng hầm trong bát nhỏ cũng không đụng tới. Trầnvi_pham_ban_quyen Trác biết nàng sợ thứcbot_an_cap đủ, liền tay giành lấy bát nàng, không ít thức ăn bỏ vào bát.
Uyển giật xua tay liên tục, ý bảo Trần gắp cho mình.
Trần Trác không chovi_pham_ban_quyen phép từ chối, chiếc bát đầy ắp thứcvi_pham_ban_quyen ăn cho Uyển, điệu nghiêm túc:
Anh không thích ăn đậu ve, em ăn giúp anh đi.
Linh mỉm cười vỗ vỗ tay em dâu:
Ăn một chút, nhìn em gầy đi nhiều so với lần trước chị về .
Trần lão thái bình thường vẫn mong con trai thứ ba hiểu một chút, đừng có suốt ngày mắng chửibot_an_cap vợ con khiến nhàbot_an_cap cửa không yên. Nhưng lúc này thấy hắn chỉvi_pham_ban_quyen cưng chiều vợ mà quên mất bà mẹ già này, hơi không vui.
lão bĩu môi, nói giọng mỉa mai:
Nó bảo cô thì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ ăn đi, làm bộ làm tịch cái nữa.
Uyển bị trách mắng đến mặt, đón rồi đầu xuống.
Trần Trác thấy vậy thì mày, nhìn mìnhvi_pham_ban_quyen lên tiếng bác:
, Tiểu Uyển phải làm bộ, cô ấy là hiểu chuyện hiếu thảo, sợ thức ăn thôi.
Convi_pham_ban_quyen trai nói vậy khiến Trần lão thái thái cũng hơi mất mặt, bà lập tức nở nụ cười:
phải phải, Uyển là hiểu chuyện . Thôi ăn cơm đi.
Nói xong, bà nhìn sang Dương Dương đang mếu bên cạnh dỗ :
Ôi cục sao lại không ăn ? nhỏ này lên đến mức buộc cả con lừa rồi đấy.
nhà họ Trần đặc chiều trẻ con, không cóleech_txt_ngu tưởng trọng nam khinh nữ. Dương lại là gái nhất của thế hệ này nên người nhà đều rất thương .
Bà lão vừa nói xong, ánh Trần cũng hướng về phía con . Quả nhiên thấy con bé đang mày, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ sầu khổleech_txt_ngu.
Sao thế con gái? Nói với xem .
Dương Dương vậy liền ngẩng nhìn Trần , nói giọng trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nũng :
Con muốn ăn hạt dài… Ăn cơm hạt tròn đau lắm…
Trầnvi_pham_ban_quyen lão gia tử nãy giờ im lặng, nghe thấy thì , xoa đầu Dương Dương:
Cháu gái ta ăn diện đấy, biết là cơm dài ngon hơn. Ngày mai bảobot_an_cap cháu đi kiếm tiền, mua cơm hạt dài về cho cháu gái ta!
Khương Uyển thấy con quấy khóc thì có chút sốt ruột, vội vãbot_an_cap ra hiệu giải thích: Răng của Dương mọcleech_txt_ngu tốt, ăn gạo cao không nhai kỹ được, nuốt vào là đau dạ dày, nửa đêm không ngủ được. Cơm trắng mềm hơn nên con bé mới đòi ăn cơm trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Trần Trác nghe vợ giải thích mới sực ra đúng là chuyện như vậy. Dương bẩm thiếu , hàmvi_pham_ban_quyen trên mỗi chỉ một chiếc răng hàm, ăn uống rất khăn.
Nhưng nhàleech_txt_ngu họ Trần nghèo, Trần Trác trước đâyvi_pham_ban_quyen lại là kẻ chẳng ra gì, cóvi_pham_ban_quyen kiếm được tiền cũng chỉ dùng để mua đàn điếm, chưa bao tiêu cho con lấy một đồngvi_pham_ban_quyen.
Càng nghĩ sâu, Trác càng thấy mình đúng là một khốn nạn.
Anh hít sâu một hơi, nhìn con nói một cách trịnh trọng:
Con gái ngoan, ngày ba sẽ mua cơm dài về con.
Dương Dương suy cho cùng vẫn là một đứa trẻbot_an_cap, nghe thấy thì lập tức vuibot_an_cap mừng, ra sức vỗ tay reo :
Cơm hạt dài! Có cơm hạt dài ăn rồi!
Trần Trác lại nhìn sang , ánh mắt kiênleech_txt_ngu hứa :
Không chỉ cơm hạt dài, sau này anh sẽ để mọi người bữa nào cũng được ăn thịt!
Tất cả mọi người Trần, bao gồm cả Khương Uyển, đều không coi lời tuyên bố hùng hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột ngột này của Trần Trác là thật.
Dùng bữa xong, Khương dỗ con gái ngủ rồi đem quần áo bẩn của hai con bỏ vào chậu. Ngay sau đó, nàng lại tạt qua phòng của hai ông bà, lấy quần áo bẩn của ra, định mang ra bờ sông giặt.
Chị cả Trần Linh không đành lòng để nàng đi giặt một mình đi theo.
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trác thay bộ định ngoài, thoáng thấy bóng lưng gầybot_an_capleech_txt_ngu của hai phụ nữ, nắm siết chặt lại. Anh phải tranh thủ thời gian để cải thiệnvi_pham_ban_quyen điều kiện gia đình, tốt nhất làbot_an_cap một chiếc máy , nếu không thì quần áo của cả nhà này tay thì mệt mỏi. Còn cả chuyện chị cả tìm đếnbot_an_cap chết, cũng phải điều cho thật kỹ.
Trần Trác dặn bà lão chừng đứa nhỏ trong phòng, rồi sải bước ra khỏi cửa.
Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi được một đoạn không xa, anh đã hai anh em nhà Tào đang đi tới. thấy Trác, Dũng lập sáng mắt lên:
Tam gia! Anh đi ?
nhớ lại chuyệnvi_pham_ban_quyen hồi sáng, liếc hai anh cái:
của Hầu Tử đã nghe ngóng rõ ràng ?
Tào Dũng nhìn em mình, đó gật đầu thật , mặt đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sùng bái nhìn Trầnvi_pham_ban_quyen Trác:
gia đúng liệu sự như ! Chúng tôi đã sang nhà hàng xóm Dương ngóng rồi, Hầu Tử bị hoàn không phảibot_an_cap ra mặt cho Tam , mà là vì hắn sàm sỡ mông của con bé Dương Đại Ni! Thế nên mới bịvi_pham_ban_quyen hai anh em nhà họbot_an_cap Dươngbot_an_cap đánh cho mặt mũi sưng vù như đầu heo!
Quả nhiên là .
Trần Trác lạnh lùng cười một tiếng, nhìn Tào Cường với đầy tán thưởng, thâm sâu hỏi một câu:
Vậy các chú còn định mặt giúp Hầu nữa không?
Trần Trác vừa hỏi xong, hai anh em người thì lắc đầu, kẻ thì xua tay nguầy .
Làm sao thế được! Bọn em cũng giống Tam gia, nhất cái kiểu đê tiện đó! ông mà bắt nạt phụ nữ thì còn thể thống gì!
Nụ cười trên môileech_txt_ngu Trần bỗng khựng lại.
Mẹ kiếp, đến hai thằng ngốc nghếch này cònleech_txt_ngu biếtleech_txt_ngu phụ nữ là không ra gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, saoleech_txt_ngu kia mình lại không thông , cứ thích bắt người nữ của mình nhỉ? Chết tiệt! Đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khốn nạn!
Sắc mặt Trần Trác trầm xuống khiến anh em họ Tào giật nảy mìnhleech_txt_ngu.
Sao thế Tam gia? Em nói chỗ nào à?
Trần Trác còn nóibot_an_cap gì được nữa? Anh chỉ lườm họ một cái rồi tiếp tục bước vềbot_an_cap phía đường lớn.
Hai anh em vội đuổi theo, Tào Dũng cười hì hì nói:
Tam gia đừng im thế chứ, ngài cứ sa sầm mặt lại là hai em cứ run cầm .
Tào Cường vốn ít cũng gật đầu, vẻ mặt căng thẳngvi_pham_ban_quyen nhìn Trần Trác:
Tam gia định đi đâu ạ?
Trần muốn tìm một người, có thể giúp kiếm được hũbot_an_cap vàng đầu tiên.
Người đó vốn cũng là dân lôngleech_txt_ngu bông, giờ đã làvi_pham_ban_quyen một giàu khiến ai nấy đều ngưỡng mộ. Nghĩ đến đây, Trần Trácbot_an_cap nheo mắt .
Anh suy tính một lúc rồi quay dặn hai người bên :
Tôivi_pham_ban_quyen đi gặp một ngườibot_an_cap, các cậu đi theo cũng được, nhưng đừng có lắm mồm.
Tam giavi_pham_ban_quyen yên , bọn nhất định ngài.
Trần Trác dẫn theo anh em họ Tào đi bộ hơn nửa tiếng đồng hồ, cũng tới đích – Trần Đồn.
Trần Đồn đây là làng nhất vùng, nằm trong mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thung lũng sâu. khi đội xuất tanleech_txt_ngu rã vào năm 84, đất nông đượcvi_pham_ban_quyen chia về cho từng hộ, dân làng đều chờ vào việc trọt bán lương thực đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net duy trì cuộc sống.
Nhưng thổ nhưỡng quanh Đồn không hợp trồng trọt, dù trồng gì thì đến mùa thu hoạch sản lượng cũng ít ỏi.
Lâu dần, Trần Đồn ngày càng nghèoleech_txt_ngu, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, ai đều mặt vàngleech_txt_ngu vọt, người gầy gò, vóc dángbot_an_cap bé.
Nhưng ngay năm ngoái, tình đã xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện bước ngoặt.
Một tên Đặng Sơn Khuê ở Trầnvi_pham_ban_quyen đã thầu lại bắcleech_txt_ngu làng, đó thuê người thác, không ngờ lại đào được mỏ than!
Đặng Sơn Khuê phấtleech_txt_ngu lên nhanh chóng, trở thành trùm giàu xổi nổi tiếng nhất huyện Vọng Sơn mấy năm gần .
Đúngleech_txt_ngu là một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên, sự công của Đặng Sơn đã kéo trình độ tế của cảvi_pham_ban_quyen đi không .
Công nhân mỏ thanvi_pham_ban_quyen của ông ta đều ông trong làng, thưởng khá, cơm thịnh soạn.
Người dân các lân cận nghe tin đặc biệt chạy đếnleech_txt_ngu Trần Đồn xin làm thuêbot_an_cap, dù sao tiền lương khai mỏ cũng hơn làmbot_an_cap ruộng phần.
Trong những năm tháng kiếp trước, Trần Trác từng có quan hệ ăn với người nàyvi_pham_ban_quyen nên khá hiểu rõ về lịch sử khởi nghiệp cũngleech_txt_ngu như nhân phẩm của ta.
người Đồn, thẳng đến khu mỏ củavi_pham_ban_quyen Đặng Sơn Khuê.
Trên núi cóleech_txt_ngu khá nhiều công nhân đi lại bận rộn.
Trần Trác lặng lẽ quan sát vòng, nhìn thấy mũ hộ trên công nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và khẩu trang vải trên mặt họ, trong lòng thầm hài lòng.
Mình quả nhiên không tìm nhầm người.
Trần Trác định đi đến cửa hầm mỏ xem thì bảo vệ trông bãi đã phát hiện ra bọn họ, sải bước đi tới.
Ông ta chặn trước mặt Trần Trác, nhìn ba người từ trên xuống vài lượt:
Đồng chí, cácvi_pham_ban_quyen anh làm gì đấy? ai? không được đi lung tung .
Trần Trác nhìn chiếc xe Hạ Lợi màu đen đỗ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỉm cười nói:
Tôi tìm ông chủ Đặng.
bảo vệ ngheleech_txt_ngu vậy liền nhìn Trác, truy vấn:
chủ tôi cóleech_txt_ngu gì?
Tào Dũng tình nóng nảy, đại mình bị một gã bảo vệ chặn lại hỏi đông hỏi tây thì đã mất kiênbot_an_cap nhẫn, lập tức xắn áo mắng:
Mẹ kiếp, cái thằngvi_pham_ban_quyen chó như mày mà đặt oai phong đây à! Cút ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tào Dũng nổi đóa, ánh tên vệ lập tức đổi.
làm bảo vệ mỏ than chắc phảileech_txt_ngu là hạng người dạ, cẩnbot_an_cap thận.
Chỉ thấy ông lặng lẽ lùi lại một bước, hai nắm đấm từ từ chặt, như giâybot_an_cap tiếp theo sẽ ra tay.
Trác đến bàn hợp tác, không phải đến sự.
Anh quay đầu liếc Tào Dũng một cái.
Tào Dũng đang giương nanh múa vuốt lậpvi_pham_ban_quyen tức xìu xuống, ngoan ngoãn lùi lại phía sau anh.
Trần Trác bấy giờ mới quay lại nhìn thẳng tên bảo vệ, nói:
Tôi có làm muốn với ông Đặng, phiền người anh em thông báo một tiếng.
Tên bảo vệ vẫn âm thầm niên trước mặt, :
Cậu thanh này tuổi đời tuy trẻ nhưng hànhvi_pham_ban_quyen sự lại vững , cử chỉ lạivi_pham_ban_quyen mang theo khí chất khó , dường như còn giống ông chủ hơn cảbot_an_cap ông chủ mình.
Gã bảo vệ này quân nhân xuất ngũ, học vấn tuy không cao nhưng con mắt nhìn người thì có.
Ông ta lặng lẽ suy tính một hồi rồi gật đầu:
Để vàobot_an_cap báo một , còn ông chủ gặp anh hay không thì không phải tôi quyết định được.
Trần Trác đương nhiên hiểu rõ điều đó, khẽbot_an_cap gật đầu nói:
Tôi là Trần Trác, ngườileech_txt_ngu anh giúp tôi một câu, cứ bảo tôi có mối làm ăn có thể phúc cho công nhân mỏ, lại càng tạo phúc cho ông chủ Đặng bàn bạc với ông được.
Tên bảo vệ ừ một tiếng, người sải bước vềvi_pham_ban_quyen phía nhà gạch.
Người đi, Tào Dũng lập tức nhổ một bãi nước miếng về phía bóng lưng kia, nhỏ giọng chửi rủa:
kiếp! là biết làm bộ làm tịch!
Trần Trác nghe cau mày, quay lại lạnh lùngbot_an_cap nhìn hắn.
Dũngvi_pham_ban_quyen nhìn này làm cho rùng mình, vội vàng đứng thẳng lưng, hoảng hốt giải thích:
Tam gia, em có chửi ngài, chửi thằngleech_txt_ngu chó thôi! Dám không tôn trọng Tam gia…
Hắn chưa nói lời, Trần đã giơ chân đá một cáivi_pham_ban_quyen vào mông hắn.
ăn nói cho hoi vào, đừng có suốt ngày mép không giữ kẽ thế!
anh em lúc nãy là chiến binh đấy! Là bậc nam nhi từng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh ra tử vì đất , chúng ta phải tôn trọng người ta!
Hả?
Tào Dũng đá cũng không thấy đau, ngược lại kinh ngạc Trần Trác:
Tam gia biết thằng chó canh… không, cái anh đó là cựu chiến binh ạ?
Tào cũng đầy vẻ hiếu kỳ nhìn Trần , chớp mắt giảileech_txt_ngu thích.
Trần Trácvi_pham_ban_quyen có ý muốn dẫn dắt hai lông bông này trưởng thành nhanh , bèn xòe bàn tay mình ravi_pham_ban_quyen:
Lòng bàn tay người anh em lúc chai dày quá mức, hơn nữa khi đứng lưngleech_txt_ngu ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta rất thẳng, lúc đi thì gót chân rồi mới đến mũi chânbot_an_cap lần lượt chạm đất.
đều là đặc điểm của người từng đi lính. Sau này các cậu giao thiệpleech_txt_ngu với người lạ thì hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ý quan sát tỉleech_txt_ngu mỉbot_an_cap một , lúc nàobot_an_cap cũng sẽ có những phát hiện bất ngờvi_pham_ban_quyen đấy.
Nói xong, hai em nhà họ Tào đầy mắt khâm , không ngừng gật đầu.
Không hổ là Tam , cái cũng biết!
Tào Dũng hì hì cười, chân thành nói.
Bớtbot_an_cap nịnh hót , họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập em trai nhiều vào, gặp chuyện thì vững vàng một , đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có sồn sồn .
vâng .
Ba người nói chuyện người em vệ quay lại, theo là một đàn ông bốn mươi tuổi, tóc chải ngược, mặc áo sơ trắng, với tây đen, chuẩn phong cách của những người giàu có sànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu bấy giờ.
chính là Đặng Sơn .
Trần Trác đứng tại chỗ, vàngvi_pham_ban_quyen nghênh bot_an_cap mỉm cười nhìn ông cùngbot_an_cap người bảo vệ đi tới trước mặt mình.
Anh không vội lời, chỉ đưa ra, thái độ đặc biệt .
Ánh mắt Đặng Sơn Khuê trên người Trác, sau khi đánh giá một lượt thì lấy tay anh, có chút bất ngờ nói:
Không ngờ Trần gia danh lẫy lừng lạileech_txt_ngu trẻ tuổi thế này.
Nghe , nụ cườibot_an_cap của càng hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh nhàng siếtbot_an_cap lấy bàn tay đang giao nhau, thái độ không kiêu ngạo cũng không nịnh:
Tôi cũng không ngờ lão bảnbot_an_cap kính ngưỡng bình dị gần gũi như vậy, thật thất lễ.
Đặng Sơn Khuê nghe xong , mặt lập tức lộ ra cười.
Từ khi phất lên đến nay, nhiều người thânbot_an_cap bạn bè đềubot_an_cap nói ông ta làm bộ làm tịch, ra vẻ ta đây. Thực ông ta không muốn lênvi_pham_ban_quyen , mà chỉ là muốn giữ khoảngleech_txt_ngu cách với lũ nhậuvi_pham_ban_quyen nhẹt và những loại thân thích chỉ biếtleech_txt_ngu đục khoét mà thôi.
Thế nên, mỗi khi nghe khác mình bình dịvi_pham_ban_quyen gần gũi, Đặng Sơn Khuê đều cảm thấy vô cùng chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông ta tay về phía căn cách đó không xa:
Nghe nói Trần vụ muốn với tôi, mời .
Trần Trác nói lời khôngbot_an_cap dám, vừa bước theo chân ông vừa nói:
Đặng bản tôi là hậu bối, cứ gọi tôi là Trần Trác là được.
lúc trò chuyện, hai mộtbot_an_cap trước một bước vào phòng, còn anh em nhà họ Tào thì ở lại ngoài cửa.
Sau khi vào cửa, Trầnleech_txt_ngu Trác lẽ sát này một lượt.
Đặng Sơn Khuê là một người rất cần kiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, văn bài trí đơn giảnbot_an_cap, khiêm tốn nhưng không mất đi vẻ thoải mái.
Trác xuống, Sơn Khuê đưa cho anh một điếu thuốc.
Trần mỉm cười từ chốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Tôi không hút .
Đặng Sơn Khuê ngạc nhiên:
? Thanh niên trai tráng hực thế mà không hút thuốc, thật là hiếm có.
Trầnleech_txt_ngu Trácvi_pham_ban_quyen liếc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khung ảnh gia trên bàn làmleech_txt_ngu việc Đặng Sơn Khuê, điệu ôn :
Vợ con đều không , nên tôi rồi.
Đặng Sơn Khuê là người rất trọng giabot_an_cap đình, vô cùng yêu thương vợ con. Nghe Trần Trác nói vậy, ấn của ôngvi_pham_ban_quyen ta về anh tốt lên không ít.
Ông ta cười điếuvi_pham_ban_quyen thuốc lại, ngồi xuống đối diện với Trần Trác:
Tốt, tuổi mà biết nghe lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ con là người có tiền đồ. Được rồi, về thương vụ tốt đẹp mà cậu nhắc tới cho tôi nghe xem .
Trần Trác cũng không vòng vo, anh đứng dậy đi tới bàn làm việc lấy một tờ bút rồi ngồi trởbot_an_cap , người xuống bàn trà nhanh chóng vẽ phác họa.
Đặng Sơn Khuê biết địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm , chỉ nhướng , chằm chằm vào Trần Trác không rời .
trong vòng hai ba , trên tờ giấy trắng đã hiện ra một có hình kỳ lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trần Trác vẽ thêm vài , đó ngược tờ giấy lại đưa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đặng Sơnbot_an_cap Khuê, chỉ vào vật trênvi_pham_ban_quyen đó và nói:
Đặng lão bản mời xem, đây làvi_pham_ban_quyen mặt nạ chống bụi tôi thiết kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chovi_pham_ban_quyen công nhân . Nếu đeo thứ này lên mặt, vấn đề sức khỏe của công sẽ được bảo lớn.
Mặt nạ chống bụi?
Đặng Sơn Khuê nhận lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ giấy, vô lặpleech_txt_ngu lại một câu, đó quan sát kỹ lưỡng.
Trần Trácvi_pham_ban_quyen đứng dậy tới phía sau ôngbot_an_cap ta, dùng đầu chỉ vào từng phậnvi_pham_ban_quyen để giới thiệu:
Đây là kính bảo hộ trong độc lập, bảo vệ mà không hưởng nhìn. là mặt nạ có lọc có tính đànleech_txt_ngu hồi, đảm bảo ôm khít với khuôn mặt không có kẽ , có thể tái sử dụng nhiều lần. Bên trong này lắp bông lọc, bôngleech_txt_ngu lọc có thể lọc được các hạt bụi mịn, ngăn chặn tối đa khảvi_pham_ban_quyen năng công nhânvi_pham_ban_quyen hít phải.
Trần Trác chỉ nói đến đó rồi dừng lạivi_pham_ban_quyen, dung ngồi nhấp một ngụm .
Khóe mắtvi_pham_ban_quyen anh thầm quan sát Đặng Sơn Khuê, chờ tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên hỏi thêm.
người trước mặt cũng một thương nhân, Trác nói quá nhiều sẽ đối phương nhìn con bài tẩy của mình, vì vậybot_an_cap anh chỉ cần đưa ra mồi nhử thích hợp là đủ.
Đừng nhìn Sơn Khuê lúc này mặt không có gì thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi, thực chất lòng ông ta vô cùng chấn độngleech_txt_ngu.
Mở nay, ông ta lo lắng nhất chính là đề sức khỏe của nhân dưới quyền.
Công trường bụi tung mù , đặc biệt là mỏ lại càng nghiêm trọngleech_txt_ngu. Tuy bọn họ có đeo khẩu trangbot_an_cap xô nhưng tác dụng không lớn, làm xong một ngày tháo khẩu trang ra nhìn lại, trong miệng đều đen ngòm một mảng, đờm khạcleech_txt_ngu ra cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn màu đen.
Cứ tiếp tục như , cơ thể những công nhân này chắc sẽ xảy ra vấn đề.
Công nhân Đặng Sơn Khuê thuê phần lớn là anh chú bác ở các làng lân , mỗi người đều là trụ cột của gia đình. Bây giờ vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm tiền mà bán sức làm lụng, đợi vài năm sau sức khỏe hỏng rồi, Đặng Sơn Khuê biết ăn nói thế nào với bà con lối xóm?
Thứ mà Trần Trác vẽ ra đã giải quyết ngay lập tức một mối lo lớn trong Đặng Sơn Khuênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
nhìn đi nhìn vài lần, sau đó nhìn về phía chàng trai trẻ ngồi vững như bàn thạch trên ghế sofa, đưa ra nghi vấn của mình:
Bị bông lọc bịt kín mũi miệng, liệu có khiến hấp không thông gây ra tình trạng thiếu oxynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho công nhân khôngvi_pham_ban_quyen? thân trong hầm mỏ đã oxybot_an_cap rồi, đeo thứ không khéo gây ngườibot_an_cap sao?
Trần Trác đặt chénleech_txt_ngu trà , vẻ mặt nghiêm túc trả lời:
Bông lọc phải qua gia công, hơn nữa phải bông thường mà phải sử chất liệu biệt, qua thử nghiệm nhiều lần để đảm bảo hô hấp thông suốt, đồng thời có tác dụng chống bụi ở mức độ cao.
Ánh mắt Đặng Sơn Khuê sáng lên, rõ đã bị lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trần Trác khơi gợi thú:
Phải dùng liệu gì?
Trần Trácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm , đầy ẩn ý :
đến để chuyện hợp tác với bảnleech_txt_ngu, chứ không tới để hiến kế cho ngài.
sao, nói hết chovi_pham_ban_quyen ông rồi thì cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến lượt Trần Trác nữa?
Trác thả dựa vào lưng ghế sofa, điềm tĩnh đối diện với ánh mắt của Đặng Khuê.
Đặng Sơn Khuê nghe vậy thìbot_an_cap sững người, sau đó ngửa đầu cười sảng , chỉ tay vào Trần Trácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói:
Khá lắm tiểu tử, đợi tôi ở chỗ này đây.
Trần Trác cũng cười, bắt chước xưa chắpleech_txt_ngu tay ông ta, miệng nóileech_txt_ngu: Khôngleech_txt_ngu dám, không dám.
Đặng Sơn Khuê cười xong đặt bản vẽ xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cố tỏ ra bình :
Tôivi_pham_ban_quyen còn một .
cứ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đặngbot_an_cap Sơn Khuê nheo mắt:
Chủ mỏ than nhiều như vậy, tại sao cậu lại chỉ đến tôi? Ý tưởng hay nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này, cậu tùy tiện một người hợp tác cũng có thể kiếm đầy bồnleech_txt_ngu đầy mà.
Trác nghe xong khẽ , ánh mắt nhìn ông ta thêm vài phần kính trọng:
Chủ mỏ đúng là rất nhiều, nhưng bot_an_cap nghiệp triệu đô mà không quên cái tâm ban đầu, biết thương cấp dưới lão bản thì lại càng ít. Tôi tuy đến mỏ khác nhưng cũng đã nghe danh từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . dân đều truyền tai nhau , mỏ của Đặng bản nước tốt nhất, lại thực hiện các biện pháp an toàn cho công nhân cùng toàn diện, mở mỏ hơn một nămvi_pham_ban_quyen nay từng xảy tai chết người nào. Trần Trác tôi muốn kiếm tiền cũng chỉ vì để gia đình, để vợvi_pham_ban_quyen con tôi được ăn no mặc ấm, bữa nào cũng được ăn cơmvi_pham_ban_quyen trắng thơm lừng. Mà đã hợp tác thì tựbot_an_cap phải người khiến Trần Trác tôi kính trọng, chính là tôi tìm thẳng đến chỗ ngài.
Kiếp trong mộng, Trần Trác là nhân tột đỉnh trong giới thương , cảnh nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng thấy, nhân nào từngleech_txt_ngu xúc? Làm để nịnh nọt một cách đẹp đẽ đúngbot_an_cap , anh là hiểu rõ hơn ai hết.
Nghe những lời này, mặt Sơn Khuê rõ vẻ cảm động.
Chỉ thấy ông ta động đùi một cái, đứng nắm chặtvi_pham_ban_quyen Trần Trácbot_an_cap:
Tốt! Rất tốt! Cậu em này tôivi_pham_ban_quyen giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc rồi!
Tác giả chọn mặt chống bụi một doanh có vẻ hẻobot_an_cap lánh làm thương vụ đầu tiên của nam chính sau khi sinh là vì điều này có trong thực tế. Ở quê tôi, thế hệ cha chú có rất nhiều người vì xuống mỏ mà mới hơn tuổi đã qua đời vì bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , làng xóm trở thành làng góa phụ, trụ cột gia đình đềubot_an_cap ra . bè nối cha cũng nhiều chết vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh bụi phổi silicon. Vì vậy, tôi muốn bước chân đầu tiên của sau khi trọng sinh là thay đổi điều này, cũng xem như bù đắp chovi_pham_ban_quyen một tiếc nuối trong lòng cha tôi.
Bên ngoài, Tào Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa thân thành con sùng, chỉ thiếu điều dán chặt cả người lên cánh cửa.
Lão Tần đứng cách đó không xa, thi thoảng lại đưa mắt nhìn về phía này, điệu bộ như thể bọn họ sẽ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì thiếu lương thiện.
Tào Cường kéo kéo cánh tay anhleech_txt_ngu trai mình, thầm :
Anh, anh nghe thấy gì không? Tam gia không thiệt đấy chứ?
Tiếng người nói trong phòng không nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tào Dũng nghe thì nghe thật, nhưng có chút không hiểu nổi.
Thấy em trai truynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi, anh ta rabot_an_cap hiệu im lặng, sau đó lùi lại vài bước, giọng :
Sao Tam nhà mình nhiên có học thức thế nhỉ? Những anh ấy nói anh chẳng hiểu gì cả, nào là bụi mịn rồi lại mặt nạ, một câu anh cũng nghe không thủng!
Tào Cường nhíu mày, định bụng tự dán vào nghe thử thì cửa đúng này mở ra.
Ngay đó, Đặng Sơn Khuê nụ cười rạng rỡ bước ra , Trần theo sát phía sauleech_txt_ngu, khóe miệng cũng mang theo ý cười nhàn nhạt.
Vậy quyết định như thế đi, mau chóng soạn một bản hợp đồng rabot_an_cap, khi xác nhận không có sai sót, tôi sẽ lập tức bảo kế toán giải ngân cho , dùng tốc nhanh nhất khai dự án này!
Đặng Sơn Khuêbot_an_cap vừa vẫy tay gọi môn vệ, vừa nói Trần Trác.
Trần Trác mỉm cười đáp:
Được, sẽ dốc mình.
Dứtvi_pham_ban_quyen lời, lão Tần bước nhanh tới.
Ông .
Lão Tần, ôngvi_pham_ban_quyen xuống nhà bếp xách hai bao gạo bỏ vào cốp xe cho tôi, tôi lái đưa cậu em nàyleech_txt_ngu về . gái nhỏ của cậu ấy ăn cơm trắng, bậc tiền bối, lần đầu đến nhà phảileech_txt_ngu đáp ứng yêu cầu của đứa nhỏ mới được!
Lời này vừa thốt , mấy có mặt tại đều sữngleech_txt_ngu .
Trần Trác thì còn đỡ, chứ anh emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ bot_an_cap lão Tần thì đãbot_an_cap trợn há mồm.
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Chẳng phải người nàybot_an_cap mới gặp lần đầu sao? Chỉ ở trong phòng chuyện hơn một tiếng hồ, sao quan hệ đã trở nên thân thiết này, vừa thămbot_an_cap lại tặng quà gặp mặt cho con trẻ?
Còn ngây ra đó làm ? Mau đi đi! Đặng Sơn cười ha hả, vỗ vào lão Tần một cái.
Lão Tần bấy giờ mới hoàn hồn, vội vàngbot_an_cap quay người chạy về phía nhà bếp.
Trần Trác cũng ngờ Đặng Sơn Khuê lại phóng vậy, sẵn lòng tặng gạo cho . thời đại này, chỉ những đình có điều kiện mới được ănleech_txt_ngu cơm thườngbot_an_cap xuyên.
Chần chừ trong giây lát, Trần Trác chỉ chân thành cảmleech_txt_ngu ơn không từ chối tốt của Đặng Khuê. Dù saoleech_txt_ngu hôm qua anh cũng hứabot_an_cap với con gái, sau này sẽbot_an_cap choleech_txt_ngu con bé được ănbot_an_cap cơm trắng mỗi bữa.
Đã là Đặng Sơn Khuê thật lòng kết với , vậy thì anh lại ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta một món đại lễ vậy.
Nghĩ đến đây, Trần Trác nhìn về phía hầm mỏ, thuận hỏi:
Dưới trướng Đặng chủ tiệm có nhiều công nhân nhưbot_an_cap vậy, bình thường chắc cũng không dễ lý nhỉ?
Đặng Sơn Khuê cũng nhìn theo tầm mắt của anh, giọng điệu khá thoải mái:
Cũng , đều là bà xóm chất phác, chịu thương chịu khó cả.
Trầnleech_txt_ngu Trác đầu, sau đó sực nhớ ra điều gì mà nói:
Đúng rồi, dạo trước tôi nghe nói có tên lừa đảo chuyên tống tiền, bọn chúng cố tình chọnvi_pham_ban_quyen của ông lớn để vào việc. Sau đó bọn chúngvi_pham_ban_quyen tự làm mình tàn để lừa tiền bồi thường tai lao độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đặng chủ tiệm khi dùng phải chú ý chút, người nào thiếu ngón tay ngón chân tốt nhấtvi_pham_ban_quyen nhận.
Trần Trác nói xong thầm quan sát sắc mặt Đặng Sơn Khuê. nhiên đúng như anh dựvi_pham_ban_quyen đoán, sắc mặt Đặng Sơn Khuê lập tức thay đổi, ông taleech_txt_ngu kinh ngạc tròn mắtbot_an_cap:
Lại còn có chuyện nhưbot_an_cap vậy ? Dùng chính cơ thể để lừa ? Dùng chỗ nào? Ngón tay ngón chân?
Đúng .
Trần Trác xòebot_an_cap một bànvi_pham_ban_quyen ra, gập vài ngón tay , giọng điệu mang trêu đùaleech_txt_ngu:
chúng cố tình làm đứt một đốtleech_txt_ngu ngón tay hoặc ngón chân, một ngón lừa được mười, hai mươi tệ, thì chính là một hai trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngànvi_pham_ban_quyen .
Đứng bênbot_an_cap cạnh, Sơn Khuê càng nghe sắc mặt càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóbot_an_cap coi:
Các cậu lên xe đợi một lát, tôi đi một chút rồi lại !
xong, Đặngbot_an_cap Sơn Khuê xoay bước nhanh phía hầm mỏ.
Trần theo bóng lưng ta, khẽ môi, thầm nghĩ quả là vàovi_pham_ban_quyen thời điểm này.
Kiếp trước trong , sau khi Trần Trác và Đặng Sơn Khuê biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh từng nghe ông ta về việc mình bị lừa đảo tống tiền trợ cấp tàn tật. Lúc đó Đặng Sơn Khuê không mình lừa, còn cảm thông hoàn của người bị thương, sau đã bồi thường tổng cộng ba mươi tệ.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tên lừa đảo đó lại bị thương ở mỏ than của một ông chủ khácbot_an_cap. chủ kia làbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi nên đã trực tiếp báo cảnh sát bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ hắn. Qua điều tra mới biết kẻ đó là một tên lừa đảo chuyên dùng cơ thể để tống tiền. Chuyện này xôn khắp giới mỏ than, lúc Đặng Sơn Khuê mới đã mắc bẫy.
Lúcvi_pham_ban_quyen Trần vạch trần sự việc , giúp Đặng Sơn Khuê tiết kiệm được ba mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngàn tệ, coi như là đáp hai gạo ông ta đã tặng.
Sơn Khuê rời đi không lâu, khoảngleech_txt_ngu năm sáu phút sau đã quay lại, vẻ mặt nhẹvi_pham_ban_quyen nhõm hơn nhiều, chắc hẳn đã dặn dò việc xuốngbot_an_cap dưới.
Lão Tần lúc cũngleech_txt_ngu đã chất xong gạo, Sơn Khuê đích thân lái xe phía thôn Tiểu Hà.

Nhà họ ở thôn Tiểubot_an_cap Hà.
Khương đang trong phòng quần áo cho Trần Trác, Dương Dương một chơi đùa sân. Con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo chiếc gậybot_an_cap cời cònbot_an_cap cao hơn cả người mình, đuổi theo mấy vịt con mà Trần lão thái thái vừa mới ấp nở.
Vịt con mới nở không sợ hổ, nhưng cái gậy của cô , bị đuổivi_pham_ban_quyen cho kêu cạp cạp chạy loạn xạ, lảo đảo chạy ra tận ngoài cổng lớn.
Dương Dương cuống , sợ vịt con chạy mất đuổivi_pham_ban_quyen , học dáng vẻ người lớn, miệng hây hây ha hò hét.
lúc đuổi hăng hái thì có một thanh niên cao gầy tới, chắn ngang đường của con bé.
Chà, Dương Dương đangvi_pham_ban_quyen đuổi vịt à, ba con ?
Dương ngẩng đầu nhìn lạ mặt có hai quầng thâmvi_pham_ban_quyen mắt gấu trúc trên mặt, con ngươi đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như hạt nho thu lại, giơ gậy cời lửa trong tay lên, lanhvi_pham_ban_quyen lảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi:
Khỉ !
Thanh niên xoa một , ngồi xổm xuốngvi_pham_ban_quyen chỉ vào mình:
Con nhóc này, không nhận ra chú Tử connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa sao? đột gì chứ!
Dương nghiêng đầu, nhìn chằm vào khuôn mặt chỗ chỗ tím kia hồi lâu chiếc gậy trong tay xuống.
Hầu Tử thấy vậyvi_pham_ban_quyen thì cười hì , nhìn vào trongleech_txt_ngu sân họ Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếp tục hỏi:
con ? Có ở nhà không?
Dương Dươngleech_txt_ngu đuổi vịt, mất kiênbot_an_cap nhẫn đáp:
của chú không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà!
Bỗng có thêm một ông bố, Hầu Tử xong ngơ :
Con nhóc này năngvi_pham_ban_quyen gì thế, ba con sao lại thành ba chú rồi?
Vì Khương Uyển thể nên Dương Dương biết nóivi_pham_ban_quyen muộn hơn những đứa trẻ bình thường một chút. Lúc này con nóibot_an_cap chưa tròn câu, khi đối thoại cũng thường không phânleech_txt_ngu biệt đượcvi_pham_ban_quyen với , người ta hỏi ba con thì bé cũng lặp lại y hệt.
Thấy vịt con đã rừng cây nhỏ, Dương Dương không thèm để ý đến Hầu Tử nữa, xoay người chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến.
Hầu Tử , lẩm bẩm nhỏ:
Cáivi_pham_ban_quyen đồ nhóc con, y hệt bố mày, khôn như rận! Dám chiếm hẻ của ta!
Đúng lúc này, Đặng Sơn Khuênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lái xe từ tiến vào thôn Tiểu Hà.
Con đường tiên dẫn vào thôn chính là nhà họ Trần.
Trần Trác vừa ngước mắtvi_pham_ban_quyen lên đã thấy bóng dáng con gái mình đang cầm gậy thục . Anh lập tức dừng xe, sải chân dài đuổi theo, bế bổng cô bé lên trời.
Trần Trác cứ con gái sẽ cười khanh kháchvi_pham_ban_quyen, nào ngờ giây tiếp theo, bé đã dùng chiếc gậy trong gõ bộp một cái lên đầu , còn quát lên đầy hung dữ:
Đánh này, này, này!
Trần Trác định trêu con gái nhưng suýt chút nữa thì bị gậy quậtvi_pham_ban_quyen trúng mặt.
Anh dở khóc dở , vội vàng lên xin tha:
Con gái ngoan mau dừng tay, là ba đây mà.
Nói xong, Trần Trác xoay người bé lại vi_pham_ban_quyen bé nhìnvi_pham_ban_quyen rõ mặt .
Dương Dương thấy đúng là ba thì lập vứt trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay đi, nói năng lộn xộn:
Vịt con chạy mất rồi! Khỉ lớn tìm ba ba kìa!
Trần Trác hôn một cái lên má con gái, nhìn thoáng con vịt nhỏ đangbot_an_cap dưới gốc cây:
Không sao, để bắt con cho , nhưng khỉ mà Dương nói là ai thế?
Anh vừa dứt lời, từ cái cây một người bước , cười hì hì :
Tam gia! Khỉ lớn mà Dương nói là em đây.
Người đó chính Hầu Tử, kẻ vừa mới Dương lúc .
Trác đãvi_pham_ban_quyen liệu trước cậu ta sẽvi_pham_ban_quyen tìm mình, nên khi thấy Hầu Tử xuất hiện ở đây cũng không hề ngạc nhiên, chỉ nhàn nhạt liếcvi_pham_ban_quyen nhìn một cái:
chú lại chạy cổng nhà tao bố ?
Làm gì có ạ! đến tìm Tam gia đấybot_an_cap chứ, là Dương Dương nhà mình không phân biệt được anh vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em thôi.
vừa nói chuyện với Trần Trác, vừa kinh ngạc nhìn chằm chiếc Hạvi_pham_ban_quyen Lợi đang đỗ bên :
Tam gia, mới mấy ngày anh đã sắm xe rồi cơ à!
Đây không phảivi_pham_ban_quyen xe của tôi.
Trác phủ rồi chỉ tay về phía sân nhà mình:
Ông Đặng, lái xe trực vào sân .
Đặng Sơn cười gật đầu, chậm rãi lái xe vào cổng nhà họ Trần.
Khương Uyểnbot_an_cap giờ không nghe thấy tiếng của Dương , bước khỏi cửa định đi tìm con thìbot_an_cap thấy Trần Trác đang bế con gái, theo sauleech_txt_ngu có một chiếc xe hơi tiến .
Cô rõ ràngvi_pham_ban_quyen rất kinh ngạc, đôi mắt hạnh mở to tròn, ngây ra tại chỗ có chút luống cuống Trần Trác.
Trần Trác biết cô nhát , không giỏi giao tiếp, liền mỉm đi đến bên cạnh vợ, nhẹ nhàng vỗ vai :
sợ, để anh giới thiệu cho em.
, Trần Trác phía , giới thiệu với Đặng Sơn Khuê vừa mới xuống xe:
Đây là chủ Đặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mỏ than Trần Truân. Chú Đặng, đây là vợ cháu.
Đặng Sơn Khuê đảo mắt nhìn quanh sân họ Trần mộtvi_pham_ban_quyen lượt, nói:
Ông chủ Đặng gì chứ, ta đừng khách sáo như vậy, sau này cứ gọi tôi là chú .
Sau đó, ông vừa bảo anh em nhà họ Tào dỡ bao gạo từ cốp , vừa cười nói Khương :
Đột nhiên thăm, làm phiền dâubot_an_cap rồi.
bà cụ nhà họ Trần ngủ ở nhà dưới, thấy tiếngleech_txt_ngu động đi , tò mò đón khách:
Trong nhà có khách à? Lão , ai đây?
Không đợi Trầnvi_pham_ban_quyen Trác giới thiệu, Sơn Khuê đã cười tiến lên chắpbot_an_cap tay hành :
Chào ông anh bà chị, tôi họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đặng, sau sẽ cùng trai thứ của hai người hợp tác làm ăn.
Hợp làm ăn với lão Tam?
Hai ông bàbot_an_cap cụ đầy vẻ kinh ngạc, người này nhìn người kia, sau lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể tin mà nhìn về phía Trần Trác:
Lão Tam! ấy nói thật à?
Trần Trác gật đầu: Là thật ạ.
Dứt lời, anh đảo mắt nhìn một vòng, không thấy dáng Trần Linh , liền nhíu mày hỏi:
, chị con đâu ?
Trần lão tháileech_txt_ngu vừa mới ngủ dậy, làm sao biết được Trần đi đâu:
Ai mà biết , chắc là nhàleech_txt_ngu lão Tứ ở phố sau rồi.
Trả lời xong, bà bảo Trần Lão Gia Tử đi tiếp khách, còn mình thì tay trai thứ ba vào dưới.
Bà thấyleech_txt_ngu đằngvi_pham_ban_quyen sau không có ai theo, lúc này nhỏ giọng truy vấn:
Lão Tam, ta khôngleech_txt_ngu được đi lừa người ta đâu đấy. Nhà mình mứcvi_pham_ban_quyen bữa no, anhleech_txt_ngu cái gì mà đòi làmvi_pham_ban_quyen ăn với người ?
Dương Dương vẫn đang ở trong Trần Trác, nghe thấy lời bà nội nói liền giơ bàn tay nhỏ :
Nói dối bịbot_an_cap sói tha mất!
Trần Trác bị con chọcleech_txt_ngu cười không nhịn được, cúi bé mộtbot_an_cap cái, sauleech_txt_ngu đó trấn an mẹ mình:
Mẹ yên tâm , sẽ không làm chuyện phạm pháp đâuvi_pham_ban_quyen. sang nhà lão Tứ xem chịvi_pham_ban_quyen cả có ở đó không, con vào phụ Uyển nấu cơm, phải giữ chú dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa mới được.
Bà cụ chỉ tưởng con trai muốn con gái lớn về phụ giúp cơm nước cũng không hỏi thêm gì, được rồi một tiếng rồi đi ra từ cửa .
Trần Trác bế Dương Dương nhàleech_txt_ngu chính.
Trần Lão Tử và Tào Cường đang trong phòng trò chuyện với Sơn Khuê.
Khương Uyển thì đứng ở gian ngoài ngẩn người nhìn hai gạo, Tào Dũng bên cô, thấy Trần Trác vào thì như thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu tinh, :
Tamleech_txt_ngu gia, chị dâu không tin bao gạo này là ông chủ Đặng tặng không, nhất quyết không cho em vào tủ.
Trần Trác biết tính của Khương Uyển, anh liếc Tào Dũng một cái rồi dặn dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Để tôi nói với cô ấy, chú vào trong đi. góc tủ còn nửa túi trà nhài đấy, chúvi_pham_ban_quyen đi pha cho ông chủ Đặng ấm.
! Tào Dũng thực hiện một động tác chào kiểu quânleech_txt_ngu đội nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùa, rồi rèm bước vào trong.
Dương Dương lúcbot_an_cap phát hiệnvi_pham_ban_quyen ra trong bao là gạo, hưng phấn vỗ vỗ tay nhỏleech_txt_ngu:
Cơm hạt dài! Ba ba giỏi quá!
Trần mủi lòng, tay đầu con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau nhìn phía vợvi_pham_ban_quyen giải :
Anh giúp chú một việcleech_txt_ngu lớn, tiết kiệm được cho chú ấy mấy vạn , chú tặng hai gạo cho ăn. Số gạovi_pham_ban_quyen này mình giữ lại một bao, lát nữa anh em nhà họ Tàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang về một bao, sắp xếp như không?
Khương Uyển nghe xong vẫn bán tín bán nghi, trong đôi mắt đẹp tràn đầy vẻbot_an_cap nghi.
Cô ra dấu hỏi :
Thật ? không lừa em chứ?
Trần Trác thích nhất dáng vẻ ngây thơ này vợ, có chút ngơ ngác, lại vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng yêu.
Anh không lòng được mà đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt cô, ngón tay nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trớn hai , trầm giọng dỗ dành:
Ừ, không lừa .
Khương Uyển ngờ Trần Trác lại có hành như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đôi mỹ mở to.
Gò má cô nóng bừng lửa đốt, lập tức ửng lên hai rặng hồng.
Nghĩ đến trong có khách, Uyển loạn dời tầm mắt, đẩy tay Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trác ra rồi xoay chạy mất.
Trần Trác biết vợ thẹn thùng nênbot_an_cap cũng đuổi theo, mà cúi xuống vỗ vỗ đầu con :
Dương bảo là ông sẽ ở lại ăn cơm , bảo ra vườn ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rau, ba sẽ nấu hạt cho con ăn.
Dương Dương nghe thấy có cơm hạt dài để ăn thì vẻ gật đầu, rảovi_pham_ban_quyen bước đôi chân ngắn củn đuổi theo mẹ.
Khi Trần Trác bước vào phòng, Trần Lão Tử và Đặng Sơn Khuê đang trò chuyện rất rôm rả.
Cảnh tượng này khiến Trác chút bất ngờ.
Cha anh vốn là ít nói, hiếmleech_txt_ngu khi trò chuyện tâm đầu ý hợpleech_txt_ngu với người khác như vậy. Thấy nói chuyện đến mức mặt mày rỡ, Trần Trác thầm kỳ lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng.
Đặng Sơn Khuê thấy anh vào, nụ cười mặt càng , sau không tiếc lời khen ngợi với Gia Tử:
Ôngvi_pham_ban_quyen anh à, đứa con traibot_an_cap ba này củabot_an_cap anh ngườileech_txt_ngu có bản lĩnh lớn đấy. Sau này hai vợ chồng anh cứ việc chờ mà hưởng thôi!
Trần Lão Gia Tử quábot_an_cap hiểu tính nết con trai mình, suốt lộn, lêu lổng không làm gì, lấy đâuvi_pham_ban_quyen ra bản lĩnh lớn?
Dù trong lòng thắc mắc không biếtbot_an_cap conbot_an_cap trai đã dùng leech_txt_ngu dành vị đạileech_txt_ngu ông mặt này đến mức xoay chóng, nhưng ông cũng không thể làm mất mặt mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông thở , lời đầy ý:
Con có phúc của cháu, tôivi_pham_ban_quyen là kẻ nửa thânleech_txt_ngu người đã vùi xuống đất rồi, chẳng mong giỏi lĩnh gì cho cam. Chỉ thủ pháp luậtbot_an_cap, như mấy đứa lưu manh suốt ngày đi bắt nạt người ta là được rồi….
Trong nhà trò chuyện náo nhiệt, Hầu Tử không mời mà đến cũng bám vào nhà Trần, đang đứng sân nghển cổ nhìn vào trong phòng.
Trần Trác giữ Đặng Sơn Khuê ở lại nhà dùng cơm tối, Đặng Sơn Khuê cũng không từ chối, cười hì hì nhận lời ngay.
Chú Dũng chừng khách , tôi giúp chị dâu chú nhóm lửa nấu .
Trần Trác Tào Dũng một câu rồivi_pham_ban_quyen ra ngoài củi, vo gạo đồ .
Nhìn thấy Hầu Tử trong sân, sắc mặt anh có chút cảm dư thừa nào. Đối với một kẻ tâm bất chính, tương lai phản mình, Trần Trác chẳng buồn tốn tiếp dây dưa với .
Trần Trác nhàn nhạt một cái, nói: Hôm nay nhà có khách, không rảnh tiếp chú, có gì để hôm khác hãy nói.
Hầu Tử giống như không thấy mặt lạnh nhạtleech_txt_ngu của anh, sáp lại cườibot_an_cap hì, mặt vẻ nịnh bợ: Tam gia, anh cừ thật ! Em vừa nghe thấy rồi, người kia là chủ lớn Đặng Sơn Khuê giàu nứt đố đổ vách ở Trần Đồn à? Ông ta ăn với anh sao?
Thấy Trần đứng bên chuẩn bị ép nước, Hầubot_an_cap Tử đưa tay giành lấy: Để emleech_txt_ngu, để , việc này sao có thể đích thân động tay được. Anh sắp thành lớn rồi, nàyvi_pham_ban_quyen cứ để em phụ việc cho !
Nhìn bộ dạng ân cần Hầubot_an_cap Tử, khóe miệng Trác nở mộtbot_an_cap nụ cười lạnh: Chú phụ việc cho ? Nhưng tôi nhớ trước đây toàn là tôi việc cho chú thôi ?
Trần Trác trước kia tuổi trẻ chưa trải sự đời, đối với người anh coi là người mình thì cực kỳ bảo , nói gì cũng tin.
Hầu Tử cứ cách ba ngày lại đến tìm anh, nói mình bị người ta bắt nạt, lúc đó Trần Trác chẳng nói chẳng đãbot_an_cap đi trả thù cho hắn. Cái danh đầuvi_pham_ban_quyen sỏ lưu manh của Trần Trác phần lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do ra mặt đánhvi_pham_ban_quyen người khác mà có, đó Hầu Tử là kẻ gây chuyện nhiều nhất.
Hả? Sao có thể thế được? Tử làm ra tủi thân, liên thanh phản bác.
Trần Tam tôi trọng nghĩa khí, không nhìn nổi người của mình bị , nhưng tôi ngốc, tôi biết aileech_txt_ngu mới thật nhà’.
Trần Trác buông mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, rồi xách thùng vào nhà vo gạo.
tâm hơn người, lời này sao có thể không hiểu Trần ? hắn hiện vẻ lúng túng, định đuổi theo nói thêm vài câu thì đúng Trần lão thái thái và Trần Linh đi từ sau.
Trần Linh thấy Hầu Tử đứng trong sân, chânbot_an_cap mày lập tức nhíu lại, nhanh chóng đi tới đóng chặt cửa lại.
Ơ? Banleech_txt_ngu ban mặt đóng cửa làm gì? Trầnleech_txt_ngu lão thái thái thắc mắc hỏivi_pham_ban_quyen.
Linhvi_pham_ban_quyen thần sắc không tự nhiên: À… con thấy , sợ vào .
cụ giật mình: Mẹ ơi! Thế thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đóng lại, đừng để nó gặm mất .
Trần Trác đang vo gạo nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cảnh này, đáy mắt thoáng qua một tia nghi hoặc. Có vẻ chị cả rất ghét Hầu Tử.
Hầu Tử đứng cửa ăn một bế môn canh, lúc này mới xám xịt bỏ đi.
Lúc Uyển về, trên tay bưng rau hái, Dương Dương cũng ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai quả càleech_txt_ngu tím lớn lòng.
Linhleech_txt_ngu cười hớn hở đón lấy cà tím tay Dương , âu yếm xoa đầu con bé: Dương Dương nhà mình giỏi quá, đã biết giúp người lớn làm việc rồi.
Dương Dương nghe thấy lời khenvi_pham_ban_quyen thì thích thú lắcleech_txt_ngu lư cái đầu, nhìn về phía Trần đang bận rộn.
Trần Trác lập tức đưa một bàn tay rabot_an_cap, giơ ngón cái với con bé, nghiêm ngợi: Ừm, con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượuleech_txt_ngu của ba ngoan quá!
Cô bé càng hơn, ý nhìn mẹ rồi quay người định vào chính.
Khương Uyển thấy vậy vội tiến lên muốn con bé lại, nhưng Trần Trác đã ngăn cô lại, thấp giọng nói: Đây là nhàbot_an_cap mình, con muốn đi đâu thì , vả lại con bé rất ngoan, không nghịch ngợm .
Vừa nói, anh vừa xoay người cô lại, hai tay đặt lên vai cô ra ngoài cửa.
Anh sau lưng , dáng người cao lớn hơi cúileech_txt_ngu xuống sát tai cô : Trong nhà chính đang nồi , hai vợ chồng mình bếp phụ, anh lửa em nấu thức ănleech_txt_ngu nhé? Em nấu ngon hơn mẹ nấu nhiều.
Có lẽ do khoảng cách quá gần, vành tai vợ đỏ bừng lên rõ. Cô rụt cổ lại như một chú thỏ nhỏleech_txt_ngu bị kinh sợleech_txt_ngu, thoắt cái đã sang bếp phụ.
Trần Trác nén , sải ra ngoài ôm củi.
Ở gian ngoài nhà chính, Trần lão thái và Trần Linh nhìn thấy sự tương tác của hai người đều vô cùng nhiên. Hai mẹ con nhìnvi_pham_ban_quyen nhau, Trần lão tháibot_an_cap thái thắc mắc lầm bầm: Thằng Ba sao như biến thành người khác vậy? Con có thấy không? Lúc nó nói chuyện mẹ con Tiểu Uyển, mắt cứ sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái bóng đèn, hóa chưa kìa!
Trần bị sự ví von của mẹ mình làm cho phì cườileech_txt_ngu, vừa thêm củi vào lò vừa : Thế chẳng tốt sao mẹ? Thằng biếtvi_pham_ban_quyen tu chí làm ăn thì mẹ bớt phải lo .
Bà cụ hừ nhẹ một tiếng, giọng chua loétvi_pham_ban_quyen: Thì cũng quá mức rồi, cái thằng này… nói chuyện cũng không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn tiếng, dịu dàng gớm.
Trần Linh hiểu mẹ , cười liếc một cái: Ba có tốtbot_an_cap với Tiểu Uyểnleech_txt_ngu thế nào cũng không bằng đối với mẹ đâu, đến cả lót cũng giặt cho cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Nhắc đến chu đáo của ông bạn già, Trần lão thái thái hiện lên vài phần đắc ý: Đúng thếleech_txt_ngu, ba con không có bản lĩnh , nghèo một đối với thì tốt không có chỗ nào .
Hai mẹ con ở trò chuyện thân , trong bếp phụ vợ chồng Trần đang bận rộn.
Trần Trác ngồi chiếc ghế đẩu nhóm , ngước mắt nhìn vợ đứng bên thớtbot_an_cap thái rau, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng. hoàn cảnh gia đình hiện tại còn khó khăn nhưng vợleech_txt_ngu đều bình an bên cạnh, anh chỉ cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy trái ngập hạnh phúc.
Ngày tháng yên bình, chínhvi_pham_ban_quyen là cảnh tượng này đây.
Tiểu thích kiểu nhà thế nào? Nhà lầu hay là thự nhỏ cóbot_an_cap sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vườn?
Trần Trác đứng dậy đưa rau đã rửa sạch cho cô, giọng điệu hỏivi_pham_ban_quyen han nhiên như đang hỏi cô ăn bắp cải hay tây vậy.
Động tác tháibot_an_cap rau của Uyển khựng lại, cô quay đầu nhìn anh, mắtleech_txt_ngu chữ O.
Trần nhân cơ hội tay cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lách người chen : Để anh , ngồi xuống lửa đi.
Sau cánh tay phải nhanh chóng cử động, sự thành thục khi rau của anh chẳng kém gìvi_pham_ban_quyen Uyểnleech_txt_ngu.
Khương Uyển lại càng kinh ngạc hơn, hai không ra dấu: Anh học thái rau giờ ?
Trầnbot_an_cap tỏ vẻ sâu, nhếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười. Trần Trác của bây giờ đâu chỉ biết mỗi tháileech_txt_ngu .
Sau khi mất đi ở kiếp trước giấc mơ , Trần Trác đã suy sụp một thời dậy được. đó về sau, để cảm nhận sự hiện diện của , anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu học làm những việc mà trước đâyvi_pham_ban_quyen cô từng làm cho . Giặt , nấu nướng, khâu vá…
Trong nhà những đại gia , riêng giúp việc đã thuê bốn người, người nấu ăn, người dọn dẹp, nhưng nhà Trần chỉ mình anh. Mỗi sau khi xong việc, vất đến cũngleech_txt_ngu tỉ dọn dẹp sinh nhà cửa. Đó là anh nhớ thương và niệmvi_pham_ban_quyen người vợ quá cố.
Bây giờ nghĩ những chuyện đó, Trần Trác thấy vô cùng may . Anh của hiện tại giỏi việc đảm việc nhà, có thể chống đỡ gia đình về mọi mặt, không để vợ chịuleech_txt_ngu một chút mệt nàoleech_txt_ngu .
Nghĩ đến , Trần quay đầu nhìn người đang quábot_an_cap đỗi kinh ngạc, lại lần nữa: Tiểu vẫn chưa trả anh, em thích nhà lầu hay biệt thự nhỏ có sân vườn riêng?
Trần Trác hỏi xong, ánh mắt chằm chằm cố chấp Khương , chờ đợi câu trả của cô.
Thếbot_an_cap nhưng động trên tay vẫn dừng lại, tiếng dao xuống thớt đều đặn nhịp .
Khương Uyển này đã chẳng tâm trí đâu mà kinh ngạcvi_pham_ban_quyen nữa, cô lo lắng nhìn chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm vào tay Trần Trác, chỉ sợ anh tay cắt trúng chính mình. Cô vội vàng chỉ trỏ vào tấm thớt, ra hiệuvi_pham_ban_quyen bảo anh nhìn xuống đó, đừng có mình như vậy.
Trần Trác rất thích dáng vẻ lo lắng và quan mình như thế này của Khương Uyển.
Anh ra ý định trêu chọc, đột nhiên rụt tay , rít lên một tiếng đau đớn.
Sắc mặt Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển đổi tức thì, cô vội vã nhào tới nắm lấy anh, lên trước mắt xem xét kỹ lưỡng.
Kết quả… cô chỉ thấy những ngón tay hảo không chút vết trầy xước.
Trácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề bị đứt tay, anhleech_txt_ngu chỉ cố tình trêu chọc cô thôi.
Nhìn thấy vợ xót xa cho mình như , trong lòng Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trác dâng trào bong bóng hạnh phúc ngọt ngào.
Trước đây anh thật ngu ngốc, vợ ngoan và xinh đẹp thếleech_txt_ngu này mà không biếtbot_an_cap yêu thương, cũng may ông trời có mắt, anh một cơ hộileech_txt_ngu để bù đắp.
nhếch môi cười, cúi đầu nhìn Khương Uyển, ánh mắt vừa dịu dàng mang theo sự đắc ý khi đạt được mục đích.
Khương Uyển lật lật lại bàn anh hồi lâu mà không tìm thấy vết , bấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ mới biết mình Trác lừa.
Cô tức giận trợn tròn mắt, phồng má nhíu lườm .
chỉ mới nhìn nhau được vài giây, cô đã đỏ mặt dời tầm mắt đi chỗbot_an_cap khác, không dám nhìn thêm nữa.
Đây là lần đầu tiên Trần Trác thấy vợ ra biểuvi_pham_ban_quyen cảm như vậy mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, giống như đang hờn dỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại giống như đang làm nũng, thẹn thùng đến mức muốn lại thôi.
Trần Trác không nén nổi yêu mến, đưa tay lên Khương , xoa nhẹ nhưleech_txt_ngu dỗ một đứa trẻ: Tiểu , anh sẽ để em và con gái được sống những ngày tháng tốt đẹp nhất.
Bữa tối, bàn bày biện tám món canh.
Đậu phụ kho, đậu que xào, khoai tây thái xàobot_an_cap ớt , cà tím kho tương, trứng hấp…
Một bàn đầy ắp, tuy nguyên giản, không thịt cá nhưng sắc hương vị đềuleech_txt_ngu đủvi_pham_ban_quyen cả, trông vô cùng ngon mắt.
Lại thêm cơm trắng thơm phức, cái cảnh này cả lúc đón năm nhà họ Trần cũng chưa từng có!
Hai ông bà cụ và em họ Tào đều nhìn đến ngây ngườivi_pham_ban_quyen, nhìn trắng đặt trước mặt mà khôngleech_txt_ngu nỡ đũaleech_txt_ngu xuống.
Bé Dương Dương cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng cũng được ăn cơm trắng hằng mong , bé vui sướng vỗ tay, ôm lấy bátvi_pham_ban_quyen cơm cúi lấy ăn để.
Đặng Khuê tư cách là khách cũng vô lòngvi_pham_ban_quyen, ông vừa ăn vừa khen ngợi: nghề cháu dâu thật khá! Tiểuvi_pham_ban_quyen Trác thật có phúc, vợ xinh lại vừa tháo vát, có được người hiền này, sau này phát tài khôngbot_an_cap được quên gác đâu đấy.
Trần Trác nghe vậy thì gật đầu, liếc nhìn người vợ bên cạnh, giọng điệu túc : Đó là điều đương nhiên ạbot_an_cap.
má Khương Uyển vẫn còn ửng hồng, cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng khi khen, vì bàn thức ăn này nói là cô làm bếp, nhưng thực tế do Trần Trác đạoleech_txt_ngu diễn.
Cô nhìn con ăn đến mức hai má phồng lên, dáng vẻ nguyện vô cùng, đột nhiên thấy cả chuyện này dường như có chút không chân thực…
Tiểu Hà, mấy gia đình đủ kiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để cơm trắng.
Hổ Đầu, đứa con trai nhà họ Vương hàngvi_pham_ban_quyen xóm, ngửi thấy mùi cơm thơm phức bay ra từ sân họ Trần, thèm đến mức lên tường .
Thời bấy giờ, bức tường cách giữa các hộ gia đình ở thôn không cao, chỉ hơn mét một chút.
Vợ của Vương Đại Từ Hồng ngửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mùi cơm trắng, không tựvi_pham_ban_quyen chủ được mà nuốt nước miếng, lấy cớ con xuống rào để nghếch vào sân nhà họ Trần.
Cái nhìn nàyleech_txt_ngu khiến cô ta hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạt vía!
Trong sân nhà họ Trần vậy mà đỗ một chiếc xe hơi!
Chuyện gì này? Nhà họ phát tài rồi sao?
Hồng ghen tị đến mức không chịu nổi, ra nhìn trong họ Trần, cổ như muốn dài một thước.
Khương Uyển vốn sạch sẽ, bất kể xuân thu đông, cửa sổ nào lau chùi sáng bóng, nên tình hình bên trongvi_pham_ban_quyen nhà nào, Từ Hồng nhìn thấy rõ mồn một.
thấy ở đầu giường lò đặt một chiếc chậu nhôm to bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậu rửa mặt, bên trong đựng đầy cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng!
Từ Hồng ngày thường coi thường nhà họ Trần nhất, khinh miệt Trác là kẻ lưu manh, ít lần cười nhạo Khương Uyển là đứa câm không biết nói chuyện, cả khi con trai Hổ Đầu muốn sang chơi với Dương Dương cô ta cũng không đồng ý.
Vậy mà một gia không ra gì, bị người ta coi thế, đây lại có thể dùng chậu to để đựng cơm trắng sao?
Trong lòng Từ Hồng chua xót vì đố kỵ, cô ta lôi Hổ trên tường rồi vào nhà.
Vương Lão Đại đang trên giường lò sưởi nhìn lên trần nhà, vợ hầm hầm vàovi_pham_ban_quyen, cửa nhà một tiếng tai làmbot_an_cap anh ta mình, ngồi bật dậy hỏi: Gì mà thế này? Ai lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận cô ? Cái nhà sắp bị cô làm rung rinh rồi !
Từ Hồng vào cửa là đẩy con sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bên, ngồi bệt xuống mép giường, tức giận chồng kể lể: Ngủ ngủ ngủ, tối ngày ông biết ngủ! Nhìn nhà Trần lão tam hàng xóm kìa! Cả người ta đều được ăn cơm rồi! Trong sân cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỗ một chiếc xe hơi, phong biết bao !
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão Đại nhiên bị mắng một thì ngơ ngác, cứ thế đần mặt ngồi nghe , nhưng càng nghe ta càng thấy này khóbot_an_cap .
Cái vi_pham_ban_quyen? Cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắngleech_txt_ngu? Trần lão ? Xe hơi?
hèn lưu đó mà có xe sao? Sao có thể chứ?
Vương Lão lập xỏ xuống đất, sải bước chạy ra sân, nhìn sang sân nhà họ Trần bênleech_txt_ngu cạnh.
Quả nhiên, vừa ngước mắt lên đã chiếc xe Hạ đỗ ở .
Lần này đến lượt Vương Lão Đại nghếch cổ, anh ta hận thể qua để thử chiếc xe đó một cái.
trong nhà Trần, bữa cơm diễn ra vô cùng đầm .
Trần Trác ra trong vườn có dưa chuộtleech_txt_ngu, liền đi ra ngoài định hái quả về chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách chấm tương.
Vừa ra cửa, anh đã thấy Vương Lão Đại ở bên kia tườngbot_an_cap đang dòm ngó, nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đã vươn hẳn sang sân nhà mình.
Trần Trác dừngbot_an_cap , nhìn anh ta với vẻ mặt vô cảm.
Vương Lão Đại chẳng thấy ngại ngùng, cười lả chào một tiếng nhảy phắt qua tường, chạy thẳng đến Hạ Lợi: Tam, xe nàyvi_pham_ban_quyen ở đâu ra thếleech_txt_ngu? Đỉnh thật đấy!
Trần thừa biết anh ta chiếc xe mà đến: Của bạn.
Nói , anh bước dài đi về phía vườn rau.
Vương Lão Đại nghe vậy liền ngó vào trong nhà, sau đó lại đuổi theo Trần Trác: Bạn à? Chú người bạn xịn xò thế từ khi nào vậy? Ngay cảbot_an_cap xe hơi cũng ! Người đóleech_txt_ngu làm nghềvi_pham_ban_quyen gì thế? Giới thiệu cho làm quen , để anh thơm lây thử cái xe hơi kia một tí.
Trần nhớ rõ, vợ họ Vương ngày không ít lần châm vợ mình, lời tiếng vào nhục mạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô là đứa câm không biết , uổng công có xinh đẹp.
Nghĩ đến những chuyện , Trác hừ lạnh tiếng, nhìn Vương Lão Đạileech_txt_ngu sau , cười như không nói: Anh lại kết nghĩa anh em với sao, sợ về nhà chị gây sự với anhleech_txt_ngu à?
Vương Lão Đại nghe vậy thì trợn mắt: Côbot_an_cap ta dám! Đàn bà con gái biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, xen vào chuyện củaleech_txt_ngu , tôi dùng thắt lưng quất chết cô ta!
Trác chẳng buồn nghe ta khoác lác, hai quả dưa chuột mọng nước, đều đặn rồi đi vào nhà.
Vương Lão Đại chưa đạt được đích thì không bỏ cuộc, lại bám theo: ? Lão Tam, nấu nhiều cơm không? vào ăn một miếngvi_pham_ban_quyen với, anh làm quen người bạn giàu có kia của chú.
Trần chẳng buồn Vương lấy một sắc mặt tốt. Vợ gã từng bắt nạtbot_an_cap Khương Uyển, anh không lây mà gã hai cước đã là nhân chí nghĩabot_an_cap tận rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà gã còn dám chạy đến bên anh tìm cảm giác .
Trần Trác bịbot_an_cap hàm răng vàng khè của gã làm cho buồn nônbot_an_cap, chẳng chẳng rằng xách cổ Vương Lão Đại lên, một ném thẳng người về sân nhà họ . Vương Lão bị ngã đến xây xẩm mặtleech_txt_ngu , mông đau ê ẩm, nhăn mặt nhíu mày chà ái chà thảm.
Trác chẳng rảnh rỗi để ý đến , lại một :
Nhà đang khó khănbot_an_cap, có lương dư thừa người ăn đâu.
Nói đoạn, ngước lên lạnh lùng liếc nhìn Từ Hồngvi_pham_ban_quyen vừa động đã chạy ravi_pham_ban_quyen, rồi sải bướcbot_an_cap đi thẳng vào trong nhà.
Trần Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tam, cái đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khốn kiếp nhà , sao đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Tráng nhà tôi! Vợ con tiện nhân câm, là quân khốnleech_txt_ngu nạn, cả nhà không có ai tốt lành !
Từ Hồng mắng vài câu vẫn cảm thấy , cúi nhặt một viên dưới đất thẳng vào gáy Trác.
khi nghe mụ ta mắng Khương Uyển, bước chân Trần đã lại.
Cảm nhận được viên đá đang bay tới tai, anh giơ tay lên bắt lấy một cách chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác, sau đóleech_txt_ngu chẳng cần suy nghĩ mà ném ngược lại.
Viên đá kia giống mọc thêm mắt, trúng vào răng Vương Lão Đại khi gã đang há mồm gào thét.
Vương Lão lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng thê lương, miệng tứcbot_an_cap khắc trào máu, sau đó gã nhổ ra nửa chiếc răng cửa đánh gãy lẫn cùng miếng.
Từ Hồng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng này vừa giận sợ:
Giết người rồi! Trần Lão Tam giết người rồi!
Mụ ta gào lên hai tiếng, định tiếp tụcbot_an_cap nhục mạ thì thấy Trần Trác mặt tới tườngvi_pham_ban_quyen. Sắc mặt anh u ám, ánh mắt sắc lẹm rơi trên mặt mụ, giọng nói lạnh băng cảnh :
cho sạch sẽ một chút, tôi chẳng quân tử gì đâu, cũng không có không đánh phụ nữ. Chị Vương, sau nếu chị nói nửa câu nên nói, thứ rụngbot_an_cap đi sẽ không chỉ là răng của gã đâu.
Nói xong, Trầnbot_an_cap Trác mắt mụ, nhìn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mặt Từ Hồng trắng bệch, trốn ra sau Lão mới xoay người vào .
Trần Trác vừa đi, liền bủn rủn ngồi bệt xuống đấtleech_txt_ngu.
Mấy giây vừa rồi đối với mụ dài tựavi_pham_ban_quyen cả năm, bị ánh mắt đáng sợ kia nhìn chằm chằm, mụ có cảm giác như rơi vào hầm băng, da đầu têbot_an_cap dại, tim lạnh buốt, đôi môi ngừng run .
Vương Đại cũng không dám kêu la nữa, một tay bịt miệng, mộtleech_txt_ngu tay lôi người đang sợ đến liệtvi_pham_ban_quyen người lủi thủi đi vào nhà.
Người nhà họ Trần vốn thấy động bên hàng xóm, chỉ là Lão Gialeech_txt_ngu Tử trấn áp nên không ai ra ngoài , chỉ lo lắng ý tình hình.
Trần Trác vừa vào nhà, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía anh.
Có chuyện gì thế? Hai vợ chồng nhà họ Vương lại giở trò gì vậy? Trầnleech_txt_ngu Lão Tử mở lời hỏi trước.
Tào lúc đã xắn áo lên, bộ dạng như sẵn sàng sang hàng xóm đánh nhau một trận:
Con thấy đàn bà tha kia mắng dâu, con thấy mụ chính làvi_pham_ban_quyen loại thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ! Đáng lẽ phải tát cho méo mồm mụ ta đi đúng!
Đối với hai vợ chồng kia, trong lòng Trần Trác tự có tính . Anhbot_an_cap không muốn vì họ mà ảnh hưởng đến tâm trạngleech_txt_ngu người nhà, xua tay ravi_pham_ban_quyen vẻ không có gì:
Miệngleech_txt_ngu mũi sạch sẽ, cho chút bài học thôi. Nào, chúng taleech_txt_ngu ăn phần mình đi. Chú Đặngleech_txt_ngu nếm dưa chuột này xem, nhà trồng ngon hơn ngoài chợ bán nhiều.
Được, được, . Đặng Sơn Khuê cười nhận , ánh mắtbot_an_cap nhìn Trần Trác ngày càng thêm phần tán thưởng.
Dương Dương đangvi_pham_ban_quyen ăn rất ngonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lành, ngước lên thấy sắc mặt mẹ có chút vui, lập tức cảm thấy bát cơm hạt dài không thơm nữavi_pham_ban_quyen. Conbot_an_cap bé nhớ những lời mắng chửivi_pham_ban_quyen của mẹ Hổ bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng xóm khi nãy, môi nhỏ nhắn tức khắc bĩu ra.
Con bé pạch đặt bát xuống, người nhỏ nhắn xoay lại bò lên trên khangvi_pham_ban_quyen, đôi chân ngắn cũn cỡn hai cái rồi trượt xuống theo hở giữa bàn và cạnh khang.
Dương Dương, con định đi đâu đấy?
Trần Linh thấy mới ăn một nửa đã định chạy đi, vội vàng lên tiếng hỏi. Ánh mắt mọi người cũng dõi theo bóng dáng nhỏ bé, xem con bé rốt cuộc làm gì.
Dương Dương không nói tiếng , chỉ hậm hực chạy cạnh tủ kéo ngăn kéo ra, lấy từ hai viên bi ve, sau đó lạch bạch chạy ra ngoàileech_txt_ngu.
Khương Uyển không yên tâm, đặt bát đuổi theo, nhưng Trần Trác lại ngănleech_txt_ngu cô lại: Để anh đi, em cứ ăn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
xong Trác ra ngoài, Trần lão thái thái cũng lắng cho gái nên đi cùng.
Đặngleech_txt_ngu Sơn Khuê cảm thấy Dương Dương thật thú vị, ăn dưa chuột vừa chăm nhìn con bé.
Chỉ thấy Dương Dương bê chiếc ghế đẩu nhỏ chạy đến chân tường, động tác vô cùng thành thục , đó nạnh, dùng sức ném viên bi ve bên kia, miệngvi_pham_ban_quyen còn nói:
Đánh đánh… đánh Đầu! Thối thối thối, bóng hư Dương Dương không nữa! Không chơi với cậuleech_txt_ngu nữa!
, nhóc tì còn cố gắng ôm lấy một viên gạch bị lỏng trên tường. Chỉ tiếc là viên quá , con bé ôm nửaleech_txt_ngu ngày không , cuối cùng chỉ có thể nhặt một mẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụn nhỏ ném qualeech_txt_ngu một cách hung dữ.
Trần lão thái thái đứng phía sau nhìn mà không nhịn được cười, Trác buồn cười . Anh đi con gái lên, vừa đi vào nhà vừa khẽ dỗ dành:
Dương Dương nhà ta thật giỏi, nhưng mấy việc thô lỗ này để ba ba làmvi_pham_ban_quyen rồi. Con gái yêu của ba phải là một nàng chúa lịch mới đúng. Nào, ba ba đưa conleech_txt_ngu đi rửa , rồi ăn nốt bát cơm hạt dài kia nhé?
Dương lòng Trần , lời nói thì nửa hiểu nửa , đôi to tròn mọngbot_an_cap nước chớp chớp, cất giọng sữa hỏi lại:
Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba bảo vệ ma ma?
Khi trả con , vẻ Trần đặc biệt nghiêm túc:
Ừ, ba bảo vệ ma ma, cũng bảo Dương Dương nữa.
Dương Dương nghe xong thì , đưa ngón tay útnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra trước mặt Trần Trác:
tay!
Trần Trác hành động đáng yêu của con gái làm cho tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả lòng, lập tức đưa tay ra ngoắc tay với con bé:
Ngoắc kèo, một trăm năm không ….
Lúc Đặng Sơn Khuê sắp đi, ôngvi_pham_ban_quyen cứ nhất quyết nhét cho Dương Dương một trăm tệ. Trần không chối được nên nhận . Sắp tớibot_an_cap anh thực sự cần ít , cứ coi như mượn của Đặng Sơn Khuê vậy.
Đặng Sơn vừa đi, hai anh em họ Tào giúp dọn dẹp nhà xong cũng chuẩn bị ra về. Trầnvi_pham_ban_quyen Trác gọi hai người lại, chỉ bao gạo đặt bên cạnh , nói:
Xách bao gạo đó vềbot_an_cap đi.
Hai anh nghe xong ngẩn tại chỗ, vừa kinh vừa mừng, nhìn Trần với vẻ mặt đầy khó tinvi_pham_ban_quyen:
gia, đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông chủ Đặng cho Dương Dương mà, sao anh thể đưa bọn em?
Trầnvi_pham_ban_quyen Trác đang rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát, không ngẩng đầu lên nói:
Hai đứa theo tôi lêu lổng nhiêu năm nay, cha mẹ ở đã lắng khôngvi_pham_ban_quyen . Sau này đi tôi làm cho tử tế, cũng để hai được hưởng phúc, tránh cho hễ đến Trần Tam tôi là họ lại đấm giậm chân mắng mỏ một trận.
Hai em nghe thì có chút , Tào Cường lo lắng giải thích:
Tam gia, cha mẹ em không phải mắng , họ chỉ là…
Tôi biết mà. Trần cười cắt ngang lời : là giận khôngleech_txt_ngu thành , sợ chúng taleech_txt_ngu đi vào đườngvi_pham_ban_quyen thôi. Ngày tháng sau sẽ lên, đi đi, mauleech_txt_ngu về đi.
Trần Trác vừa dứt lời, hốcbot_an_cap mắt Dũng đã đỏ hoe. Hắn lưng đi, vác bao đất lên:
Em rồi Tam gia! Giờ em về nói với cha em ngay !
khen cho bản lĩnh của cậu! Trần Trác cười trêu một câu: Sau này gọivi_pham_ban_quyen tôi là Tam ca, Tam nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để người ngoài gọi.
Trần lão thái thái nhìn gạo anh em nhà họ Tào vừa vác đi, xót ruột đến mức dậm chân bình bịch.
nỡ mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai mình, bèn quay chì chiết dâu:
Chị cũng chẳng biết đường mà cản nó ! Dương Dương nhà còn chưa được ăn cho sướng , mấy trai của chị chưa được nếm qua, thế mà đã cho người ngoài rồi!
Khương Uyển không đáp lời, cúi đầu lẳng lặng rửa nồi.
Trần đứng bên cạnh thấy chân mày Trần Trác khẽ nhướng như sắp nổi trậnleech_txt_ngu lôi đình, vội vàng kéo lấy cánh tay bàbot_an_cap , nhẹ giọng khuyên nhủ:
Mẹ à! Chẳng phải vẫn còn một bao nữa sao! Hai nhà họ Tào cũng tốt , lão tam bảo gì chúng nấy. Sau này lão tam định làm ăn kinh doanh, bên cạnh không có giúp việc thì được, cho bao này cũngbot_an_cap là lẽ đương nhiên thôi.
Trần vốn lên tiếng bảo vợ, nhưng nghe lời của chị cả, thần sắc không khỏi ngẩnleech_txt_ngu ra.
Lúc nãy thấy chị có vẻ không mắt với Hầu Tửvi_pham_ban_quyen, anh cứ tưởng chị chán ghét đám người haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo mình, với Tào Dũng và Tào Cườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái độ lại tốt như vậy?
Trong đầu chợt lên tia sáng khi nghĩ về việc ở kiếp , chị cả vốn có tính tình kiên cườngleech_txt_ngu, lạc quanvi_pham_ban_quyen của mình lại đột ngột tự kết liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời mình một cách bí ẩn.
nhìn người đang bận rộn, nói:
ra ngoài một chuyến, Tiểu Uyển, em rửa nồi xong thì lên giường nằm nghỉ với con một lát, còn lại cứ để anh về .
Nói xong, anh quay người đi thẳng.
Khương Uyển vốn quen với việc bịvi_pham_ban_quyen bà cụ mắng nhiếc, nhưng trong lòng không tránh khỏi giác tủi thân, chỉ cắm cúi làm việc che giấuleech_txt_ngu nỗi niềm. Thế nhưng câu nói quan tâm Trần đã lậpbot_an_cap xua tan đám mây mù trong lòng cô. Cô ngẩng đầu lên theo bóng lưngleech_txt_ngu cao chồng, mím môi cười thầm.
Đừng nhìn Trần lão thái thái là người nhà quê lầm, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết cách nhìn mặt đoán ý. Bà nhận con traileech_txt_ngu vui vì mình mắng Khương Uyển, nên lúc đi mới cố dặn dò một câu tình cảmvi_pham_ban_quyen với vợ như vậy. Trông thì Khương Uyển nghỉ ngơi, thực chất là đang ám chỉ đừng có chuyện gây khó dễ cho con dâu nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
thấu tâm ý của con trai, lòng có chút khó chịu. thấy con gái lớn cứ liên nháy mắt , bà cũng nói thêm gì , chỉ hừ lạnh một tiếng rồi hậm hực phòng nằm.
Trần Trác ra khỏi cổng nhà đã rảo bước thật nhanh về phía nhà họ Tào, chỉ chưa đầy hai phút đã đuổi kịp hai anh em.
Ơ? Tam ? Sao anh lại đuổi theo thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Tào vác bao gạo, ngạc nhiên hỏi.
Tào Cường dùng khuỷu tay hích anh trai cái, nhỏ giọng nhở:
Gọi là Tam .
À đúng, Tam , tạileech_txt_ngu gọi quenbot_an_cap miệng quá. Nói xong hắn hì.
Trần Trác cũng không chấp , chỉ nghiêmleech_txt_ngu mặt dặn dò:
Có việc này hai chú giúp anh .
Hai anh em họ Tào chỉ mong Trần giao việc, vừa nghe thấy thế liền phấn chấn hẳn lên:
Việc gì thế?! Tam ca cứ nói đi!
Trần ngoắc tay ra hiệu cho cả hai lại gần, sau đó hạ thấp tông giọng dặn dò:
ngày tới, hai chú bí mật theo dõi Hầu Tử cho anh. kể nó làm gì, chuyện lớn nhỏ gì cũng phải báobot_an_cap cáo lại cho đầy đủ.
Dũng nghe xong thì gật đầu lia lịa, rồi quay sang nhìn em trai:
Nàyleech_txt_ngu, thế nào là chuyện lớn chuyện nhỏ cáo đầy ?
Tào gãi gãi đầu, thật thà đáp:
cũng biết.
Nhìn hai gã ngốc trước mặt, khóe miệng Trần Trác giật giật, tứcbot_an_cap mình :
Nghĩa là bất kể việc to hay nhỏ, cáivi_pham_ban_quyen cũng phải cho anh biết.
À! Giờ hiểu rồi! Tam yên , bọn nhấtvi_pham_ban_quyen định sẽ làm tốt!
Cả hai tứcleech_txt_ngu nhận mà chẳng mảy may thắc tại sao Trần lại bảo họ làm vậy. Quả không hổ danh là người có thểvi_pham_ban_quyen tâm toàn đi theo anh suốt mấy chục năm trời.
Trần Trác càng nhìn họ càng thấy hài lòng, vỗ vai hai người:
rồi, đi! Lúc theo dõi cẩn thận một chút, đừng để nó phátvi_pham_ban_quyen hiện.
ạ!
Sau khi chia tay anh nhà Tào, Trần rẽ hướng đi về phíaleech_txt_ngu nhà thôn trưởng.
Nhà trưởng và nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm một convi_pham_ban_quyen phố, chỉ là một nhà ở đông, một nhà ở phía tây. Vì thời tiết nóng nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả nhà thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi ngoài sân hóng mát.
Vừa thấy lão họ , đầu óc thôn trưởng lập tức ong lên một tiếng. Ông đứng bật dậy đón lấybot_an_cap:
Lão tam? màybot_an_cap lại đây? Lại gây họa rồi à?
Thôn trưởng mang họ , leech_txt_ngu Trần Quốc Hoa. Ông và Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trác là người cùng dòng tộc, nội của ông ông nội Trần anh em ruột.
Trần Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh – anh cảleech_txt_ngu của Trần Trác, thường vẫn coi Trác như em út trong nhà. Thế nhưng thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá ngợmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ba hai bữa lại đi gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự với người ta. nay đánh gã nào đó ở đầu làng nằm liệt giường ngày không nổi, ngày lại đấm gã nào đó ở làngleech_txt_ngu đến mức mẹ đẻ không ra.
Những người bị đánh không dám tìm Trầnbot_an_cap Trác tính sổ, toàn kéo nhà thôn trưởng bắt phải đứng ra làm chủ. Quốc Hoa thì làm kiểu gìleech_txt_ngu được? Nhà Trần Trác đến cơm không đủ ăn, đền tiền là chuyện không tưởng. Ngoài việc đến họ Trần nhải làm côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác tưởng, phạt Trần lão tam đi hốt phân mấy ngày ra thì chẳng cách nào khác.
thế, hễ cứ thấy Trần Trácvi_pham_ban_quyen Trần Quốc Hoa lại thấy đau .
Vợ Trần Quốcbot_an_cap Hoa thấy Trần Trác cũng chẳng có sắc tốt đẹp gì. Bà lườm một cái, lầm bầm một đẹp mãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỗng tuếch rồi kéo con gái vào trong nhà.
Trần Trác coi như không thấy, chỉ thầm : Đúng là vợ thôn trưởng, mắngvi_pham_ban_quyen người cũng thậtbot_an_cap văn vẻ. về phải bảo Dương cho tốt, kẻo lại giống như hai gã ngốc nhà họ Tào kia, chẳng vi_pham_ban_quyen cả.
Ánh mắt Trần Trác lại trên gương Trần Quốc , anh nhìn thật kỹ, đôi mắt thoáng hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buồn. Chỉ hai năm nữa thôi, ngườileech_txt_ngu thôn trưởng cương , chất phác trước mặt này sẽ vì cứu hỏa bịleech_txt_ngu trúng, chết trong đám cháy. Nghĩ đến đây, Trần thầm thở dài trong . Con đường trọng sinh nàyleech_txt_ngu quả thực gánh nặng đường xa, này không phải thay đổi vận của người thân mà cònbot_an_cap cứu lấy những con lương .
Trần Quốc Hoa vỗ vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Trác, kéo ra khỏi dòng suy nghĩ:
Gì thế, bị dâu mày nói mấy câu nên không vui à? để bụng, bả chỉ hay nhải vậy thôi.
Người ta nói đâu có , Trần Trác việc phải không vui? Anh phẩy tay vẻ không :
Chị dâu khen em đẹp trai, việc gì phải vui chứ?
Trần Quốc Hoa dường như ngờvi_pham_ban_quyen lại phản ứng như vậy, ông hơi ngạc nhiên mày, sau đó thở phào nhẹ nhõm mà hỏi:
Không có việc gì thì tìm đếnbot_an_cap nhà, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?
Trần Trác có việc cần nhờ, khôngbot_an_cap khí vào thẳng vấn :
Đại , nhà anh có giấy viết thư không cho em mấy tờ, với lại cho em mượn cây , dùng xong em mang trả lại .
gì?
Trần Quốc Hoa nghe thì sững , vẻ mặt như muốn hỏi tôi có nghe nhầm đấy, giọng nói không nổi vẻ buồn cười:
Mày bút với giấy làm gì? Tiểu học còn chưa học xong mấy ngày, mày biết viết chữ không đấy?
Miệng thì trêu chọc nhưng Trần Quốc Hoa không chối, ông vào trong nhà.
Khileech_txt_ngu thành, Trácvi_pham_ban_quyen không muốn đánh tiếng quá sớm, tiện tìm một cớ đểleech_txt_ngu lấp liếm:
Dương nhà em hai tuổi rồi, lúc rảnh rỗi embot_an_cap dạy con bé tập viết chữ.
Lời vừa dứt, vợ Trần Quốc Hoa trong bước , gắt gỏng nói:
Đến cái chữ đôi mình còn biết mà con. Sau này cứ đưa sang đây cho tôi, tôi dạy nó cho!
Kim Nguyệt Châu, vợ của Trần Quốc Hoa, vốn là giáo viên ngữ văn tại tiểu học thôn Tiểu Hà.
bà chẳng mấy coi trọng Trần Trác, nhưng lại cực kỳ yêu mẹ con Khương Uyển Dương Dương. Vừaleech_txt_ngu Trần Trác muốn mình dạy conleech_txt_ngu bé viết , bà lập tức không kìm giận, trừng mắt nhìn anh đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gắt.
Trầnleech_txt_ngu nhận lấy từ Trần Quốc Hoa, chắpleech_txt_ngu cung kính hướng về phía Kim Châuvi_pham_ban_quyen:
Đây quả là chuyện , tôi xin ơn chị dâu trước. Chờ tôi bàn vớileech_txt_ngu Tiểu , lúcleech_txt_ngu nào chị không , tôi sẽ cháu sang nhờ chị chỉ bảo.
Có lẽ Trần đồng ý quá đỗi sảngvi_pham_ban_quyen khoái khiến Kim Nguyệt thấy không tin, nhìn của bà vẫn đầy vẻ ngờ vực. nhìn chằm chằm vào xấp giấy bút trong tay anhleech_txt_ngu, vấn:
để tôi dạy con bé, anh còn cầm giấy bút làm gì? Đừng có dạy linh tinh làm hỏng đứa nhỏ!
Trần ra vẻ bí mật, hạ giọng nói:
Thú thật với anh chị, tháng sau là sinh nhật Tiểu Uyển, tôi muốn viết cho cô ấy một bức tình. Sợvi_pham_ban_quyen chữ xấuvi_pham_ban_quyen quá phải tập trướcvi_pham_ban_quyen chobot_an_cap , chị dâu ngàn vạn lần đừng cho cô ấy nhé!
Lời này vừa thốt ra, vợ chồngleech_txt_ngu Quốc người như phỗng. Sững sờ mất hai giây, hai bỗng cùng lúc bật cười thành tiếng.
Kim Nguyệt Châu lúc nàyvi_pham_ban_quyen cũng hết giận, bà mím môi cười đầy ẩn ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Anh không lừa chúng tôi đấy chứ? sự là viết cho Khương Uyển ? Hay là mượn danh nghĩa cô ấy để gửi cho hạng lẳng lơ nào khác?
Làm sao có chuyện đó được? Tôi chỉ thích Khương Uyển thôi, làm sao có thể viết thư tình cho người khác.
Trác trả lời một cách tự nhiên, không hề ý che giấu.
Kim Nguyệt Châu lúc này mới hài , hạ tay ngăn cản anh :
Nếu đã là viết cho Tiểu Uyển được, có chữ nào không cứ đến hỏi tôi.
Trần Quốcbot_an_cap Hoa dùng khuỷu tay huých vợ một cái, trêu chọc:
Thôi bà, chuyện của vợ chồng trẻ mà bà cũng đòi vào, để cho lão tam mặt mũi chứ.
Trần Trác nghe vậy cũng cười, tán gẫu thêm vài câu rồi phép về nhà.
Lúc này sẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốivi_pham_ban_quyen, sợ muỗi bay vào nên trong nhà cũng không thắp . Trần Trác mẹ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển đã ngủ nên nhẹ , lẳng lặng vào cửa.
Nhưng vừa đi đến gian ngoài, anh đãleech_txt_ngu thấy nói ngây ngô Dương Dương vọng ra trong :
đại nương xấu, mẹ không phải câm, mẹ biết nói chiện.
Mẹ biết nói? Chuyệnleech_txt_ngu này là sao?
Trần Trác khựng bước, dỏng tai lắng nghe động tĩnh bên . Không biết vợ anh vừaleech_txt_ngu ra hiệu điều gì, Dương Dương cất giọng nũng nịu:
Mẹ gọi Bảo Bảo, ngheleech_txt_ngu hay lắm ~
Lời đứa trẻ nói có chút lộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xộn, Trần Trác nghe lòng đầy mang. định bụng nghe một lúc nữa xem con bé có nói rõ hơn không, chẳng ngờ sau lưng vang lên tiếng của chị gái:
Lão tam? Cậu làm gì , làm chị giật cả mình!
Hóa ra lúc ở nhà dưới, Trần Linh thấy có bóng người lén lút vào nhà chính, vì lo lắng cho mẹ con Uyển nên bà cũng lặng lẽ bám theo. kẻ lút lại chính làvi_pham_ban_quyen em traivi_pham_ban_quyen mình.
Trần Linh vừa hú víavi_pham_ban_quyen vừa vỗ , thở hắt ra một hơi.
Tiếngbot_an_cap gọi của chị đại làmleech_txt_ngu mẹ con trong nhà chú ý, bé Dương Dương chạy ngoài:
Ba ba bay~
Khương Uyển cũng vén rèm đứng ở cửa, nghiêng đầu nhìn anhleech_txt_ngu.
quả tang khi đang nghe lén, Trần Trác cũng thấy ngượng ngùng. đưa giấy bút cho vợ giúp, sau đó chiều lòng con gái, bế con bé sân chơi trò máy bay.
Dương thú cười khanh khách ngừngleech_txt_ngu, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân nhỏ khua khoắng liên hồi như muốn bay lên thật.
Linh vậy cũng yên tâm, tựa lưng vào khung cửa hai cha con đùa nghịch, không quên dặn :
Cậu cẩn thận chútvi_pham_ban_quyen, ôm chặtvi_pham_ban_quyen con vào.
Trong lòng Trần Trác vướng bận nãy. Thấy vợ trong cất giấy bút, anh liền ghé sát tai Dương Dương khẽvi_pham_ban_quyen:
Con gái, ba đưa con ra bờ sông nhặt trứng vịt có được không?
Phíaleech_txt_ngu trước họ Trần một cánh rừng , đi quávi_pham_ban_quyen về phía nam chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bờ sông. Dương rất thích nghịch , nhưng nhớ đến lời dặn của mẹ, con bé chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngần ngừ, đôi lông mày nhỏ nhíu :
Mẹ không cho đâu.
Không sao, ba đưa con đi thì sẽ cho thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không con nhìn mà xem.
Trần Trác dứt lời liền bế con vàoleech_txt_ngu , nói với vợ:
Tiểu Uyểnleech_txt_ngu, tôi đưa con ra bờ sông dạo một lát. Tầm này vịtleech_txt_ngu trứng ngoài bãi, tôi ra tìm xem .
Vịt của dân đều nuôi thả, nhiều con đẻ trứng không chỗ chạy ra sông, chuyện này Khương Uyển rõ. Nhưng trờibot_an_cap đã muộn nàybot_an_cap, Trần Trác đi một thôi, saovi_pham_ban_quyen lại còn muốn đưa cả con gái theo?
Dù hai ngày nay Trác đã thay đổi, không còn thiếu kiên nhẫn như trước, nhưng cô vẫn không tâm khi giao con cho anh đi riêng.
Thấy con gái vòngbot_an_cap tay ôm chặt cổ cha, đôi mắt tràn hy nhìn mình, Khương Uyển lại không nỡ từ chối. Cô cắn , khó gật đầu một cái.
Trầnvi_pham_ban_quyen nhìn thấu nỗi lo trong vợ, anh chặt vòng tay bế convi_pham_ban_quyen, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng đầy cam đoan:
Yênleech_txt_ngu tâm, tôi sẽ chăm tốt cho con.
Nói xong, Trần Trác quay sang nhìn Trần Linh:
Chịbot_an_cap cả, chị ở lại chơi với Uyển một lát nhé, tối rồi, cô ấyleech_txt_ngu sợ.
Khương Uyển vậy thì mặt đỏ bừng lên, lườm Trần cái sắc lẹm.
Ai mà thèm chứ!
là lần đầu tiên Dương ở riêng với ba. Nhưng một , con bé phát hiện ra đi gì đó sai sai. Dươngbot_an_cap Dương vỗ mạnh vào vai ba, cánh ngắnbot_an_cap ngủn chỉleech_txt_ngu phía bờ sông:
Ba ba ba, sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dồi!
Trác dĩ nhiên biết mình sai, anh vốn chẳng có ý định ra bờ sông, chỉ muốn tìm cớ để đưa con hỏi chuyện. Anh xốc conleech_txt_ngu bé lên làm nó cười nắc nẻ, nói:
Con gái, mẹ nói đúng đấy, tối khôngleech_txt_ngu ra sôngvi_pham_ban_quyen, rất nguy hiểm. Chúng ta phải nghe lời mẹ, ba connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi dạo quanh thôn ?
Dương Dương vốn rất lời Khương Uyển, nghe ba không đi bờ sông cũng không thấy hẫng, con bé gật lia lịa, chỉ tay về phía trước:
Đivi_pham_ban_quyen !
Con gái rượu đúng ngoan quá ! Trần yêu chiều hôn chụt cái vào má Dương Dương, sau đó mới lựa lời dắt câu chuyện về phía vợ:
Con , ba đố con một câu, con gái rượu của ba có thông minh khôngleech_txt_ngu nào.
Dương vậy lập tức chỉ tay vào , nũng nịu nói:
Dương Dương thông minh nhứt!
Trần Trác lại lên bàn tay nhỏ của con:
Được, vậy nói cho ba biết, mẹ có biết nói chuyện ?
Dương Dương lập tức , dõng dạc trả lời:
Mẹ biết nói chiện!
Ánh mắt Trần Trác sángvi_pham_ban_quyen rực lên, một niềm vuileech_txt_ngu sướng cực đại trong lòng, nhưng anh không dám lộ ra mà chỉ thản nhiên hỏi tiếp:
Mẹ nói gì nào?
Lần này Dương Dương trả lời không cần suy nghĩ:
Bảo Bảo! Mẹ gọi là Bảo Bảo!
Trác lần này đã nghe rõbot_an_cap mồn một, vợ anhvi_pham_ban_quyen sự đãvi_pham_ban_quyen gọi con bé là Bảobot_an_cap Bảo!
Chuyện này xảy ra từ khi ? Sao anh lại hoàn toàn không hay biết này?
Trần Trác nghe này thì vô cùng kích động, định hỏi thêm để rõ tình hình, nhưng dù anh có hỏi đi hỏi lại nửa ngày, bé Dương Dương nóivi_pham_ban_quyen được hai câu: Mẹ biết nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Mẹ gọi bảo .
Thấy không hỏi gì, Trần Trác bèn bế con gái ravi_pham_ban_quyen cửaleech_txt_ngu hàng tạp hóaleech_txt_ngu mấy viên sữavi_pham_ban_quyen Đại Bạch để thưởng cho con.
Đã lâu lắm rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Dương được ăn kẹo sữabot_an_cap, côvi_pham_ban_quyen bé háo hức bóc ngay một viên bỏ vào miệng, vị ngọt lịm khiến con bé thíchvi_pham_ban_quyen thú khua tay chân.
con gái chỉ vì một viên kẹo mà thỏa mãn đến , lòng Trần Trác một xót cay đắng.
Trong trước ở mộng kia, khi đã sang, anh cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn phòng đầy kẹo sôcôla đủ màu sắc, nhưng connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái yêu quý của anh lại chẳng bao giờ trởbot_an_cap về được nữa.
đến đó, tráivi_pham_ban_quyen tim Trần Trác lại thắt lên từng hồi .
Anh ôm chặt vào lòng, cằm tì lên đỉnh đầu , trầm nói:
sẽleech_txt_ngu dành những điều tốt đẹp nhất cho con và .
Dương đang ngậm kẹo, trong tâm trí nhỏ của con lúc này, Đại Bạch Thỏ là thứ tốt trần , :
ba giỏi !
Trần mỉm cười, bế đi bộvi_pham_ban_quyen nhà. Vừa đi, anh thầm suy tính.
Nếu Dương vẫn còn , thì chuyệnvi_pham_ban_quyen chắc chắn mới xảy ra trong vòng một năm trở lại đây, bằng không con bé không thể nhớ rõ như .
Nói cách , trong năm nay, vợ anh đã từng miệng nói chuyện…
Chuyện này là thế nào? Chẳng phải vợ anh bẩm sinh đã không thể nói sao? bệnh này có thể tự được ?
Kiếp trước, sau khi con Uyển qua đời, nhà Khương hận Trần thấu . Dù sau này anh có thànhleech_txt_ngu đại gia giàu có nấy đều xu nịnh, nhà họ Khương chưa từng liên lạc với anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
thế, Trần Trác không có cơ hội để biết những chuyện liên quan đến Khương Uyển.
biết vi_pham_ban_quyen thể , Trần Trác cảm thấy vui mừng khôn xiết, anh thầm trong hai ngày tới phải thubot_an_cap thời gian sang làng Tiểu Đông chuyến, gặp mẫu để chuyện của vợ.
Trần Trác bế con đi từ cửa sau vào nhà, đèn ở gian ngoài vẫn sáng nhưng lại không có trong phòng.
Đi xuống nhà dưới rồi sao?
Khương ?
Trần Trác gọi một tiếng, chợt nghe thấy tiếng bước lại từ phía cổng .
Anhvi_pham_ban_quyen ngước mắt nhìn, quảvi_pham_ban_quyen nhiên là mình.
Xem ra cô ấy đã sốt nên chạy ra tận cổng chờ hai cha con.
Trần Trác vội vàng ra , buông mộtbot_an_cap tay định nắm tay cô:
Sao ở trongleech_txt_ngu nhà đợi? Không sợ bịvi_pham_ban_quyen muỗivi_pham_ban_quyen đốt à?
Khương Uyển dường như quen với những cử chỉleech_txt_ngu thân mậtvi_pham_ban_quyen chạm tay chân này của anh, côbot_an_cap tay anh rồi dùng ngữ :
Sao cha con lại từ cửa ?
Hôm nay là sáu lịch, vầng tròn và sáng rực treo lơ lửng trên không trung, ánh trăng dịu mát thanh khiết phủ xuống ngườibot_an_cap vợ, khiến lông mày ánh vốn kiều diễm của cô càng thêm phần dịu dàng.
Chẳng người ta nói ánh trăng mầm mống gâyleech_txt_ngu họa, quả thựcleech_txt_ngu đẹp dưới trăng dễ khiến người ta xao động.
Trần Trác đưa lên, dùng ngón trỏ và ngón khẽ nhẹ vào giữa đôi lông đang nhíu lại Khương Uyển:
Đừng mày, sợ em lo lắng nên không ra bờ sôngbot_an_cap, đưa con đi mua mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên kẹo.
Bé Dương nghe thấyvi_pham_ban_quyen vậy liền như đang dâng vậtvi_pham_ban_quyen, xòe viên kẹo Đại Bạch trong tay cho mẹ xem:
Mẹ thỏ thỏ đi~
Dưới ánh , mắt Khương Uyển sáng , cô đầy kinh ngạc nhìn viên trong lòng bàn tay con gái, hỏi:
Cái này đắt lắm!
Không , con thích thì nhiêu tiền cũng không đắt.
Giọng Trần Trác nhẹ nhàng, anh đưa tay qua vai vợ:
Vào nhà thôi, mệt cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngủ sớm đi, để anh đưa con đánh răng.
Dương rất ngoan, biết mình vừabot_an_cap ăn đánh răng vô cùng kỹ lưỡng.
Trần Trác đứng bên cạnh rửa mặt, ánh mắt luôn dán chặt vào con gái, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của conleech_txt_ngu mà lòng anh mềm lại.
Đến khi cha con quay vào phòng, Khương Uyển nằm ở phía cuối giường đã chìm vào giấc ngủ.
Phần đệm ở phía đầu giường để dành Trần Trác. Dương Dương vốn vẫn ngủ cùng mẹ, chăn củaleech_txt_ngu hai mẹ conbot_an_cap chăn của Trần khoảng một .
Chứng kiến cảnh này, lòngleech_txt_ngu Trần Trác lại trào dâng nỗi ân hận.
hôn hơn ba năm, Khương Uyển luôn nhường cho anh trí đầu giường ấm áp, còn mìnhleech_txt_ngu thì ro ở cuối giường.
Nhà nghèo, mùa sưởi giường cũng chẳng dám lãng phí quá nhiều củi, chỉ vừa đủ ấm là thôi, nên đến nửa đêm, sẽ mất nhiệt, Khương Uyển thường xuyên bị lạnh đến tỉnh giấc.
Trần Trác của trước kia coi việc hưởng tất cả những gì cô dành cho mình lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chưa từng nghĩ đến việc vợ đã vì nhiêu tủi hờn.
Nghĩ đến , Trần Trác hối hổ thẹn.
mím môi, đặt conleech_txt_ngu giường rồi làm dấubot_an_cap với con.
Dương Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết anh định gì, chỉ ngoan ngoãn bịt miệng đầu như giã tỏi, đôi mắt to tròn longnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lanh nhìn chằm chằm vào ba.
Trần Trác lặng lẽ leo giường, lật chăn phía đầu giường raleech_txt_ngu, sau đi phía cuối giường, ngang vợ lên, cẩn thận vào bên trong chănvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen vị trí đầu giường.
Làm xong tất cả, Trần vẫy tay ra hiệu cho con gái đang tròn mắt vui sướng lại gần.
Dương lập tức dùng cả tay lẫn chân tới, chui tọt vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăn với mẹ.
là mùa hè, sau khi nấu cơm đã kịp dọn tro bếp ngoài, lại ý để trống phía nênleech_txt_ngu chỗ này cũng không mức quá , nhưng Trần Trác biết phụ nữ sợ lạnh.
Sau này, vị trí ấm áp nhất giường sẽ chovi_pham_ban_quyen mẹ con cô. Đợi mai này được tiền giường mới, sẽ để họ được phúc.
Vénleech_txt_ngu lại chăn cho vợ conleech_txt_ngu, Trần Trác mãn nguyện người, kéo ở cuối giườngleech_txt_ngu lại , mãi cho đến khi hai chiếc chăn sát vào nhau, anh mớibot_an_cap nằm xuống nhắmleech_txt_ngu mắt ngủ.
Chẳngbot_an_cap bao lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, hơi thở của Trần Trác trở đều đặn và sâu dài.
Trong bóng tối, hàng mi dài Khương Uyển khẽ lên, rồi từ mở ra.
Nương theo trăng, cô nhìn người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông sát cạnh mìnhvi_pham_ban_quyen, giữa gối, bàn tay lớn của đang bao bọc lấy bàn nhỏ của cô và con . Cảnh tượng ấy ấm áp và tươileech_txt_ngu đẹp đến mứcleech_txt_ngu khiến hốc cô chợt lên, nước mắt cứ lặng lẽ rơi.
Thực Uyển .
Lúc hai con khẽ khàng phòng, Trần Trác cẩn bế cô đầu giường, cô biết cả.
Những năm , để tránh vẻ mặt lạnhbot_an_cap lùng của Trần Trác, Khương xuyên chiêu giả vờ ngủ, nên việc giả ngủ sao cho không bị phát hiện là điều cô vô cùng thànhleech_txt_ngu thục.
Nhưng Uyển vạn không ngờ tối Trác lại đối xử với mình như vậy.
anh nặng lời với cô, cô không khóc.
Khi anh thờ ơleech_txt_ngu giễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cợt cô, côbot_an_cap không .
Nhưng khi anh bế vào lòng, đưa chỗ đầu giường áp, khi anh nhẹ tay vén cho mẹ con cô, khi anh niu nắm lấy tay họ như báu , Khương Uyển bỗng thể kìm nén cảm xúc trong lòng.
Có tủi thân, có hoang mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại có cả chút niềm vuileech_txt_ngu sướng sau bao ngày khổ tận cam lai.
Nước mắt cô nhưbot_an_cap chuỗi hạt đứt dây, từng giọt giọt lặng rơi xuống, dần thấm ướt một gối.
lúc này, một bàn đặt lên vai Khươngbot_an_cap Uyển, vỗbot_an_cap nhẹ.
Khương Uyển cứng đờ người, ngác mắt ra.
Chỉ thấy Trần Trác vẫn đang ngủ say, giống như đang làm động tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô thức.
Bàn tay lớn trên vai cô giống đang dỗ dành đứa trẻ, từng nhịp, từng nhịp mộtbot_an_cap, vỗ về đầy dịu .
Sáng hôm sau, Trần Trác tỉnh dậy thì bóng dáng vợ đã không còn thấy trên giường sưởi.
Convi_pham_ban_quyen gái vẫn ngủ say, chiếcvi_pham_ban_quyen bụng nhỏ ra ngoài, trắng trẻo mũm mĩm trông vô đáng yêu.
Trác sợ con bị lạnh, kéo chănvi_pham_ban_quyen đắp lại con, sau đó ngướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhìn đồng hồ tường, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu giờ.
Anh rời giường xuống đất, nhanh nhẹn vệ sinh cá nhân ra ngoài tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ.
Khương Uyển sợ làm cả thức giấc nên ý chạyleech_txt_ngu ra tận để rau dại trộn thức ănleech_txt_ngu cho gà. Nghe thấy tiếng động, cô quay đầu , thấy Trần Trác dậy sớm như vậyvi_pham_ban_quyen, gương khỏi lộ vẻ ngạc nhiên.
Cô raleech_txt_ngu hiệu: Em làm anh thức à?
Trần Trácbot_an_cap cười rồi giành lấy dao phay trong tay cô, sau đó nhét vào tay cô một vật, dùng thân hình mình lách sang một bên chiếm lấy vị trí:
anh làm cho, mới có sáu giờ thôi, em đi ngủ thêm lát đileech_txt_ngu.
Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển đầu nhìn vật lòng bàn tay, đó là hai viên sữa Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bạch Thỏ.
Cô khó hiểu ngẩng lên, nghiêng đầu nhìn Trần Trác.
Trần Trác thích chết đi được vẻ ngây hiền này của cô, anh đưa tay ra xoa xoa đỉnh đầu cô như dỗ dành con :
Ănbot_an_cap thử , cái đặc biệt em đấy, cần cho Dương Dương đâu.
Dừng một , anh lại bổ sung thêm một câu:
Cũng không cần cho mẹ mọi người, sau này kiếm được tiền anh sẽ mua cho họ .
Uyển vậy thì chớp chớp mắt, ánh mắt rơi trên hai viên kẹo, có vẻ như đang do dự không biết có nên ăn hay không.
Trần Trác nheo mắt, cầm lấy một viên kẹo Bạch Thỏ, đã lột vỏ rồi thẳng miệng vợ.
Biểu cảm ngây ngô của Khương Uyển ngay lập tức biến thành thùng, sau đó cô khẽ lườm Trác một cái rồi xoay người định bỏ đi.
Trần Trác chợt kéo lại, lấy hơn một trămbot_an_cap tệ trong quần ra vàoleech_txt_ngu lòng bàn tay cô:
Cầm lấy, đây là toàn bộ số tiềnvi_pham_ban_quyen anhbot_an_cap , sau này quyền hành kinh tếleech_txt_ngu của nhàvi_pham_ban_quyen mình đều giao cho em quản lý.
Lần này Khương Uyển còn kinhvi_pham_ban_quyen ngạc hơn, nhìn khoản tiền khổng lồ nhiên xuất hiện trong , cô không thể tin nổi mà nhìn anh.
Cho hết sao? Thế còn anh?
anh cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của em, anh làleech_txt_ngu chồng em, tiền làm ra để cho em và con , khi nào cần tiền sẽbot_an_cap hỏi xin sau.
tiền này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền hoa Trần có được từ việc đi nợ thuê người tavi_pham_ban_quyen trước đó.
Đối với quê mà nói, đây đối là một khoản tiền lớn, có thể bằng ba bốn tháng tiềnbot_an_cap lươngleech_txt_ngu của một người.
Khương Uyển vàng nắm chặt tiền trong lòng bànvi_pham_ban_quyen tay, nhìn Trác cáivi_pham_ban_quyen rồi vội chạy vào phòng tiền.
Dù Trần Trác đã lấy việc cho gà vịt , nhưng Khương cũng không lại ngủ nướngleech_txt_ngu như anh nói, mà đem số cơm trắng thừaleech_txt_ngu tối qua nấu thành cháo .
Hai cụ ởbot_an_cap nhà dưới đã lớn nên ít ngủ, chỉ lát nữa thôi là sẽ tỉnh.
Khương Uyển sợ họ đói nênleech_txt_ngu chuẩn bị ít cháo cho hai bà lót dạ.
Trần Trác cho gà xongleech_txt_ngu vào thì Lão Gia Tử và cũngbot_an_cap đã dậy.
Ngửi thấy mùi của cháo , họ liềnleech_txt_ngu lần theo mùi hương vào . Bà cụ nhìn nồivi_pham_ban_quyen cháo trắng đặcvi_pham_ban_quyen sánh thơm lừng, nuốt nước miếng rồi Khương Uyển đang thái dưa muối :
Sao hôm nay dọnleech_txt_ngu cơm sớm thế? Giờ này mà ăn xong không nhịn được đến chiều đâu.
Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển tay mấy đã múc sẵn để nguội cho hai cụ trên bàn ăn, cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ravi_pham_ban_quyen hiệu:
Trần Trác nói Dương Dương đang tuổi lớn, cụ tuổi tác đã cao cũng không thể cứ thắtleech_txt_ngu lưng buộc bụng mà sống mãi được. Giờ lương thực đủ ăn, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau này đổi thành mỗi ăn ba bữa.
Con trai hiếu thảo, bà cụ đương nhiên là mừng, nhưng bà cũng xót lương thực, xót tiền hơn.
Bà cụvi_pham_ban_quyen liên tục xua tay, nhìn đứa con trai thứ ba vừa bước nhà nói:
Thằng ba, không cầnleech_txt_ngu phải ăn ba bữa đâu, là sau này cho Dương Dương ăn ba bữa, lớn chúngbot_an_cap ta vẫnbot_an_cap ăn hai bữa là .
Trần Trác cho gà ăn xong, rửa tay vẩy vẩy nước, đáp lại:
Mẹ cứ nghe con với Tiểu Uyển , mẹ và bố có không , sau này nhà sẽ không thực đâu.
Nói xong, bưng một bát lên húp trước.
Dương Dương cũng ngủ dậy, cả Trần vừa mới dắt con bé đi , haibot_an_cap con tay vào nhà.
Dương Dươngbot_an_cap hớn chạy bên ăn:
Cô cô ăn cơm cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net~

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay