XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG KHÔNG GIAN LINH TUYỀN TA ĐẬP NÁT ÂM MƯU HÃM HẠI: ĐÁM TRI THANH

XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG KHÔNG GIAN LINH TUYỀN TA ĐẬP NÁT ÂM MƯU HÃM HẠI: ĐÁM TRI THANH

Mây Mây Story full 09/08/2026 218 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🎧 Sở Hữu Siêu Hệ Thống, “Ớt Nhỏ” Thổi Bùng Thập Niên 70 Với Độ Sảng Cao! 🔥

“Bụp! Bụp!” Tiếng đòn gánh quật xuống liên hồi hòa cùng tiếng khóc thảm vang động cả một góc làng! 💥

Vừa mở mắt, mình nhận ra mình xuyên không về vùng nông thôn những năm 70 nghèo khó, mang danh “Ớt cay nhỏ” kiêu hãnh và dữ dằn nhất khu vực.

Nhà cửa nghèo rách, mẹ ruột hiền lành lại bị cả làng bắt nạt? Ngại gì mà không vác đòn gánh lên đường chiến đấu, ai động vào là nhận cú vả mặt không trượt phát nào! ⚔️

Nhắm mắt lại, đeo tai nghe và để khứu giác, thính giác được kích hoạt: Đó là âm thanh ve kêu râm ran xé toạc cái oi nóng của hè năm 1975 tại đại đội Giang Ngạn, tiếng liềm cắt lúa “xoèn xoẹt” rộn ràng vụ mùa, và mùi thơm nức mũi của chảo lươn đồng xào dưa chuột tía tô chín tới… 🤤

Liễu Tịch Vụ – một linh hồn hiện đại kiên cường, lý trí – đã trọng sinh vào thân xác cô nhóc mười lăm tuổi nổi tiếng hung dữ. Giữa thời kỳ bao cấp đói kém, cô buộc phải xù lông nhím để bảo vệ gia đình. Nhưng “Ớt Nhỏ” không hề đơn độc! Nhờ cơ duyên kích hoạt **Không gian tùy thân** chứa Linh tuyền Dao Trì cứu người tối thượng và một chiếc máy tính mua sắm “hack game” siêu cấp, cô bắt đầu hành trình gom hàng, đổ sỉ, làm giàu ngầm đầy cuốn hút. Đặc biệt, sự xuất hiện của Kha Dịch – chàng thiếu niên tuấn tú, trầm lặng nhưng có tài săn bắn thiên tài – sẽ cùng cô tạo thành bộ đôi “song sát” khuấy động cả vùng núi sâu! 🌲✨

🌟 NHỮNG ĐIỂM “BÁNH CUỐN” KHÔNG THỂ BỎ QUA:

Nữ chính “não to”, siêu gắt, hành động đúng chuẩn “ớt hiểm”: Nói không với nhẫn nhịn chịu nhục! Gặp hàng xóm hãm là vác đòn gánh đuổi đánh từ đầu thôn đến cuối thôn, gặp bà mợ lười biếng, tham ăn là combat thẳng mặt cực gắt, coi mà sướng rân người! 🌶️🔥
Bàn tay vàng “buff bẩn” nhưng cực kỳ thực tế: Hệ thống mua sắm thời đại mới kết hợp nước thần Linh tuyền. Xem main chính dùng “mồi nhử thuốc bắc A Ngụy” bẫy lươn, bẫy cá đầy thùng, bắt thú rừng như đi chợ, kiếm tiền “khủng” giữa thời bao cấp nghiêm ngặt. 🛒💎
Chemistry đỉnh chóp, ngọt ngầm siêu cuốn: Màn phối hợp ăn ý giữa “Ớt Nhỏ” Liễu Tịch Vụ và “thợ săn bad boy” Kha Dịch. Không cần ngôn tình sến sẩm, cứ chạm mặt là cùng nhau đi bắt lươn, đi bán lậu, chia tiền cực sòng phẳng mà lãng mạn vô cùng! 👩‍❤️‍👨

🎧 Bạn đã sẵn sàng quay ngược thời gian chưa? Hãy bật volume, tựa lưng ra ghế và bấm nút PLAY ngay để đắm chìm vào giọng đọc truyền cảm, đưa bạn xuyên không về thập niên 70 cùng bộ truyện siêu sảng văn, ngọt sủng đỉnh cao này trên tfullaudio.org! 🚀

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG KHÔNG GIAN LINH TUYỀN TA ĐẬP NÁT ÂM MƯU HÃM HẠI: ĐÁM TRI THANH cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Đầu tháng 7 năm 1975, vùng núi Tương Bắc, huyệnbot_an_cap An Lễ, đại sản xuất Giang Ngạn.
nắng gay gắt giữa hè thiêu đốt mặt đất, đám cỏ dại nơi góc sân nát héo úa như sắp bốc cháy. nóng hầm hập phả vào mặt, không khí oibot_an_cap , gắtleech_txt_ngu gỏng, người cảm thấy khó thở.
Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay trái bưng chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca men đã bong tróc lộ ra nền đen kịt va đậpleech_txt_ngu lâu , tay phải xách một tre , đi tới ngồi xuống bên cánh cửa gỗ loang lổ. Đôi mắt cô hơi mơ màng, trống rỗng nhìn về làng nhỏ yên bìnhvi_pham_ban_quyen nhưng nghèo nàn cách đó không xa, nhưng suy nghĩ đã bay ngược về kiếp .
Cha mẹ sớm, được đôi vợ chồng bác trai giả nhân giả nghĩa đón về chăm sóc, kéo đóleech_txt_ngu bộ gia sản cũng bị họ chiếm đoạt. , phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ suốt mười năm trời. khi cô rốt cuộc tích lũy đủ tiền bạc để có một cuộc sống an nhàn nửa đời còn lại, kết hôn với người bạn trai đã đuổi và bên cạnh mình nhiều năm để hưởng cuộc đơn giản, thì lại vô tình phát hiện ra anh ta đã lén lút qua lại với chị họ con nhà bác lâu. Sự dịu dàng và quan tâm anh ta dành cho cô bấy lâu nay đều là giả dối, tấtbot_an_cap đều là màn kịch do cùng dựng.
Dù vô cùng phẫn nộ bản tính cường và hiếu thắng, cô không xông ra vạch mặt ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại chỗ, mà lý trí, bình thản quay rời đi.
Họ tốn bao nhiêu công tính kế, thứleech_txt_ngu muốn cướp đoạt chẳng qua là khối tài sảnleech_txt_ngu khổng lồ mà cô hết mười nămbot_an_cap thanh xuân mới dựng được. Họ , cô nhấtvi_pham_ban_quyen quyếtleech_txt_ngu không cho. Vừa xuống lầu, cô đã thông báo cho luậtbot_an_cap sư, đem toàn bộ tài sản tên mình quyên góp cho các tổ chức từ thiện, khiến cho âm mưu bao nhiêu năm của bọn họ tan thành mây khói, xôi hỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏng .
bác trai tham lam, ích kỷ và lạnh kia, khi đi, Tịch Vụ không quên gọi một cuộc điện thoại cho công tyvi_pham_ban_quyen vay nặng . Cô tin rằng họ có đủ bản lĩnhbot_an_cap để khiếnbot_an_cap nửa đời sau của ông ta phải sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏngleech_txt_ngu.
Sau thu dọn hành lý đơn giản và mua vé máy bay, chuẩn bị châu Âu nghỉ dưỡng một gian, vừa mới đến , cô bỗng giọt rơi từ trên trời xuống trúng một cách kỳ quái, thế rồivi_pham_ban_quyen xuyên không về những năm 70, trọng sinh vào cơ thể nàng “ớt ” cùng tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng họ mới mười tuổileech_txt_ngu này.
“Ớt nhỏ”, cái biệt danh này là người trong đội xuất Giang Ngạn đặt cho cô. Nguyên vốn tính tình nóng , hành sựleech_txt_ngu hung hãn, bốc . Bất kể là già trẻ gái trai, chỉ cần chọc giậnleech_txt_ngu cô, cô sẽ “vũ chuyên ” là chiếc đòn dài đánh phương khắp làng. Cô là cô nàng đanh đá có tiếng trong đội sản .
Nghĩ đến “chiến tích” sáng nay của nguyên chủ, Liễu Tịch Vụ giác bật khổ. Thật ra, tuổi thơ của cô và nguyên chủ có rất nhiều điểm tương , chỉ cóvi_pham_ban_quyen điều cô đã chọn cách nhịn, còn cô bé Tịch Vụvi_pham_ban_quyen tuy mặc cảm nhưng lại nhạy cảm này lại chọn cách đơn giản và thôvi_pham_ban_quyen bạo nhất bảo vệ bản thân cùng mẹ.
Đột nhiên, cô cảm thấy cách làm của Tịch Vụ cũng rất , đanh đá dữ một chút cũng là cách để sống thật chính mìnhbot_an_cap. Danh tiếng hung dữ đồn xa, những kẻ muốn tính kế cô cũng phải cân nhắc đôi phần.
nhất, con bé còn mẽ hơn cô hồi nhỏ, người chỉ âm thầm rơi lệ nhẫn !
“Tịch Vụ, sao con lại ra đây rồi, không nằm giường nghỉ ngơi?”
lúc Vụ mải mê với suy , cánh cổng rào bênleech_txt_ngu sân ra. Một nữ chừng ba mươi , ba mươi lăm , dángleech_txt_ngu gầy gò, khuônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt nhợt nhạt nhưng đường nétleech_txt_ngu vẫn dịu , túbot_an_cap lệ, mặc bộ vá chằng vá chịu, tay bưng một chậu bước vào.
“Mẹ, mẹ đi đâu về vậy?” tự nhiên đứng dậy gọi. Đây mẹ củaleech_txt_ngu nguyên chủ, Liễu Bội Vân, và cũng sẽ là mẹ của cô từ nay về sau.
Liễu Bội Vân đặt chậu gỗ xuống đất, bước tớileech_txt_ngu trán cô, tiện miệng trả lời: “Mẹ vừa bờ sông quần áo. thuốc của ông ngoại con bốc, cơn đã hạ rồi, nóng nữa.”
Bà hơi nghiêng vết được băng bằng gạc ở trái đầu con gái, dàng dò: “Vết thương tuy lớn nhưng không được quan, tuyệt đối không được để nước. Buổi tốivi_pham_ban_quyen sau tắm xong, con lại sang chỗ ông ngoại để thay thuốc nhé.”
“Vâng ạ.”
Liễu khẽ ngẩng người mẹ mới này. Thấy giữa chân mày luôn vương vấn nỗi u và đau khổ, vì mày quanh năm nên giữa lông mày đã lên mộtvi_pham_ban_quyen nếp nhăn dọc rõ rệt. Có lẽ do sợi dây liênbot_an_cap kết thống giữa và connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, cô bất giác muốn đưa tay lên phẳngleech_txt_ngu nó. Cô cảm thấy một người phụ lương thiện và như mẹ mình nênbot_an_cap hạnh phúc đời, không nên lúc cũng mang vẻ u sầu như thế.
Liễu Bội là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ đáng thương. Thời trẻ bà là gái xinh đẹp nhì làng, khi đó có không ít người theo , nhưngvi_pham_ban_quyen bà lại đem lòng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn ông từ nơi khác đến Anbot_an_cap để . ấy có lẽ họ thật lòng yêu thương nhau, dưới sự chứng kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củabot_an_cap cha họ Liễu, đã tổ chức một đám đơn giản và sống những ngày tháng phúc ngắn . Sau đó, gia người đàn ông kiavi_pham_ban_quyen có chuyện, điện gửi đến gọi ta về, và rồi từ đó ta bao giờ quay lại nữa.
lâu sau khi người đàn ông ấy rời đi, Liễu Bội Vân phát hiện mình thai. Đó chính là thờivi_pham_ban_quyen điểm thiên tai ba năm nhất, không ít người đãleech_txt_ngu chết đói. Hai cụ họ Liễu thà nhịn ăn, cây rễ chứ không để con gái lớn đang thai phải chịu thiệt thòi. Sau mười tháng mang thai vất vảleech_txt_ngu, bà đã sinh hạ một song sinh một trai khiến ai nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều ngưỡng mộ tại y tế .
niềm vui chưa nửa ngày, bà cụ Liễu khi ấy đang chăm sóc con gái và cháu ngoại tại trạm y tế vừa vệ sinh, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở lại đã phát hiện đứa cháu trai nhỏ trong tã lót biến mất.
traileech_txt_ngu vừa chào mới nhìn thấybot_an_cap mặt một lần mất tích, lại khôngbot_an_cap thấy trở vềbot_an_cap, Liễu Bội Vân phải chịu cú sốc kép. Kỳ ở cữ không được sóc tốt, khỏe suy kiệt, tinh thần bị động. Từ đó, dù có cụ Liễu là thầy thuốcleech_txt_ngu chân đất trong vùng tận tình chămleech_txt_ngu sóc, cơ thể bà vẫn yếu hơn hẳn soleech_txt_ngu với những người cùng trang lứa.
thôn hẻo lánh này, cả người trưởng thành mạnh muốn cái ăn cũng phải liềuleech_txt_ngu mạng làm vất vả, hai mẹ convi_pham_ban_quyen yếu ớt này đã sống khổ cực thế nào là điều cũng có thể dung ra. từng người khuyên Liễu Bội Vân nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo cải giá, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chờ người ông bạc tìnhvi_pham_ban_quyen bạc nghĩa kia nữa, nhưng người nữ có ngoài dịu dàng ấy lại mang một cách vô cùng quật nhất. Bà kiên quyết không đồng ý, mộtvi_pham_ban_quyen mựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm con trụ trong ngôi nhà xơ xác này.
Những năm qua, hai mẹ con nương tựa vào nhaubot_an_cap sống trong ngôi nhà gạch đất được xây từ lúc mới cưới người đàn ông kia. Nhờ có cha và các em ở nhà ngoại chăm nom, hai mẹ họ mới có thể bình yên sống sót qua ngày.
Cha mẹ Liễu Bội Vân vẫn còn khỏe mạnh. là con gái cả, dưới cònleech_txt_ngu một một em trai, nay đều đã lập gia đình. Cả nhà đều cù làm việc để kiếm điểm công, vừa đủ để no bụng qua ngàybot_an_cap. Hai cụ em trai bất kể có gì ngon cũngvi_pham_ban_quyen đều mang sang cho mẹ con bà một ít, giúp họ vượt qua này đến năm khác.
may Liễu Vụ đã lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Từ rất hiểu chuyện siêng năng. Trong thời kỳ đặc , một mình cô bé xuống đồng làm việc kiếm điểm để nuôi người mẹ đau yếu. Con nhà nghèo sớm biết lo toan, Liễu Tịch Vụ từ lúc bốn, năm tuổi đã ra đồng bông lúa, bắt lươn bắt chạch, lên núi hái rau dại, rừng. tuổi tác lớn dần, trở thành một tay giỏi, vào vụ mùa sức làm không thua kém gì phụ trưởng thành. Có lẽ do hoàn cảnh xuất thân, hoặc có lẽ do cuộc đời dồn ép, cô buộc phải mạnh chỉ, buộc phải xù lông mộtleech_txt_ngu con nhím để bảo vệ chính mình và bảo vệ mẹ.
Liễu Bộileech_txt_ngu Vân mặc những ngón tay thô ráp của con gái chạm lên trán . Chẳng hiểu saoleech_txt_ngu, bà luôn cảm thấy ánh mắt gái đã . mắt to rõ rệt hai màu trắng , nhưng lại ẩn chứa một phong sương và trưởng thành khó tả, cứ như thể đứng trước mặt bàbot_an_cap là một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng trang .
Liễu Tịch Vụ nếp nhăn thẳng đứng nơi chân mày mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không muốn bà nhận ra thay đổi nhỏ mình nên cố chuyển : “Mẹ, hôm nay con Triệu Đông Mai, lại còn từ chối hôn sự bà ta giới mẹ, mẹ có con không?”
Khóe miệng Liễu Bội Vân khẽ nở nụ cười khổleech_txt_ngu, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở dài: “Không đâu. Mẹ không muốn tái , người đàn mà Triệu Mai giới thiệu anh họ ta, chẳng phải hạng tốt lành gì. Bà đến mai là có ý đồ xấu, tình muốn hạ nhục mẹ thôi.”
Liễu Tịch Vụ cũng từng nghe những người bà thích ngồi đôi mách trongbot_an_cap thôn về ânleech_txt_ngu oán giữa Triệu Đông Mai và mẹ mình. Thực chất chuyện đều bắt nguồn từ người cha ruột cô. nói ông ấyleech_txt_ngu cao lớn, đẹp trai, ăn nói tao nhã, lại rất mực lễ phép và cóleech_txt_ngu giáo . đến An Lễ, ông đã thu hút sự chú ý của rất nhiều cô gái chưa chồng, trongbot_an_cap đó có Triệu Đông Mai người ởleech_txt_ngu thôn bên và có nhan sắc khá ưa nhìn.
Nhưng sau đó ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cưới Liễu Bội Vân, khiến Đông luôn ghi hận lòng. Ngay cả khi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn cuối cùng đã bỏleech_txt_ngu rơi vợ con, Liễuvi_pham_ban_quyen Bội Vân vẫn được nhà họ Liễu che chở, sống nhữngvi_pham_ban_quyen ngày tháng bình yên. khi đó, bản bà ta lại bị cho Trụ ở thôn Giang Ngạn một kẻbot_an_cap nóng nảy, vũ phu, hay đánh vợ. Hai vợ già họvi_pham_ban_quyen Hà cũng không phải hạng người dễ phó, bà mẹ chồng còn nổi tiếng keobot_an_cap kiệt và hay làm khó con dâu. Dù Đông Mai đã sinh cho nhà họ Hà hai trai mộtvi_pham_ban_quyen con gái, nhưng sống vẫn rất khổ, xavi_pham_ban_quyen Liễu Bội Vân.
Bản thân sống không tốt, lẽ tựleech_txt_ngu nhiên sẽ nảyleech_txt_ngu sinh đố kỵ với người khác, tâm cũng ngày càng méo đoan. Cứ cách dăm ba bữa, ta lại cố tình chặnleech_txt_ngu đường Liễu Bội đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gây sự. Lần này bà ta lại nghĩ ra chiêu trò , cố tình giới thiệu người họ Triệu Đông Hàbot_an_cap cũng là kẻ nát rượu, vũ phu, từng đánh vợ đến mức phải bỏ trốn, cho Liễu Bội Vân. Bà ta muốn Liễu Bội phải sống thảm hại như mình để tìm chút cân bằng trong tâm lý.
Sáng sớm , Triệuleech_txt_ngu Đông Mai cố gào thétleech_txt_ngu thật tovi_pham_ban_quyen ngoài vềleech_txt_ngu này, khiến rất nhiều người trongbot_an_cap đội sản xuất tay chân để chạy đến náo nhiệt. Liễu Tịch Vụ vốn đang cầm liềm làm việc trên đồng, nghe tin đã vội chạy về nhà. Cô lấy “vũ khí chuyên ” là chiếc đòn gánh dài, chẳng nói chẳng rằng quất choleech_txt_ngu Đông một trận tơivi_pham_ban_quyen , đuổileech_txt_ngu đánh bà từ đầu thôn đến cuối thôn.
Liễu Tịch Vụ vốn là một lao giỏi, sức trẻ nhẹn, linh , đánh cho Triệu Đông Mai la thiết, mãi đến khi hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai của bà ta chạy đến mới đẩy được cô ra. Triệu Đông Mai bị đánh đau thấu xương, nay có con trợ giúp cũng lấy lại can đảm, điênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuồngbot_an_cap xông tới đánh Liễu Tịch Vụ. Sơ ý một chút, đã đẩy ngã khiến cô đập đầu vàobot_an_cap đá, máu chảy ròng ròng trán ngấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịm ngay tại chỗ.
“Mẹ, sau taleech_txt_ngu còn dám đến bắt nạt mẹleech_txt_ngu, mẹ cứ bảo con, con sẽ đi đánh ta. Đánh mộtvi_pham_ban_quyen lần không đủ thì hai lần, hai lần không đủ thì ba , rồi có ngàybot_an_cap con đánh cho bà ta phải .” Liễu Tịch Vụ không muốn mẹleech_txt_ngu nhận ra sự đổi của vẫnvi_pham_ban_quyen dùng cách ủi bộc trực và thô bạo của nguyên chủ.
Liễu Bộibot_an_cap Vân vậy mà lòng xót xa. Đều tại bà vô nên con gái mới nhỏ đã phải trở nên hung hãn để bảo vệ mẹ. Cứ tiếp tục thế này, tiếng của con sẽbot_an_cap hỏng , sau này sợ rằng không chồng nàobot_an_cap dám rước.
Lúc Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tịchvi_pham_ban_quyen Vụ hề biết đang nghĩ gì. Trongbot_an_cap cô vẫn còn chút lắng bị bà sơ hở, nên quay bưng chậu gỗ dướileech_txt_ngu lênbot_an_cap, đem số quần áo đã giặtleech_txt_ngu phơi trên sào tre ngoài sân.
“Tịch Vụ, ông ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con con nằm giường nghỉ ngơi một hai , con nhà đi, ngoài trời nắng lắm. Tuy sức khỏe mẹ không tốt nhưngvi_pham_ban_quyen mấy việcleech_txt_ngu vặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn làm được. đi ngủ một lát, nữa mẹ nấu cháo con ăn.” Liễu Bội Vân vộileech_txt_ngu vàng chạy lại lấy đống quần ướt trong tay cô, đẩy vào trong .
“Vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .” Tịch Vụ thực ra muốn tạmbot_an_cap thời giữ khoảng cách với , đểvi_pham_ban_quyen sắp xếp lại dòng suy nghĩ và sớm hòa nhập vào cuộc sống đây.
Ngôi nhà họ lưng tựa một trúc nhỏ, hướng về phía Nam, tổng cộng có ba gian nhà gạch đất nhỏ. Ở giữa là gian chính rộng khoảng mười mét vuông, haibot_an_cap bên là hai phòngvi_pham_ban_quyen ngủ, phía sau còn dựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm ba giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà gỗbot_an_cap nhỏ để làm , nhà vệ sinh và kho chứa củi. Mái nhà lợp ngói đen, được xây từ những năm năm mươi. Nghe nói đó tiền xây nhà đều do người đàn kia ra, bấy giờ đây là một ngôi tốt hiếm có, khiếnvi_pham_ban_quyen dân làng ngưỡng mộbot_an_cap mãi không thôi.
Liễu Tịch Vụ nằm trên giường gỗ trải chiếu cỏ đơnbot_an_cap sơ, tay cầm chiếc quạt làm từleech_txt_ngu lá cọ quạt nhè nhẹ. Cô buông mọi ân oán tình thù của kiếp trước, từng chútleech_txt_ngu một hồibot_an_cap tưởng lại toàn bộ ký ức của chủ, dần dần để thân tâm hòa hoàn toàn.
Không biết quavi_pham_ban_quyen bao lâu, Liễu Tịchbot_an_cap Vụ cảm thấy buồn ngủ. Vừa mớileech_txt_ngu khép mắt , đột nhiênleech_txt_ngu cảm thấy nhiệt độ xung quanh thay đổi, một làn gió mát rượi thổi qua, xua tan cái nóng oi bức của mùa hè.
“Tí tách!”
Một tiếng nước nhỏ giọt trong trẻo lên bên tai.
Liễu Tịch Vụ đang thiubot_an_cap thiu ngủ chợt bừngleech_txt_ngu . Đập vào mắt cô là một hồ linh tuyền tỏa ánh sáng trắng mờvi_pham_ban_quyen ảo, bao phủ trong màn sương tiên lãng đãng. Tiếngvi_pham_ban_quyen nước nhỏ giọt vừa rồi chính tiếng nước tuyền xuốngvi_pham_ban_quyen đinh đông.
Cô phóng tầm mắt nhìn ra xa, xung quanh có mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây trúc tím thẳng tắp, cáchbot_an_cap không xa còn có căn nhà tranh nhỏ làm bằng tím.
Đây là đâu?
Một hỏi hiện ra trong đầu Liễu Tịch Vụ. Chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net leech_txt_ngu đang ở đội sản xuất Giang Ngạn sao? Đây là nơivi_pham_ban_quyen nào?
ai không?” Tịch Vụ lồm bot_an_cap dậy từ dưới đất, hơi lo lắng cất tiếng gọi vào trong căn tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không có trả lời, cô lại gọi thêm lầnleech_txt_ngu : “Có ai ở đây không?”
Vẫn không một lời hồi . Liễu Tịch Vụ có lẽ chịu ảnh hưởng từ bản năng của nguyên chủ, muốn tay cầm chiếc đòn gánh dài để lấy lòng tin, nhưng quờ quạng nhận ra đây không có đòn gánh. Nhìn mộtbot_an_cap vòng cũng chẳngleech_txt_ngu tìm thấy thứ gì vừavi_pham_ban_quyen tay để làm “vũ khí phòng thân”, cô đành bạo đi về căn nhà tranh.
Căn nhà tranh có diện tích chắc đương vớileech_txt_ngu phòng ngủ của , khoảngleech_txt_ngu hơn mét vuông. Bên trong chỉ có một cái bàn và cái ghế dài, bàn đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ giấy tỏa ra kim. Liễu Tịch Vụ ở kiếp trước cũng thuộc hạng người hiểu biết rộng, chỉ nhìn qua một cái là nhận ra chất của tờ giấy này không phàm trần.
Chất liệu tờ giấy rất quýleech_txt_ngu giá, nhưng những chữ viết trên giấy còn khiến cô kinh ngạc mức nửa ngày không định thần được.
“Linh tuyền Dao Trì!” Liễu Tịch Vụ lẩm bẩm bốn chữ này, đọc nốt phần giải thích ngắn gọn phía sau, sắc mặt quái nói: “Thì ra lúc cửa sân bay, mình bị giọt nước nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, à không, bị tuyền Trì này đâm chết.”
Chẳngvi_pham_ban_quyen phải tiên tờ giấy này nghe lời cô nói hay , mà tờ giấy vàng trong tay cô nhanhvi_pham_ban_quyen chóng thành những tia kim sắc rồi tan biến vàoleech_txt_ngu trung dưới cái nhìn của cô.
Liễu Tịch Vụ hơi ngẩn , lại có chuyện kỳ ảo đến thế ? Đây chắc chắn không phảivi_pham_ban_quyen là mơ chứvi_pham_ban_quyen?
Còn chưa kịp nghĩ thông suốtvi_pham_ban_quyen, trên bàn lại đột ngột xuất hiện một máy tính xách tay tỏa sáng lam. Cô chẳng suy nghĩ gì, lập tứcbot_an_cap chộp lấy chặt vì sợ nó lại thành ánh sáng mất lần nữa. Cảm giác lành lạnh khi chạm vào khiến Liễuvi_pham_ban_quyen Vụ hiểu rằngbot_an_cap, đây thực sự không phải là mơ, trên người cô sự mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện huyền huyễn vô cùng kỳ lạ.
Chiếc xách tay này không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bật nguồn, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ nó kết nối nền tảng mạng nàovi_pham_ban_quyen, hình tự động sáng lên, hiện ra trước mắtleech_txt_ngu cô là mộtvi_pham_ban_quyen hệ thống kiếm mua .
Liễu Tịch Vụ ngườileech_txt_ngu nửa giây, thành thạo gõ hai lên bàn phím: Điện thoại.
Người thành phố lâu năm vốn thể rời xa thứ này, không có điện thoại mình như đi cảm giác toàn vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
hình hiệnbot_an_cap ra mộtvi_pham_ban_quyen dòng chữ: “Thế giới hiện tại của bạn không có tín hiệu, khôngleech_txt_ngu thể sử dụng điện thoại, tạm không ra bên ngoài.”
Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tịch Vụ ngơ , câm nín nói: “Thế giới này không tín hiệu, đương nhiên không cóvi_pham_ban_quyen mạngvi_pham_ban_quyen, vậy cái máy tính ngươi kết mạng kiểu gì?”
Câu hỏi này nhiên không aileech_txt_ngu lời, màn hình tự động quayvi_pham_ban_quyen lại trang kiếm. bất đắc dĩ xoa trán, tình cờleech_txt_ngu chạm vào vết thương, trí óc lóe một tia sáng, gõ nhanh mấy : “Cồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y tếvi_pham_ban_quyen.”
Ông đã đắp ít thảo dược cho côleech_txt_ngu nhưng chẳng hề có bước trùng. Giữa mùa hè nắng gắt thế này, cô không muốn bị trùng, cồn y tế rất thực dụng.
“0,2nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ, nhấn để thanh toán.”
“Rẻ thế sao?” Liễu Tịch Vụ trợn tròn . Cô nhớ ở hiệu thuốc, lọ y tế nhỏ nhất cũng phải ba tệ. Cô đưa sờ vào chiếc áo mảnh vá tiền, mới nhận ra trên người chẳng có một . Chút tiền tiết kiệm ỏi của gia đều do mẹ cô là Liễu Vân giữ.
Liễu Tịch Vụ thở dài một hơi, rảnh rỗi lại nhập thêm một chuỗi chữ: “ quần áo thể thao ngắn tay.”
Màn hình tức hiện ra bộ đồ thể thao thông , yết giá hai tệ. Trong mắt , giá này khá rẻ, nhưng trên đó lại có một dòng lưu ý: “Chất liệu bộbot_an_cap quần áo này chưabot_an_cap tồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại thế giớileech_txt_ngu hiện tạibot_an_cap của bạn, vì sự an toàn của bản thânleech_txt_ngu, đề nghị tạm thời không mua.”
Tịch Vụ ngất luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hệ thống mua sắm này đúng đáo vàleech_txt_ngu nhânvi_pham_ban_quyen văn thậtleech_txt_ngu đấy. Cô nghiến răng, nhập tiếp ba chữ: “Xe .”
Lần này thì thường rồi, mẫu xe được gợi ý là loại xe đạp hiệu Phượng Hoàng quen thuộc của thời đại này, chứ không phải mấy loại xe đua xe đạp nữ màu sắc rực rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước. Mua ở đây không cần tembot_an_cap đạpleech_txt_ngu ở cửa hàng cung tiêu, chỉ cần trả 127 tệ tiền mặt. Mức giá này khá rẻ, bằng tám phần trăm giá ngoài, quan trọng nhấtleech_txt_ngu là không cần tem phiếu.
tại không có tiền, nhưng thứ này vẫn thu hút sự mò của cô. Cô ngồi trên ghế không ngừng tìm kiếm đối chiếuleech_txt_ngu, như một gián hiểu vật giá của giới .
“Tịch Vụ!” ngoài vang lên tiếng gọi Liễu Bội Vân, còn nghe cả tiếng bà lẩmvi_pham_ban_quyen bẩm: “Cái con bé này, chẳng phải đã nó ở trong phòng nghỉ ngơi sao, giờ lại rồi?”
Tim Tịch Vụ nảy lên . Mải mê đây mà cô quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất người ở bên ngoài. Cô lo lắng bật dậy: “Làm sao đểvi_pham_ban_quyen ra ngoài giờ?”
Dứt lời, cảnh vật thay đổi, cô đã nằm trên tấm chiếu nóng hầm hập, ngay cả tư thế nằm cũng không hề thay đổi.
Nghe tiếng Liễu Bội đẩy cửa rào đi vào sânvi_pham_ban_quyen, Liễu Vụ lập nhảy giường, xỏ đôi giày vải lẻn ra ngoài vệ sinh phía sau, hét mộtleech_txt_ngu : “ ơi, con ở trongleech_txt_ngu vệ sinh!”
“À.” Liễu Vân định ra ngoài tìm người bèn quay lại. Bà vừa từ nhà vệ sinh ra, không thấy con gái đi vào nhưng chẳng nghĩ ngợi .
Đợi Bội Vân gian chính, Tịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ giả vờ như vừa ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở đi tới hỏi: “Mẹ ơi, lúc nãybot_an_cap con ngủ lâu rồi?”
“Không lắm, chắc khoảng nửavi_pham_ban_quyen tiếng thôi.” Liễu Bội Vân lại gần sờ trán , thấy không nóng mà hơi mát mới kéo cô ngồi xuống ghế dàibot_an_cap. “Cháo nấu xong rồileech_txt_ngu, đi bưng con, con một ít rồi đi nghỉ tiếp.”
“Vâng.” Liễu Tịch Vụ nhìn bóng lưng bàleech_txt_ngu đi, trong vẫn nghĩ về chuyệnvi_pham_ban_quyen vừa rồi. Đã từ Linh tuyền Dao Trìbot_an_cap đi ra, sau này lại thìleech_txt_ngu làm thế nào?
nghĩ vừa dứtbot_an_cap, lại trởbot_an_cap về bên bờ suối. Trong lòng cô khôn xiết, hóa chỉ cần niệm thầm trongbot_an_cap lòng được. Lần này không thể đểbot_an_cap mẹ nghi ngờ, cô một câu “Ra ngoài”, cơ thể lại ngồi về chỗ cũ.
Vừa ngồi , Liễu Bội Vân đã bưng đi tới. Trong bát cháo loãng lèo tèo vài hạt gạo là mấy miếng khoainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lang, còn có một trứng luộc đã bóc trong.
“Mẹ, ăn trứng đi, con cháo là được rồi.”
Thời buổi này vẫn làleech_txt_ngu giai đoạn đặc , trong nhà không được quá nhiều gia gia cầm, cơ bản mỗi hộ chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một con gà trống một con gà máibot_an_cap. mái đều để dành đẻ lấy mua đồbot_an_cap dùng ngày. trước cô từng đọc một bài đăng trên mạng, có người miêu tả chuyện thú vị này mông gà của mỗi nhà tương đương với máy rút của đời sau. giờ ngẫm lại, Liễu Tịch Vụ thấy người đó thật thực tế. Thu nhập cả của hai mẹ con cô đến gần ba là nhờ con gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mái này trứng, bảy phầnleech_txt_ngu còn lại là do hai mẹ con khâu đế giàyleech_txt_ngu và thêu lót giày .
“Con ăn đi, mẹ húp cháo là được.” Liễu Bội ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường rất tiếtbot_an_cap kiệm, trứng cơ bản đều để conleech_txt_ngu gái mang ra cửa hàng cung tiêu tiền học phí.
yếu không thể làm việc đồng áng kiếm công, thểleech_txt_ngu khai một mảnh đất tự lưu nhỏ sau nhà ít rau tự nuôi sống mìnhbot_an_cap. tuy nhỏ tuổi nhưng làm việc , ngoài đi học, phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn thời gian đều ở trên đồng kiếm điểm công. Cô có suất ăn ở ăn tập thể của sản xuất, mỗi ngày đều ra đó lấy cơm về chia một nửa cho mẹ. Nhìn con gái da dẻ sạm đen hơn cả , mặt mũi chẳng có mấy thịt, Bội Vân trong lòng xót xa cùng. Đều tại bà kéo , khiến nóbot_an_cap tuổi thế này đã phảibot_an_cap chịu khổ chịu .
, chúng ta mỗileech_txt_ngu một nửa.” Liễu Tịch Vụ húp vài ngụm hết bát cháo, dùng đũa xắn quả trứng ra, gắp một nửa nhét vào miệng Liễu Bội .
Liễu Bội Vân đang mải suy nghĩ, bị cô nhét như vậy đành phải bị động tiếp nhận. Bà cũng lâu không đượcvi_pham_ban_quyen trứng gà, suýt nữa thì quên mất vị của nó rồi.
“Tịch Vụ, mẹ lại làm xong hai đôivi_pham_ban_quyen giày rồi, qua đợt bậnleech_txt_ngu rộn này, con thủ thời gian lên cửa hàng cung tiêu trên huyện một chuyến, đổi ít nhé.”
Bội Vân đã rất lâu không lên huyện. Từ sản xuất lên đến mười lăm dặm đường, đi mất gần hai tiếng đồng hồ. Thân bà đi bộ hai dặmvi_pham_ban_quyen là đã thở ra hơi. Trong đội có xe bò lên , đi lẫn về mất bốn , bà làm một đôi giày cũng chỉ kiếm được tám hào, nên lần nào cũng đểleech_txt_ngu đi .
“Vâng.” Liễu Tịch Vụ mỗi tháng đều đi huyện hai chuyến. Côvi_pham_ban_quyen bộ nhanh, cả đi lẫn về mất khoảng hai tiếng rưỡi là xong.
Đợi cô ăn cháo , Liễu Bội bưng bát quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gian bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía sau. Liễu Tịch Vụ một lầnvi_pham_ban_quyen trở về phòng, đóng cửa lạivi_pham_ban_quyen, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đã vào trong không gian. Lúc nãy toàn bộ sự ý của cô đều đặt vào thống mua sắm mà quênvi_pham_ban_quyen mất trong không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn Linh tuyền Dao Trì cực . Theo giới thiệu đơn giản thì đây là liều thuốc tuyệt vời đểvi_pham_ban_quyen chữa bệnh và điều dưỡng thể.
Hiện tại hai mẹ con người thì bệnh người thì thương, nước linh tuyền này đúng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đo ni đóng giày cho họ.
bưng chiếc bát ngọc nhỏ bên cạnh tuyền lên xem, ít quáleech_txt_ngu đi mấtbot_an_cap, ước thật sự chỉ có mộtvi_pham_ban_quyen giọt, chắc chính là trào ravi_pham_ban_quyen từ mắt suối lúc cô mới vào.
Liễuleech_txt_ngu Vụ : “Vật quývi_pham_ban_quyen thế này, vẫn nên chút, để nữa mang cho uống.”
Khi mặt trờivi_pham_ban_quyen lặn phía tây, ráng chiều màu cambot_an_cap đỏ rực rỡ phản chiếu trên đường chân trời bao la, nhuộm bầu trời xanh một màu sắc đắm lòng người.
Liễu Vụ đứng ở cổng hàng rào nhìn ra xa. ngày nay đang là vụ gặt mùa bận rộn nhất, cả đội sản xuất là đàn ông, đàn hay người già, nhỏ đều đã ra làm việcleech_txt_ngu. hôm nay không nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn bà Triệu Đông Mai kiếm chuyện, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắnbot_an_cap cô cũngbot_an_cap đang ở ngoài đồng thu hoạch lúa chứ không ở nhà mát nghỉ ngơi thế này.
Không đi làm , sản xuất sẽ công cho , đến cuối năm chia lương , dầu, thịt, vải vóc lại thảm thương cho xem.
Thời kỳ biệt phải một nữa mới kết thúc, ngay cả kết thúc cũng còn năm chuyển đổi. Nếu đã đến đây rồi, nhất phải chuẩn bị từ sớm để sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa rời khỏi vùng núi sâu này.
“Tịch Vụ, hôm chắc ông ngoại con và tan làm muộn đấy, tắm trước không?” Liễu Bội cầm cuốc từ mảnh chân núi cạnh đi về. Hiện bà chỉ có thể tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ lúc nắng không làm chút đồng áng giúp đỡ đình.
“Để muộn một đi .” Liễu Tịch Vụ quay đầu đáp lại một , rồi nói tiếp: “Mẹbot_an_cap ơi, giờ con nhà ăn thể giúp bà ngoại nấu cơm, lát nữa con sẽ cơm vềleech_txt_ngu ăn, mẹ chỉ nấu ít rau xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
“Được.”
Mẹ của Liễu Bội Vân là Bạch Ngọc Bình có tay nghề nấu giỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại , tháo vát. Đội trưởng sản xuất Liễuvi_pham_ban_quyen Đông vốn trong họ Liễu, gọi bà mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng thím Ba, nên đã sắp xếp cho làm việc ở ăn tập thể. Nhờ vậy, Bạch Ngọc Bình cũng có thể âm thầm giúp đỡ gái và ngoại .
Đối động này của , người đầu bếp và nhữngleech_txt_ngu người phụ nữ khác phụ việc trong ăn đều biếtleech_txt_ngu rõ, nhưng họ chẳng tiếng tiếng , bởi chính họ lén cố người nhà mình một chút. Ngoài ra, ôngvi_pham_ban_quyen cụ Liễu Thanh Giang duy nhất trong sản xuất biết chữa , là một y sĩ hương trấn. Ông có tính tình hòa, độ lượng, ai rồi sẽ có lúc đau ốm mạo, mỗi lần đến tìm ông khám bệnh, ông chẳng bao lên , gọi một tiếng là dù mưa hay gió cũng đều vội vàng chạy đến. Vì lẽ đó, mọi người tựbot_an_cap nhiên sẽ càng khó dễ cho gia .
“Bà ngoại!”
Liễu Tịch đi tới cửa nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn tập thể, thấy ngoại mặc chiếc áo tay màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xám, khuôn mặt hằn sâu những dấu vết của thời gian đang đầm đìa cùng mấy người phụ nữ khác thái dưa chuột cho tối. Bên cạnh, bác thợ nấu cơm đang trần, quàng mộtvi_pham_ban_quyen chiếc khănvi_pham_ban_quyen trắng lau mồ hôi, lúc cũngbot_an_cap đang cầmbot_an_cap chiếc xẻng lớn đảo thức ăn trong chảo.
“Tịch Vụ đến đấy à, đầu còn đau không con?” Tay Bạch Ngọc Bình vẫn ngừng làm việc, bà hơi nghiêng đầu hỏi han đứa cháu đang đi tới.
còn hơi đauvi_pham_ban_quyen một chút ạ, nghỉ ngơibot_an_cap thêm tối nữa là khỏi thôi.” Liễuleech_txt_ngu Tịch Vụ mím môi, đặt chiếc cặp lồng tráng mennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuốngbot_an_cap, rồi dựa theo ký ức chào hỏi trong phòng một lượt. Cô thành thục lấy một con dao sắc tủ ra, động giúp đỡ: “ ngoại, con phụ người thái rau.”
“Được.” Bạch Ngọc Bình thấy mặt cô bình , không có gì là chịu cũng ngăn cản, chỉ lẩm bẩm dặn dò thêm câu: “ Vụ, tính tình đừng có nóng như thế. Triệu Đông Mai là hạng đàn bà không biết lý lẽ, nếu bà ta còn đến gây sự với nữa con cứ bảo bà, bà sẽ đi hỏi tội ta.”
Liễu Tịch Vụ cầm một lúc mấy quả dưa chuột đặt lên thớt, bổ đôi, tiếng dao va vào thớt “ đốp” vàileech_txt_ngu đã thái xong thành từng miếng, cô tùy miệng đáp lại: “ , bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng thiếu đòn, đợi đầu con khỏi hẳn, cứ cách dăm ba ngày lại đi đánh bà ta một , bà ta tự khắc sẽ ngoan ngoãn thôi.”
tuyên bố ngông cuồng nàyleech_txt_ngu vừa thốt ra, những người trong phòng đềuvi_pham_ban_quyen cười. Thật ra chính Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tịch Vụ cũng muốn cười, cô vốn không phải người nóng , nhưng ai nhân trước của thể này lại người như vậy. Để không bot_an_cap hở, cô phải tiếp lời theo phongvi_pham_ban_quyen cách đơn lực của nguyên chủ.
ôi, con đấy, năm mười tuổi rồi, cái tính này chắc là hình không sửa nữa rồileech_txt_ngu. Bà chỉ sau con” Bạch Ngọc Bình không nói hết câuvi_pham_ban_quyen, những người có mặt đều có thể đoánbot_an_cap được ý bà.
Liễu Tịch cúi thái rau, rầuvi_pham_ban_quyen rĩ nói: “Bà ngoại, mẹ con sức khỏe tốt, tính tình lại yếu đuối, ai cũng có thể bắt nạt . con không ghê gớm một chút thì cái nhà này làm sao chống nổi, con tự có chừng mực màvi_pham_ban_quyen.”
Bạch Ngọc Bình trước đây chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng nghe cháu ngoại nóivi_pham_ban_quyen những lời như vậy, bà sững sờ nhìn cô, trong lòng xót vô . Cũng trách hai già này xưa mắt mù mới trúng đàn ông như thế về con , kết quả không chỉ làm khổ gái mà làm khổ đứa cháu ngoại chuyện này.
người phụleech_txt_ngu mặt tròn có tướng mạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiền lành bên cạnh, tuổi tác xấp xỉ Bạch Bình, sâu vào Liễu Tịch Vụ một cái. Bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy hôm nay sát trên vi_pham_ban_quyenbot_an_cap như không cònvi_pham_ban_quyen nặng nề như trước, mày và ánh mắt dịu dàngbot_an_cap đi nhiều. Giữa lúc không khí đang vào im lặng, bà lên tiếng chuyển chủleech_txt_ngu đề: “Ngọc Bình, bà vào giúp xàoleech_txt_ngu nấu đi, Ớt Nhỏ giúp thái ở đây đủ người rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Liễu Vụ nghe thấy biệt danhleech_txt_ngu này thì cơ mặt khẽ giật giật. rõ ràng có một cái tên rất hay, nhưng đa số người trong đội sản xuất đều gọi cô là “Ớt Nhỏ”, chỉ có nhà ông ngoại mới gọi tên thật của . Tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô vàleech_txt_ngu hai người con của cậu do đặt, tất cả đều là tên cácvi_pham_ban_quyen vị thuốcvi_pham_ban_quyen y, hay hơn nhiều với những cái tên mang hơi hướng thời đại của những đứa trẻ nhà khác.
Bạch Ngọc Bình nhìn sắc trời bên rồi đầu, đặt dao xuống, tay vào chiếc tạp dề đang buộc trên , quay người đi nước rửaleech_txt_ngu chảo lớn.
Vì đây là vụ mùa vất vả nhất trong năm nên tốivi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap ăn tập thể còn xào cả món mặn, dĩ nhiên là dưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xào thịt. Cơm trong bếpvi_pham_ban_quyen vừa chuẩn bị xong, những người làm việcleech_txt_ngu ngoài đồng tự nhà múc nước tắm rửa sơ qua, rồi sau kéobot_an_cap nhau lũ lượt bưng bát tráng men cơm.
Cái thời này, việc ăn cơm cứ như là pha trận mạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ sợ chậm chân một bướcbot_an_cap là không còn gì ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Liễu Tịch bưng cặp lồng đầy ắp cơm thức ăn, chào bà ngoại và mọi người một tiếng rồi chen ra khỏi nhà ăn trước.
ra đến cửa đã đụng ngay gia Đông Mai. Cô còn chưa kịp lên tiếng thìleech_txt_ngu người bà vừa lùn vừa , mặt mày khắc nghiệt đốileech_txt_ngu diện đã lậpleech_txt_ngu tứcbot_an_cap gào lên chói tai: “ !”
Giọng bà rất cao , không ít đang xếp hàng vào nhà ăn lấy cơm bịt tai lại, đặc biệt là mấy thanh niên trí từ thành xuống nông thôn đều đồng loạt nhíu mày, rõ ràng là vô cùng ghét bỏ hành này của bà ta.
Có lẽ do cảm xúc tàn dư của chủ trong ảnh hưởng, trong đầu Tịch Vụ bỗngbot_an_cap trào dâng một luồng cảm xúc kích . Thần kinh điều khiển hành động của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô tiện tayleech_txt_ngu dúi ngay chiếc cặp lồng tráng men tay người đứng bên cạnh, cũng chẳng kịp nhìn xem đối phương là ai, rồi vớleech_txt_ngu cây chổi lớn dựa bên quất tới.
“Á! Ớt Nhỏ, con điên này!” Triệu Mai đứng gần cô, phản lại nhanh , nên bị trúng ngay một chổi đau điếng.
“Triệu Đông Mai, cái đàn thốivi_pham_ban_quyen tha không cóleech_txt_ngu ý tốt này, ngày nào cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày đếnbot_an_cap nạt mẹ tôi. Sáng nay đánh chưa đủ đúng , giờ tôi lại cho bà một đời đây!” Cây chổi trong tay Liễu Tịch Vụ múa may đầy uy , cô sự đã dùng sức bình sinh đuổi theobot_an_cap đánh tới tấp, khiến bà gào thét thảm thiết.
“Ha ha ha ha”
Sáng mọi người vừa một trận náo nhiệt, không ngờ buổi chiều sau tan làm vẫn còn trò hay để xem, nam trẻ trong đội đều rộ lên. Thật ra có rất nhiều người thích Triệu Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai, người bà này lắm mồm lại hay chuyệnvi_pham_ban_quyen, chẳng được lòng mấybot_an_cap phụ nữ trong đội, bọn họ chỉ mongvi_pham_ban_quyen mụ ta bị ai đó thu phục, dạy dỗ cho bài học.
Vụ, thôi đi, thôi đi, đừng chấp nhặt với loại bà hỗn hào này, kẻo người bị thương rồi lại bị mụ ta ăn .” Liễu Thanhbot_an_cap vừa vặn chạy tới, lập tức tách đám đông ra để cô lại. Ông rất đau đầu vớivi_pham_ban_quyen tính khí của đứa ngoại này, nhưng nghĩ đến việc con bé bảo vệ conleech_txt_ngu gái mình, trong ông không khỏi thấy xót .
Được ông ngoại chặt, Liễu Tịch Vụ cũng thuận thế dừng lại. Cô nhìn ông ngoại với làn da ngăm đen và những nếp nhăn hằn sâu trên trán, : “Ông ngoại.”
“Ơi. Đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau cháu?” Liễu Thanh Giang thấy sắc mặt cô bình thường, rằng nghỉbot_an_cap ngơi một ngày chắc cũng đã ổn hơn nhiều, nhưng vẫn lên tiếng hỏi han.
Liễu Tịch Vụ thở dốcvi_pham_ban_quyen một mới trả lời: “Vẫn còn hơi một , qua hai ngày nữa khỏi ạ.”
“Ừ, lát nữa nhớ ghé chỗ ngoại để thay thuốc.” Liễu Thanh Giang bot_an_cap một .
“Vâng ạ.” Tịch Vụ gật đầu, chiếc chổi trong tay về Triệu Đông Mai đangvi_pham_ban_quyen nấp sau lưng con trai mình, lớn tiếng cáo Hà Kiến Quốc với thái độ cực kỳ gay gắt: “Hà Kiến Quốc, anh lo quản mẹ mình cho tốt, đừngleech_txt_ngu để mụ ta như chó điên chạy khắp nơibot_an_cap cắn . Nếu mụ ta còn dám bắt nạt mẹ tôi, lần sau tôi gặp lần nào là đánh lần đó.”
Mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hà Kiến Quốc lại, phần vì tứcleech_txt_ngu giận thái của Liễu Tịch Vụ, phần vì giận trước mẹ chẳng bao giờ để anh ta yên lòng này. Anh ta bưng bát, lầm lũi len nhà để lấy cơm.
Sau khi cất chổi vào chỗ cũ, Liễu Tịch Vụ mới đi lấy bát men mình. Vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện người đang giúp cầm bát là một niên cao gầy. Đối phương có ngũ rất tuấn tú, đường nét góc rõ ràng nhưng vẫn còn chút nét thanh , đôi mắt đen sâu thẳm. Cô nhanh chóng lục tìm trong trí nhớ mới nhớ ra tên của cậu, đưa nhận lấy bát nói lời cảm ơn: “Kha Dịch, cảm ơn bạn.”
bưngleech_txt_ngu bát, xoay người rời đi.
Để lại Kha Dịch đứng đó, nhìn theo lưng cô với vẻ đăm chiêu. Cô nàng “ớt hiểm” vậy mà lại chủ động nói chuyện cậu? Lại cònvi_pham_ban_quyen biết nói lời cảm ơn?
Trên đường về, Liễu Tịch Vụ cũng đang suy nghĩ về chuyện của Kha Dịchbot_an_cap. Ông nội là một chiến đấu dân tộc thực thụ, từng trải rửa tội của khói lửavi_pham_ban_quyen đạn lạc, là vị tướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân nổi danh cương trực. Thế nhưng, ngay khibot_an_cap thời kỳ đặc biệt bắt đầu, đã người con dâu cả vốn luôn không ưa mình vu khống tố cáo, sau đó bị hạ xuống vùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn hẻo lánh này để lao động cải tạoleech_txt_ngu. Hai người con trai nhà Khabot_an_cap cũng đều bị hạ phóng các vùng nông khác, duy nhất cháu nội út là Kha Dịch theo chân Kha lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đếnbot_an_cap đây.
Hai ông cháu họ là một tồn tại đặc biệt trong đội sản xuất. Cấp trên không định tội danh cho Kha lão gia tử, vật tầm cỡbot_an_cap như vậy sống trong thôn, đại trưởng cũng không hề khe hay đấu tố đối phương. Đãi của họ khác hẳn với những bị nhốt chuồng bò, đại đội trưởng đã sắp xếp cho một ngôi nhà gạch đất nhỏ sơ sài để ở.
Sức khỏe Kha lão gia tử vẫn còn khá dẻo và tráng kiện, mỗi ngày đều nội đồngbot_an_cap làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc, cũng không can thiệpvi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện của đội sản , sống một cuộc đời kín.
Nhưng dù là , nông dân và thanh niên tri thức bản địa trong thôn đều mấy qua với hai cháu. Vì thế, thiếu niên tuấn tú như Kha Dịch luôn lầm lũi đi một mình, không hề có chơi cùng.
Giữa dòng suy nghĩ miên , Liễu Tịch Vụ về đến nhà. Cô đẩy cánh rào bước , thấy Liễu Bội đang thu quần phơi khô, liền cất tiếng chào: “Mẹ ơi, cơm thôi, hôm nay món thịt đấy ạ.”
Liễu Bộivi_pham_ban_quyen khẽ mỉm cười, đem quần áo của con gái vào phòng trước trở về phòng mình.
do bà ngoại cho cô, trong hộp men một nửa cơm gạo khoai langnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nửa là thức ăn, lớp phủ trênleech_txt_ngu toàn là thịt mỡ béo ngậy. Ở kiếp trước, cô vốn không thích ăn thịt mỡ, lần cũng chỉ chọn thịt nạc, đến thói quen này vẫn không đổi, cô gắpleech_txt_ngu hết thịt mỡ bên trên cho Bội Vân.
“Tịch Vụbot_an_cap, mỡ ngon , cũng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều một chút.” Liễu Bội Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội gắpbot_an_cap lại vàivi_pham_ban_quyen miếng vào của cô.
Liễu lại gắp trả lại, nhanh nhảu nói: “Mẹ, con không ăn thịt mỡ, con ăn thịt nạc với dưa chuột là rồileech_txt_ngu.”
Đôi đang gắp thức ăn của Liễu Bội Vânvi_pham_ban_quyen khựng lại. Bà nhớ mang máng trước đây con gái dường như cũng không ănvi_pham_ban_quyen thịt , lần thịt đều nhường cho bà, mình chỉ ăn một hai miếng, nênvi_pham_ban_quyen bà cũng không nghĩ ngợi , chọn hết thịt nạc trong bát cho .
mẹ con lặng lẽ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phầnleech_txt_ngu cơm của mình, nóivi_pham_ban_quyen gì. Sau bữa ăn, Liễu Tịch dọn dẹp bát mang vào gian bếp nhỏ sau rửa.
Vừa rửa xongleech_txt_ngu bát đũa bước ra giữa, cô nghe thấy Liễu Bộibot_an_cap Vân đang ngồi khâu đế giày ở cửa gọi tiếng: “, cha tới ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Ừ, đến thay chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tịch Vụ.” Tiếng của ông ngoạibot_an_cap thuộc truyền vào ngoài cửa. Tịch Vụ vội vàng bước , ông ngoại thuốc bằng gỗ đi vào, liền nói: “ ngoại, không cần phải đích đây đâu, để cháu sangvi_pham_ban_quyen nhà tìm là được mà.”
“Không sao.” Liễu Thanh Giang chóng vào nhà, đặt thuốc bàn, thuận miệng nói: “Vừavi_pham_ban_quyen Trụ đã đánh cho mụ chuyên gây chuyện Triệu Đông Mai kia một trận nhừ tử, đấm cho chảy máu mũi. Thằngbot_an_cap Kiến Quốc nhà mụ sang gọi ông qua bốc cho ít thuốc, ông tiện đường ghé qua luôn.”
Liễu Tịch Vụ nhếchbot_an_cap môi, có chút hả hê: “Đánh hay lắm ạ.”
Hà Đại Trụ tuy ham chè, uống vào hay đánh người, tính tình có tệ hại nhưng lại là người khá hiểu lý lẽ, và đặc biệt là cực kỳ sĩ diện. Hôm nay Triệu Đông Mai một đứavi_pham_ban_quyen con gái mười lăm tuổi như Liễu Tịch đuổi đánhleech_txt_ngu trước mặt bao nhiêu người, suýt nữa thì xảy ra mạng, lại còn bị thiên hạ chê cười, cộng thêm việc lúc nãy vềvi_pham_ban_quyen nhà bị già mách lẻo, cơn hỏa nộ của ông ta bốc lên ngay lập tức. Triệu Đông vừa bưng bát cơm vào cửa đã bị ông ta đè xuống đất đánh cho một trận tơi bờileech_txt_ngu.
Liễu Giang mỉm cười cháu ngoạileech_txt_ngu, cũng không nhân cơ hội này mà giáo huấn cô. vốn yêu thương con trai con gái như nhau, đối với trai cháu gái cũng xử công , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng trọng nam khinh nữ như những nhà khác. Ông biết ngày tháng đứa cháu ngoại này không dễ dàng gì, gia này đều dựa vào một mình con bé chống đỡ, nếu con khôngvi_pham_ban_quyen lợi hại, đanh đáleech_txt_ngu một chút thì người con gái tính tình mềm yếu của phải sẽ bị người ta bắt nạt đến chết sao. Vì vậy, đặc biệt dung túng cho sự của Tịch Vụ.
Thay thuốc xong, Thanh Giang còn nhét cho cô viên đường ngọt lịmbot_an_cap, rồi thủvi_pham_ban_quyen trời chưa , vộivi_pham_ban_quyen vàng đeo thuốc trở về nhà họ Liễu.
Sau khi ông ngoại đi khỏi, Tịch Vụ dẹp bàn ghế, nói Liễu Bội Vân đang mảibot_an_cap miết khâu giày: “Mẹ ơi, không còn sớm nữa, thắpbot_an_cap đèn dầu đi mẹ, kẻo hại mắt.”
rồi. Con mau đi tắm , làm xong chỗ này rồi thắp đènleech_txt_ngu ngay đây.”
Liễu Vân biết connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếu thảo, thương xót mình nên sau khi khâuvi_pham_ban_quyen nốt mấy mũi cuối cùng thì đứng dậy, thắp cây đèn dầu lên, cài then cửa sau gian chính ngồi xuống bên bàn khâu đế .
Đêm tĩnh mịch, trăng vằng soi sáng khắp bầu bao la tận.
Liễu Tịch Vụ múc một xô vào gian bếp nhỏ để tắm. May mà đang là hè, một xô nước lạnh pha thêm một gáo nước nóng là nhiệt độ vừa , nóng cũng không lạnh. Cô ngồi trong chậu gỗ lớnleech_txt_ngu, nương ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, mỉ tắm rửa cho thân hình gầy trơ cả sườn này.
Đàn ông trong làng vào mùa hè thường ra sông Khanh Liên gần đó tắm rửa, buổi tối ngoài bờ sông náo nhiệt nhất. Phụ nữ đương nhiên không đó, nấy đều tự múc tại nhàbot_an_cap.
Tắm , cô thay một bộ bot_an_cap khác, đổ nướcbot_an_cap tắm ra nước trước cửa rồi mới quay người vàoleech_txt_ngu nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính.
“Mẹ, mai con đồng làm việc, tối nay con vào phòng nghỉ ngơi trước đây.” Liễu Tịch Vụ thực chất là muốn vào khôngvi_pham_ban_quyen gian cho mát mẻ nên mới tìm cái cớ.
Liễu Bội Vân nghĩ đến việc đầu con hôm nay bị chảy máu, người vẫn chưa khỏe hẳn, bèn khuyên: “Tịch Vụ, nghỉ thêm một ngày đi, đợi khỏe hẳn rồi hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm.”
“Không sao đâu mẹ, con khỏi hẳn rồi, tối nay ngủ một giấc là đủ sức thôi.” Tịch Vụ định quay người vào phòng, chợt nhớ ra một chuyện, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại hỏi: “Mẹ, mẹ cho con hai hào được không?”
Bội hơi ngẩn ra nhưng cũng khôngvi_pham_ban_quyen hỏi cô lấy tiền làm gì. Bà biết conbot_an_cap mình rất hiểu chuyện và tiết kiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm lụng được ngày đều đưa bà giữ hết, chẳng bao giờ hỏi xin tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêu vặt, hỏi xin hai này chắc cần dùng. Bà đặt đế giày đang khâu dở xuống, đứng dậy vào phòng bên cạnh lấy tiền.
Lát sau, cầm năm hàoleech_txt_ngu nhétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tay Liễu Tịch Vụ, chỉ dặn một : “Cầm , ba hào còn dư thì tự giữ lấy mà dùng.”
, con cảm ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ.” Liễu Tịch Vụ nhoẻn miệng cười, “khoản tiền lớn” này hớn hở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng.
Ở cái thời mà mọi thứ đều tính bằng từng này, năm hào thực sự là một khoản tiền lớn. Viên chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô hôm nay, ở hợp tác xã bán một xu một viên, năm hào này đủ để mua cả một túi nhỏ .
Kiếp trước lộn ngoài xã hội năm, cô đã trải qua chừng haibot_an_cap ba mươi loại nghiệp. Công đầu tiên là rửa bát nhà hàng, lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng cũng có mười . Lúc nhận được tệ ấy côvi_pham_ban_quyen cũng rất vui, nhưng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng bằng niềm vui khi hào này, có lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong này còn chứa đựng cả tình yêu thương thầm lặng của mẹ.
Cầm năm phòng, chốt chặt cửa, chóng vào không gian mua cồn y tế. Cô tìm ít bôngleech_txt_ngu trong phòng, lau lớp thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lá cây trên , cồn khử trùng xung quanhleech_txt_ngu vết thương, lại chi một hào mua miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Xong xuôivi_pham_ban_quyen, cô đến bên hồ linh xem . Nước linh tuyền trong bát ngọc vẫn chỉ vẻn vẹn một giọt, Vụ cẩn thận bưng bát lên, đổ xíu ra ngón tay rửa sạch bằng cồn. Còn về bông tăm y tế trong thống sắm, cô trực tiếp bỏ qua, thời buổi vật tư cực kỳ khan hiếm này, được gì thì hay cái .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngón tay thoa trực tiếp nước linh tuyền lên vếtbot_an_cap thương. Vết thương này chỉ tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng tay, nằm ngay trên huyệt thái dương, nếu không chữa trịvi_pham_ban_quyen cẩn sẽ rất dễ để lại sẹo, đối với con gái mà chẳng tốt chút nào. là vật chữa thương thượng hạng như trên giấy đã , vậy cô cứ thử một chút xem sao.
Thoa nước linh tuyền, cô xé một miếng băng cá nhân dán lên, cũng không nán lại gian lâu mà quay nằm nghỉ.
Trời còn chưa sángvi_pham_ban_quyen, đội sản xuất Giang Ngạn đã bắt đầu náo nhiệt. Cả già trẻ bé đềuleech_txt_ngu rửa mặt mũi xong xuôi cùng nhau đi nhận nhiệm vụ hôm nay.
Sáng nay Tịch Vụ ngủ rất say, mãi đến khi Liễuleech_txt_ngu Bội Vân vào gọi cô mới tỉnh, vội vàng đạp trên cỏ đẫm sương chạy đến.
Lúc này nơi chân trời có chút ánh sáng mờ ảo, trưởng Liễu đứng trên caovi_pham_ban_quyen dõng dạc danh và xếp công . Đàn ông vẫn chialeech_txt_ngu thành mấy đi đập lúa như hôm qua, người giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và phụ nữ cắt lúa, bọn trẻ choai choai chịu trách nhiệm nhặt lúa rơileech_txt_ngu vãi, thanhvi_pham_ban_quyen niên thức cũng đều được sắp xếp xuống đồng làm việc, một số cụ già yếu hơn thì phụ tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho , củaleech_txt_ngu đội ăn.
Phần lớn mọi người phía trước đã phân xong nhiệm vụ, ai nấy lầnleech_txt_ngu lượt đội Hoa Cường nhận nông cụ rồi xuất phát. Liễu Tịch Vụ xem thuộc nhóm cuối cùng, Đội trưởng thấy cô hôm nay đã đi liền phân phó: “Ớt Nhỏ, nay cháu cùng hai ông cháu Kha phụ trách mẫu bên cạnh nhà ngoại nhé.”
ạ.” Tịch Vụ gật đầu, nhìn quanh một lượt thì thấy hai ông cháu nhà họ Kha đang đứng trong góc, cầm sắc lẹm. Cô lập tức đến chỗ phó đội trưởng lĩnh liềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và ký sổ.
gia gia, Kha Dịch.” trước đây ít khi giao với họ nhưng nay đã cùng một nhóm, côleech_txt_ngu chủ động chào hỏi lịch sự.
gia da đen sạm, những nếp nhăn trên trán hằn sâu, lúc này ông đang nhìn cô hiền từ, vừa đi vừa trêu chọc: “Ớt Nhỏ, hôm qua cháu đánh người khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm, rất giốngbot_an_cap những đồng chí từng theo ông vào ra tử giặc xưa. Sau này nếu có cơ , cháu có thể nhắc đibot_an_cap làm quân nhân đấy.”
“Phụt!” Kha Dịch với vóc dángvi_pham_ban_quyen cao ráo bên cạnh cười khẽ.
Liễu Vụ chưa bao biết Kha gia gia lại có khía hóm như , cô cũng hơi ngại ngùng, : “Trongleech_txt_ngu chắc nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ biết vũ khí thô sơ như đòn gánh ông nhỉ?”
Kha gia hơi ngẩn ra rồi cười lớn: “Ha ha, ha ha, đòn gánh mà dùng thì cũng là lĩnh lớn đấy.”
Kha Dịch không nói nhiều, nhưng Kha gia gia lạileech_txt_ngu khá cởi mở. Trò chuyện cùng cụ, họ nhanh chóng đã tới thửa ruộng được phân công. Cả ba cùng xắn ống quần quá đầu gối, giàyvi_pham_ban_quyen vải, sóng hàng xuống ruộng gặt lúa.
Liễu Tịch Vụ là người làm thạo việc, tốc gặt lúa rất nhanh. Kha gia tuy đã có tuổi nhưng xương cốt vẫn dẻo dai, người từng cầm đánh giặc thời khổ cực việc đồng áng đương nhiên làm khó được ông. Tốc độvi_pham_ban_quyen còn nhanh hơnvi_pham_ban_quyen cả hai người, mười mười tuổi đang độ sứcvi_pham_ban_quyen dài vai rộng, tiếng liềm xoèn xoẹt vang lên, từng khóm lúa đổ rạp dưới tay cậu.
Liễu Tịch vừa làm trò chuyện với Kha gia gia, còn chủ động hỏi thăm ông về những cũ thời chiến tranh.
Người già đến độ nhất định thường rất thích kể chuyện xưa. Nhắc chuyện đánh giặc, gia gia hứng hẳn lên, ông làm vừa kể cho cô nghe về những trậnleech_txt_ngu đánh mình từng tham thời trẻ với vẻ mặt rạng rỡ. Trước đây dân làng rất ít khi qua lại với hai ông cháu , vào thời nhạy cảm này, luônleech_txt_ngu ngườibot_an_cap mắt theo dõi hai ông cháu, biệt là những củabot_an_cap đội hồng vệ luôn tìm mọi cách để bắt lỗi, nên ngày thường họ nóibot_an_cap rất thận . Hôm trên thửa ruộng chỉ có ba người bọn , không cóvi_pham_ban_quyen người ngoài, Liễu Tịch Vụ lại hỏi những chuyện không liên quan đến chính nên ông cũng vui mở lòng.
Có người trò chuyện cùng, công việc dường như bớt phần tẻ nhạt, gian cứ thế trôi đibot_an_cap lúc nào hay. Chẳng mấy chốc đã đến chín giờ sáng, loa phátleech_txt_ngu thanh của sản xuất truyền ra tiếng Đội trưởng Liễu thông đến giờ ăn sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mọi người đồng loạt dừng tay, quay lại mương nước bên ruộng ráy qua loa rồi về ăn cơm tập .
Bữa đạm bạc, mỗi người nửa củ khoai lang và một bát cháo rau xanh. Liễu Tịch Vụ một tay khoai, một tay bưng bát , tìm bừa một ngồi xổm xuốngleech_txt_ngu ănvi_pham_ban_quyen ngon lành.
Thời đại này điều kiện sống cực kỳ gian khổ, quyết vấn cơm no áo ấm là chuyện quan hàng đầu, ba cái hình tượng lễ nghi thời vứt sang một . May mắn là môi trường nhiên bây giờ lại vô cùng lý tưởng, khôngbot_an_cap nhiễm, không khói bụi, sạch sẽ trong lành đến tinh khiết. Đồ ăn thức uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy đơn điệu mộc mạc, ngoài lang thì chỉ có rau xanh củ cải, củ nào củ nấy mọc ra đến là dị hợm, nhưng bù chẳng hề dùng tí phân bón hóa học hay thuốc trừ sâu nào, chuẩn “cây nhà lá vườn” tự nhiênvi_pham_ban_quyen độc hại, ăn vào cứ là yên tuyệt đối.
“Tịch !”
Liễu Tịchbot_an_cap Vụ vừa vặn húp ngụm cháo cuối cùng, chợt nghe thấy một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ phía . Cô ngoảnh đầu lại, thì có gương mặt giống mẹ đến ba phần Liễu Lâm. Cô vàng chào: “Cậu ạbot_an_cap.”
, hômbot_an_cap bận đồng quá chẳng qua xem vết của cháu được, giờ đã hơn chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào ?” Lúc này, trên tay Liễu Bội Lâm cũng đangleech_txt_ngu cầm nửabot_an_cap củ khoai lang dở.
khỏi rồi ạ, chút sẹo cỏn con nàybot_an_cap nhằm nhò gì, hôm nữa tróc vảy hết ngay thôi.” Liễu Tịch đầu nhìn cậu, khóe môi khẽ vương nụ cười nhạt.
Cậu cô có vóc dáng cao, ước chừng đến một mét tám lăm, cơ thể vạm vỡ cường , nét gương ôngleech_txt_ngu ngoại tới bảy phần. Mày rậm toleech_txt_ngu, toát lên vẻ cương nghị mà ôn hòa, cực kỳ với gu mỹ của thời đại nàyleech_txt_ngu. Ở đội sản Giang Ngạn, cậu được công nhậnleech_txt_ngu là một “mỹ nam” hiệu.
Liễu Bội Lâm rất hiếm khi thấy cháu gái cười, chợt nhìn thấy, mới nhận ra bé cười lên trông rất xinh xắn, không giống vẻ dịu dàng, u buồn sầu thảm của chị gáileech_txt_ngu, nghiêng về thanh thuần, trong trẻo, hệt như chị gái thuở còn bé.
Liễu Bội Lâmvi_pham_ban_quyen hỏi cô thêm vài câu, lúc rời đi còn lén lút quả trứngleech_txt_ngu luộc vàovi_pham_ban_quyen túi áo cô. Tất nhiên là Liễu Vụ không nhận, cô vội đẩy trả lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ ơi, cậu mang cho Linh với Xuyên .”
Phục Linh là con gái lớn của cậu, nămbot_an_cap nay lên , là vô cùng hiếu thảo và ngoanleech_txt_ngu ngoãn. Xuyên Khung là em trai, năm nay bảy , từ nhỏ được ngoại bồng bế chăm sóc, chẳng khiến mợ Tào Phân phải lòng một một phút nào, ấyleech_txt_ngu thế mà lại được dỗ rất đàng hoàng. Tuy thằng bé nghịch ngợm một , nhưng rất mực chứ chẳng hề phá phách ngược như đám ranh con làng. Hai chị em tuy còn nhỏ , nhưng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặt hái bận rộn này cũng biết ra đồng nhặt bông lúa giúp người lớn, loay thế mà cũng kiếm được ba điểm công.
Liễu Bội Lâm giọng thì thàobot_an_cap với cô: “Hai đứa nó đều có phần cả , mau ăn , cất kỹvi_pham_ban_quyen đừng mợ nhìn thấy nhé.” Nói xong, anh lưng đi thẳng.
Liễuleech_txt_ngu Tịch mím môi, sờ sờ quả hãy còn ấm nóng trong túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo. Cô biết thừa đây là phần ăn cậu, cậu đã cố tình nhịn để sang cho cô. vô cùng tốt, cực kỳ hiếu thuận, đầu óc hoạt thông , chỉ tiếc là số hẩm hiu vớ ngay phải mộtvi_pham_ban_quyen vợ “kỳleech_txt_ngu babot_an_cap” không dùng lời nào đểbot_an_cap diễn tả nổi.
Mợ Tào Diễm Phân vốn là thanh niên tri xuốngleech_txt_ngu nông thôn. Hồi mới sản xuất, cóvi_pham_ban_quyen lẽ do quábot_an_cap đạt, lúc cũng tỏ vẻ hiểu thư lý, ngoan ngoãn chăm chỉ nên ông bà ngoại cảm thấy cô ả cũng khá khẩm. Thế nên lúc bà đến cửa dạm hỏi, dò hỏi ý kiếnvi_pham_ban_quyen cậu bà gật đầu ý .
Khoảng gian đầu gả vào nhà họbot_an_cap Liễu, Diễm biểu hiện cũng đếnbot_an_cap nỗi nào. Nhưng từ lúc thai ả bắt đầu rõ bản chấtbot_an_cap thật: lườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảy thây, ham nhác làm, việc nhà taybot_an_cap vứt toẹt. Ả ta ỷ vào cái trong bụng mà ngang nhiên ravi_pham_ban_quyen oai, chỉ tay năm ngón trong như bà hoàng. Ông bà ngoại vốn hiền lành, lại nghĩ nhà có mỗi mụn con trai nên trăm bề nhẫn , nuông chiều cô con dâu độc nhất này. Nào ngờ đối phương những biết điều, lại còn được đằng lân đằng đầu, quắt, chẳng ra thể .
Sau khileech_txt_ngu sinh tù tì nhỏ, ngoài việc chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ra, cô ta kệ hết sự đời. sản xuất gọi ra đồng làm việc kiếm điểm , cô ta cớ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăm conbot_an_cap để việc, ngày ngày rúc trong xó nhàvi_pham_ban_quyen ngủ nướng lười biếng. Hai đứa cô ta chẳng liếc lấy một cái, hết sang choleech_txt_ngu bà ngoại chăm bế .
Cô ta lười biếng thì thôi đi, có một lần mẹ Tịch Vụ vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoạibot_an_cap lấy chút hạt giống rau, thế mà mợ ta lại giở giọng âm dương quái khí, buông xỉa xói, mắng nhiếc mẹ cô một trận tơi bời, khiến ông bà ngoại cực kỳ phật ývi_pham_ban_quyen. Khi cậu đi làm bên ngoài về kể lại chuyện này liềnbot_an_cap trận lôi đình. Một người vốnvi_pham_ban_quyen dĩ hiền hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu, lần đầuleech_txt_ngu tiên trong đời đã xuống tay tát cô ả hai bạt tai nổ đom đóm mắt, còn ầm ĩ gọi cả đại đội trưởng đến đòi ly được.
Lúc đóvi_pham_ban_quyen chuyện làm ầm ĩ lắm, Tào Diễm Phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóc om sòm, ăn vạ ỉ ôivi_pham_ban_quyen, còn chạy mời người bên đội thanh niên tri thức tới làm chủ cho mìnhvi_pham_ban_quyen. Nhưng người đội thừa biết cái nết của cô nên ai thèm hábot_an_cap mồm nói giúp lời. Nếu ly hôn , đi chỗ khác thì chắc chắn không có chuyện sướng như ở họ Liễu nữa. Chẳng rõ cô ta tựbot_an_cap suy tính thiệt hơn thông suốt hay sao, mà đó cúi đầu nhận lỗi. Sự việc coi như êm , cóleech_txt_ngu điều từ cô ta thù hai mẹ con Tịch Vụ, cứ giáp y nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng phải thả vài câu chua ngoa, mới chịuleech_txt_ngu được.
Mẹ Liễu Bội Vân bảnleech_txt_ngu tính vốn dĩ hiền lành, mỏng, không muốn vì mìnhbot_an_cap gia đình em trai sứt mẻ tình cảm. Vậy nên mấy năm nay, dùleech_txt_ngu nhà cách đó chỉ , ba trăm mét nhưng bà cực kì ít khi dấn bước về thăm. Bà thủi một mình ở nhà, âmleech_txt_ngu thầm khâu đế giày, thêu để kiếm chút tiền lẻ.
Liễu rửa sạch bát rồi đưa cho bà cất đi. Cô cầm lấy cái liềm, tiếp tục ra đồng làm việcbot_an_cap. Trên đường đi, cô thoăn thoắt bóc vỏ quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trứng, tọt vào nhai sạch báchbot_an_cap trong hai ba miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hai ông cháu nhà Kha đến muộn hơn chút. Bọn họ tới nơi, chào hỏi Liễu Tịch Vụ một tiếng rồi vội vã cắm cúi nốt chỗ lúa hãy còn dở.
Lúc mặt trời lên đỉnh đầu cũng khoảng thời gian oi ả, nhất, ba người cuối cũng giải quyết xong một lúa. Phía bên kia, đội trưởng cử hai thanh trai tráng khiêng thùngvi_pham_ban_quyen tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để đập lúa. Vụ và Kha Dịch ngồi nghỉvi_pham_ban_quyen ngơi độ mười phút, rồi lập tức đứng dậy đi ôm từng bó lúa đưa cho mấy người đàn ông . Ôngvi_pham_ban_quyen nội Kha phụ cào lúa tuốt vào rổ, rồi cùng xã viên khác gánh ra sân của đội để phơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mệt, nóng, đói, khát! Xuyên không đến cái thế giới nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong đầu Liễu Tịch Vụ lúc này chỉ chập chữbot_an_cap vàngvi_pham_ban_quyen ngọc ấy.
Gặt xong mẫu ruộngleech_txt_ngu thì mặt trời đã thẳng xuống đỉnh , khoảng chừng hai giờ trưa. Quần của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Kha Dịch gần ướt sũng quá nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỏng dưới ruộng ngâm nước. Còn cái vải thô trên người thì khỏi nói, dính bếtleech_txt_ngu vào da thịt vì mồ hôi raleech_txt_ngu như tắm.
Vụ nhảyvi_pham_ban_quyen xuống con mương bên bờ ruộng, qua vớt nước dội đi mấy mảng bùn đất dính trên người, tiện tay vã nước rửa mặt. đồng xã viên Kha Dịch thì bạovi_pham_ban_quyen dạn , anh phăng luôn chiếc áo, để trần nửa thân , dùng chính chiếc áo ấy khăn tắm mà kỳ cọ sảng khoái dưới mương.
Liếc mắt xa , đàn ông con trai trong làng gần ai nấy cởi trần tắm rửa dưới mương nước, ai cũng phơi nắng sờn da đến đen nhẻm, màu đồng hun chắc . Trông cảnh này đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành động phóng khoáng của Kha Dịch, Tịch Vụ cũng chẳng để tâm suy nghĩ làm .
Tắm rửaleech_txt_ngu xong vừa mới mò lên bờ, cô cầmvi_pham_ban_quyen chiếc liềm định rảo bước nhà ănvi_pham_ban_quyen trưa thì chợt thấy dưới ruộng bên cạnh có một cái nhỏ đang sủileech_txt_ngu bọt tăm ùng ục. Tịch Vụ mừng , vứt phạch cái liềm một , xắnleech_txt_ngu lại cái ống quần ướt sũng lên, dứt khoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộp bùn.
Bằng một động tác vô cùng điêu luyện, cô moi sạch lớp bùn , tóm gọn lươn béo ngậy đang trơn tuột vẫy vùng loạn xạ . Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, nàng vẫn là một cao thủ bắtvi_pham_ban_quyen lươn chạch chính hiệu. Tay rịt lấy con lươn bự bằng nửa cánh tay, cô cười mắt vẫy người: “Khavi_pham_ban_quyen Dịch, cho tôi cái một tí!”
Kha vừabot_an_cap mới đầu từ dưới mương lên, thấy cô tóm được mộtbot_an_cap “món hời”, vội xách cái đất chạybot_an_cap ù tới, mở nắp ra cho cô némbot_an_cap tọt con lươn vào trong.
Kha đặtleech_txt_ngu chiếc chân cô, cũng nhanh chóng xuống ruộng tìm lươn và chạch. Anh theo ông nội đến làng Giang Ngạn từ năm bảy tuổi, sống ở đây mười năm, thường xuyên lên núi săn bắn, xuống sông bắt cá, bắt lươn đối với anh chỉ là chuyện .
Vận maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người khá tốt, trong ruộng có rất nhiều lươn, hai người có kinh phong phú vây quanh ruộng một , chưa đầy nửa tiếng đã bắt được đầy một hũ.
“Đi thôi, thôi.” Hũ đầy, không còn chứa, phải nhà rồi.
“Ớt nhỏ, em hũ về nhà , anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lấy cơm cho em, lát nữa sẽ mang .” Kha Dịch rửa chân qua loa dưới nước, cầm giày vải, cứ thế đi chân trần đến tập thể của đội sản xuất.
Liễu Tịch cười híp mắt nói: “Đúng ý tôi luôn.” Lươn là món , đây là tự họ bắt được, cô chẳng muốn cho đội sản xuất chútvi_pham_ban_quyen , tự mang về là tốt nhất, vừa hayleech_txt_ngu để tẩm bổ cho mẹ.
Khi cô về nhà, Liễu Vân vừa bưng một bát cà tím xào chay từ trong bếp , thấy con gái một không cầm hộp cơm, bà mắc: “Tịch Vụ, cơm của con đâu?”
“Vẫn ở nhà ăn, lát Kha Dịch mang qua cho con. Mẹ, lúc nãy tụi convi_pham_ban_quyen bắt được ít lươn, giờ con đibot_an_cap món ngon, lát mẹ hẵng ăn cơm.” Lúc óc Liễu Tịch Vụ toàn làvi_pham_ban_quyen cácbot_an_cap món ăn ngon, cũng không để ý đến ánh mắt khó hiểu Liễu Bội Vân, nhanh thoăn xách vào làm lươn.
Có gần hai mươi con lớn nhỏ, Tịch Vụ dùng dao mổ lươn, bỏ nội tạng, tất cả thành từng đoạn dài nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đốt ngón tay, sau thái một dưa chuột, bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liễubot_an_cap Bội hái ít lá tô về chuẩn bịvi_pham_ban_quyen. Cô cho lợn chảo gang lớn, bỏ gừng, tỏi, ớt vào thơm, thịt tươi bóng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảo, lửa lớn đảo nhanh tay, thêm , thêm dưa chuột thái lát mỏng, tiếp tục đảo rồi chín.
Kha Dịch đến khá nhanh, đây là lần anh đến nhà Liễu, anh chào Bội Vân tiếng rồi đặt cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên bàn ở gian chính. Đi cửa bếp sân sau, thấy Ớt nhỏ xào ra dáng đại sư phụ, ngửi mùi hương bay ra từ trong bếp, anh không nhịn được mà nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước miếng, sự rất .
, Kha Dịch, anh đến rồi à.” Sau khi ăn ra lò, Liễu Tịch Vụ chia mónvi_pham_ban_quyen thành phần, của hai người cùng bắt, đương nhiên mỗi nhà một nửa.
Kha một , mắt sáng rực nhìn món ăn thơm phức, tự nhiên một trong tủ bát, gắp một miếng vào miệng nếm thử , biểu cảm phong phú hiếmleech_txt_ngu : “, ngon quá.”
“Hì hì, bát nàyvi_pham_ban_quyen anh mangvi_pham_ban_quyen ăn cùng Kha gia gia đi, látleech_txt_ngu nữa ăn cơm xong chúng ta lại đi tiếp.” Liễu Tịch Vụ dúi bát vào tay anh, còn mình thì bưng bát kia vào gian chính.
“Đượcleech_txt_ngu.” Kha Dịch cười đáp một tiếng, chào Bội Vân ở gian chính rồi một bưng bát, một tay cầm hộp cơm hũ sứ, nhanhvi_pham_ban_quyen chân chạy về.
“Mẹ, lươn là thứ bổ , mẹ ăn một chút.” Thấy Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bội Vân vẫn ngẩn ngơ nhìn theo lưng Kha , Liễu Vụ thịt bát bà, kéo suy nghĩ của trở lại.
“Được.” Liễu Bội Vân hiếm khi mỉm cười, rồi hỏi chuyện sao hôm nay con lại đi cùng Kha Dịch.
Tịch Vụ kể lại sự thật, qua thời tiếp hôm nay, cô ông cháu nhà họ Kha rất tốt, dễ nói chuyện dễleech_txt_ngu gần, họ đã sống ở đây gần mười , qua như hàng xóm bình cũng tốt.
Vân đương nhiên không đối con gái kếtvi_pham_ban_quyen bạn bên ngoài, nghĩ đến hoàn cảnhleech_txt_ngu của họ Kha, trong lòng bà thực ravi_pham_ban_quyen có chútleech_txt_ngu đồng cảm, nhưng giờ là thời kỳ đặc , bà biết có những lời không thể nói , tai họanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cho gialeech_txt_ngu đình.
Bữa hôm nay là bữa ăn ngon nhất từ đến của hai mẹ con, cơm tuy vẫn là cơm độn khoai lang như thường , nhưng bát lươn xào dưa chuột này quả thực có hương vị tuyệt hảo. Lượng thức ăn trong bát không ít, nhưng thể để đến , buổi trưa haibot_an_cap mẹ con mỗi người một nửa, ăn sạch sành sanh.
nhà lúc này cũng đang ăn rất ngon lành, Kha gia gia hiếm khi khenbot_an_cap ngợi: “Ớt nhỏ nấu ngonbot_an_cap thật đấy, ngon hơnbot_an_cap cả bà ngoại nó nấu.”
vừa lùa cơm vừa nóibot_an_cap không rõ chữ: “Món này cũng tính emleech_txt_ngu vậy, cay lắm.”
“Hì hì” Kha gia gia nhìn những trái đỏ rực trong bát, không nhịn được , món này đủ cay đủ đậm đànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là cơm cực kỳ .
Mặtleech_txt_ngu trời treo cao, vạn dặm không mây, tiếng vebot_an_cap sầu trên cây ngô đồng ngoài sân không ngớt, như đang nhở đã đến ngủ trưa.
“Mẹ, Khaleech_txt_ngu Dịch đi bắt lươn đây, mẹ ở nhà trưa đi.” Ăn cơm xong, Liễu Tịch Vụ mũ nan, xách một giỏ , chuẩn bị tranh thủ lúc người trưa để đi bắt lươn.
“Tịch Vụleech_txt_ngu, con làm việc cả buổibot_an_cap sáng rồi, mệt lắm, hay là đừng đi nữa, ở nghỉ ngơi đi.”
Bội Vânvi_pham_ban_quyen vội ngăn cô , nhìn con gái đỏ bừng vì nắng, trong lòng cùng xa, ban ngàybot_an_cap phải làm việc kiếm điểm côngbot_an_cap, còn phải tìm rau dại về cho bà ăn, sự hiểu con khiến bà đauvi_pham_ban_quyen lòng.
“Không sao đâu, bắt lươn mệt, tụi con bắt một tiếng rồi .” Liễu Tịch Vụ đã thay một bộ quần áo ráo, xách giỏ nhanh ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổng.
Nhà họ Kha cách nhà họ không lắm, cổng sân hai vừa vặn diện nhau, ngăn cách bởi một con đầy dại. Khi Liễu Tịch Vụ xách giỏ ra cửa, Kha Dịch ở gian chính đối thấy, lập tức xô chào ông một tiếng rồi cũng đi theo.
chỉ có hai người họ tranh thủ buổi trưavi_pham_ban_quyen đi bắt lươn, rất em trong làng trưa cũng ngủ, xách tìm kiếm trong nước bùn nóng hổi nắng.
Bắt được một tiếng, Liễu Vụ được mấybot_an_cap hai mươi con, Kha Dịch cũng đương, hai người rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bùn dưới mương nước rồi ai về nhà nấy.
Liễu Tịch vềbot_an_cap nhà thả lươn và chạch chậu nuôi, lúc Liễu Bội Vân từ trong nhà đi ra, đề nghị: “Tịch Vụ, nữa mang nhà ngoại, để họ cũng được nếm thử chút của tươi.”
“Vâng ạ.” Liễu Tịch Vụ vốn đã có dự định này, ông ngoạileech_txt_ngu và cậu kể có món gì cũng gửi cho hai mẹ con một ít, cô bắt được chạch lươn cũng nên qua.
Hai giờ chiều đầu làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cái nắng gay gắt chiếu vào người rất rát, ai cũng muốn đi làm, nhưng việc đồng áng nhiều, dù vất vả cũng phải làm.
Lúc Liễu Tịch Vụ ra cửa có xách cái xô nhỏ, đựng con lươn nhanh chóng mang đến nhà ngoại. Đây là lần đầu tiên đến nhàvi_pham_ban_quyen ngoại kể từ tới , một sân vườn nông gia thường, cũng giống nhà mình, ba gian nhà gạch đất phía sau có thêm ba gian gỗ. Lúc này bà ngoạivi_pham_ban_quyen đang đội mũ nan, gọi cháu trai nhỏ Liễu Xuyên Khung bị ra , những người khác đã đến đội sảnbot_an_cap xuất trước một bước.
“Bà ngoại, Xuyên Khung.” Liễu Tịch đẩy cổng rào gọi họ một tiếng.
“Tịch Vụ, conleech_txt_ngu lại đến đây?” Bạch Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười đón lấy, Liễu Xuyên Khung trông rất giống cũng cười gọi một tiếng: “Chị Tịch Vụ.”
Tịchvi_pham_ban_quyen Vụ đưa xôvi_pham_ban_quyen qua, cười nói: “Lúc trưa con bắt được ít lươn, mang qua để nhà mình tối có thêm món ăn.”
“Ôi chao, con bắt ở đâu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nào con nấy thế này?” Ngọc Bình xách xô nhìn, cườivi_pham_ban_quyen nói: “Cậu con lúc nãy cũng đi bắt một lát, chỉbot_an_cap có hai con lươnleech_txt_ngu, còn lại toàn chạch nhỏ, nay cũng nấu được mộtbot_an_cap canh.”
“Con Kha Dịch bắt ở ruộng phía chân núi, này dễ , không chết đâu, để dành đến mai ăn cũng được.” Tịch định lát nữa sẽ ra ruộng , bắt thêm nhiều để trong nhà ăn dần.
Đội sản xuất vẫn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất bật làm việc, Liễu Vụ chỉ kịp với ngoại và cậu em vài câu, bị ngoại ép đội cho mũ nan rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy vội đi.
, tôi vẫn được phân vào cùngleech_txt_ngu nhóm vớileech_txt_ngu hai ông cháu họ Khanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên tri khác. Bảy người chia nhau gặt hai mẫu ruộng, yêu cầu phải hoàn thành vụ trong buổi . người bọn tôi làm việc không gian lận hay lười . Bốn thanh niên tri thức gồm hai nam haibot_an_cap nữ, hai người nam việc còn coi làbot_an_cap nỗ , còn hai cô nàng kia cứ làm năm phút nghỉ ba phút, miệng không ngừng than vãn, đúng làm việc cầm chừng như dân làng vẫn hay nói.
Sau ngày tiếp xúc với Dịch, tôi và anh cũng coi như có chút quen biết. Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phối nhịp nhàng, từ một phía của ruộng nước gặtvi_pham_ban_quyen vào trong. Trong lúc gặt lúa, chúng tôi cònleech_txt_ngu tranh thủ bắt lươn, một giờbot_an_cap đồng hồ sau cũng bắt bảy tám con.
Kha gia gia cũng gặt ở bên cạnh, thi thoảng thấy nào là tiệnvi_pham_ban_quyen tay chộp lấy ném vào giỏ của hai . Bình thường haileech_txt_ngu ông cháu họ chủ yếu ăn cơm ở nhà tập thể, trong nhà nuôi hai con gà, trứng gà cũng thường đem lên huyện đổi yếu . Tuy nhiên cuộc sốngleech_txt_ngu của họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốtleech_txt_ngu nhà nhiều. Kha tay săn bắn , anh thường vào núi bắt gà rừng, thỏ hoang, phần lớn nộp đội sản xuấtleech_txt_ngu, tự giữ lại một . Dân làng không ai dị nghịbot_an_cap gì chuyệnvi_pham_ban_quyen này, bởi vào bắn hiểm vất , họ ăn mà chia phần lớn cho sản xuất để mọi người cùng hưởng, hai ông cháu chỉ ăn phần , chẳng ai rỗi đi nói ra vào.
Sau khi đồng gặt xong hai mẫu ruộngleech_txt_ngu, đập lúa chưa được chuyển tới, tôi và Kha nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục trong ruộng nước.
Hai nam thanh niên thức cũng đang tìm bắt, thỉnh thoảng họ cũng tự đỏ lửa nấu cơm riêng. Khu nhà thanh thức có bếp nhỏ, sản xuất còn để lại năm phân đất họ trồng rau củ quả. Hai nữ thanh niên thức sức bền kém, sớm đã mệt lử ngồi bệtbot_an_cap xuống bờ ruộng nghỉ ngơi. Thấy Tịch tôi, một đứabot_an_cap con mà bắt lươn còn giỏi hơn cả đàn ôngbot_an_cap, bách phát bách trúng, trong lòng họ không khỏi nảy sinh giác khó chịu.
Đợi đến khi tôi leovi_pham_ban_quyen lên bờ ruộng, trong cô gái tầm mười tám mườivi_pham_ban_quyen chín tuổi, thắt bímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tóc bóng lạibot_an_cap gần, hạ thấpbot_an_cap giọng nói: “Ớt Nhỏ, tôi là Vương Kiều, cô có thể bán lươn cho bọn không?”
Tôivi_pham_ban_quyen chớp đôi mắt trong veo, cảnh giác , rồi tôngbot_an_cap chỉ đủ haivi_pham_ban_quyen nghe : “Được chứ, nữa tôi sẽ mang cho .”
Thời buổi không cho phép những giaobot_an_cap dịch kiểu này, nếu bị Vệ Binh bắt được, nhẹ bị giáo huấn trận ra trò, nặngbot_an_cap thì bị gán cho mũ “cáileech_txt_ngu đuôi nhỏ của chủ nghĩavi_pham_ban_quyen ”, thậm chí có khi ngày nào cũng bị lôi đi đấu tố, học tập. Vì vậy, những cuộc mualeech_txt_ngu bán riêng tư thế ai nấy đều vô cùng cẩnvi_pham_ban_quyen . Nhưng hiện tại rất cần tiền, nên đành đánh liều một phennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
.” tôi sảng khoái như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phương cũng nở cười để lộ hàm răng trắng bóng, tay về phía bờ sông gần nhà thanh niên tri thức dặn : “Lát nữa cô mang ra bờ nhé.”
Tôi đầu, xách giỏ quay người đi về phía mương gần đó tìm kiếm.
Trong mương nước nhỏ, tôi phát hiện ra rất nhiều cá , nhưng bắt không thì rất , cái này phải dùng lưới mới được, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đành .
“Ớt Nhỏ, bắt được bao nhiêu rồileech_txt_ngu?” Kha Dịch nhanhvi_pham_ban_quyen thoăn thoắt, chẳng mấybot_an_cap đã ních cái hũ nhỏ theo, lúc nàyvi_pham_ban_quyen anh xách cái hũvi_pham_ban_quyen đầy ắp đi lại hỏi tôivi_pham_ban_quyen.
Tôi đã miễn dịch với cái biệt nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, họ thích gọi thì gọi, liền buông lờivi_pham_ban_quyen đáp: “Chắc khoảng hai mươi , cũng xấp xỉ lúc trưa.”
“Tôi vậy.” Kha mở nắp cho tôi , cũng tương với mớ bắt được hồi .
Tôi cánhleech_txt_ngu tay anh, hất cằm phía mấy cô thanh niên tri thứcvi_pham_ban_quyen đang ngồi trên rơm, hỏi anh: “Vương Kiều bọn họ muốn mua lươn, có muốn bán không?”
Kha Dịch trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Được. hết cho họ đi, chỗbot_an_cap bắt lúc trưa cho chúng tôi ăn tối rồi.”
vào giỏ của đi, lát nữa tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm , tôi sang đưabot_an_cap cho anh.” Tôi chỉ vào mình, anh đổ vào.
Khaleech_txt_ngu Dịch mởbot_an_cap nắp hũ, trút toàn bộ và chạch vào trong.
“Nàyleech_txt_ngu Kha Dịch, anh lưới đánh cá không?” Tôi nhớ anh thường xuống mò cá, chắc hẳn trong nhà phải có này.
“Có, em xuống sông bắt ?” Kha Dịch mắc.
“Không .” Tôi vào con mương nhỏ dưới chân, nói với anh: “Trong rất nhiều chạch và cá , chắcvi_pham_ban_quyen chắn còn có cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôm cua nữa. ta chế thànhleech_txt_ngu địa , thêm ít mồi vào trong, chắc chắn sẽ bắt cá.”
“Được, vậy tối em qua nhà tôi lấy , tôi embot_an_cap làm địa .” Kha Dịch từng thử này, toàn ra sông quăng lưới, mà cá lớn dưới sông không dễ , đôi khi tốn công vô , thử ý tưởng nhỏ này của tôi xem saobot_an_cap cũng tốt.
Không lâu sau, thùng đập đưa tới, mười mấy người hoàn thành vụ của ngày hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước khi mặt trời lặn.
lụngleech_txt_ngu ngày cũng đã thấm mệtvi_pham_ban_quyen, ngườibot_an_cap ướt sũng vì đất và mồ hôi. Sau dọn dẹp sơ , tôi đi thẳng về phía khu nhà thanh niên tri thức để bán lươn. Vương Kiều đã cầm sẵn cân đứng đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ sớm, một nữ thanh niên tri thức lớn tuổi hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng gần đó canh chừng. Tôi trút bộ lươn chạch giỏ vào chiếcvi_pham_ban_quyen túi vải mà Vương Kiều mang tới, cô ấy cân lên, vừa vặn ba cân, đếmleech_txt_ngu một đồng năm hào đưa cho tôi theo giá thị trường.
Lúcvi_pham_ban_quyen sắp đi, Vương Kiều còn nhỏbot_an_cap một câu: “Lầnbot_an_cap sau kiếm được món rừng gì thì cứ tìm tôi.”
Gia cảnh ấy tốt, nếu không phải vì , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư đại các như cô căn bảnvi_pham_ban_quyen không cần về nông thôn chịu khổ làm . Côleech_txt_ngu ấy có tiền, nhưng lại chẳng mua được đồ ngon. Nay có kiếm mặn, cô ấy không ngại bỏ tiền ra mua.
Tôi cười nhậnbot_an_cap lời, cầm tiền “khổng ” một đồng năm hào, khoác giỏ trúc nhẹ tênh ra về.
Bữa tối ở vẫn là dưabot_an_cap chuột xào thịt và một món bí đao luộc. Sau khi lấy cơm nước xong, tôi chạy ù về nhà ăn cùng mẹ.
Tắm rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cơm xong xuôi khi trời còn chưa tối hẳn, chào mẹ một tiếng sang họ Kha ở diện. Ngôi nhà của hai ông cháu nhà họ Kha hơi cũ, chỉ có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian nhà gạch đất, họ chăm chỉ, tựleech_txt_ngu gỗ dựng banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian nhà gỗ kiên cố, trước cửa cũng quây một mảnh sân nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. con được nhốt trong gỗ ở góc sân, cửa được dẹp khá sạch sẽ.
Lúc tôi sang, Kha gia gia đang tắm ở gian nhà gỗ phía sau, Kha đã tắm xong, ngồibot_an_cap ở giữa sân tháovi_pham_ban_quyen lưới cá. đưa cho anh tám hào, rồileech_txt_ngu lấy ghế đẩu nhỏ xuống cạnh, cùng anh làm địa .
trời tối hẳn, hai đứa làm xong hai cái địa lồng. Sau khi chào Kha gia gia câu, hai tôi tranh thủ bóng đêm ra đặt bẫy. nhử trong địa lồng là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi chuẩn bị, tôi dùngleech_txt_ngu vải nhỏ bọc hèm rượu cám gạo , trong trộn một ítvi_pham_ban_quyen bột A Ngù. Loạileech_txt_ngu dược liệu Ngù đã tiêu ba hào trong hệ thống mua sắm để mua, vùng miền này không có loạileech_txt_ngu đó, đây chính là “vũ khí” tuyệt hảo dẫn lươn và chạch.
Trên đường về, Liễu Tịch Vụ ngước nhìn bầu trời đêm vô tận. Bầu trời đêm nay không phải một màu đen kịtbot_an_cap, mà là sắc xanh thẳm mênh mông hiện ra trong bóng tối. Những vì sao lấpleech_txt_ngu lánh điểm xuyết trên không trung bao labot_an_cap khiến cảnh nên cực kỳ xinh đẹp. Tiếng ếch nháibot_an_cap tranh nhau kêu ngoài đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruộng cũngbot_an_cap mang chút sinh khí cho màn đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh mịch.
Kha Dịch là người nói, anh nghiêng đầu nhìn Tịch Vụ đang nở nụ nhànvi_pham_ban_quyen nhạt, miệng khẽ lên. Qua hai ngày xúc, anh phát hiện ra cô “ớt cay nhỏ” vang danh đội xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Ngạn này nóng nảy, bộp chộp như vẻ bề ngoài. Thựcvi_pham_ban_quyen chất tính khí nóng nảy đó cũng tùy người, những ai không có ácleech_txt_ngu ý với mẹ conleech_txt_ngu cô, cô đối đãi ôn hòa. Tính cách cô cũng chẳng tệ hại như lời đồn, anh , biểu của cô ra khá chân thành và thực tế.
Cả hai lặng lẽ đi, đến ba đườngbot_an_cap, họ tâm đầu ý hợp vẫy tay chào , sau đó ai về nhà nấy.
Khi Liễu Tịch vềleech_txt_ngu nhà, Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bội Vân vẫn đang ngồi ở gian chính khâu đế giày. Thời tiết hơi oi bức, trên bàn đặt một chiếc , thỉnh lại quạt vài cái để xua tan cái nóng. Bà biết con gái cùng Kha Dịch ra ngoài cá, bà cũng không rõ liệu cóvi_pham_ban_quyen bắt con gì không, nhưngleech_txt_ngu bọn trẻ đã muốn thử thì bà không phản .
“Mẹ, uống chút nước đi.” Liễu vào bếp rót một ly nước trắng mang ra, tay nhỏ nửa giọt linh tuyền từ trong vào. Tối qua cô dùng một chút để đắp vết , hôm nay mở băng nhân ra khỏi hơn nửa, cô đưa nửa giọt còn lại cho mẹ uống.
“Được.” Liễu Bội cũng vừa khéo thấy khát, bà bưng chiếc cốc tráng men lên, một hơivi_pham_ban_quyen hết nửa ly nước. Dưới ánh đèn dầu, thấy mặt con gái có chút mệt mỏi, khuyên: “Tịch Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con đileech_txt_ngu nghỉ sớm đi, mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phải sớm làm việc.”
Vụ quả đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấm mệt, cô gật đầu, uống nửa ly nước của mình rồi xoay người phòng ngủ.
khuya thanh , vạn vật chìm trong tĩnh lặng, chỉ có trăng sáng treoleech_txt_ngu cao. Ngôi làng náo nhiệt cả ngày dài giờ đây đã chìm vào giấc nồng.
Trong lúc đang ngủ mơ màng, Liễu Vụ nghe thấy tiếng gõ cửavi_pham_ban_quyen sổ bên ngoài, kèm theo giọng nói quen thuộc đầy vẻ mừngbot_an_cap: “Ớt cay nhỏ, dậy đi, mau ra đây.”
Tịch Vụ dụi mắt ngái ngủ, lồm cồm bò dậy, giọng hơi khàn: “Ai thế?”
“Tôileech_txt_ngu đây.” Bên ngoài truyền vào giọng nói trầm thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dễ nghe.
“Kha ?” Liễu Tịch Vụ giật mình . Tối cô đã cùngbot_an_cap anh lấy lồng cávi_pham_ban_quyen, kết quả lại ngủ quên mất. vội vàng xỏ đôi vải rồi mở cửa lớn.
Buổi sớm mai trong vùng núivi_pham_ban_quyen mang theo hơi lạnh sảng khoái. Cánhvi_pham_ban_quyen cửa vừa mở, nhẹ lướt qua gò má, mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái lạnh tức thì thổi tan vẻ ngột ngạt trên người.
“Ớt cay nhỏ, lồng bẫy tôi đã lấy lên rồi, em mau lại đây xem, nhiều lươn và chạch lắm.” Dịch vốnbot_an_cap tính tình trầmvi_pham_ban_quyen ổn nhưng lúc này cũng có phấn khích, anh kéo Liễu Tịch Vụ còn chưa tỉnh táo hẳn ra xem chiếc thùng gỗ ở giữa sân.
Liễu Tịch Vụ hơi nghiêng gỗ, dưới ánh trăng lạnh, cô nhìn rõ bên trong có đến nửa thùng phẩmleech_txt_ngu, kêu : “Kha Dịch, sao mà thế này?”
Hai người họ chỉ có hai , mà chỗ này chắc cũng phải mười cân, chẳng phải quá cường điệu sao?
Kha Dịch cúi người nhìn đôi sáng như sao trời của cô, không nhịn được , anh cũng cảm thấy tin: “Tôi biết nữa, lúc vừa đi lấy lồng tôi còn giật mình, tưởng bắt được cá lớn, ai ngờ đổ ra toàn là lươn với chạch. Tôi đoán là do mồivi_pham_ban_quyen nhử emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất tốt.”
Liễu Tịch Vụvi_pham_ban_quyen trong lòng nghĩ vậy, cô cười đến híp mắt. Vừa đứng dậy thì Liễu Bội đã mởbot_an_cap cửa bước , cô liền đón lấy: “Mẹ, sao mẹ đã dậy rồi, ngủ thêm chút nữa đi ạ.”
“Thôi không nữa, đợi trưa rồi bù sau.” Liễu Bội Vân cũng hơibot_an_cap khàn, thấy Kha Dịch sang sớm như vậy, bà nở nụ cười dịu dàng: “Kha Dịch, sao hôm nay cháu dậy sớm thế?”
“Dì Vân, bình cháu cũng dậy sớm, nay nghĩ đến chuyện đi lấy lồng nên cháu dậy sớm hơn nửa tiếng.” Kha Dịch ngày thường ít khivi_pham_ban_quyen gặp Liễu Bội Vân, bà không bao sang nhà hàng xóm chơi, chỉ thỉnh gặp khi giặt đồ bên bờ sông, gặp thì chào nhau một tiếng.
Liễu Vân nheo mắt nhìn vào gỗ, thùng lươn chạch, bà hoặc hỏi: “Tịch Vụ, mồi nhử con làm bằng gì mà bắt được nhiều này?”
“Chỉ bã rượu và cám gạo bình thườngvi_pham_ban_quyen ạ. Chắc là do này đang mùa gặt lúa, lươn chạch ngoài ruộng bị người ta làm động nên chui hết vào nước nhỏ, tình con được mẻ hời này.” Liễu Tịch nói mà mặt không , tim không .
và Liễu Bội Vân nghe vậy thì nghĩ chắc là thế thậtbot_an_cap, có lẽ họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự gặp .
Liễu Bội vào lấy một chiếc chậubot_an_cap gỗ lớn, Kha Dịch đổ nửa thùng chiến lợi chậu. Liễu Vụ xách thùng để rửa, nhặt sạch rác rưởi nổi , phân loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá, , cua, lươn, chạchvi_pham_ban_quyen ra riêng. Ba người cùng nhau làm việc, mãi cho đến khi loanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh của sản xuất vang lên tiếng đội trưởng gọi mọibot_an_cap người đi làm mới dừng tay.
“Kha Dịch, chỗ này cháu về đi.” Đa số là lươn và chạch, còn tôm cua cá chỉ được một bát con, Liễu Bội Vân định chia đôi choleech_txt_ngu anh mang về.
Kha Dịch vộibot_an_cap : “Dì Vân, cứ để ở ạ, mấy nay cháu với nội đi làm không nấu cơm ở nhà.”
Liễu Bộileech_txt_ngu Vânvi_pham_ban_quyen suy nghĩ một lát rồi quyết định: “Vậy thế này , trưa nay dì sẽvi_pham_ban_quyen nấu mộtleech_txt_ngu , lúc tan làm cháu cùngvi_pham_ban_quyen về Tịch rồi lấy một về mà ăn.”
“Vâng ạ.” Dịch gật đầu.
Thấy hai cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá vẫn dưới đất chưa dọn, Liễu Vân nói: “ đi đi, hai cái này để dì nhà sạch rồi phơi cho.”
“Vâng.” Liễu Tịch Vụ vội vàng vào bếp múc rửa mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đánh , rồi cùng Kha Dịch chạy nhanh đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội xuất báo danh.
Kha gia gia sáng sớm dậy phòng định gọi trai thấy không người, giờ thấy anh đi cùngvi_pham_ban_quyen “ớt cay nhỏ” đến, ông nở nụ cười ẩn ý.
Kha Dịch chạy lại gần, nhân xung quanh không có ai chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, anh ghé tai ông nội thầm chuyện sáng , giọng không giấu nổi vẻ vui mừng. nãy trên đường anh đã bàn Liễu Tịch Vụ, tám cân lươn chạch không hết, lát nữa bánleech_txt_ngu lạileech_txt_ngu cho nhóm thanh niên tri chỗ Vương Kiều, vừa hay kiếm được chút tiền.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen Liễubot_an_cap Tịch Vụ đã tìm Vương Kiều, kéo cô ra một góc hỏi khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vương Kiều hôm qua mua ba cân lươn, tối về đã ăn hết sạch. Khu niên tri thức có hơn người , họ không tiền, ba cân lươn đó mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cùng ăn, chia ra mỗi chỉ tốn có một . Hôm nay nghe có lươn để tiếp, ấy nhiên đồng ý ngay, còn dặn có baovi_pham_ban_quyen nhiêu thì đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen bấy nhiêu.
Liễu Tịch Vụ tươi cười lại cạnh hai cháu Kha gia gia, cho Kha Dịch một mắt đầy ăn ý.
Kha gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia nhìn những cử nhỏ của hai đứa, chỉ biết cười bất lực, nhưng ông vẫn thấp giọng dặn dò một câu, bảo họ phải hết cẩn thận.
1439
Sau khi làm buổi , Liễu Vụ cho toàn bộ lươn nuôi chậu vào mộtleech_txt_ngu túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vải rồi mang đi. cũng không giải gì với Liễu Bội Vân mà vội rời khỏi nhà.
Không lâu , cô về bốn đồngbot_an_cap bạc, dứt khoát chia cho Kha Dịch hai đồng, hai đồng mình được thì đưa hết cho Liễu Bội Vân. Khi biết con gái đem lươn bán chobot_an_cap đám thanh niên tribot_an_cap thức, Liễu Bội Vân khẽ dặn vài câu, ý tứ trong lời nói cũng giống như Kha gia gia, đều muốn cẩn thận .
Thực tế, chuyện này vốn rất thường tìnhvi_pham_ban_quyen, đám thanh tri thức thường xuyênbot_an_cap đến nhà dân trong để mua trứng hay rau củleech_txt_ngu, có điều ai nấy đều làm cách kín đáo, cố gắngleech_txt_ngu tránh khỏi mắt củavi_pham_ban_quyen đám đông, lại là hành vô cùng bí .
Tay nghề nấu nướng của Liễu Bội Vân cũng rất khá, hôm nayvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen nấu hết một bát cá con chạch, một phần nhỏ mang sang nhà họ Kha, phần lớn còn lại thì cho nhà mình, nhưng vẫn múcleech_txt_ngu ra một bát nhỏ bảobot_an_cap Liễu Tịchleech_txt_ngu Vụ mang sang cho ông bà ngoại.
Khi Liễu Tịch bưng bát sang đến nhà ông ngoại, gia họ vừa đúng lúc dùng bữa. Cơm thức ăn cũng lấy từ nhà ăn tập thể , ngoại còn làm thêm món dưa chuột trộn để ăn kèm cho bữa.
“Tịch Vụ, sao lại sang đây?” Liễu Giang vừaleech_txt_ngu ngồileech_txt_ngu , ngẩngleech_txt_ngu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thấy cháu bưng bát bướcleech_txt_ngu vào.
Liễu Tịch Vụ mỉm cườileech_txt_ngu một lượt các bậc tiền bối: “ , ngoại, cậu, mợ, sáng nay con bắt được ít chạch và cávi_pham_ban_quyen con, mẹ con vừa mới nấu xongleech_txt_ngu một bát lớn, bảo con mang sang mộtbot_an_cap ít cho mọileech_txt_ngu người ăn lấy thảo .”
“Ôi dào, mẹ con cứ giữ lại mà . Hôm qua đã gửibot_an_cap nhiêu lươn sang rồi, bà vẫn còn chưa kịp nấu, định bụng để tối mới ăn đây này.” Bạch Ngọc Bình biết rõbot_an_cap những này đều do cháu ngoại lội đồng bắt về, hiếm hoi có chút thức ăn mặn, mà còn sang biếuvi_pham_ban_quyen, bà thật sự cảm động trước lòng hiếu thảo hai mẹ con.
“Nhà vẫn còn, đủ hai mẹ con ăn rồi ạ. tiết nóng bức thế này, mấy thứ nàyleech_txt_ngu không để lâu được, mọi người cùngbot_an_cap ăn cho vui. nào muốn ăn nữa, con lại ra đồng là được ạ.” Liễu Vụ tươi cười đáp lời, đặt bát bàn.
“Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, vậy thì nhà ta không khách sáo nữa.” Bạch Ngọc hiền hậu cười nói, thấy con dâu Tào Diễm Phân vẫn ngồi trơ ra đó, bà hơi lộ vẻbot_an_cap không vui sai bảo: “ Phân, đi lấy cái đựng thức ăn .”
“Vângvi_pham_ban_quyen.” Tào Diễm Phân lầmvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen đáp một tiếng, lắc lư eo mỡ rời đi, một cái mắt cũng chẳng thèm dành cho Liễu Vụbot_an_cap.
Liễu Tịch Vụ nhìn theo lưng của mợ mình mà bĩu môi. Ở cái thời đại khan hiếm thế này, nhà nào nhà nấy năm ngửi thấy mùi thịt, ai cũng gầy teo như cây sậy, chỉ người mợ này là được nuôi dưỡng đến mức trẻo béo mầm.
Số thịt trên người mợleech_txt_ngu ta thật đúng do ăn không ngồi rồi, nằm lười trên giường mà tích ra. cô cũng cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản không ra đồng làm việc nặng, nhưng việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà vườn tược do một tay mẹvi_pham_ban_quyen quán , bình thườngbot_an_cap chẳng lúc nào ngơi nghỉ, hết khâu đế giày lại lót giày để kiếm thêm . Còn người mợ này thì ngàyleech_txt_ngu bận rộn hẹn hòleech_txt_ngu với Chu Công trên giường, lười biếng đến lạ , nhưng đến lúc ăn thì lại tích hơn bất cứ . Mợ ta luônbot_an_cap cho rằng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh được một trai một gáibot_an_cap nhà họ là đại thầnbot_an_cap, đôi khi còn tranh giành đồ ăn của cả cái, quả một kẻ kỳbot_an_cap quặc có.
Tán gẫu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông ngoại vàvi_pham_ban_quyen vài , đợi Tào Diễm Phân bát ra, thức ăn vào bát của họ xongvi_pham_ban_quyen, Liễu Tịch Vụ mới bưng bát không chạy nhanh về nhà ăn .
Cứ như vậy, sau đội làm việc liên tục suốt ba ngày, gạo trên đồng đều đã thu hoạch . nữ và trẻ em phụ giúp phơi phóng lúa nhập kho, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ phận đàn ông thì cày bừa chuẩn bị cấy mạ, số khác phụ trách đivi_pham_ban_quyen thực công cho nhiệm vụ cấp trên giao xuống.
chiều lòng người, vào ngày thứ hai sau khi toàn bộ ruộng đất đội sản xuất hoàn tất công việc, bầu trời bắt đầu đổ một trậnbot_an_cap mưa vừa rả . Đây quả là một trậnleech_txt_ngu mưa đúng lúc, vừa hay giúp các viênvi_pham_ban_quyen đỡ phải ra sông bơm nước tướibot_an_cap tiêu.
Đếnvi_pham_ban_quyen nơi này rộn suốt mười ngày trời, Liễu Tịch Vụ đến mức toàn thân đau . Ngày trời mưa không phảileech_txt_ngu làm việc, cô khoát nằm lì trong nhà ngủ giấc thật sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để nghỉbot_an_cap ngơi.
Trong cô đang ngủ quên trời đất, Liễu Bội Lâm khoác áo tơi, xách theo một chiếc xô đi tới. Thấy chỉ có mình Bội Vân đang ngồileech_txt_ngu khâuleech_txt_ngu đế giày ở gian chính, không thấy cháu gái đâu, ông liền hỏi: “Chị cả, Tịch Vụ đâu rồi?”
“Đang ngủ trong buồng, mấy nay con phờ người rồi.” Liễu Bội Vân vội vàng giúp em áo tơi, lên chiếcleech_txt_ngu trên bức tường ngoài cửa.
“Em vừa ra đồng mò được ít ốc , đủ ăn được , chị nấu cho con bé tẩm bổ nhé.” Liễu Bội Lâm tranh thủ lúc trời mưa mương nước nhặt, trong thôn cũng có mấy đang nhặt, chia ra mỗi người cũng bao nhiêu.
Lâm, mang về nhà mà ăn, bên đó đông , cho Phục Khungbot_an_cap ăn, nhà chị có ốc rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Liễu Bội Vân từ chối. Những ngày này, đêm Liễu Tịch Kha Dịch cũng đi đặt lờ, ban lúc làm việcbot_an_cap cũng nhặt ốc bắt lươn, đã gửi sang bên khu thanh niên tri thức mấy lần, trong nhà vẫn còn không ít hàng trữ.
đâu ra thế chị?”
Liễu Bội Lâm chịbot_an_cap cả kéo gian bếp sau, nhìn thấy trong chậu gỗ ắp một chậu ốc ruộng, còn một chậu lớnleech_txt_ngu lươn chạch đang , trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Bội Vân vừa vui mừng vừa tự hào, lại kéo em trai xem chiếc lờ đang treo dướivi_pham_ban_quyen mái hiên, cười giải thích cho ông , còn kể cho ông nghe chuyện con gái và Kha nào cũng đi suốt mấy ngày qua.
“Haileech_txt_ngu đứa nhỏ khá thật đấybot_an_cap, mà cũng nghĩ được ý tưởng như vậy.” Liễu Bội Lâm lờ lên xemleech_txt_ngu, ghi nhớ cấu tạo rồi cười nói: “Lát nữa embot_an_cap cũng về làm lấy cái, tối nayleech_txt_ngu đi dùng thử xem sao.”
Liễu Bội Vân mỉm cười, từ trong bắt ra mấy con lươn lớn cho xô của em trai, bảo ông mang về cho bố . Trước đó định mang , nhưng cứ nghĩ đến tính đức hạnh của cô em dâu bên nhà ngoại, bà lạibot_an_cap thôi, haileech_txt_ngu hôm trước đã lén gọi cháu trai cháu sang ăn , nấu cho nhỏ nửa bát tôm cábot_an_cap rồi.
Thấy nhà chị cả nhiều trữ như vậy, Liễu Bộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm cũngbot_an_cap không từ chối nữa, trước khi đivi_pham_ban_quyen còn dặn câu: “Chị cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc nào Tịch Vụ dậy, chị con bé sang nhà tìm em nhé, emleech_txt_nguleech_txt_ngu việc muốn nói với nó.”
“Được.” Liễuleech_txt_ngu Bội Vân cũng không hỏi nhiều, em trai đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưng chiều bà, chẳng kém gì con đẻ, bà biết ông gọi bé sang chắc chuyện tốt.
Liễu Tịch Vụ một mạch đến tận giữa trưa . Sau mười ngày tích lũy, trong khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian lại có thêm một giọt nước linh tuyền, cô nhỏ vào nước đun sôi để nguộibot_an_cap cho hai . Những ngày qua, cô chăm chú quan sát sự củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ, tinh thần của đã tốt hơn rất nhiều, sắcvi_pham_ban_quyen mặt còn nhợt nhạt như trước thấp thoáng vẻ hồng hào. Cô biết chắc đây là tác dụng của nước linh , thêm điều mấy ngày nay cải thiện hơn, ăn ít lươn chạch những thứ bổ máu, ít nhiều cũng lợi cho cơ thể.
trưa nấu nửa bát thịt ốc, Liễu Tịch Vụ ra nhà ăn tập thể lấy thức ăn về, mẹ lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa lót dạleech_txt_ngu đến tám phần.
Ăn xong bữa trưa, Liễu Vụ che chiếc ô lớn nhà ông ngoại cậu.
Nhà ông ngoại cũng vừa dùng xong bữa trưa, mợ vừa ăn xong đã buông đũa, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liễu Tịch Vụ bước vào, mợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta liền ban cho cô một liếc mắt đầy “ quý” một nhân vật lớn tầm cỡ, sau đó lại lắc lư cái eo màu mỡbot_an_cap đi .
Pê Lâm nhìn dáng vẻ đóleech_txt_ngu vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghẹn lồng , ông thở dài một tiếng thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chẳng hiểu sao ngày lại mùbot_an_cap quáng mà trông người đàn bà như vậy.
Liễu Tịch Vụ không ở lại nhà ôngvi_pham_ban_quyen ngoại lâu, đợi cậu lén dò xong việc là cô nhanh chóng chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang họ Kha.
Hóa ra người cậu này của cô cũng là một tay buôn có bản lĩnh, cậu vẫn luôn đổ hàng vào thành . Còn bán ai thì Liễu Vụ không hỏi , cô biết cậu làbot_an_cap người đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin cậy.
Hôm nay hỏi cô có muốn bán lươn và chạch tích trong nhà không. tất nhiên là muốn bán rồi, bên chỗ thanh niên tri thức mỗi lần chỉ mua có hai ba cân, vì nếuvi_pham_ban_quyen bán nhiều lúc sẽ khiến người ta nghi ngờ và đố kỵ. Lần trước bánbot_an_cap cho họ tám cân là phải cố tình tìm cớ, bảo làbot_an_cap thu gom của cả Kha Dịch mấy nhà trong thôn mới cóleech_txt_ngu.
Mấy ngày đêm nào cũng bắt được cân, hiện tại nhà còn gần hai mươi cân hàng dự trữ. Bên nhà họ Kha ước chừngvi_pham_ban_quyen đó, vì lầnvi_pham_ban_quyen hoạch hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều chia đôi, nên lúc này cô vàng đi anh.
Nghe côleech_txt_ngu nói xong ý định, Kha Dịch đồng ý ngay lập tức, toàn bộ lươn chạch trong thùng đổ hết vào túi vải, cân thử thì đúng tròn mươi cân. Liễu Tịch Vụ xách hàng của nhà anh vội vã về nhà, tự lại nhà mình, hai mươi hai cân. Cô để lại hai cân ăn, còn lại hai mươi nhờ cậuvi_pham_ban_quyen mang lên huyện bán.
Liễu Bội Lâm một chiếc xe đạp. Cậu mặc quần mưa, cầm lấy bốn mươi cân hàngleech_txt_ngu trongleech_txt_ngu tay cô, đạp xe lao đi trong màn mưa tầm tã hướng về phía huyệnvi_pham_ban_quyen.
Mười đồng tới tay, Liễu Vụ cười híp mắt đưa số tiền lớn này cho Bội Vân . Số tiền nàyvi_pham_ban_quyen bằng cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công sức mẹ vấtbot_an_cap vả khâuleech_txt_ngu mười mấy đôi giày. Có tiền vào túi, Liễu Bội Vân cũng vui, nhưng vẫn dặn dò embot_an_cap vài câuleech_txt_ngu, cậu cẩn thận sự. là đứa con trai nhất nhà họ , không vì chuyện đầu cơ tích trữ này mà bị bắt hủy hoại đời.
Liễu Bội Lâm tự nhiên liên vâng . kia cậu chưa từng nói với ai trong nhà, cậu bánbot_an_cap cũng không nhiều, chỉ là lấy chút đồ rừng săn được và thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dược đào được mang lên phố đổibot_an_cap tiền. Người bắt mối cậu là ngườibot_an_cap anh em quen nhiều năm, nhà bên đó có nẻo, điều kiện cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá, việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn của lớn hơn cậuleech_txt_ngu nhiều.
Liễu Tịch cậu cũng muốn đi đặt , lập chuẩn bị cho mấy túi mồi. Nếu dùng mồi thông thường thì thu hoạch chẳngleech_txt_ngu được nhiêu, nhưngvi_pham_ban_quyen mồi của côleech_txt_ngu có thêm a , ở An Lễ này chắc nhất vô nhị.
Thời gian thoát trôi qua, chớp mắt đã đến đầu tháng . Buổi Tịch Vụ đến đội sản xuất việc nửa ngày, buổi chiều rảnh rỗi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền đeo gùivi_pham_ban_quyen, cầm dao rựa chuẩn bị vào núi kiếm đồ.
Vụ, nếu con vào núi thìleech_txt_ngu chỉ được quanh quẩn ở rìa ngoài thôi , tuyệt đối không được vào rừngvi_pham_ban_quyen sâu, trong đó lợn rừngleech_txt_ngu và rắn độc xuất hiện đấy. Bội ân cần dặn dò một câu.
Trước đây con gái hay núi nhặt củi, chỉ chặt vài cành cây nhỏ ở ven chứ rừng . Bà biết con bé hiểu chuyện, nhưng vẫn không nhịn mà dặn thêm mấy câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Con biết rồi . Liễu Tịch Vụ mũ nan rồi ra cửa.
Cô vẫn đi ngọn núi haybot_an_cap lui tới, đi bộ bảy tám phút mới chân núi. Đội trưởng Liễu thỉnh thoảng sẽ phân mọi người qua núi chặt củi, cho vùng núi trọc lốc, lớn đều bị chặtvi_pham_ban_quyen sạch. Cô đặt gùi xuống, chặt ít cành nhỏ ven núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bó lại. Dạo này bận làm việc ngoài đồng, trong nhà đãvi_pham_ban_quyen sớm cháy hết, mẹ phải cầm dao ít củi ở sườn gần nhà để dùng tạm.
Vừa chặt xong một gánhbot_an_cap củi, cô định vào rừng xem có rau dại hay nấm gì không thì nhiên nghe thấy một nói ngạc nhiên từ trên núi truyền xuống: Ớt nhỏ!
Nhìn theo hướng tiếng gọi, cô thấy Kha Dịch đang vác cung tre trên vai, tay xáchleech_txt_ngu một con gà rừng lông sặc sỡ. Cô vui mừngleech_txt_ngu cầm dao tới: Dịchvi_pham_ban_quyen, anh cũng lên núi à, sănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được con này đâu thế?
Nhìn nụ cười rạng rỡ của , Kha Dịch cũng không kìm được mà mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ tay về phía sườn núi đầy bụi rậm, nóileech_txt_ngu: Trên sườn có gàleech_txt_ngu rừng và thỏ xuất hiện, tôi vừa đuổi theo mãi mới săn con này.
Liễu Vụ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net convi_pham_ban_quyen gà rừngbot_an_cap trong , cũng bốn cân. Cô sớm đã nghe nói Kha săn bắn giỏi, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả những thợ săn già hay quanh quẩn trong núivi_pham_ban_quyen, không tiếcvi_pham_ban_quyen lời giơ ngón tay cái tán thưởng: đấy.
Kha Dịch cười nhận lời khen của cô. Thấy cô vừa đứng có một gánh củi đã bó sẵn, mà gùi trên tay còn trống, anh hỏi: Cô định lên núi hái nấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Đúng vậy, anh đi loanh quanh trong núi có thấy chỗ nào không? Liễu Tịch Vụ tìm ít nấm rừng về nấu canh cho ngọt.
Đi theobot_an_cap tôi. Kha Dịch bỏ con gà rừng vào gùi của cô, chủ động đeo gùi đi trước dẫn đường.
Có anh mở đường, Liễu Tịch Vụ chóng hái được nấm. Trời vừa mưa xong không lâu, nấm và mộc nhĩ đen trong núi rất nhiều, chỉ nửa tiếng đồng hồ đã hái được nửa .
Đang bị xuốngvi_pham_ban_quyen thìleech_txt_ngu nhiên nghevi_pham_ban_quyen thấy tiếng cung gió. đầu lại nhìn, thấy Kha đang bắn tên, anh vừabot_an_cap vặn cắm trúng cổ một con thỏ xám.
Oa, thỏ kìa. Liễu Tịch Vụ vui mừng nhảy dựng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chạy theo anh nhặt con thỏ nặng khoảng bốn cân . Lúc này mắt cô sáng rực lên, anh thật sự rất giỏi, kỹ thuật bắn tên không phải chỉ để làm .
Vận khí không tệ. Kha cười nói bốn chữ. Trước đâybot_an_cap chưa bao giờ bắn chuẩn như hôm , thỏ chạy rất nhanh, khó mộtbot_an_cap bắn ngay.
Vận khí cũng là một loại thực , Liễu Tịch Vụ mỉm cười, tìm một sợi dây leobot_an_cap bên cạnh bảo anh gà rừng thỏ lại rồi xách .
Anh còn săn nữa không?
Dịch chỉ sườn núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nóileech_txt_ngu: Sáng sớm tôi có đặt mấy cái bẫy ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên kia, muốn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem tình hình, có muốn đi cùng không?
chứ. Tịch Vụ đeo gùi lên, lập tức đi theo. Trước đây cô toàn đi một mình ven , chưa bao giờ đến sườn núi, chỉ ởleech_txt_ngu dưới chân củi vụn. Giờ Kha dẫn đường, cô chẳng sợ .
Ơ, ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn rau địa bì này, sao không ai hái nhỉ? được một đoạn, Liễu Tịch Vụ thấy trên đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có rất nhiều rau địa bì, vẫn còn nguyên vẹn chưaleech_txt_ngu bị ai động , cô liền ngồi xuống đầu nhặt.
Thời này mọi đều việc ngoài đồng, không rảnh qua đây hái, vả lại cái này khó lắm, thực sự không có người ta nhặt về ăn thôi. Kha Dịch cô thích, cũng người leech_txt_ngu nhặt nhanh cái tai to đặt vào tay cô.
Liễu Tịch không mang theo túi vảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ đành nhặt nhét vào túibot_an_cap áo hai bên, đủ cho hai mẹ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn một bữa thì nữa, tiếp theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên núi xem bẫy.
Vậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí hôm nay đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là rất tốt, trongleech_txt_ngu bẫy có hai con thỏ rừng đã chết ngóm, kích thước cũng tương đương con sănvi_pham_ban_quyen lúc nãy.
Kha Dịch, con anh này đều phải nộp cho sản xuất hết à? Khi hai người quay người xuống núi, Liễu Tịch Vụ thuận miệng hỏi một câu.
Phần cho đội sản xuất, giữ lại một ít để ăn thôi. Kha Dịch thật nói cô, anh hạbot_an_cap thấp giọngvi_pham_ban_quyen bảo: Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh tôi không tiện mang ra bán, nếu bị bắt được thì lại vàoleech_txt_ngu thân.
Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cái đám ăn no rỗi việc nào cũng canh chừng nhà anhvi_pham_ban_quyen phạm lỗi để đi lập công với trên. Liễu Vụ bĩu môi. Trong đội sản xuất củavi_pham_ban_quyen họ cũngbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài tên Hồng vệ binh, còn có không ít đứa trẻ choai gia Tiểu , ngày ngày khẩu hiệu lượnvi_pham_ban_quyen lờ trong thôn, ai cũng vênh giáo vài câu, khoe khoang cái băng tay biệt của mình.
Liễu Tịch Vụ biết vệ binh những nơi khác tố chất thế , dù sao thì mấy tên trong đội này là điển hình loại lưu manh vô , tên nào rabot_an_cap hồn cả. Tính toán thời gian thì còn hơn một nữa thôi, đám người này sẽ gặp vận rủi, cô thực lòng mong đám người này gặp lớn.
Trên về, Kha Dịch bỏ bốn con thú rừng vào gùi Liễu Tịch Vụ, mình thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp gánh hai bó củi. Hai người tránh đường lớn, rẽ vào lối mòn kín đáo rồileech_txt_ngu đi vòng qua rừng trúc nhỏ nhà họ Liễu để về. Sau khi hạ đống củi xuống, Kha Dịch mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con rừng cho Liễu Tịch Vụ, bản thân thì xách mộtvi_pham_ban_quyen con gà rừng và hai con thỏ độivi_pham_ban_quyen sản xuất để nộpbot_an_cap công quỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Theo lệ thường, ba con thú này sẽ được đăng vào sổ, sau khi đầuvi_pham_ban_quyen bếp sơbot_an_cap chế sạch sẽ sẽ chặt lại nửa con cho anh về để hai ông cháu nấu ăn.
Lúc anh thú đi qua, vừa vặn gặp phải nhóm Hồng vệ binh đang đi tuần tra. Thấy đồ trong tay anh, bọn họ cũng nói gì, bởi lẽ lát nữa họ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ được . Nếu bây giờ đứng ra quát tháo giáo huấn, sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khavi_pham_ban_quyen Dịch không vào núi nữa bọn cũng chẳng có mà ăn. Vào núi săn bắn không phải chuyện dễ dàng, họ ngày ngày không ngồi rồi hô hiệu, chẳng làm việc đồng áng nàoleech_txt_ngu, đương nhiên không có được thân thủ tốt để vào rừng tìm cái .
nộp xong xuôi, Kha đường hoàng xách thỏ về nhà.
Đối vớivi_pham_ban_quyen bản lĩnh săn bắn của anh, người trong đội sản xuất ai nấy đều vô cùng bội . Thấy anh xách nửa con thỏ về, những trên không ai ghen tị, ngược lại ai nấy đều hớn . Nhà anh có đồbot_an_cap ăn, cũng đồng nghĩa với việc tối mọi người đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ .
Lúc này, Liễu Vân đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà thu dọn thỏ rừng, Liễu Tịch thì quẩy đôi thùng ra giếng gánh nước, sẵn tiện đem số nấm và tảo đất vừa hái được đi rửa .
Về đến nhà, Liễu Bội Vân vừa hay chặt xong thịt thỏ, bà một đầy rồi nói: “Tịch , con mang chỗ này sang cho nhà .”
Liễu Tịch đặt rổleech_txt_ngu nấm đã rửa sạch lênleech_txt_ngu tủ bát, đầu: “Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, cái này đừng mang ngoại, lát nữa nhỡ để người ngoài biết sẽ không tốt cho nhà họ Kha đâu.”
Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bội Vân trầm suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc gật đầu: “Cũng đúng. Từ đến nay con chưa bao giờ bắt được thú rừng, nếu nhà ngoại con ăn, họ sẽ nghĩ ngay là do Kha tặng. Quay đi quay lại nhà họ sẽ chúng ta liên lụybot_an_cap , may mà con nghĩ đáo.”
Thấy mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thông , Tịch Vụ mỉm cười, lấy trong tủ ra một chiếc mẹtbot_an_cap tre sạch, đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lượng nấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ ăn hai bữabot_an_cap: “Mẹ, để mang ít qua đóleech_txt_ngu vậy. thỏ cứ nấu hết đi, lát nữabot_an_cap con sẽ mộtleech_txt_ngu sang cho nhà họ Kha.”
“Được. Đây là Kha Dịch săn , chúng ta không thể không chút biểu hiện nàovi_pham_ban_quyen. Mấy hũ dưa muốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con làm trước vừa , mẹ thấy ngon lắm, lát nữa con cho nhà và nhà họ Kha mỗi bên một , để họ ăn chút đồvi_pham_ban_quyen chua giải nhiệtvi_pham_ban_quyen.” thấy con khi có chút nóng nảy bộp chộp, nhưng thực chấtvi_pham_ban_quyen tâmbot_an_cap tư lạivi_pham_ban_quyen rất tinh tế, suy nghĩ mọi việc đều toàn, còn hơn cả bà.
Đối với sự sắp xếp của mẹ, Liễu Tịch Vụ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ý kiến gì. Hũ dưa muối này là cô làm cách đây mấy ngày, rau củ đều đồ nhà trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đậu đũa, chuột, ớt lá tía tô. Trong cái nóng của mùa hè, ăn chút dưa muối thanh mát thế này cực kỳ giải nhiệt và đưa cơm, mang đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tươi sang choleech_txt_ngu họ nếm thử tốt.
Khi Tịch mang dưa và nấm sang nhà , mợ cô vẫn đang nằm thây trong nhà, bàvi_pham_ban_quyen thì đang việc ở nhà ăn tập thể, ông ngoạileech_txt_ngu đang cùng em họ Liễu Phụcleech_txt_ngu Linh dọn liệu phơi khô trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân, còn cậu và em họ nhỏ không thấy bóng dáng đâuleech_txt_ngu.
“Tịch Vụ, hômbot_an_cap nay cháubot_an_cap vào núi à?” Thanh Giang vừa thấy số tươi cô mang đến đoánbot_an_cap ngay ra cô lên núi.
“Ông ngoại, hai hôm trước mưa, trong núi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nhiều nấm, hôm nay cháu hái nửa nên mang qua cho cả nhà nấu canh .” Tịch mẹt tre lên chiếc ghế đẩu bên cạnh, bưng bát dưa đếnvi_pham_ban_quyen trước mặt , hi hi : “ ngoại, Phục Linh, hai người nếm thử mónleech_txt_ngu dưa muối làm này , chua chua giòn giònbot_an_cap, ngon lắmleech_txt_ngu ạ.”
“Dưa muối sao?” Hai ông cháu nhìn , đây là những loại rau bình thường, điều trông mềm loại mới vềvi_pham_ban_quyen một chút. Cả hai chẳng buồn rửa tay, mỗileech_txt_ngu người bốc ngay một miếng dưa chuột vàobot_an_cap miệng nhai.
, chị Tịch Vụ, ngon đi mất.” Dưa muối này chỉ ngâm hũ được bốn , quá chua, có thêm chút phèn nênbot_an_cap khi ăn có vịvi_pham_ban_quyen chua ngọt đan xen, đặc biệt là giòn tan sật, cô bé Phục Linh vừa nếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử đã thích ngay.
Liễu Thanh Giang mỉm cười, gật đầu phụ họa: “Ừm, ngon thật đấy, hè ăn cái này rất dễ chịuvi_pham_ban_quyen.”
Tào Diễm Phân đang ườn trong nhà, vừa nghe bên ngoài có đồ ngon liền lập tức nhảy xuống giườngleech_txt_ngu, xỏ đôibot_an_cap giày vải vào, tóc tai còn chưa kịp chải đã chạy xộc ra, đưa tay định cướp lấyleech_txt_ngu bát .
Tịch nhanh nhẹnbot_an_cap rụt vàovi_pham_ban_quyen lòng, mặt mày sa sầm lườm cô ta, giọng điệu chẳng mấy tốt đẹp: “Mợ, mợ làm cái gì ?”
“Ăn chứ nữa, giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khư khư gì, đưa .” Tào Diễm Phânleech_txt_ngu rốt cuộc cũng chịu giọng nói chuyện với cô.
Liễu Tịch Vụ cau chặt , mặt đầy ghét bỏ nhìn bộ dạng như mụ điên củaleech_txt_ngu cô ta. ông ngoại mặt mày tái mét quay đi khác, cô chán ghét nhắc nhở: “Mợ à, không làm convi_pham_ban_quyen cháu cháu khôngvi_pham_ban_quyen cho mợ ăn, cũng chẳng phải muốn lên mặt dạy đời gì mợ. Nhưng mợ ra khỏi cửa thể mặc quần áo cho tử tế, chải chuốt đầu cho gọn gàng được ? Cái bộ dạng này củabot_an_cap mợ mà để người ngoài nhìn , không biết họ thêu về nhà họ Liễu thế nào đâu. Mợ muốn làm mất mặt thì về nhà họ Tào mà làm, đừngvi_pham_ban_quyen có làm nhục mặt cậu cháu.”
Nghe cô nói một tràng liên thanh, Tào Diễm Phân định bụng nổi đóa, theo tầm mắt của cô nhìn xuống, ta mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện mấy cái cúc áo trước ngực còn chưa cài, hởvi_pham_ban_quyen hangvi_pham_ban_quyen tận rốn, lộleech_txt_ngu một mảng lớn chiếc áobot_an_cap lótvi_pham_ban_quyen bên trong. Liếc bố chồng đã quay lưng đi, mặt cô ta đỏ bừng vìleech_txt_ngu xấu hổ, vội vàng luống cuống cài lại áo, đưa tay cào đại tóc rồi dùng vải buộc túm lại.
Linh đứng bên cạnh nhìn, lông mày thanh tú nhíu chặt. Côbot_an_cap chín tuổi, đang học lớp tiểu , đã biết phân biệt đúng sai và hiểu rằng lời chị họ không hề sai chút nào. Bộ này củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình thật sự quá mấtleech_txt_ngu mặt, ngay cả cô bé cũng thấy xấu thay.
Vừa hay đúngvi_pham_ban_quyen lúc này, Liễu Bội Lâm quẩy một gánh củi lớnleech_txt_ngu trở về, con trai Liễu Xuyên vác rìu đi theo sau. Liễu Bộibot_an_cap Lâm mặt mày xám xịt nhìn Tào Phân còn đang chỉnh đốn tóc tai giữa sânvi_pham_ban_quyen, thật không thể học theo cháu , cầm chiếc đòn gánh dài đuổi nện cho cô trận.
Vào giây phút này, anh nhiên cảm đánh ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một cáchbot_an_cap xả giận cực kỳ hiệu.
“Bố!” Khung bảy tuổi cũng đã hiểubot_an_cap chuyện, bố gánh đibot_an_cap phía trước dừng lại, lòng có chút , cậu bố nổi giận sẽ đánh mẹ.
Nghe thấy tiếng gọi, mọi người trong sân quay đầu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tàoleech_txt_ngu Diễm thấy khuôn mặt đen của Liễu Bội Lâm trong lòng bắt đầu hoảng hốt, ngay cả đồ cũng chẳng tới , xoay người chạy biến vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòngvi_pham_ban_quyen rồi chốt cửa lại.
Thấy hành động đó của cô ta, lửa giận của Liễu Bội càng bốc . củileech_txt_ngu trên vai xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, đột nhiên gầm lên hướng về phíavi_pham_ban_quyen căn : “ Diễm Phân, cô giỏi thì đừng có ra ngoài ăn uống vệ bot_an_cap , cứ nằm chết dí trong phòng đibot_an_cap. Đợi cô , tôi đảm bảo sẽ chôn cô ngay trên giường!”
Xung quanh nhà họ Liễu có mấy dân sinh sống, tiếngleech_txt_ngu của anh lại quá lớn khiến mấy nhà hàng chạy cả ra ngoài. Họ đều biết vợ của Liễu Lâm lười chảy thây lại tham ăn đếnvi_pham_ban_quyen thừa, đời này chắc chẳng tìm nổi người nữ thứ hai như vậy. Cũng may hai ông bà cụ nhà họ Liễu Liễu Bội Lâm chịu được cô ta, chứ vào nhà chắcbot_an_cap đã đánh cho bã rồi.
Liễu Bội Lâm đột phát hỏa thế này, lẽ nào là định ra tay dạy dỗ sao?
Tào Diễm Phân trốn trong rùng mình một cái, muốn cãi lại nhưng đủvi_pham_ban_quyen can đảm. Lầnvi_pham_ban_quyen trước bịbot_an_cap Liễu Bội tát cho hai cái, cô ta tự nhiên vẫn còn nhớ rõ. Cô ta muốn về thành phố, nhưng ngày thì xa vời vợi, chỉ có thể vùi mình sống ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào hay ngày . bị nhà họ Liễu đuổi ra ngoài, cô ta sẽ chẳng bao giờ còn hội làm kẻ ăn bám nữa.
Linh, Xuyên Khung, ngày tới không được đưa cái gì choleech_txt_ngu mẹ các con , để bà ta tự mình đồ ăn, làm cứ để bà ta chết đói.” Liễu Bội Lâm lúc này cũng nổivi_pham_ban_quyen nóng, thấy con gái lộ vẻ không , anh đột ngột đưa ra mộtvi_pham_ban_quyen quyếtvi_pham_ban_quyen định: “Phục Linh, con đi thu dọn quần áo của mình và traileech_txt_ngu, ba ngày này sang nhà cô ở, nướcleech_txt_ngu sẽ mang sangleech_txt_ngu đó các con.”
“Ba ơi.” Liễu Phục Linh có chút khó xử nhìnvi_pham_ban_quyen anh.
“Đi đi.”
Liễu Bội Lâm đã quyết tâm dạy dỗ Tào Diễmleech_txt_ngu một bài học. Cha giàbot_an_cap yếu hàng ngày vẫn phải ra ngoài làm việc nuôi gia đình, còn suốt ngày ườn trên chịu làm lính làm áng gì, đến ngày mùa bận rộn toàn lười biếng, đến mức bị đạibot_an_cap đội trưởng tên khiển trách, khiến anh bị người châm chọc. Một người trưởng thành mạnh mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm còn bằng hai đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con chưa đầy mười tuổi, phí cơm gạo, làm anh vô cùng.
Liễu Tịch Vụ thấy cách này rất , cô đưa bát ông ngoại, Liễu Phục Linh đi thu dọn quần , còn nháy với côleech_txt_ngu em họ đang vẻ bất .
Tào Diễm Phân thấy anh định đưa hai đứa trẻ sang nhà Liễu Bộileech_txt_ngu Vân, hiểubot_an_cap rằng đây muốn cắt nguồn tế, tức đến mức trong phòng đập phá đồ đạc.
Liễu Bội Lâm nghe tiếng động bên , về phía cửa sổ gầm lên: “Tào Diễm Phânleech_txt_ngu, cô đập hỏng bao thì tự đi mà làm công phân kiếm tiền mà mua lại, nếu thì cút về thanh niên tri thức đi, nhà Liễu chúng tôi không nuôi nổi bức tượng Phật lớn cô đâubot_an_cap.”
nhiên, đe dọa này vừa thốt ra, trong phòng tức im phăng .
Hàng xóm láng giềng xung quanh đều cười rộ lên, có một người đàn ông trạc tuổivi_pham_ban_quyen Liễu Lâm còn tiếngbot_an_cap trêu chọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Bội Lâm, lẽ chú phải làm thế từ lâu rồi, đàn bà gái là phải thỉnh thoảng dạy dỗ lại, rèn cho vào thì mới ngoan được.”
Liễuvi_pham_ban_quyen Thanh Giang trong trĩu, cưới phải một cô con dâu như thế này là bất hạnh, làm khổ con trai cả đời. Ông nhét một miếng dưa chua miệng nhai, trong thầm nghĩ về ba đứa . gái gặp người không tốt, con trai út lại cưới mụ vợ chẳng ra sao, may mà con rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ cònleech_txt_ngu tạm đượcbot_an_cap, thông gia cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấu tình đạt lý, nếu không hai thân già này chắc còn khổ tâm nhiều.
Liễu Vụ giúp em dọn một bộ quần áo, tay dắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vềbot_an_cap nhà mìnhbot_an_cap. Thấy cả hai đều buồn bã, cô cố ý chuyển chủleech_txt_ngu dụ dỗ chúng: “Phục Linh, Xuyên Khung, đừng lo cho mẹ emvi_pham_ban_quyen, bà đói thì sẽ tự đi tìm đồ ăn thôivi_pham_ban_quyen. Tối nay nhà chị có thịt thỏ đấy, vốn dĩ chị định sang gọi đứa sang ăn, giờ sang ở lại ba ngày cũng tốt.”
nghe thấy có thịt thỏ, sắc chị em lập tức chuyển từ nắng , hai đôi mắtleech_txt_ngu tròn xoe ánh lên tia nhìn vui sướng.
“Suỵt, đừng để người ngoài biết.” Liễuvi_pham_ban_quyen Tịch Vụ vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặn dò một câu.
Hai chị em gật đầu lia lịa, lớn lên trong môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường như thế này, chúng tự hiểu rõleech_txt_ngu cái gì nên nói cái gì không, còn phối hợp nhìn dáo dác xung quanh đầy giác.
Liễu Vụ lắc đầu bật cười, ăn miếng thịt mà cứ như đi làm trộm vậy, thếvi_pham_ban_quyen này đúng là một trải nghiệm độc nhấtvi_pham_ban_quyen nhị.
Thấy Liễu Tịchbot_an_cap Vụ dẫn hai đứa sang, Liễu Bội Vân đang thịt thỏ trong bếp mỉm rỡ. kể lại chuyện vừa xảy ra ở nhà mẹ đẻ, bà cũng chỉ biết dài ngao ngán. Cô em dâu bà cũng chẳng ưa nổi, nhưng cũng chẳng làm gì , không tư cách để dạy bảo đối phương. Bà lấy mộtleech_txt_ngu chiếc bát nhỏ múc một ít dưa , đưa hai đôi đũa cho emvi_pham_ban_quyen ngồi một bên ăn lót dạ trước.
Con thỏ Kha Dịch tặng khá béo, thêm chút dưa xào cùng, vừa vặn được hai bát. tranh thủ một bát sang nhà họ Kha, kèm theo một bát dưa .
Khi cô sang đến , Kha Dịch cũng đang xào nấu trong , thấy cô bê hai bát , cười nói: “Biết thếbot_an_cap này tôi đã nấu nửa con thỏ rồi.”
Tay nấu của anh rất thường, ông anh cũng chẳng khá hơnleech_txt_ngu bao nhiêubot_an_cap, chỉ miễn cưỡng nấu chín để ăn quabot_an_cap ngày. Những ngày qua được ăn mấy lần món cô nấu, anh chân thành thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ mình nấu chẳng khác gì cám lợn.
Liễu Tịch Vụ mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thấy thịt thỏ củavi_pham_ban_quyen anh mới vừa vào chảo, cô chủ giành việc: “Để tôi xàovi_pham_ban_quyen giúp cho, anh cạnh mà học.” Cạnh đó đã chuẩn bị sẵn gừng, tỏi, ớt, lại lấy vài dưa chua từ ra thái , bảo anh: “ là dưa muối tôi tự làm, lắm, anh nếm thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.”
“Ừ.” Kha Dịch lấy đũa gắp một miếng dưa ăn, nhai nửa miếng, mắt anh sáng lên, nuốt xuống xong liền gắp miếng có dính dưa , chân thànhleech_txt_ngu khen một câu: “ vị tuyệt trần.” Nói xong liền bê bát dưa ravi_pham_ban_quyen ngoài, chắc chắn là ông đangvi_pham_ban_quyen nhổ cỏ ở vườn rau phía sau ăn rồi.
Một lúc sau, Kha Dịch cười hớn hở vào, dưa chua chỉ còn một nửa, anh cười hỏi: “ Nhỏ, dưa này làm thế nào vậy? Có giúp ông cháu tôi làm một ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?”
“Được chứ, anh chuẩn bị một cái vại rửa sạch, to một chút, chuẩn bị ít đường phèn, mai tôi sang giúp .” Tịch Vụ vừa xào rau vừa cười đáp. Tiếp xúc với Kha Dịch lâu dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ra là một chàng trai khá rạngleech_txt_ngu rỡ, chỉ là không có ai chơi cùng khiến người tưởng vi_pham_ban_quyen người cô độc lạnh .
“Vại và đường phènleech_txt_ngu trong nhà có cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lát nữa tôi sẽ dọn dẹp.” Kha Dịch gắp một chiếc lá tử tô ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vị ngọt đan xen, giữa mùa hè nóng nực này mà được chút đồ chua thì đúng là quá sướng.
Sau khi rau nồi đã gần chín, côbot_an_cap thêm chút nước rồibot_an_cap đậy nắp vung lại, Liễu Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặtleech_txt_ngu xẻngvi_pham_ban_quyen nấu ănbot_an_cap xuống, dặn dò: “Lát nữa nước cạn bớt là có thể bắc , tự để nhé, tôi về ănbot_an_cap cơm .”
“Được.”
“Dưa muối phải ba bốn ngày mới ăn được, anh và gia gia thích ăn thì sang nhà tôi mà lấy ít.” Liễu Tịch Vụ bê hai bát không vừa trút đồ ra, sải đôi dài chạy về nhà.
Khaleech_txt_ngu gia gia vừa vặn cuốc về, nhìn theo bóng lưng Liễu Tịch Vụ rời đi, mỉm cười híp mắt bảo: “Con bé Nhỏ này tháo vát thật đấy.” Thấy trai bưng bát lấy ăn , sắp sạch sành sanh đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trừng mắt: “Thằng ranh con, để cho lão già ít.”
Kha Dịch cười bất lực, vội vàng nhét miếng dưa chuộtvi_pham_ban_quyen cuối cùng vào miệng nội, chủvi_pham_ban_quyen động : “Ngày sang nhà lấy thêm một về.”
Lúc vi_pham_ban_quyen nhà, haivi_pham_ban_quyen thân Liễu Thanh Giang và Bạch Ngọc Bình cũng đang chuyện này, định ngày lại sang con gái lấy thêm một ít dưa về ăn. Nghe trai, hai định không nấu cơm hầu hạ mụvi_pham_ban_quyen vợ lười biếng kia nữa, họ lấy từleech_txt_ngu nhà ăn tập , trộn với bát dưa chua cháu ngoại gửi sang, ăn ngon lành. Còn cậu trai đi cơm cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng bị giữ lại ăn cơm ở nhà chị gái luôn.
Tào Diễm Phân đang nằmbot_an_cap trong phòng tức đấm thùm thụp xuống , trongbot_an_cap uất nghẹnvi_pham_ban_quyen, khôngvi_pham_ban_quyen ngừngleech_txt_ngu lầm bầm chửi rủa.
Em trai vàleech_txt_ngu hai đứa sang ăn cơm, Liễu Bội còn nấu thêm hai bát canh nấm , xào thêm nửa . Trong bát của cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm đều chia một muôileech_txt_ngu lớn thịt. Nấm và địa bì tuyleech_txt_ngu đều là rau trên núi nhưng bình thườngleech_txt_ngu cũng ít khi được , đồ tươi mới lúc nào cũng cực kỳ đượcleech_txt_ngu ưa chuộng.
đồ ngon để ănleech_txt_ngu, Phụcvi_pham_ban_quyen Linh và Liễu Khung lập sạch bà gâyvi_pham_ban_quyen phiền toái ở nhà, ngon lành đánhvi_pham_ban_quyen miếng thịt thỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cô cả gắpbot_an_cap cho. Bình thường nhà, có ngon ông bà đều phải lén đưa cho chúng, nếu bày bàn thì chắc chắn sẽ bị mẹ tranh ăn hết, có khóc lóc nào cũng đừng hòng móc được mộtvi_pham_ban_quyen từ bátleech_txt_ngu bà ta ra, chỉ có thể mắt nhìn ta thịt, chúng thì ăn rau canh.
Saubot_an_cap xong, Liễu Bội Lâm cầm cặp lồngbot_an_cap của nhà mình ra vềleech_txt_ngu. Trước đi, cậu còn dặn Liễu Tịch chuẩnleech_txt_ngu bị số lươn và bắt được mấy ngày qua, ngày cậu lên huyện một chuyến.
Tịch Vụ cũng đang định huyện giúp mẹ bán giàybot_an_cap vải để lấy vải vóc, thấy vậy cô bèn làm luôn, như vậy cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ phải đi bộ mười mấy dặm đường bùn đất.
Buổi tối, cô ngủ cùng chị họ Liễu Phục Linh, cậu bé Liễu Khung ngủ mẹ. Trẻ con ngủ rất say, đợi sau chị họvi_pham_ban_quyen ngủ , Tịch Vụ lẻn vào không gian hóng mát mộtvi_pham_ban_quyen lát, tiện lấy cấp hai ra xem.
Trời chưaleech_txt_ngu sángleech_txt_ngu, Kha Dịch cô cùng thu trúm lươn. Cô lẽ xuống giường, tạt chút lạnh lau mặt quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đánh răng, sau đó xách gỗbot_an_cap cùng anhleech_txt_ngu đileech_txt_ngu mương hẻovi_pham_ban_quyen lánh ven thu hoạch.
“Chà, lại năm cân này. Hôm nay cậu em lên huyện, lát nữa đưa cậubot_an_cap , cộng với ba bốn mươi cân đang nuôileech_txt_ngu, chắc cũng bán được gần haivi_pham_ban_quyen mươi nữa.” Nghĩ đến việc kiếm tiền, trong Liễu Tịch Vụ thầm vui . kiếp trước lẫn kiếp này, cô đều bị cái nghèo ám ảnh từ nhỏ, trên người không có tiền là lại thấyvi_pham_ban_quyen yên lòng.
Thấy cô vui vẻ, gương mặt Dịch cũng rõ nụ : “Lát nữabot_an_cap vào rừng xem sao, xem trong bẫy có con thú rừng nào không, nếu có thì cũng nhờ cậu côvi_pham_ban_quyen mang đivi_pham_ban_quyen bán .”
“Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Liễu Tịch Vụ gật , nhanh nhẹn đổ lươn trong trúm vào thùng gỗ, rồi cùng anh tranh thủ thubot_an_cap nốt mấy trúm nhỏ mới làm gần đây. Cô giục anh mau chóng vào rừng, tránh để khác phát hiện khi trời sáng.
Khibot_an_cap cô xách chiếc thùng gỗ về đến nhà, hai chị em Phục Linh vẫn còn đang , còn Liễu Bộivi_pham_ban_quyen Vân đã dậyleech_txt_ngu từ sớm. Những ngày này dậy vào này, sau khi dọn dẹp xong xuôi thì giúp con gái phân loạivi_pham_ban_quyen đám cáleech_txt_ngu nhỏ mang về.
Hai mẹ con lươn và chạch ra riêng, các loại cua cũng làm sạch. về phần cá nhỏ, họ rạch bụngbot_an_cap bỏ nội tạng, tất cả đem ướp rồi sấy khô cấtleech_txt_ngu đi, chuẩn bị để mùa làm món rau ăn dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc chị em Liễu Phụcbot_an_cap Linh ngủ dậy, hai con đã thu xong xuôi. Nồi cháo trên bếp cũng đã chín, hôm nay Liễu Bội Vân còn hào phóng một bát canh trứng thật lớn, chia cho con gái và đứa cháu mỗi đứa một bát đầy.
Liễu Bội Lâm lên cũng rất sớm, cậu thậm chí còn chưa kịp ăn sáng, tranh thủ mấy đứa nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranh trong thôn còn ngủ say đã lập tức lên huyệnbot_an_cap.
Buổi sáng, đội sản xuất sắp xếp cho cácleech_txt_ngu thành viên đi nhổ cỏ dại ngoài ruộng, Kha Dịch và Liễu Tịch Vụ vẫn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân cùng một nhóm, hai người phụ trách hai ruộng. Còn những lớn tuổi như gia gia thì được phân đi nhổ nướcleech_txt_ngu cho vườn rau.
Liễu Bội Vân ở cổng rào nhìn con gái dướivi_pham_ban_quyen cái nắng gắt đang động làm việc ngoài đồng cùng người lớn đểbot_an_cap kiếm thêm công điểm, trong bà xót xa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Không biết có là ảo giác của chính mìnhleech_txt_ngu hayvi_pham_ban_quyen , bà cảmleech_txt_ngu thấyleech_txt_ngu sức có vẻ tốt hơn một chút, đôi khi đi chặt tre rừng trúc sau có thể trì nửa tiếng đồng hồ không thấy hụt hơi. Nếu là trước kia thì chắc không được, trướcleech_txt_ngu đây bà cũng từng đi kiếm củi với con gái, cứ làm chừng mười phút là phải ngồi nghỉ lúc lâu mới hồi phục được. đoạn, cũng mang theo dao rựa lên rừng trúc chặt củi.
cỏ nhanh hơn cấy mạ , Dịch Liễu Tịch Vụ giống như hai con nghé con có sức dùng mãi không hết. Rất người trong đội đều lấy hai ra để so sánh với con cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng lứa nhà, đương nhiên đều làvi_pham_ban_quyen gương sáng. Kha Dịch là một chàng mười mười bảy tuổi, làm lụng giỏi giang thì còn được, nhưng “ Nhỏ” là phận con gái mà khỏe như trâu mộng, ngày nào cũng xuống đồng làm việc mà chẳng thấy mệt kêu đauvi_pham_ban_quyen, cũng sợ da dẻ bị nắng cháy đen nhẻm ảnh hưởng đến nhan sắc, ai đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hâm mộ Liễu Bội Vân sinh được một con gái ngoan.
Dĩ nhiên cũng có kẻ ghen ăn tức ở, ví dụ như Triệu Đông Mai.
Lúc này mụ ta đang dùng ánh mắt oán nhìn chằm sau lưng Liễu Tịch Vụ. Thời gianvi_pham_ban_quyen trước mụ bị cô đánh cho sợ, lại cũng bị Hà Đại Trụ tẩn cho một trận, nay bận rộn quá nên mới tạm yên không gây sự. Giờ đây mùa vụ sắp kết thúc, ngày tới sẽ thongleech_txt_ngu thả , trongleech_txt_ngu mụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bắt đầu nảy ra ý xấu xa.
Sau khi hai bê mấy sọt cỏ dại lớn lên bờ , Liễu Vụ lấy hũ trà đang ngâm dưới cho mát ra, cho Kha Dịch bát, tự mình cũng rótleech_txt_ngu mộtbot_an_cap bát uốngbot_an_cap ực hơi.
Kha uống vài hớp đã cạn bát nước, cầm lấy hũ trà rót thêm bát nữa, hạvi_pham_ban_quyen thấp giọng nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Ớt , mấy ngày tới cẩnbot_an_cap thận một , vừa rồi tôi thấy ánh mắt Đông Mai nhìn cô ác độc. Người đàn bàbot_an_cap này vốnleech_txt_ngu nổi tiếngbot_an_cap gây chuyện vô lý, cô hãy đề phòng một .”
Liễu Tịch Vụ nhíu mày, mấy ngày bận rộn làm lụng nên cô thực sự đã quên bẵng mất cái “gậy khuấy phân” Triệu Đông Mai này. Cô tiện tay mồ hôi trên mặt, quay đầu liếc nhìn Triệu Đông Mai đang khom lưng nhổ ruộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước, rồi hồi tưởng lại những người khác trongbot_an_cap nhà Hà vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Triệu, có chútleech_txt_ngu không chắc chắn hỏi: “Kha Dịch, con gái của Triệu Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phảivi_pham_ban_quyen ở trong Tiểu Hồng Đội ?”
Triệu Mai Hà Đại Trụ sinh được hai trai một gái. Con trai Hà Kiến bằng tuổi Liễu Tịch Vụ, mớibot_an_cap tuổi, ngoại hình và tính cách đều giống hệt Hà Đại Trụ. gái thứ hai là Kiến Phương mười bốn tuổi, như một khuônleech_txt_ngu với Triệu Đông Mai, ngày hô khẩu hiệu chạy quanh mấy đội sản xuất cận tìm kiếmleech_txt_ngu cơ hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công, ở Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Đội cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi là một tiểu đạo, đầu óc thông hiểm hơn cả mẹ mình. Con trai út Hà Kiến Quân mười , nàobot_an_cap cũng cùng đám con trai xấp xỉ tuổi trong dưới bùn đất bắt bắt chạch.
“Đúng vậy, tự cô hãy đề phòng, cũng đừng chủ động chọc giận họ, đối đầu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những người đó không có lợi gì cho cô đâu.” Kha Dịch tốt bụng nhở một .
Hồi giai đoạn đặc biệt mới đầu, anh đã mắt nhìn thấy ở kinh đám đó hô vang khẩu hiệu vĩ , nhưng thực chất lại làm những việc đủ để sỉ nhụcleech_txt_ngu nhân phẩmleech_txt_ngu con người. Khi đó tuy còn nhỏ, những chuyện tưởng ấy hiện giờ vẫn khắc trong tâm trí anh.
họ Kha xuất thân bần nông, ông nội đã bao lần vào sinh ra trong mưa bom bão đạn mới giành được vinh quang, vậy mà sựleech_txt_ngu hãm hại khống ác ý vô cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ của bác , ông nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường đường là công thần khai quốc lại rơi vào bị hạ phóng xuốngbot_an_cap đây để lao động cải tạo. Trong lòng ông nội vô vàn sầu muộn, anh quật cường không phục, bác trai cùng các anh đều chìmvi_pham_ban_quyen trong hối hận tráchbot_an_cap, còn thì lòng đầy ngổn ngang bất lực, không những ngày tháng này bao giờ mới thúc.
Tịch Vụ nghiêm gật đầu, giai đoạn biệt này còn kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài đúng một năm hai nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới chấm dứt, cô muốnbot_an_cap mẹ bình đi mấy năm vất vả này. Sau này khi chính sách quốc , đưa mẹ và gia đình ông ngoại nương theo ngọn gió xuân của cải mở để thay đổi vận mệnh.
Ngước mắt thấy thiếu niên Kha Dịch hiếm khi để lộ vẻ mịt mờ và mệt mặt, Liễu Tịch Vụ đột nhiên không tự chủ được mà thốt ra câu hỏi: “Kha Dịch, sao anh không đi họcvi_pham_ban_quyen nữa?”
Kha Dịch hơi khựng , giọng anhleech_txt_ngu hơi trầm xuống, có chút buồn bã: “Đọc sách thì có ích , trí thức bị quy phái hữu rồi về nông thôn làm ruộng cả rồi. Hơn nữa, hoàn nhà tôi lúcleech_txt_ngu này, không đi mới là tốt nhất.”
Lúc Kha Dịchleech_txt_ngu đến đội sản xuất Giang Ngạn mới chỉ bảy , khi đó anh đang học học kỳ lớp tiểu tại Kinh Đôleech_txt_ngu, sau đó thì nghỉ học theo ông nội đến đây. không muốn anh bỏ dở việc học nên chịu đựng áp , tìm mọileech_txt_ngu cách để anh được tại tiểu học của đội sản xuất, hết lớp sáu anh không đi học nữa.
Trong trí nhớ của Liễu Tịch , Dịch trước đây tiểu học trên cô một , thành tích lúc tốt. Hồi cô còn tiểu học, còn lấy Dịch làm gương, bảo cô phải tập anh chăm chỉ học .
“Kha Dịch, sau bóng tối là ánh sáng. Cơ hội dành cho những người có sự chuẩnleech_txt_ngu bị, mây tan trăng , vô số cơ bày ra trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt, lấy một cái thôi đủ thay đổi hoàn toàn vận mệnh cả đời này. Nếu bạn không chuẩn bị sẵn sàng để nắm lấy, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ hội vụt mất, đến đó cũng đã muộn .” Liễu Tịch Vụ biết anh rất thông minh, cũng không nỡ thấy non tốt như thế này lại bỏ dở học hành. Cô biết bao lâu nữaleech_txt_ngu gia đình anh sẽ được phục hồivi_pham_ban_quyen danh dự, sớm muộn gì cũng sẽ trở vòng chính trị ở Kinh Đô, vì vậy mới không kìm lòng được mà nhắc nhở anh vài câu.
Kha nhìn chăm vào mắt cô, đôi mắt vừa to vừa tròn, đen rõ ràng, sáng ngời có thần. Sự tự và kiên định trong ánh mắt ấy như vầng sáng rỡ , khiến màn sương mù dày đặc khó gỡ trong lòng anh dường như khoảnh khắc này đã nhạt bớt đi đôi chút.
Thấy đại đội mấyleech_txt_ngu cán của đội sản xuất đi tới kiểm trabot_an_cap nhiệm vụ, Liễu Tịch Vụ đẩy nhẹ Kha Dịch vẫn còn đang ngẩn ngơ, nhắc nhở: “Dậy thôi, đại đội trưởng bọn rồi.”
Kha giật mình táo , từ bờbot_an_cap ruộng dậy, cầm gánh đống cỏ sọt đi giao nộp nuôi cá.
Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đều hoàn nhiệm vụ sớm, nhân viên điểm đã ghi lại công cho họ, hai người ai về nhà nấy để tắm rửa.
Tịch Vụ về đến nhà, thấy mẹ ở , liền múc đi tắm trước, rồi mang quần áo dính đầy bùn đất ra con mương nhỏ gần đó giặt giũ. Lúc quay về phơi xong vẫn không thấy mẹ đâu, cô đội mũ đi quanh quẩn, không thấy ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vườn rau nên đành ra rừng trúc phía sau tìm.
thấy chặt cành từ sau trúc, cô tứcleech_txt_ngu chạy tới, quả là Liễu Bộileech_txt_ngu Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đốn củi, dưới đất đã xếp sẵn ba bốn bó củi.
“Mẹ, để con chặt cho, mẹ chút đi.” Tịch Vụ vội vàng bước tới giành lấyvi_pham_ban_quyen con rựa. Sức khỏe của rất yếuleech_txt_ngu, trước đây chặt nhiều nhất là một gánh củi đã đến mức phải nằm nghỉ nửa trênbot_an_cap giườngvi_pham_ban_quyen mớibot_an_cap hồi lại được, vậy mà hôm mẹ lại nhiều thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cô khôngbot_an_cap muốn mẹ bị quá sức.
Liễu Vân khẽbot_an_cap thở dốc, cười quẹt mồ hôibot_an_cap trên mặt, có chút vui mừng nói: “Tịch Vụvi_pham_ban_quyen, mẹ nói con nghe, dạo này mẹ cứ thấy người khỏe hơn một chút, hôm nay chặt nhiều củi thế này mà vẫn còn chịu đựng được.”
Động tác chặt củi của Liễu Tịch Vụ khựng , trong lòng cũng mừng theo. Nước Linh Tuyền này quả có tác dụng, nửa tháng qua mới cho mẹ uống một giọt mà cơ đã có sự thay đổi lớn như vậy, sau này mẹ uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm ba giọt nữa chắc làleech_txt_ngu có thể khôi phục khỏe toàn rồi.
nước Linh Tuyền này nhiên không thể tùy tiện nói ai biết, cô liền tìm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý do rất hợp lý: “Mẹ, chắc dạo này ănvi_pham_ban_quyen tốtleech_txt_ngu hơn rồi, ăn không ít lươn với chạch bổ máu, khí huyết tổn trước đây mẹ được bù đắp lại nên thể mới dần dần khỏenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đấy.”
Liễu Bội Vân nghĩ là đúng như vậybot_an_cap, bà muốn một cơ thể khỏe mạnh, chẳng giúp được gì cho con , chỉ cầnleech_txt_ngu không vướng chân con là đủ rồi.
“Mẹ, sức khỏe có hơn mẹ đừng đột ngột làm nặng, cơ thể khăn lắm mới dưỡng được một chút lại bị vắt . Làm việc thì cứ từ từ , chúng ta không cần vội vã.” Vụ một câu, cầm dao tiếp tục chặt nhỏ cành trúc.
Liễu Pộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm từ huyện về tìm Liễu Tịch Vụ, mẹ con đều không nhà, rừng trúc sau núibot_an_cap lại có tiếngbot_an_cap nói chuyện nhỏ, ông sải bước đi , thấy gáivi_pham_ban_quyen và cháu gái đang vác củi về liền lập tức tiến lên giúp một .
đỡbot_an_cap, đống củi hai con vừa chặt nhanh chóng đượcvi_pham_ban_quyen vác hết về chất sân. Liễu Vân nhà cho cả ba người mỗi người lớn, còn lấy mấy củ khoai lang vùivi_pham_ban_quyen trong đống lửa ra chia cho người ăn lót dạleech_txt_ngu.
Liễu Pội Lâm hết số tiền bán lươn và chạch ngày hôm nay cho Liễu Tịch Vụbot_an_cap, cộng là hai mươi lăm đồng, đây là phần của nhàleech_txt_ngu họ Kha cộng lại. Ông còn mua cho Liễu Bội Vân một gói nhỏ đường đỏ và táo tàu, bà hàng pha nước mà uống.
Liễu Tịch không muốn để cậuvi_pham_ban_quyen kémvi_pham_ban_quyen, liền nhét hai đồng tiền vàoleech_txt_ngu túileech_txt_ngu áo ông. Bâyleech_txt_ngu giờ cô đã kiếm được tiền, mẹ mỗi thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khâu giày thêu hoa cũng kiếm được vài , đủ mẹ dùng. Trong khi đó, cậu còn hai đứa con chăm sócleech_txt_ngu, phía trênvi_pham_ban_quyen còn ông bà ngoại phải phụng , trong lại còn cóleech_txt_ngu một kẻ lười biếng ăn ngồi rồi chẳng giúp ích được gì, lúc nào cũng chực chờ ông mang đồ về , áp lực trên vai cậu rất lớn.
ơi, hôm nay mangbot_an_cap nhiều lươn chạch lênbot_an_cap huyện như vậy, nhà aivi_pham_ban_quyen mà tiêu thụ hết nhiều thế ạ?” Liễu Tịch Vụ có chút mò, cô nhà họ tổng cộng có năm mươi cân, cậu cũng tự kiếm được hơn hai cân, lượng không hề nhỏ.
của cậu có mối tiêu thụ, sao cậu cứ giao hàng cho cậu ta là được, những chuyện khác hỏi nhiều. hôm nay lúc cậu hàng đến, cậu ta , bảo là lô hàngvi_pham_ban_quyen giao cực kỳ đúng lúc.” Liễu Lâm là người rất thôngleech_txt_ngu , việc hỏi tuyệt đối hỏi nhiều, việc cần ngậm tuyệt đối không tiết lộ một chữ, ôngvi_pham_ban_quyenbot_an_cap sinh tồn của riêng mình.
Nghe cậu nói vậy, cô cũng hỏi thêm nữa.
“Tịch Vụ, con có quan tốt với Kha Dịch, nữa con ấy, nếu còn có rừng muốn bán thì cứ mật giao cho .” Người bạn kia của rất thích món đồ rừng, vả lại ông ta thường dùng những thứ để đi quan hệ, hôm nay còn đặc dặn dò ông, có bao nhiêu mang đến bấy nhiêu.
“Được ạ.” số lượng họ giaoleech_txt_ngu cũng không , mười lăm ngày mới một , hành sự kín đáo thận trọng một chút sẽ khôngleech_txt_ngu bị ai phát hiện.
Liễu Vân biết gái đều là những người đáng cậy, nên về chuyện này cũng không xen vào, liền chuyển chủ đề: “Pội , Tàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diễm Phân đã dậy tự nấu cơm ăn chưa?”
“Tối qua tôi không mợ ấy ăn , sáng nay bảo bố mẹ ăn ở nhà ăn tập thể xongbot_an_cap rồi hãy về, đừng có quản mợ ấy. Loại người như mợ ấy đã chữa , đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc đi tìm cái thôi.” đến mụ vợ khiến người ta nghẹn lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, Liễu Lâm thực bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Liễu Vân dài một tiếng sâu thẳm.
Liễu Tịch ăn xong miếng khoai nướng cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đầy ẩn ý nhắcbot_an_cap nhở một câubot_an_cap: “Cậu ơi, tiền cậu tự được thì đừng có hết cho mợ ấy giữ.”
“Cậu biết , con tâmvi_pham_ban_quyen. Trước đây công điểm và lương thực đổi được, cậu đều đưa đủ phần chi tiêu trong nhà cho mợ ấy, nhưng tiền đã vào túi mợ ấy thì chưa bao giờ thấy bỏ rabot_an_cap một xu. Tiền bà ngoại con kiếm , cậu bảo hai người tự giữ lấy, đừng đưa cho mợ ấy một đồng nào, có điều hai cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chi chút ít cho Phục Linh và Xuyên Khung.” Liễu Pội đối chuyện trong nhà ít nhiều nắm rõ, ông đoán trong Tào Diễm Phân cũng phải tích cóp được haileech_txt_ngu ba trăm đồng rồi.
Khi loa thanh thông báo giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm trưa, Tịch Vụ vội vàng dậy cầm cặp lồng đến ăn lấy cơm, Liễu Bội Lâm cũng đạp xe về chuẩn bị .
Khi cô bưng cặp lồng men đi tới gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ăn lớn, một nữ niên tri thức khoảng chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi chặn cô lại, nở đi thẳng vấnbot_an_cap đề: “Ớt nhỏ, chỗ em còn lươn ? Có thể cho chị hai cân được không?”
Liễu Tịch Vụ khẽ mắt, óc chuyển nhanh chóng, nhớ ra tên người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ này. Chị tên Chu Hồngbot_an_cap Quyên, gả cho em trai phó đội trưởngvi_pham_ban_quyen Lưu Hoa Cường là Lưu Hoa Quốc. Lưu Hoa Quốc cũng là biếng hamleech_txt_ngu ăn nhác làm, thường xuyên tụ tập mấy băng tay đỏ.
Cô lập cảnhleech_txt_ngu , dứt khoát lắc đầu: “Chị Hồng Quyên, mấy ngày nay em lên củi, xuống đồng làm việc cũng bắt lươn nữa. Giờ ruộng cấy mạ, khó bắt lắm, em định bắt mấy conbot_an_cap về nấu canh bồi bổ cho mẹ cònleech_txt_ngu chẳng được, không có lươn tặng chị đâu.”
Cô khéo léo né từ “bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”, trực tiếp nói tặng để chặn họng chị .
Biểu cảm của trông rất chân thành, ra vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áy náy, khiến Chu Hồng đành phải bỏ cuộc: “Ồ, vậy thôi vậy. Trước đó nghe Lý Hồng Binh nói mua lươn chỗ em ăn ngon lắm, chị tới hỏi mua một ítvi_pham_ban_quyen.”
Liễuvi_pham_ban_quyen Tịch Vụ biết nữ thanh niên tri thức Binh đó, cũng hạng người như Triệu Đông Mai, một kẻ chuyên chọc gậy bánh xe, hình như còn đặc biệt thuẫn với nhóm Vương Kiều. Chu Quyênleech_txt_ngu này quan hệ tốt với Lý Hồng Binh, chắc cũng hạng tốt lành gìbot_an_cap, nay tìm cô mua lươn tuyệt đối không có ý tốt.
leech_txt_ngu thầm lạnh nhạt, muốn gài bẫy cô để tìm sơ hở đối phó bọn người Vương , mượn đao người à, đừng có mơ.
Cô giả bộ ngạc hoặc, tò mò hỏi lại: “ Hồng Quyênvi_pham_ban_quyen, em chưa từng khu thanh niên tri thức bao giờ. Em có Binhvi_pham_ban_quyen, chưa với chị câu nào, lấy đâuvi_pham_ban_quyen ra lươn mà bán? phải chị ta cố ý lừa chị không?”
Sắc mặt Chu Hồng Quyên hơi gượng gạo, ấp úng nói: “Vậyvi_pham_ban_quyen à, nhớ nhầm rồi.”
“Không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em phải đi hỏi cho ra lẽ. Tự dưng lại bảo em bán cho chị ta, vu khống em có tư tưởng tư bảnvi_pham_ban_quyen chủ nghĩa. Nếu chị ta không đưa ra được bằngleech_txt_ngu chứng, em sẽleech_txt_ngu lên Ủy ban Cách mạng kiện chị ta bắtvi_pham_ban_quyen nạt một đứa trẻ gốc rễ tươi như em.” Liễu Tịch Vụ vẻ nộ, tính tình nóng nảy đơnvi_pham_ban_quyen giản của nguyên chủ lại một lần nữa bộc phát triệt để. Cô ôm cặp lồng, conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy đến khu thanh niên tri thức.
Chu Quyên muốn ngăn cản nhưng không kịp nữa, sắc mặt biến đổi, cũng buồn lấy, vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng đuổi theo.
Liễu Tịch Vụ đẩy cổng xông vào khu thanh tri thức giận dữleech_txt_ngu, vừa vặn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Kiều bưng chậu gỗ từ bếp đi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, côleech_txt_ngu liền kín đáo mắt hiệu.
Vương ngẩn người, không ám hiệu đó có gì, nhưng đã nghe thấy cô hét lớn: “Lý Hồng Binh, chị đây chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi.”
Tiếng hét cô làm các nam nữ thanhvi_pham_ban_quyen niên tri trong hai dãy nhà cấp bốn đều bưng bát chạy ra xem. Lý Hồng Binh đang ăn cơm, mặc chiếc áo sơ mi vải lon trắng cũng bước ra, thấy cô tới liền nhíu mày: “ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô tìmleech_txt_ngu tôi có việc gì?”
Liễu Tịch Vụ cầm cặp lồng hùng hổ lao tới, nghếch cổ lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng hỏi: “Chị Hồng vừa tôi, nói kể với chị ấy rằng chị đã mua lươn chạch chỗ tôi. nay hãy nói rõ trước mặt mọi người đi, có chuyện đó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? cuộc là vào lúc nào, ở đâu, tôi chị đã lươn?”
Tim Vương thót lại một cái, lúc này cô mới hiểu được ý nghĩa cái mắtbot_an_cap vừa rồi Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ. Cô liếc nhìn người bạn thanh tri lần trướcleech_txt_ngu đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, hai người lập tứcvi_pham_ban_quyen sa sầm.
thẳng thừng trước mặt mọivi_pham_ban_quyen người nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, Lý Hồng Binh cũng hơi chột dạ. Chưa kịp thích, Liễu Tịch Vụ đã phát huy tính “Ớtbot_an_cap nhỏ”: “Lý Hồngbot_an_cap Binh, chị nói cho rõ ràng trước mặt mọi người đivi_pham_ban_quyen. Hôm nay là lần đầu tiên nói chuyện với chị, trước đây gặp trên đường còn chẳng thèm chào nhau, tôi và chịbot_an_cap bản quen biết, tại sao chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại muốn đổ phân lên đầu ?”
, cô lươn chạch” Lý Hồng Binh nhất biết giảibot_an_cap thích thế nào.
Tịch Vụ gân cổ lên tiếp lời: “Tôi có bắt lươn chạch, con cả đội xuất đều bắt, nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt phải nộp lươn chạch cả. Tôi bắt vài con về tẩm bổ cho mẹ thì vướng mắt chị nào chị lại đi hắt nước bẩn lên người tôi? Nếu chị không nói rõ , tôi sẽ liều mạng lên Ủy ban mạng kiện chị xuống nông thôn lao động không làm việc, lại chỉ thích bắt nạt một đứa gái chưa vị niên như tôi.”
Sắc mặt Lý Hồng Binh biến đổi, nghếch cãi lại: “Ớt nhỏ, còn chưa nói xong màvi_pham_ban_quyen. Tôi chỉ bảo cô bắt lươn chạch, chứ cho tôi đâu. Tôi cũng chỉ gặp cô vài lần trên đường, chưa từng giao thiệp bao giờ, rốt cuộc là ai cố tình mượn danh tôi để bôi cô?”
Hồng Quyên!” Liễu Vụ họng ta, còn tốt bụng thiệu thêm: “Chu Hồng Quyên, em dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, cũng là một thanh niên tri thức.”
Chu Hồng Quyên vừa đuổi kịp đến cổng thì thấy lời này, thời hoavi_pham_ban_quyen mắt chóng mặt. Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn vào “Ớt nhỏ” Liễu Tịch Vụ, mà Lý Hồng Binh người có cảnh gia đình lại đầy mưu mô cô cũng không muốn và không dám đắc tội.
Tinvi_pham_ban_quyen đó là do Lý Hồng Binh nói. biết Lý Hồng Binh cố tình tiết cho mình nghe để mình ra mặt gây chuyện, gây khó dễ cho Vương Kiều. Cô định lợi dụng tính tình nóng bốc đồng của Liễu Tịch Vụ để ra tay, ngờ đâu Ớt nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không kế, trái lại còn phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòn bất ngờ làm cô tay không kịp, nữa thì làm hỏng mối quan hệ Lý Hồng Binh.
trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận nhưng đây không phải lúc để tính toán, lập tức bưng lồng vội vàng xông vào khu tri thức, tranh lờibot_an_cap khi Lý Binh kịp lên tiếng: “Ớt nhỏ, sao chạy nhanh thế. Những lời chị lúc nãy em nghe không rõ rồi, chị không nói Lý Hồng Binh, là một người khác, tên gần nhau thôi.”
“Ồ, vậy Hồng nói rõ ở đây đileech_txt_ngu, rốt cuộc là bảo đã muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lươn của em? Chị Binh cũngbot_an_cap đây, không phải chị ấy thì đừngvi_pham_ban_quyen có vu oan cho người ta.” Liễu Tịch Vụ quay nương theo lời ta.
Trước sự không nhận Chu Quyên lại sợ Hồng Binh đến thế, xem ravi_pham_ban_quyen kẻ hay gậy bánhbot_an_cap xe nhưvi_pham_ban_quyen Lý Hồng Binh có chút thế lực và bối . Mà đối đầu nhưvi_pham_ban_quyen không yếu thế nhưbot_an_cap Vương chắc chắn gia đình không tầm thường. Khu niên tri thức này đúng là ngọa hổ tàng , hành sự phải đặc biệt cẩn thận được.
Thấy Liễu Tịch Vụ bỏ qua chuyện , Lývi_pham_ban_quyen Hồng Binh cũng nhẹ nhõm, mắt sắc dao nhìn chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm Chu đang thở hồng hộc, nói: “Phải đó, Chu Hồng Quyên, côvi_pham_ban_quyen nói cho rõ ràng ở đây , tránh để Ớt nhỏ lại đến cửa lầm tôi.”
Chu Hồng Quyên lúc này hận không thể tự vả vào mặt mình mộtvi_pham_ban_quyen cái, tìm cái cớ gì tìm, lại cứvi_pham_ban_quyen phải tìm một cái tên nghe na ná mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để làm bình phong. Đầu óc cô ta xoay chuyển một hồi lâu cũng chẳng tìm được người nào thích hợp, chủ yếu là trong đội sảnleech_txt_ngu xuất Ngạn này người họ Lý chỉ có vài mống, mà đều là niên tri thức . Đột nhiên đầu cô ta lóe sáng, thốt ra: “Người tôi nói là Lê Hồng Anh.”
Thấy cô ta bịa được một cái có âm điệu kháleech_txt_ngu giống tên mình, Hồng Binh mới thực thở phào nhẹ nhõm. Cô ta để lạivi_pham_ban_quyen dấu vết liếc nhìn Vương Kiềuleech_txt_ngu đang chậu gỗ cách đóbot_an_cap không , thuận miệng hỏi: “ Hồngvi_pham_ban_quyen Anh là ai?”
Liễu Tịch Vụ trợn trắng mắt lòng, Chu Hồng Quyên này cũngvi_pham_ban_quyen thật là bịavi_pham_ban_quyen. Cô tốt bụng giảileech_txt_ngu thích bọn họ: “ Hồng Anh là nhân liệt sĩ kháng Nhật duy nhất của đội sản chúng ta, cả đời không cái nhưng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi nấng năm đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ mồ côi khôn lớn. Người trong làng trọng bà ấy một tiếng bà Lê. Sáu năm bà ấy được người con trai thứ ba lênvi_pham_ban_quyen thànhvi_pham_ban_quyen phố phúc, hai nămbot_an_cap trước đã lâm bệnh đời rồi. Hơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chị Quyên thế mà nghe bà Lê nói à? Chẳng lẽ ban đêm nằm mơ gặp bà Lê rồi nói chuyện sao? Một người đã chết như bà Lê màleech_txt_ngu còn muốn tìm mua ăn, chuyện này chẳng nào cả.”
“Phụt! ha” Nhìn khuôn Chu Quyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ bừng như gan lợn, một nam thanh thức đeo kính cười đếnbot_an_cap mức phun cả cơm, những khác cũng đều toét cười theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Gân xanh trên trán Lý Hồng Binh giật nảy liên hồi. cô ta lại có thể kết giao với hạng ngốc như Chu Hồng Quyên này , đúng là thuốc chữa.
Chu Hồng Quyên lúc này thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sựvi_pham_ban_quyen muốn ngất đi xong. Chẳng lẽ ta phải thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ban đêm mình đã gặp người chết ? Mặcvi_pham_ban_quyen dù hiện giờ cổ vũ phá trừ “tứ cựu”, bài nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tín, nhưng những kẻ lòng dạ không ngaybot_an_cap thường để tâm đến những này. Nếu hôm nay cô taleech_txt_ngu thừa nhận, người khác ngoài miệng tuy không nói gì nhưng lưng biết sẽ nghĩ cô nào, chắn sau ta đều sẽ đi vòng đường khác.
“Lý tri thanh, vừa rồi tôi hiểu lầm chị, thái độ không tốt, xin lỗi chị, thựcvi_pham_ban_quyen xin .” Liễu Tịchbot_an_cap Vụ thấy tốt thì dừng, thái vô cùng chân thành, baleech_txt_ngu chữ “thực xin ” thốt ra trôi chảybot_an_cap.
thay đổi đột ngột này khiến Lý có chút lúng túng. Lời xin lỗi nàybot_an_cap làm cô cảm thấy chột , ánh mắt hơi né tránh: “ tôi nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời xin lỗi của cô, lần sau nóng nảy như vậy nữa.”
Liễu Tịch Vụ thầm mắng một câu trong lòng: là hạng đàn trước sau bất nhất, có tố chất làm bạch liên hoa đấy. Cô chẳng buồn để ý cô ta nữa, quay sang nhìn Chu Hồng Quyên đang có khuôn mặt xanh mét tái nhợt, lập tức thay đổi sắc mặt đầy giận dữ: “ dâu Hồng Quyên, sau phiền chị nói chuyện thì to tiếng một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tránh đểvi_pham_ban_quyen người không liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị hiểu lầm. nữa, nếu chịvi_pham_ban_quyen đã nóibot_an_cap là bà Lê bảo mua lươn của tôi, bất kể người giàvi_pham_ban_quyen có linh thiêng nói thật hay giả, phiền chị ra bằng chứng đi.” xong cô đùng đùng bỏ đi, cũng không thèm nhìn Vương Kiều đang mím môi nén cười, tránh để người nghi ngờ.
“Lời của quỷ mà cũng tin được sao?” Nam thanh niên đeovi_pham_ban_quyen kính buôngvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen câu đầy ẩn ývi_pham_ban_quyen.
Nếu lời của quỷ mà tin được, thì bọn họ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hét đánh đổ mọi thế lực thùleech_txt_ngu địch làm gì nữa? Những người khác loạt cười , bê bát của mình vào nhà.
Lý Hồng Binh lườm Chu Quyênleech_txt_ngu một cái cháy mắt, bê bát về phòng mình, chân một cái, cửa phòng “rầm” tiếng đóng sầm lại.
một quãng xa, mọi ngườibot_an_cap đã thấy “ớt nhỏ” Liễu Tịch Vụleech_txt_ngu hầm hầm bát chạy raleech_txt_ngu từ khu nhà thanh thức. Những kẻvi_pham_ban_quyen thích hóng chuyện lập tức han. Tịch Vụ ra bộ vô cùng phẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức, tông giọng cao kể ngọn sự việc cho bọn họ nghe, cònbot_an_cap tủi thân môi diễn kịchbot_an_cap lại người bên cạnh: “Thúy nãi nǎi, chị dâu Hồng Quyênleech_txt_ngu nói bà Lê bảo mua lươn của con. Bà Lê là người chính trực được kính trọng như thế, bà ấy biết rõ không đượcbot_an_cap cơ tích , saobot_an_capvi_pham_ban_quyen ấybot_an_cap lại lươn của con chứ? Với cách chính trực của bà, nếu con thực sự bán đêm bà chắc sẽ về nhà giáo dục con, lại đi tìm chị dâu Hồng Quyên để nói chứ?”
Thúy nãi nãi là người mê đội sản xuất. Những năm phong trào phá tứ cựu nên đã liễm hơn nhiều, chứ trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiabot_an_cap bà chínhbot_an_cap là người mỗi ngày ba bữabot_an_cap đều phải xem quỳ lạy trước bài vị tổ tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nghe chuyện này, trong đầu Thúy nãi nãi lập ra cả một bộvi_pham_ban_quyen thuyết chi . nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều bà còn kịp mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng, đứa cháu nội đứng bên cạnh đã lập kéo tay bà, sức lôi bà ra xa chút, mặt còn cười gượng gạo: “Ớt nhỏ, chuyện này sao bà nội tôi biết được, câuleech_txt_ngu hỏi nàyleech_txt_ngu cứ để Chu Hồng Quyên trả lời đi, chúng tôi đibot_an_cap ăn đây.”
Thúy nãi nãi bị trai , vốn định mắng nó câu nhưng lại thấy nó ra nháy mắt. Nhìn về phía không xa, thấybot_an_cap mấy người đeo băng đang đi về phía này, bà lập tức thu tâm trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rảo bước đi theo cháu.
người nghe hóng chuyện rồi không chỉ hai bà cháu họ còn cóleech_txt_ngu mấy con. Miệng lưỡi trẻ con thì chẳng giữ được gì, rất nhanh cả sản xuất đều biết chuyện này. Nhiều người sau lưng cười nhạo Chu Hồng Quyên, những bà tuổi có chút mê tín còn dặn dò con cháu nhà mình tránh xa Chu Hồng Quyên ra một chút.
Ai muốn tiếp xúc với một có thể được với người đã chết nhiều năm chứ? Nghĩ đến thôi đã thấy rợn tóc gáy rồi.
họ tuy ngày ngày miệng hò khẩu hiệu phá tứleech_txt_ngu cựu, nhưng thực chất trong lòng vẫnbot_an_cap luôn có chút kiêng dè. Đây là truyềnbot_an_cap truyền lại cả ngàn năm, không phải ba năm mười là có thể thay đổi được.
Mọi người đều biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhà họ Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và nhà họ Kha dĩ nhiên biết . Kha Dịch quyết định trực tiếp lần sau sẽ bán lươn đám người Vương Kiều nữa, để tránh bị cuốnleech_txt_ngu vào những cuộc đấu đá ngầm giữa các thanh niên tri thức. Còn Liễu Thanh Giang và Bạch Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình thì lập tức đến tìm Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tịch , dặnbot_an_capbot_an_cap xúc với đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tri thanh. Bọn họ quanh năm làm việcbot_an_cap trong đội, lại thêm nhà có Tào Diễm Phân cũng là tri , nên đối với bối cảnh gia đình của mười mấy người thanh thức trong đội sản xuất tự hiểu rõ hơn một chút. Theo quan điểm của họ, bớt một chuyện thì hơn một chuyện, những ngày tháng bình yên thanh thản trong đội sản xuấtbot_an_cap toàn nhất.
Phía họ thì yên , nhưng vật Hồng Quyên thì không được bìnhleech_txt_ngu yên như thế. về cô ta đã bị người đàn trong nhà cho hai cái, sau đó anh họ là phóvi_pham_ban_quyen đội trưởng Lưuleech_txt_ngu Hoa Cường cũng đến giáo huấnleech_txt_ngu một trận. Dù bọn họ cô ta chịuleech_txt_ngu uất ức trong chuyện , nhưng cũng là do cô ta tự chuốc lấy.
nịnh bợ Lý Hồng Binh nhưng lại không dùng cách, lợi dụng không lợi dụng, đi chọc vào cái “ớt nhỏ” hấp Tịch kia, kết mắng lại cho miệng đầy vị cayleech_txt_ngu, khó chịu cũng phải tự mình gánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy.
Chu Hồng Quyên tứcvi_pham_ban_quyen đến đôileech_txt_ngu mắt đỏ quạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khuôn mặt đau ngồibot_an_cap nhàbot_an_cap hực. ta tức Liễu Tịch Vụ không mắcbot_an_cap bẫy, tức Lý Hồng Binhbot_an_cap mặt không nhận người, vàleech_txt_ngu cũng tự trách bản thânleech_txt_ngu mình không tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí.
Cô ta muốnleech_txt_ngu về phố, không muốn tiếp ở lại cái vùng núi nàn hẻo lánhleech_txt_ngu này. Khó khăn lắm nghe ngóng được nhà Lý Hồng Binh làm ở Ủy ban mạng, tạo quan hệ tốt với cô ta đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sauvi_pham_ban_quyen này nhờ vả điều chuyển về thành phố, nào ngờ lại làm hỏng việc, nỗ hơn một năm nay nhưvi_pham_ban_quyen đổ sông đổ bể.
Vô tình thấy ba trẻ lấm lem bùn đất đang nấp ngoài cửa sổ nhìn mình, bao nhiêu lửa giận tích tụ trong lòng cô ta đều trút hếtbot_an_cap lên ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng: “Nhìn cái mà nhìn, thấy mặt tao sưng lên à? Còn không mau đi cơm vềbot_an_cap , định để bà này chết ?”
đứa con này đều là do cô và Lưu sinh ra. Ngày trước xuống nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn tới nơi này, cô mới chín , ở lại một năm cũng đã đến tuổi, trên chính an bài vấn đề nhân cho những thanh niên tri thanh quá lứa. Lúc đó luôn có mấy kẻvi_pham_ban_quyen có ý đồ xấu đến quấy rối nên cô mới bất đắc gả cho emvi_pham_ban_quyen trai của đội phó làvi_pham_ban_quyen Lưu Hoa Quốc.
Lưu Hoa Quốc tướng mạo cũng được, chỉ có điều là kẻ ham ăn biếng làm. hắn xong, sinh con thì vẫn là sinh con, năm năm liền đẻ thằng . Trong mắt người ngoài thì có phúc khí, nhưng nỗibot_an_cap khổ bên trong có mình cô biết. Cha mẹ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dễ sống, lạileech_txt_ngu còn thiên vị người anh cả đang làm đội phó. Tất cả việc nhà đều do một mình cô bao thầu, việc đồngvi_pham_ban_quyen áng cũng không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phép lơ là. Làm lụng đến kiệt sức cũng không nhận được một lời tử tế, gả vào nhà họleech_txt_ngu Lưu cô thật sự hối hận đến xanh ruột. Bởi , nhìn thấy ba đứa trẻ ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăn lộn trong bùn đất là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bực bội trong lòng.
Ba đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ lấm lem bùn đất bị dọa cho giật mình, lập tức lănbot_an_cap lê bò trường chạy ngoài, vừa đến thì phải Lưu lão . Lưu thái tuy thiên vị con trai cả nhưng lại rất thương cháuleech_txt_ngu . chặn babot_an_cap đứa lại, hét lớn trong nhà: “Ăn cái gì mà ăn, một bữa không chết được đâu. Đi, ba cháu ngoan đi vi_pham_ban_quyen nội, đừng trong nhà để lây cái vận xuileech_txt_ngu, bảo các cháu lấy đốt rồi hãy ở.”
Lời này của chồng rõ ràng là đangvi_pham_ban_quyen ám chỉ trên người không sạch sẽ, Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồngvi_pham_ban_quyen Quyên tức giận đến bốc , sạch mọi thứ trên bàn trong xuống đất.
hộ hàng xóm sát vách nhà họ Lưu nghe lời Lưu lão thái nói đều rùng mình. Đàn bà trong nhàleech_txt_ngu lập tức liềm, đeo giỏ lên núi cắt lá ngải cứu.
Thế là, các hộ đình ở sản Giang Ngạn đều đốtbot_an_cap lá ngải xôngleech_txt_ngu trong nhà. Mấy tên Hồng vệ chạy đến từng giáo huấn một , nhưng những người đàn bà trong thôn nói nhà nhiều , họ xông đuổi muỗi côn trùng. Lý do rất chính đáng, phản bác khiến người ta hoàn toàn không có cớ khiển trách.
Liễu Bội Vân lúc đi giặt đồ bên bờ cũng nghe thấy bà các chị bàn tán chuyện nàyleech_txt_ngu, biệt là này quan đến gái mình. Sau giặt xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà cũng cầm ra núi cắt một ít lá ngảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu mang về. Bà treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chùm trước cửa chính, còn một nồi lá ngải cứu, định bụng tối nay hai con sẽ rửavi_pham_ban_quyen thật bằng nước này để trừ tà.
Thấy mẹ và các nữ trong đội sản xuất bận rộn lá ngải, Tịch Vụ đang giúp Kha Dịch làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hũ dưa muối mà cười đến đau cả bụng.
Kha Dịch đắcvi_pham_ban_quyen dĩ cườibot_an_cap: “ ngảivi_pham_ban_quyen cứuleech_txt_ngu trong đội sản xuất dưng thành vật tế rồi.”
bot_an_cap bên cạnh, Kha gia gia đang nằm trên ghế ăn dưa muối chua, cười hơ nói: “Cây ngay không sợ đứng, nửaleech_txt_ngu đêm chẳng ma gõ cửa.”
“Kha gia gia lắm ạ.” Liễu Tịch Vụ vô cùng tán đồng nói này.
Cô đúng là đã giảvi_pham_ban_quyen thần giả quỷ, nhưng lại chưa từng làm chuyện gì tổn hại lý. Kiếp còn đem hết khối sản hàng tỷ ra đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góp, chắc hẳn cũng giúp ích cho không ít người nghèo khổ. Cô hẳn là một người , đương nhiên là không sợ ma quỷ.
Kha gia gia một quả đậu đũa dài ngồi , đột nhiên nghiêm túc nói với Kha Dịch đang ngồi xổm: “Tiểu , quyết định đến Chín khileech_txt_ngu trường khai giảng sẽ đưa cháu học . ngày cháu hãy cùng Tiểu Lạt Tiêu ônbot_an_cap tập vở, cố gắng lúc khai giảng thi đỗ vào lớp tám.”
Cháubot_an_cap trai đã gần mười tuổi , nếu học theo đúng độ tuổi thì đáng lẽ đang học mười, nhưng bây giờ cả lớp sáu cũng chưa học xong. Nghĩ đến chuyện này là ôngvi_pham_ban_quyen lại phiền muộn.
“Ông nội!” Kha Dịch đột nhiên ngẩng nhìn , môi mím chặt, trên mặt lộ vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng.
Kha gia biết cậu lo điều , nhìn bầu trời xanh phương Bắc với vẻ nghiêm nghị, giọng trọng từng có: “Ông cả đời chinh chiến, không với đất nước, không Đảng, không thẹn với nhân dân, chưa từng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì khuất . Dù bịleech_txt_ngu giamleech_txt_ngu hãm ở đây gần mười năm, ông vẫn tưởng cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng chívi_pham_ban_quyen trênvi_pham_ban_quyen sẽ ra một phán quyết công bằng cho ông. Ông có thể tiếp tục chờ đợi, nhưng không thể trì thêm nữa, không thể vì đề cá nhânbot_an_cap của ông mà làm lỡ mất đồ của cháu. Câu nói kiavi_pham_ban_quyen Lạtleech_txt_ngu Tiêu khôngleech_txt_ngu sai, cơ hội chỉ dành có chuẩn bịleech_txt_ngu. Bất kể tương lai tình hình biến hóa ra sao, kiến thức mãi mãi là con đường quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng để thay đổi vận mệnh con người. phải tranh thủ lúc tuổi nhỏ học thêm .”
Lúc trước cháuleech_txt_ngu trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về có kể cho nghe những lời Liễu Tịch Vụ nói, hôm nay ông cũng nghĩ kỹ càngvi_pham_ban_quyen, thấy cô bé nói có lý nênbot_an_cap mới đột ngột đưa ra quyết định này. Ông cũng định gạt bỏ sĩ diện, viết một lá thư nhờ bè cũ đỡ. Bản thân ông đã già, kiếp này nếu thể xoay chuyển thì thôi, thể để đứa cháu ngoan ngoãn mình liên lụy. Hậu bối Kha tuyệt đối không vì ông mà trở nhu hèn kém.
đầu ông muốn đưa cháu vào quân ngũ, nhưng xét lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịch sẽ rất khó qua. Ông cũng những chuyện năm xưa đã đểbot_an_cap bóngleech_txt_ngu ma cháu, cháu cũng không muốn đi theo con đường binh nghiệp, ông không ép. Anh họ cháu là Kha Tiềm và trai cháu là Kha Thịnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều rất hứng thú vớileech_txt_ngu việc ngũ, ông có liều mạng già cũng sẽ đưa chúng quân đội, nhờ đồng đội cũ mắt chăm sóc chút. hai đứaleech_txt_ngu chúng đi theo con đường đó, ông cũng mãn nguyện . Cháu ở bên cạnh ông chịu khổ nhiều , ôngvi_pham_ban_quyen hy vọng sau này cháu được sống do thoải mái theo , cháu muốn làm gì cứ việc làm, ông sẽ lòng ủng .”
Đối với đứa cháu út này, ông cảm thấy áy náy nhất. Bảy tuổi đã chủ động đi cùng ông đến nơi này, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oán không hận suốt năm trời. trai, con dâu, cháu , cháu gái ông đều trong lòng, nhưng có đứa cháu nhỏ này là ông thật ở đầu quả .
“Ông nội, cháu quả có bóng ma, không vào đội làm lính. Sách chẳng đã nói, ba sáubot_an_cap mươi , nghề nào cũngvi_pham_ban_quyen có trạng nguyên sao, cháu phát triển ở những ngành nghề khác cũng có thể tạo nên sự , sẽ không phụ sự kỳ vọng của ông đâu.” Kha thậtbot_an_cap ra cũng muốn học, trước đây là vì vấn chính bot_an_cap thực tế mới bất đắc học. Bây giờ nội đã trịnh trọng quyết , cơ hội này chắc chắn là không dàng gì, nhiên không thể phụ tấm lòng của ông.
“Ừ.” Kha gia rất hiểu tính của cháu trai, cậu rất minh lạibot_an_cap họcvi_pham_ban_quyen, chỉ cần cho một thời gian chắc chắn sẽ nhanh chóng trưởng thành.
“Tiểu Lạt Tiêu, nghe nói thành tích tập của tốt, từ giờ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc khai giảng hơn nửa thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, thời gian này phiền cháu giúpvi_pham_ban_quyen Tiểu Dịch bổ túc bài vở .”
Đây là đầu tiên Kha gia gia thỉnh cầu ngườivi_pham_ban_quyen khác. sống đến từng này tuổi, nhìn người không bao mà kể, đương nhiên ra Tiểu Lạt Tiêu là một cô bé rấtvi_pham_ban_quyen thông minh. Tính cách cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề đồng nóng , ngược rất kiên cường, tế, thông tuệ hơn hẳn bạn , tầm nhìn cũng xa rộng và tự tin. Cô cố ý biểu hiện ra mặt đó ở bên ngoài bảo vệ bản thân và người đơn thân, thật vất một cô bé như vậy.
Liễu Tịch Vụ toét miệng cười, lộ ra hàmbot_an_cap răng trắng đều tămbot_an_cap tắp, đôi mắt to xinh đẹp lanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợi chớp , nhận lời: “Kha gia gia yên tâm, chuyện này cứ để cháu lo.”
Kiếp thành tích học tập của cô cũng rất tốt, đỗ vào một trường đại học chính quy khá giá. Lúc bác không cho cô , ép cô phải thuê, cô ngoài miệng thì đồng ý, nhưng lại tranh thủ kỳleech_txt_ngu nghỉ hè đi làm kiếm tiền, tự mình tích đủ học phí, rồi đợi đến ngày khai giảng là trực danh. đó mặc cho vợ bác cả gây thế nào, cô đều kiên không thôi học, cứ gập ghềnh trầy cuối cùng xong đại học. Saubot_an_cap khi tốt nghiệp đại cô không họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp ngay mà đi làm kiếm tiền thi cao tại chức, có thể là một học bá hiệu. gần lúc rỗi có việc gì làm, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xem qua sách khoa cấp hai, cộng thêm ký ức của nguyên chủleech_txt_ngu, việc dạy Kha Dịch không thành vấn .
Ngồi đối diện cô, Kha nhìn đôi mắt sáng rực nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứa bầu trời sao của cô, trong lòng bỗng dâng một xúc khó gọi tên. Anhleech_txt_ngu cũng có cùng nghĩ với ôngbot_an_cap nội, Ớt Nhỏ này hoàn toàn không giống như những lời đồn thổi bên ngoài. Vẻ ngoài vác gánh đánh người là lớp vỏbot_an_cap bọc cô tạo ra thôi, chất rất thông minh, trong thân hình gầy yếu ấy còn ẩnbot_an_cap một sức mạnh vàleech_txt_ngu sự tin vô , khiếnbot_an_cap anh không tự chủ được mà bị hút.
Ngay khi xác định xong chuyện này, Khabot_an_cap Dịch đi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyến lên cửa hàng cung ứng của huyện mua ít giấy bút về. Anh cùng Liễu Tịch Vụ tìm Liễu Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mượn xe đạp, sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tranh thủ thời gian một mình đạp xe lên huyện.
Liễu Vân nhà nghe con gái nóibot_an_cap Kha Dịch muốn cùng với mình thì không phản đối. Qua tiếp xúc vừa rồi, cũngbot_an_cap nhận thấy Dịch là một đứa trẻ ngoan hiếm có, con một người bạn hay người chơi cũng là chuyện tốt.
Vụ là khôngbot_an_cap ngồi , tại cô không giày, thấy mẹ đang ở trong nhà dạy biểu muội Phục Linh thêu hoa, cô cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao rựa tục vào núi đốn củi.
Cô vừa vác một bó củi lớn từ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi , mới rửa xong thì Kha Dịch cũng vừa lúc đạp xe đến nhà cô. Anh lấy từ trong chiếc túi chéo màu lục quân đội ra mộtbot_an_cap bó bút chì đưa cho cô: “ Nhỏ, cậu này.”
“Cho tôi làm ?” Liễu Tịch Vụ bước tới nhận bó bút chì, có chút khó hỏi.
giúp tôi bổ túc bài vở, này như thù lao tặng cậu.” nay Kha Dịch rất vui, nụ cười trênleech_txt_ngu mặt vô cùng rạng rỡ, còn đặc biệt hạ giọng nói thêmbot_an_cap: “Vốn dĩ tôi định mualeech_txt_ngu máy cậu, nhưng sợ mấy ngườivi_pham_ban_quyen kia lại đến bắt thóp cậu, nên mới mua bút chì.”
“Ừm, bút chì tốt lắm rồi, cảm ơn cậu nhéleech_txt_ngu.” Liễu Tịch Vụ cười, anh tặng đã tặng cả bó, thật là hào .
Sự hào phóng còn ở phía sau, anh lại từ trong túi lấy ra một đường nhỏ vào lòng cô, nói rất nhanh: “Cái cũng cho cậu ăn , giấu kỹ một chút, để người khác hiện.” Nói xongvi_pham_ban_quyen anh liền đạp xe sang nhà họ Liễu để trả xebot_an_cap.
Sờ sờ thứ bên trong qua lớp túi, Liễuleech_txt_ngu Tịch Vụ khẽ nhếch môi, bất giác bật cười. Một túi phiến đường chừng đến cân, phải tết gì mà anh cũng thật hào phóng cho được. Sau vào , cô mở túi đường lấy ra hai miếng, phiến đường màu nâu sẫm trông như những quânvi_pham_ban_quyen bàileech_txt_ngu, số còn đều gói kỹ, cùng với bút trong không gian.
Hai miếng phiến đường được thành bốn đoạn, cô chia cho , biểu đệ và biểu muội mỗi người nửa , bản cũng ăn nửa miếng. Vị đường ngọt và đậm, nhưng họ lại ăn một cách ngon lành.
“Ngon quá đi.” Liễuleech_txt_ngu Xuyên đang thời kỳ thay , nhe cái miệng mất răng cửa cười hì hì. Loại phiến đường này mỗi chỉ đến dịp Tết mới được ăn một chút, mà đều là do bà lén cho cậu bé.
Liễu Tịch cưng chiều xoa đầu cậu bé. Hai ba mươi , nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa tầm này sẽ chẳng thèmleech_txt_ngu liếc nhìn loại đường này lấy một cái. Trong siêu thị có đủ loại bánh kẹo hình thù đa dạng người ta hoa cả mắt, loại có hình dáng bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này chúng đều chẳng muốn ăn.
Liễu Phục Linh rất hiểu chuyện tiếp lời: “Xuyên , chị đang học thêu với cả, sau thêu được lót giày mang ra cửa cung bán tiền mua đường cho em ăn.”
“Hay , hay .” Có đồ ăn thì ai mà chẳng vui, Xuyên Khung thúleech_txt_ngu nhảy cẫng lên.
Liễu Bội Vân chân thành khen : “Phục Linh nhà mình thật chuyện, thật , y hệtvi_pham_ban_quyen như Tịch Vụ hồi vậy.” cảm thấy thật mắn khi hai đứa con em trai đều xinh xắn, tính cách nuôi dạy tốtvi_pham_ban_quyen, không giống mẹ của chúng.
Vừa ăn xong phiến đường thì trên loa thông báo giờ ăn .
Liễu Tịch lập tức dậy cầm cặp lồng đi lấy cơm. tối Liễu Pe Lâm vẫn bưng bát cơm sang nhà cô ăn như . Liễu Bội Vânbot_an_cap tối nay nấu một nồi canh nấmleech_txt_ngu tươi, còn dùng một ít đường trộn cà chua, người lớn nhỏ ăn một bữa tạm gọi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net no .
Cơm tối ăn sớm, mọi người lần rửa xong, Kha Dịch cầm bút vở sangvi_pham_ban_quyen . Tịch Vụ đã sớm lôi đốngbot_an_cap sách giáo lớp của mình , bảo anh tự xem trước, chỗvi_pham_ban_quyen nào không hiểu thì hỏi cô.
nhà chính thắp đèn dầu, Kha Dịch cúi đầu đọc sách, Liễu Bội Vân vẫn thuần thụcleech_txt_ngu khâu đế giày, Liễu Phục Linh ngồi bên cạnh chậm rãi thêu hoa, còn Liễu Xuyên Khung nhỏ thì đã lên giường đi ngủ sớm. Liễu Tịch Vụ không muốn cầm kim thêu , cô trong hệ mua mua một cuốn “ tự học Toán Lý Hóa” đọc. Đây chính là bộ sách được người taleech_txt_ngu điên cuồng đón sau khi khôi phục kỳ thi đại học, hiện giờ rảnh rỗi không việc gì nên cô xem trước để chuẩn .
Liễu Bội Vân không hỏi sách đâu ra, trong lòng thầm đoán chắc cô mua ở trên huyện. Thực ra bà hy vọng con gái học xong chín thìbot_an_cap vào trung cấp . Hiện tại các trường đại học đã ngừng dạy, đại học Công Nông tuyển sinh, nhưng chỉ tiêu rất chế, lầnvi_pham_ban_quyen tuyển chỉ có một hai người, lại còn phải tranhleech_txt_ngu giành sứt mẻ trán, cănbot_an_cap bản không đến lượt học trường cấp hai ở nông thôn như bọn họbot_an_cap. Tốt nghiệp trung cấp sẽ được phân công công tác, lúc đó có thể vào máy có một việc chính , connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái chăm chỉ tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nào cũng đứng vững được trong nhà máy, lúc đó chuyện đại sự đời con bà cũng không cần phải lo nữa.
Liễu Tịch Vụ hoàn không suy nghĩ mẹ, lúc này đang mỉ giải kiến trong sách Ngữ văn cho Dịchvi_pham_ban_quyen. Anh rất có năng khiếubot_an_cap ở các môn tự nhiên, cho nhiều năm không đi học, mấy môn như Toán hay Vật lý chỉ xem qua là hiểu, lạivi_pham_ban_quyen các môn mang tính chất xãleech_txt_ngu như Ngữ văn hay Tiếng Anh thì kém một chút, nhưng bỏ chút gian ra là có thể bù đắpleech_txt_ngu được.
Khoảng giờ , Liễu Tịch Vụ giục mẹ và biểu muội đi ngủ, cô đồng hành cùng Kha học đến khoảng mười giờ rưỡi mới gấp sách lại.
Không biết Kha gia gia đã dùng cách gì, tóm đúng mộtbot_an_cap tuần sau, đội sản xuất nhậnbot_an_cap được một bức thư viết tay một nhân vật lớn nào đó ở Kinh đô. Nội dung trong thư chỉ có việc, là để con cháu nhà họ Kha được vào trường họcvi_pham_ban_quyen tập.
Tất nhiên, con cháu nhà họ Kha được nhắcleech_txt_ngu đến trong thư không chỉ riêng Kha , mà còn có anh trai cả Thịnh, em gái Kha Thụy, anh họ Kha Tiềm và chị họ Lộ đang lao động vùng nông thôn khác.
Sự xuất hiện của bức cũng chứng minh rằng nhà họ Kha không hề bị cấp trên quên, cũng gián tiếp nói tư tưởng nhân của Kha Chính Hoài có vấn đề gì. Hai cháu họ chỉ tạm thời đến đội sản xuất Giang Ngạn định lao động, họ là người tích cực phối hợp kiên quyết chấp hành các quyết sách của nhà nước.
Nhận được thư, Liễu trưởng liền sang nhà Kha báo mừng này, trên đường về còn thở hắt ra một hơi , cũng may ông sáng suốt, những năm qua không hề khó dễ hai ông cháu nhà họ Kha.
Mấy tên Hồng vệ binh chuyên theo dõi nhà Kha trong lòng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Bọn họ nhận từ cấp trên, nhưng giờ đây đích thân một thủbot_an_cap trưởng lại gửi thư thông báo cho con cháu nhà họ Kha đi học, chẳng khác nào tự tát mặt bọn họ. Nhưng đây là mệnh lệnh cấp trên, bọn không không phục tùng. Nhà có thủ trưởng quan để mắt tới, bọn họ không dây vào được, mấy người đành phải rút lui, quay người đi sang nơi vảng.
Chuyện hành đã được giải quyết, đáng phải cảm thấy vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mừng, nhưng hễ nhìn những thiếu niên thiếu nữ mười bảy, tám tuổi trong thôn cười rạng rỡ, nhiệt tình với mình là anh lại thấy da đầu tê rần. Đặc biệt là ánh nóng bỏng của mấy nữ tri thanh trẻ tuổi chưa có hôn phu khu tập thể khiến anh càng thêm đau đầu.
Sáng hôm nay, vừa cùng Liễu Tịch Vụvi_pham_ban_quyen đi tưới nước cho ruộng rau , đang trên đường bị Lý Hồng Binh chặn đường. Đi cùng cô ta còn có hai nữ tribot_an_cap thanh ngoài mươi tuổi, cả ba tóc bím mượt, mặc áovi_pham_ban_quyen dacron trắng vàleech_txt_ngu quần xanh quân đội. Trang phục của họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được chăm chút sạch sẽ, đối lập toàn với dáng vẻ lấm lem đất trên ống quần và tay áo của hai người.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay