Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Cô Nàng Xấu Xí Lỡ Có Hệ Thống Ấm Thực Lột Xác Thành Mỹ Nhân

Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Cô Nàng Xấu Xí Lỡ Có Hệ Thống Ấm Thực Lột Xác Thành Mỹ Nhân

Uyển Mộc full 09/08/2026 209 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Xuyên Không Thập Niên 70: Vác Hệ Thống Đi Vả Mặt Bằng Mỹ Thực!

“Ầm ầm! Ái chà! Mẹ ơi đừng đánh nữa!” Tiếng chửi rủa sắc bén hòa cùng âm thanh cán bột quệt mạnh, phá vỡ màn đêm yên ắng của khu tập thể xí nghiệp thịt. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chị đại marketing mảng doanh nghiệp niêm yết ngơ ngác nhận ra mình vừa xuyên không thành cô con gái út có dung mạo bình thường nhà họ Hứa.

Cứ tưởng kiếp này sẽ được sống như một “cá mặn” tận hưởng cuộc sống trọn vẹn, ai ngờ đời lại đầy thử thách đến thế! Gia đình rơi vào cảnh khó khăn, chị cả mê đắm bị lừa gạt, và cả xã hội xì xào khắc họa là “cả nhà xấu xí”. Nhốt mình trong căn phòng chật hẹp, Hứa Đào Đào nghiến răng gỡ khăn đỏ che mặt, quyết ký kết thỏa thuận với “Kính Nghiệp Hệ Thống” vang vọng trong đầu để đổi lấy nhan sắc. Âm thanh xèo xèo của dầu nóng, mùi lòng kho gia truyền thơm nức, và tiếng đếm tiền sột soạt trở thành bản giao hưởng báo thù ngọt ngào nhất. Từ cô gái từng làm nghề rửa thớt nhút nhát sợ máu lợn, Đào Đào vác muôi lên đường, dùng cái đầu lạnh của dân kinh doanh để từng bước đàm phán với cán bộ tiệm cơm quốc doanh.

🔥 Nữ cường não ở mức tối thượng, vả mặt cực gắt: Nhân vật chính trước đây là trưởng phòng marketing, EQ/IQ dẫn đầu bảng. Từ bà hàng xóm Tần Mỹ Phương cằm chỗ lên trời cho đến cô nhân viên bách hóa kiêu ngạo chê bai nhan sắc, tất cả đều bị Đào Đào đè bẹp bằng thực lực, khiến họ cúi đầu và xin đổi món trước sự nhấn mạnh của cô!

👻 Hệ thống mang tính giải trí cao, cốt truyện sảng văn cuốn hút: hệ thống siêu tinh vi mang mã số “0001” nhưng vẫn phải quỳ lạy, dụ dỗ ký chủ để ràng buộc. Nhân vật chính vốn lười biếng, nhưng vì khát khao cái đẹp nên bật mí kỹ năng hậu duệ đầu bếp ngự thiện, dùng công thức lòng kho để chốt giao dịch: 150 tệ, 50 cân phiếu lương và một vị trí tại tiệm cơm quốc doanh.

🤤 Cuộc hành trình ẩm thực thập niên 70 nghe là đã tai: Trải nghiệm âm thanh sống động với tiếng mút xương và xương đại cốt đang hầm, cùng mùi thơm đậm đà của lòng heo kho thảo mộc. Bộ Truyện Xuyên Không, Hệ Thống và Thập Niên này không phù hợp khi bụng đang đói!

Đeo tai nghe ngay, tắt đèn và tăng âm lượng để đắm chìm trong âm thanh xèo xèo ở gian bếp cùng những pha chốt đơn đỉnh cao của Hứa Đào Đào! 🎧 Bấm PLAY ngay để lên level, làm giàu và vả mặt tra nam cùng main nhé!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Xuyên Về Thập Niên 70 Thành Cô Nàng Xấu Xí Lỡ Có Hệ Thống Ấm Thực Lột Xác Thành Mỹ Nhân cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Bành!”
“Á!”
“Oa oa oa mẹbot_an_cap ơivi_pham_ban_quyen, đừng đánh nữa!”
Bên ngoài tiếng “ bộp” vang lên như đang đánh trận, khả năng cách âm của cánh cửa gỗ sự quá kém, Hứa Đào Đào vốnbot_an_cap định lén nướng thêm một lúc đành phải cái đầu rối như tổ quạ chậm chạp bò dậy.
Vừa đẩy cửa ra, bới sắc lẹm của mẹ Hứa cùng tiếng la hét như chọc tiết của Hứa Lị tức ậpvi_pham_ban_quyen tới.
Hứa Đào ngửa người ra : “ thế nàyleech_txt_ngu sao?”
“Tao đánh cái đồ không ra nhà mày! Nếu phải cái mồm của mụ Trương Xảo không giữ chuyện, tao còn không mình ra hạngbot_an_cap con gái mặt dày liêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sỉ như ! Nhà nghèo đến mức không mở nổi vung nồi, mày lại cóleech_txt_ngu lén lút mua thịt cho đàn ông ăn! Đã vậy nhìn trúng ai không , đi nhìn trúng Xảo, người ta chí hướng xa, một lòng muốn tìm công chínhbot_an_cap thức, đúng là đem thịt dâng tận miệng chó, hai lạng thịt đem đi nuôi công con mẹ thư ký công ngườileech_txt_ngu ! Mặt mũi tao bị làm cho nhã hết rồileech_txt_ngu!”
Mẹ Triệu Tú Lan cầm cán bột đuổi sau Hứa Lị mà đánh, gương mặt vốn đã không mấy dịu dàng lúcleech_txt_ngu này càng thêm hung dữ, giống như hạ quyết tâm tóm lấy Hứa Lị Lịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để cho một trận ra trò.
Hứa Đào Đào nghe qua lượt liền hiểu rõ rốt cuộc là có chuyện gì, không ngoài dự đoán, lại là “cái bệnh cũ” của bà chị đại này tái phát.
Từ Hứa Đào xuyên không tới chưa đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , cái nhà đã xảy ba trận đại , lần nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên quan đến chị cả, và lần nào cũng là đàn ông.
Hứa Lị Lị vừa chạy vừa khóc: “Oaleech_txt_ngu oa oa”
Hai anh em Hứa Quốc Hoa, Hứaleech_txt_ngu Quốc Cường ngồi mộtbot_an_cap bên ăn , hai người vừa nhét bánh bao ngô vào mồm, vừa hớn hở nhìn Hứa Lị Lị bị mẹ đánh mức kêu gào thảm thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hứa Quốc Cường cắn miếng bánh , húp ngụm rau, không quên mỉa mai: “Tôi nói này cô em, cái tay anh rể tương lần cô tìm không ra gì đâu nhé, thịt kho cũng không biết gọi Nhị ăn, đúng là con gái hướng ngoại, uổng công tôi thương côbot_an_cap!”
Hứa Quốc Hoa vừa nghe thấy ba chữ thịt kho, động húp cháo càng nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn, cũng không đầu lên mà phụ họa: “Nhị ca cô nói đúng đấy, cho dù cô không nghĩ tới bọnvi_pham_ban_quyen anh, thì tiểu muội đâyvi_pham_ban_quyen cũng chẳng cho nó nếm lấy mộtvi_pham_ban_quyen miếng, hôm nay cô thật chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào!”
Hứa Đào Đào định đưa tay ra cản mẹ Hứa nhưng suýt chút nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng bị đánh trúngleech_txt_ngu, cô thực sự bội cái bản lĩnh thêm dầu vào lửa của hai ông trai mình.
“Cơm cũng không bịtleech_txt_ngu nổi hai đứa mày!”
Cha Hứaleech_txt_ngu Hứa Đại Quang hôm phải đến trang trại nuôi lợn để kéo một lô sống về, nên này cũng mặt ở nhà. Ông là một người đàn thương con, tuy rằng coi trọng con trai hơn gái, với hai cô con gái cũng hết mực yêu chiều.
Thấy hai thằng con trai không những khôngbot_an_cap can ngăn mà ở một bên chọc gậy bánh , ông mắng hai người một .
Thấy khuê nữ bị cái cán bột quất tới mức nhebot_an_cap răng mắt kêu đau, ông vội vàng tiến chắn cho Hứa Lị Lịbot_an_cap, bàn tay tobot_an_cap như cái quạt ba tiêu nắm lấy cái bột của vợ, cười hì hì giảngvi_pham_ban_quyen .
“Tú Lan à, sáng sớm ra đừng đánh con nữa, mau ăn còn đi làm, Lị Lị để lát nữa tôi dạy bảo nóbot_an_cap, bà đừng tức mà hại thân.”
Hứa Đại Quang dỗ dành vợ, nhưng ngờ lại rước họa thân. Triệu Tú Lan cũng chạy đến mức thở hơi.
Bà thở ra một hơi thật mạnh, đó trừng mắt dữ tợn nhìn Hứa Lị Lị đang co trốn sau lưng cha Hứa, mũibot_an_cap trực tiếp chuyển hướng sangleech_txt_ngu Đại .
đồ tiệt này do ông chiều hư mà ! Ông nhìn cái vẻ mặt dày vô liêm sỉ của nó kìa! Cứ vội đầu đàn ông! Đừng nói là mụ Trương Xảo, ngay cả cũng khôngbot_an_cap thèm hạng dâu không biết hổ như thế này!”
Triệu Tú Lan nghĩ đến lúc sáng đi mua thức ăn gặp mẹ của Vương Lực Xảo Bà, liền tức đến đau cả ngực. Nhất là khi nghe đối phương đắc ý vênh váo kể con gái bà bám lấy con trai nhà họ Vương thế nàoleech_txt_ngu, lại còn chỉ danh nói sẽ không đời nào thèm lấy Lị Lị, lúc đó Lan hận không thể xé nát cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trương Bà.
Trên tế, bà quả thật làm vậy, bà vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net co trận tơi bời với Trương Xảo Bà. Chỉ là khi về đến nhà nhìn thấyleech_txt_ngu đứa con gái lớn nhà mình ngây ngô như con ngốc, bà không nén giận nên lôi ra đánh cho một trận nhớ !
Lị đỏ hoe mắt, cúi đầu xuống, bị mẹ nói như vậy, lúc chị mới thực sự thấy tổn thương.
Chị có ngoại hìnhleech_txt_ngu được ưa nhìn, dô, mũi tỏi, lại nhỏ, lànleech_txt_ngu da dibot_an_cap truyền từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ cũng không được trắng trẻo, đã là thiếu nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp bướcleech_txt_ngu sang tuổi hai mươi mốt rồi mà vẫn chẳng có ai dạm hỏi.
“Lần là thật mẹ, Vương Lực nói muốn qua với conleech_txt_ngu, anh ấy đã nói như vậy rồi mà!”
Hứa Lị Lị với khuôn thất thần nắmleech_txt_ngu chặt nắm đấm, nghiến răng bướng bỉnh nói.
không mở miệng thì thôi, vừa , Triệu Tú Lan lại nổ tung.
“Nó nói? Nó nói ai! Vậy sao cái đức hạnh đó! Nó là lừa thịt của mày đểvi_pham_ban_quyen ăn đấy, có ngu không hả! Người ta đã nhìn trúng cô thư ký Lưu ở công đoàn nhà rồi, ngày đến nịnh bợ người ta! Cả ai cũng biết chuyện , chỉ mình mày là đồ ngốc bị nó xỏ mũi thôi!”
Lời vừa , gian rơi vào tĩnh .
“Rầm” một , Hứa Đào Đào trố mắt nhìn hai ông anh trai vừa rồi ngồi xem kịch vui đã lập tức biến sắcbot_an_cap, tiện vớ lấy cái ghế công cụ lao động hung hăng xông ra ngoài.
Hứa Quốcbot_an_cap Cường ngoài vừa chửi : “Đù mẹ thằng Vương Lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Cái súc sinh! Dám bắt nạt em tao, xem lão nương à không, xem lão tử có đánh mày !”
Mặt Hứa Đại Quang trầm xuống đáng sợ, ông nói với Hứa Lị Lị: “Thằng nhóc nhà họ Vương không tử gì, con đừng sợ, anh con sẽ đileech_txt_ngu đòi lại công bằng cho conleech_txt_ngu, hai lạng khobot_an_cap nó không chạy được đâu!”
Lị Lịbot_an_cap mày trắng bệch, đối với gương mặt hung dữ đầy thịt ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đại Quang, chị không dám mở miệng.
Hứa Đào nghe mà mặt mũi tê dại: Đây chuyện của hai lạng thịt kho sao?
Trong phòngleech_txt_ngu, Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào Đào đang bôi thuốc Hứa Lị Lị, lần này Triệu Tú Lan ra tay rất , sau lưng Hứa Lị Lị chỗ nào cũng xanh tím .
Đừng nhìn Lị Lịvi_pham_ban_quyen người ngợm thô , nhưng dù sao cũng là con gái nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta, bịleech_txt_ngu đánh thành ra thế này Đào Đào cũng thấy xótbot_an_cap cho bà chị ngốc nghếch.
“Chị, đau thì chị cứ kêu lên, sẽ nhẹ tay một chút.”
Hứa Lị Lị lặng , nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải vì , chị không biết là đang lẩm bẩm một mình hay đang nói Hứa Đào Đào.
“Có anh ấy thực lừa chịleech_txt_ngu không, ấy còn nắm tay chị, anh ấy gọivi_pham_ban_quyen chị là Lị Lị, lớn bằng ngần này rồi ngoài người ra chỉ có anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy với như , chị còn muốn sinh cho anh ấy nữa, hu hu hu”
Hứa Đào Đào: “” Một trận coi như uổng phí.
“Chị, chị hãy thoáng ra một chút, trên đời con cóc ba chân thì khó tìm, chứ đàn ông chân còn dễ tìm sao?”
Hứa Lị Lị ám quay lại nhìn em gái , vẻ đầy bi : “ người phụ nữ khác đương nhiên không khó , nhưng đối với hai chị em mình cực kỳ khó!”
chữ cuối cùng chị còn nhấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh chữ một, nói một cách vôbot_an_cap chắc nịch.
Hứa Đào Đào: “”
Như vạn tiễn xuyên tâm, Hứa Đào Đào lần này bị đả kích đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mọi người trong nhà đều đi làm, Hứa Lị Lị hôm nay bị đánh nên mẹ Hứa cho phép chị xin nghỉ ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ ngơi, chị lạivi_pham_ban_quyen lén lútvi_pham_ban_quyen ra ngoài, bảovi_pham_ban_quyen là buổi không nhà ăn cơm.
Hứa Đào Đào không quản chị, lúc này lòng cô cũng , chẳngleech_txt_ngu có tâm trí đâu mà .
Hôm nay ngày cuối cùng Hứa Đào Đào lười biếng, mai cô phải quay lại trí công tác.
Nhà họ Hứa cả gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình sáu miệng ăn đều làm việc ở xí nghiệp thịt liên hợp, nhưng chỉ có Hứa là công nhân chính thức, những người khácbot_an_cap đều làleech_txt_ngu công nhân thờibot_an_cap vụ.
Cha Hứa là đại sư phụ mổ lợn thịt bò ở gia công, tay nghề cực , nghe nói lợn ông mổ thịt đều ngon hơn người khác , lời này không biết hư ra sao.
lương tháng của Đại Quang gần năm mươi tệ, bảy mươi này quả thựcvi_pham_ban_quyen được coi tầng lớp lương cao, ông dựa vào mức lương này mà nuôi sống bốn đứa con.
Chỉ mấy năm gần các con đều đã lớn và cần tìm việc làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiền bạc trong nhà đều dùng đểvi_pham_ban_quyen lo lót quan hệ, cho cuộc sốngleech_txt_ngu của nhà Hứa mới có chút túng thiếu.
Nguyên thân Hứa Đào là con út trong nhà, do Triệu Tú lúc sắp sinh bị ngã một cú khiến đứa bé non, nên nhỏ cơ thể đã yếu hơn những đứa trẻ khác, cha mẹ khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiều chuộng hơn phần, các anh chị bên trên cũng đều xótleech_txt_ngu cô em út này nhất.
nhà làm việc ngay trong xí nghiệp thịt, mỗi tháng được vài bữa thịt chuyện bình thường, so với những gia đình khác ở thời đại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sống nguyên thân ra khá tốt.
Hứa Đào Đào kiếp trước là phòng marketing của một công tynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niêm yết, được lãnh đạo trọng dụng, vào sự nỗ lực của bản thân mà mua được nhà mua được xe, mắt thấy mọi thứ sắp đi vào quỹ đạo, cô cũng chuẩn bị thả lỏng một chút để yêu đương, ngờ một trận tăng caleech_txt_ngu khiến thức đêm tử.
Nói thì cũng chết rồi, dù sao cũng làleech_txt_ngu cô độc một mình, đành chấp nhận số phận , nhưng trớ trêu thay lại xuyên không, xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên không đi, cũng như bắt kịp đại, nhưng lại xuyên cơ thể của nguyên thân này.
Cha Hứa tìm nguyên thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một việc thời vụ ở xíbot_an_cap nghiệp thịt, cô con nhỏ này tính tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhút nhát, cha Hứa vì xót không dám để cô ở nơi khác, tìm công việc rửa thớt xưởng giết mổ, vừa làm cùng một chỗ với ông.
Ý định của cha tốt, suy tính cũng chu , ông không biết đứa con gái nhỏ của mình bị chứng máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, và rồi xui xẻo thay, ngay đầu tiên đi làm đãleech_txt_ngu bị một chậu lợn tươi rói vừa hứngleech_txt_ngu làm cho dọaleech_txt_ngu chết.
Hứa Đào Đào lúc mới qua cũng chút nữabot_an_cap bị dọa chết, cảmbot_an_cap giác người ngâm trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn tanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi trải thế nào, cảbot_an_cap này cô không muốn nếm lại lần thứ hai.
Đãbot_an_cap thì cứ yên mà ở , Hứa Đào Đào kiếp trước mệt chết rồi, kiếp này chỉ muốn sống những tháng nhàng.
Vấn đề lại tới rồi, Hứa Lị Lị nói sai, con gái nhà khác có lẽ gả , nhưng hai em cô thì hơi đáng lo.
Không vì lý do gì khác, chính gen của nhà họ Hứa này đúng là không ai bằng, cả gia đình không có lấy một ưa nhìn, nếu không muốn nói là mạo bình thường, thìvi_pham_ban_quyen huỵch ra là hơi xấu!
Hứa Đào Đào vốn là người cực kỳ yêuleech_txt_ngu đẹp, trước cô cũng là một đại mỹ nhân tiếng lừng, khiến bao anh chàng nhà giàu đẹp trai lóa mắt, thật , thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể chịu việc bản thân biến thành một người phụ nữ xấu xí!
Ngay lúc Hứa Đào nghĩ càngvi_pham_ban_quyen sụp, không kìm được nỗi đauvi_pham_ban_quyen từ đáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng, định sẽ rống lên trận, thì trong đầu cô đột vang lên một thanhbot_an_cap âmbot_an_cap.
“Ký chủ, đừng vứt bỏ, đừng từ bỏ, chỉ cần ngươi liên kếtleech_txt_ngu với ‘Kính Nghiệp Hệ Thống’ của ta, thắp sáng điểm sự nghiệp, nhan mà ngươi mong muốn chắc chắn sẽ có ngày trở lại. Hơn nữa, chúng còn cung cấp dịch vụ tốivi_pham_ban_quyen ưuvi_pham_ban_quyen hóa, đảm bảo khiến ngươi trở nên xinh đẹp mỹ lệ xưa!”
Hứa Đào Đào trưng ra gương mặt lạnh lùng: “”
Đây chính là hệ thốngleech_txt_ngu đưa đến thế , tự xưng là “Kính Nghiệp Hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thống”. đây đã gần một , ngày nào nó cũng cần mẫn, tận tụy tìm cách cô liên kết.
Nghe nói hệ thống này đến từ một diện giới tinh tế cao xa xôi ngoài hệ Ngân Hà, mục đích là để thức lòng nhiệt sự sâu trong thâm tâm con người, phần thưởng sau khi hoànleech_txt_ngu thành nhiệm vụ chính là thứ mà trái tim người đó khao khát nhất.
Chỉ là phiên bản hệ thống này vừa mới phátvi_pham_ban_quyen triển, bắt buộc phải trải thử nghiệm mới có thể chínhvi_pham_ban_quyen ra mắt. vậy, “Kínhbot_an_cap Nghiệp Hệ Thống” mang hiệu “ được vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gianvi_pham_ban_quyen tinh tế, tìm kiếmvi_pham_ban_quyen cử viên phù hợp giữa trụ mênh mông.
Đúng lúc đó, Hứa Đào Đào ở kiếp trước vì làm việc quá sức, đêm mà đột tử, ngay lập tức lọt vào mắt xanh Nghiệp Hệ Thống.
Nó quét được thứ mà ký chủvi_pham_ban_quyen khao khát chính là nhan sắc của trước, thế nên nó lập chìa nhành cành ô liunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân thiện, mưu dùng sắc đẹp để mê hoặc Đào Đào.
Thú thật, Hứa Đào Đào leech_txt_ngu có chút lung lay.
Thế nhưng!
trước cô sống quá mệt mỏi rồi, mỗi ngày không phải đang ca thì cũng trên đường đi tăng cabot_an_cap. Quan nhất là baobot_an_cap nhiêu nhà cửa xe vất mạngbot_an_cap đổi lấy, còn chưa kịp hưởng thụ gì đã thăng thiên rồi.
Chuyện như vậy rơi đầu ai mà chẳngleech_txt_ngu muốn nổ tung chứ?
Cái hệ thốngbot_an_cap chết tiệt này cư còn cô liênbot_an_cap kết với “Kính Nghiệp Hệ Thống”, nghe cái thôi biết một cáivi_pham_ban_quyen là không đủ, còn phải nướng cái mạng thứ hai vào .
Kiếp này chỉ muốn một cá mặn, Hứa Đào Đào sau hồi vi_pham_ban_quyen tưởng lần nữa, đau đớn từ chối: “Không, chuyện làm đẹp tôi có thể tự mình lo liệu.”
Trên đời không có nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười. sẽ trang điểm, cô sẽ vận độngleech_txt_ngu, cô sẽ tập yoga, không tin là không thể trở nên xinh !
Hệ thống vô tình kích: “Kývi_pham_ban_quyen chủ thật sự đã nghĩ kỹ chưa? Thời đại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn đủ no, mặc không đủ ấm, mỹ chắc cũng không đầy đâu, mà toàn là chất kém chất lượng, chứa chìbot_an_cap và độc , ký chủ thật sự khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ làm hỏng luôn mặt vốn chẳng lấy gì làm xinh này sao?”
Đạo lý thì đúng là vậyleech_txt_ngu, nhưng Hứa Đào cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩleech_txt_ngu đến bảnvi_pham_ban_quyen thân làm việc đến kiệt là cả người lại rùng mình, cô dùng ý chí cực mạnh để quyết định lờ .
Cô hít sâu hơi: “Ngươi đừng nói nữa, sẽvi_pham_ban_quyen không thỏa đâu.”
cô ký văn tự bán thân áleech_txt_ngu, mơ đi.
Ký chủ cứng đầu cứng cổvi_pham_ban_quyen, hệ thống cũng bó tay. Hơn nữabot_an_cap vì nó là bên chủ động chọn trúng ký chủ, nên dù ký chủ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu liên kết, nó cũng không chọn khác, trừ phi vị ký này qua đời một cách nhiên.
này, không chỉ Hứa Đào Đào suy sụp, mà hệ thống cũng sụp .
Sau hồi trí đấu với hệ thống, Hứa Đào Đào cảm thấy hơi buồn chán.
chẳng có phương giải trí gì, hơn cô đã ởbot_an_cap lì trong nhà năm ngày . Trước kia cô thấy thứ xa nhất chính là ngủ, kiếp có cơ hội, cô liền ngủ , ngày nào cũng ngủ.
nhiên, ngủ đến mụ mị người rồi, giờ cô chỉ muốn ra đi dạo, hít chút không khí trong .
Nghĩ là làm, khi đóng cửa cô nghĩ một chút, vẫn quay lại lấy khăn len đỏ quàng vào đông, quấn hai vòng, kéo lên che kín mặt. Đàobot_an_cap Đào phàovi_pham_ban_quyen nhẹ nhõm, tức khắc cảm thấy bản thân đã an toàn.
“Ký chủ, ta thấyleech_txt_ngu ngươi không quàng thì an toàn hơn .” Hệ thống chêm vào một câu lúc.
nói như một nhát dao đâm vào Đào Đào.
Hứa Đào : Không giận, lão nương không giận.
Khi Hứa Đào Đào tới đã có ký ức của chủ, nên đối khu tậpbot_an_cap thể của máy biến thịt cũng thấy xa lạ.
Nhưng sao cũng chỉ là ức, khivi_pham_ban_quyen tận mắt nhìn thấy diện mạo của đất nước những năm 70, nhìn thấy những bức tường xám xịt loang lổ viết những dòng khẩu hiệu đỏleech_txt_ngu rựcbot_an_cap “Lao động là vinh quang nhất”, “Tăng gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản xuất, củngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố quốc phòng”, vẫn cảm thấy mới lạ, nhìn không xuể.
“Đây hình gái út nhà lãoleech_txt_ngu Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà, trời tháng Tư lại đibot_an_cap quàng khăn len, đầu óc convi_pham_ban_quyen bé này vấn không ?”
Đi ngang hai bà thím xách giỏ rau, Hứa Đào Đào cảm nhận đượcvi_pham_ban_quyen mắt chỉ trỏ dò của họ, nhưng cô chẳng mảy may để tâm, vẫn ưỡn ngực ngẩng cao đầu bước tiếp.
“Ký chủ đúng là bậc thầy tai trộm chuông mà.” thống cảm thán.
Hứa Đào lười chẳng thèm chấp cái giọng điệu mai của nó. Lúcbot_an_cap ra khỏi nhà, trong cô có dắt năm bạc, làbot_an_cap mẹ Hứa lén đưa cho cô hai hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước. Hôm nayvi_pham_ban_quyen cô phải đi mua sắm cho thích, tốt là mua được mộtbot_an_cap thỏi son.
thân trông bình thường đành, màu môi còn nhạt gần như không thấy rõ, điểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình của việc huyết không đủ. Nếu dưỡng thì phải mất một thời gian, đánh son là cách nhanh nhất. Hơn nữa trước Hứa Đào Đào một quý cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành thị, đi đâu mà trong túi có năm sáu thỏi , đột nhiên trởleech_txt_ngu nên “nghèo nàn” thế này, cô đứng thẳng lưng không nổi nữa, nhất định trưng diện !
Tòa nhà cung ứng lớn nhất tỉnh cách khu tập thể nhà máy biến thịt xa. Sờ sờ năm đồng bạc trong túi, Đào Đào không nỡ xe, răng bộ bằng hai chân tới đó.
Cuối cùng cũng nhìn thấy tòa nhà cung ứng, bắp chân đã run bần bật.
Đangleech_txt_ngu khom lưng thở dốc thì đúng lúc , bên cạnh có mộtvi_pham_ban_quyen xe đạp nam chạy . Một đôi giày da đen của nam giới đập vào mắt, nhìn chất da vàleech_txt_ngu đường maybot_an_cap này là biết không hề rẻ.
Hứa Đào Đào mộ ngẩng đầu lên, khoảnh tiếp theo, cô bỗng thấy bot_an_cap cảnh đẹp đào nở rộ trước mắt. Người đàn ông đạp xe này, đẹp trai quá đi mất.
Anh , dài, ước chừng phải gần một mét chín. Với một người kiếpleech_txt_ngu trước lớn lên ở phương Nam như Hứa Đào Đào thì đây chiều cao rất đáng nể.
Quan trọng làvi_pham_ban_quyen dáng anh cực ổn. Đừng hỏi sao nhìn được, thì là do kiếp trước có quá nhiều thịt tươi phủ màn ảnhleech_txt_ngu, Hứa đã luyện được đôi mắt tinh đời, phải hàng thật giá hay không chỉbot_an_cap một là biết ngay.
Mày kiếm mắtleech_txt_ngu tinh, sống mũi cao thẳng, lại còn rất . Trừ việc cảm trên mặt hơi lạnh lùng ra thì đúng làbot_an_cap kiểu nam thần cao lãnh mà Hứa Đào cực kỳ ưa thích.
“Làm phiền, nhườngleech_txt_ngu đường.”
Giọng nói cũng hay như vậy, quả thực là tuyệt !
Hứa Đào Đào mất hồn sang bên cạnh hai , mắt vẫn khôngleech_txt_ngu chớp lấy một nhìn chằm chằm người ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ái chà, đẹp trai quá.
Cố Pháp dựng xe , phát hiện người phụ nữ quàng khăn che kín nửa mặt nhìn mình chằm , trong lòngbot_an_cap thoáng chút khó . không nói gì, xoay ngườileech_txt_ngu rời đi, chỉ có sắc thêm vài phần.
Hứa Đào Đào trơ mắt nhìn soái ca cao lãnh đi ngang qua trước mặt mình, rồi tiến về phía một cô gái đang mặc bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net váy Lenin.
Cô gái đó lông mày lớn, da trắng như tuyết, dưới cái của thời đại này thì tuyệt đối là một mỹ nhân. Dường khi đối diện người đàn ông, cô ta có chút thẹn thùng, gương mặt trắng trẻo như được nhuộm một lớp phấn hồng, thêm vài rực rỡ lay động lòng người, tâm chẳng thể giấu nổi.
nam một nữ, trai sắc, nhìn qua đúng làbot_an_cap rất đẹp đôi phải ?” Lúc này hệ buông một câu làm cụt hứng.
Trái tim thủy của Hứa Đào Đào “choảng” một tiếng, vỡ tan tành.
Cô chậm quay đầu lại, không thèm nhìn đôi xứng đôi vừa lứa kia nữa, đanh mặt vào nhà cung ứng. Cô lại tự trong đó, nàyleech_txt_ngu cái kia, im như tờ.
“Chào anh, xin hỏi anh có là Giáo sư Cố Ngọc Pháp không? Em”
Cố Ngọc Pháp ngắt lời cô xinhvi_pham_ban_quyen đẹp đỏ bừng mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mắt, giọng điệu sự mà xa cách.
“Thật xin lỗi, mẹ được đồng ý tôi đã tự ý sắp xếp buổi xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt này, tôivi_pham_ban_quyen rất lấy làm tiếc. Đã mất gian của , tôileech_txt_ngu sẽ nói rõ lại với mai . Xin , tôi còn luận văn phải , xin phép .”

im lặng này thực sự có đáng sợ.
Hệ thống không dám nói là quá hiểu Hứa Đào , nhưng một Đào Đào đột im lặng bất thường thế này khiến thật không .
“Này, không phải cô thực sự trúngbot_an_cap tên ông đó rồi chứ? Tôi thừabot_an_cap nhận anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông cũng đượcleech_txt_ngu, nhưng người có bạn gái rồi, cô đừng có nghĩ quẩnbot_an_cap .”
Hứa Đào Đào để ý hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cuối cùng cô cũng tìm được quầy mỹ phẩm. mà đây là tỉnh thành, đồ bày bán Đại lầu Cung tiêu vẫn khá đầy đủ.
Chỉ có điều là cái quầy này chỉ bán hai loại sonbot_an_cap: một loại rực như đỏ chínhleech_txt_ngu tông, một sen sến sẩm đúng hồng Barbie chết .
Nhân viên bán hàng kỳ quái đánh mắt người phụ nữ trước mặt đang quấn len đỏ che kín nửa khuôn mặt, trong lòng không nhịn được mà lẩm bẩm.
“Cô em, có mua không hả? hàng mới nhập từbot_an_cap thủ đô về đấy, nhìn màu sắc tươi tắnbot_an_cap đẹp đẽ này. qua vừa về đã mấy chục thỏi rồi, tranh thủ còn hàng thì mua nhanh đi, đợi lát nữa muốn mua cũng chẳng còn đâu!”
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào Đào khó khăn nhìnbot_an_cap về phía nhân bán hàng: “ ơi, ngoài hai màu này ra còn màu nào khác ạ?”
cà chua, không có màu đỏ cherry, cũng chẳng có cam đào, hay lắm cho cô một thỏi màu hồng đấtvi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ?
Sao chẳngbot_an_capleech_txt_ngu cái hết thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!!!
Có lẽ sự bai trong giọng nói của Hứa Đào Đào quá rõ nhân bán hàng không vui.
“Son môi mà cô còn muốn bao nhiêu màu nữaleech_txt_ngu! Mộtbot_an_cap cáivi_pham_ban_quyen mà hai màu chưa đủ cho sao? này, chưa dùng son thì đừng có , trên này chỉ hai này thôi. Không có tiền thì cứ nói thẳng, làm bộ làm tịch !”
Nhân bán hàng lườm Hứa Đào Đàovi_pham_ban_quyen cháy mặt, rồibot_an_cap sang nói chuyện phiếm với đồng nghiệp bên , chẳng thèm mảy may đoái hoài gì đến cô nữa.
Hệ thống thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng lên tiếngleech_txt_ngu: “Ký chủ, chỗ tôibot_an_cap môi, có mấy nghìn màu, muốn loại cũng .”
Hứa Đào Đào một hơi thật sâu, kéo chiếc len đỏ xuống lộ ra bộ khuôn mình.
“Hệ thống, ràngleech_txt_ngu buộc đi.”
Niềm vui bấtvi_pham_ban_quyen ngờ đến quá nhanh, hệ thống chí còn nghi ngờ không biết có phải nghe lầm : “Ký chủ, cô nói
Hứa Đào Đào: “Cơ hội chỉ có một , đừng tôi có thời gian hối hận.”
Lời vừavi_pham_ban_quyen thốt , hệ thống quả nhiên lải nhải nữabot_an_cap. Nó chẳng tâm chủ nghĩ thông suốt thế nào, chóng tiến hành ràng buộc với . ràngleech_txt_ngu là giọng điện tửleech_txt_ngu bình không chút gợn sóng, dường như vẫn nghe ra được vài phần vui sướng: “Ký chủ, buộc thành công!”
Vào khoảnhleech_txt_ngu khắc đó, Hứa Đào cũng cảm thấy như có thứ gì đó gắn kết chặt chẽ mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và hệleech_txt_ngu lại vớileech_txt_ngu nhau.
Đến lúc hệ thống mới chợt nhận ra chiếc khăn che của ký chủ đã mất, nó vội nhắc nhở: “Ký chủbot_an_cap, khăn len”
“À, tự tôi tháo đấy, suýt nữa thì lão nương nóng chết rồi.” Hứa Đào Đào thản nhiên .
nghĩbot_an_cap thông rồi, xấu thì xấu , chẳng lẽ mặt của mình màleech_txt_ngu mình lại không cần nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? lắm thì sau này tiếpleech_txt_ngu tục nỗ lực làm , đổi lại nhan xinh đẹp của kiếp trước là được!
Còn về phần đẹp này nọ, Hứa Đào cười lạnh, đợi sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão nương nên xinh đẹp rồi, loại tiểu thịt tươibot_an_cap nào mà chẳng tìm được.
Chậu có hoa của nhà người ta, cô thèm vào lạ.
chà, tôi nói nàyvi_pham_ban_quyen cô em, sao trời này cô còn quàng khăn làm gì, hóa mặt này, là nên lại thật.”
Giọng mỉa của nhân bánbot_an_cap hàng chói tai vô cùng. Hứa Đào Đào vừa quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu lại đã nghe thấy mụ tabot_an_cap dùng giọngbot_an_cap điệu chua ngoa cay nghiệt bàn tán mình với .
Cầm, tôi cho cô hay, vừa nãy tôi lại suýt đứng tim, mặt trông xúc phạm thể, không biết cha mẹ sinh kiểu gì nữa. Con gái tôi sau này thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia, tôi chẳng dám cho nó ra gặp aileech_txt_ngu.”
Nói xong, mụ ta còn che miệng , ánh mắt liếcleech_txt_ngu về phía Hứa Đào Đào lộ rõ vẻ khinh bỉ trần trụi.
Kiếp trước Hứa Đào tuổi còn trẻ đã leo lên được vị trí quản lý bộ phận marketing, cái của nhiên không dạng vừa.
nói: “Phải đấy, sau này con gái mà biết mình có một người mẹ mồm thối lại còn văn hóa như thếbot_an_cap này, đừng nói là theo chị ra đường gặp người tabot_an_cap, nó sợ đến mức chẳngvi_pham_ban_quyen đầu thai luôn ấy chứ.”
Nói , Hứa Đào Đào chẳng buồn bố cho nhân bán hàng lấy mộtbot_an_cap ánh mắt, xoay người bỏ đi.
người xung nhìn lại, cũng thấy gái này trông không được xinh xắn cho lắm, nhưng lời của nhân viên bán hàng quảvi_pham_ban_quyen thực quábot_an_cap khó nghe. Vì vậy, có mấy bà thím lớn tuổi đã lên tiếng mắng mỏ mụ ta vài câu.
Nhân viên bán vừa Hứa Đào Đào chọc giận, lại bị mấy bà thím lo chuyện bao đồng nói ra nói vào, tức đến mức ăn nói không nể, cãi nhau tay đôi khách hàng ngay trong giờ việc.
Bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đã căng quen thói, này ngườibot_an_cap kia chẳng ai dám tội nhân viên bán hàng, mụ ta không biết mình đã phạm phải sự phẫn nộ của đám đông.
đám hàng loạn lên, lý đang trốn bên trong dùbot_an_cap không muốn cũng phải ra mặt để dẹp yên cơn giận của mọi người.
, nhânbot_an_cap viên bán hàng độc kia bị phạtleech_txt_ngu một tháng , chuyện mới lắng xuống.
Tất nhiên, những chuyện xảy rabot_an_cap Hứaleech_txt_ngu Đào Đào không biết.
Không mua được son môi, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa Đào Đào thấybot_an_cap chuyến nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể đi không công, bèn xuống quầy thực phẩm cân hai bánh táo đỏ.
Đồ ănvi_pham_ban_quyen đại này khoan bàn đến hương vị nào, nhưng chắc chắn là nguyên liệu chất lượng thật. Hứa Đàobot_an_cap Đào ăn một miếng đã thấy no, số cònvi_pham_ban_quyen cô mang cho người thân nếm thử.
đến tối khi mọi người họ Hứa đi làm về hết, số bánh táo Hứa Đào Đào về nhận được sựleech_txt_ngu hoan nghênh nồng của nhà. Hứa Quốc Cường vừa nhét bánh miệng, vừa như bảo bối mà từ saubot_an_cap lưng ra một chiếc hộpvi_pham_ban_quyen cơm . Hứa Đào Đào tò mò nhìn sang, Hứa Quốc Cường “cạch” một tiếng mở nắp ra.
“Tèn tén ten! Hì hì, thịt kho tàu! Tiểu muội, ca của em có giỏi không? Tối nay nhà mình ăn thịt kho tàu, yếu, ăn thêmleech_txt_ngu mấy vào!”
“Sao lại tính công cho chú, cũng đi .” Đại Hứa Quốc Hoa thấy nhị đệ một mình vênh váo lênvi_pham_ban_quyen tiếng nhắc nhở.
Hứa Cường cười với đại ca: “Đại ca, anh còn mặt mũi nhắc à? Anh cứ đứng đực ra đấy chẳng thốt nổi một câu. Nếu phải em lênleech_txt_ngu cho thằng ranh Vươngvi_pham_ban_quyen Lực một gậy thì anh tưởng nó chịu ngoan ngoãn nộp tiềnbot_an_cap phiếu ra chắc?”
Hứa Hoa còn định phân trần gì đó thì Hứa Lị Lị đã về.
Vừa vào cửa, chị đã nhìn món thịt kho tàu trong cơm bàn, nụ cườivi_pham_ban_quyen trên mặt lập tức biến mấtleech_txt_ngu, chị hãi nhìn hai anh trai nhà mình.
“Đại , Nhị ca, hai đi tìm Vương Lực thật à?”
Hứa Quốc Cường lườm chị một cái: “Chứ còn giả ! Thịt đây này!”
“Các anh, anh có thể !”
Hứa Lị tức đến mức toàn thân run rẩy, ngón tay chỉbot_an_cap vào đĩa thịt kho bàn, hốc mắtleech_txt_ngu đỏ hoe. Đào Đào một cái là biết ngay cô nàng này vẫn chưa dứt tình Vương Lựcvi_pham_ban_quyen.
Triệu Lan “cạch” một tiếng đặt bátvi_pham_ban_quyen xuống, lạnh tanh: “Khóc lóc cái gì, tao vớivi_pham_ban_quyen bố mày đã chếtleech_txt_ngu đâu!”
Hứa Đại Quang lén nháy mắt với đại nữ, dùng lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịu dàng khuyên nhủvi_pham_ban_quyen.
“Con gái à, thằng nhóc nhà họ Vương đó không có ý gì với con đâu, trêu đùa thôi. Đàn ông tuấn tú kia thiếu gì, nhà mình không thèm nó nhé.”
“Con thèm! Con chỉ thèm mỗi anh ấy thôi! người quá đáng lắm! Con chỉ tìm chồng saoleech_txt_ngu khăn thế này! Nếu phải tại mọi người sinh con ra xấu xí thế này, con có đến mức tuổi này rồi mà còn gả đi được không! ngoài ai là đứa con gái xí, trẻ thấy con là khóc, cònvi_pham_ban_quyen ném vào người con. Khó khăn lắm người đàn ông muốn cưới con, đều mọi người phá hỏng hết rồi!”
Hứa Lị Lị gào thét cay nghiệt để trút bỏ nỗi uất ức trong lòng, lể sự tức với người thân và nỗileech_txt_ngu tuyệt vọng vìvi_pham_ban_quyen mãi không đi được thân.
Cả nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Hứa không ai lên tiếng, cả đều nhìn Hứa Lị Lị.
Thôi nữa, mặt đi, vốn đã xấu , nước nước mũi tèm lem trông còn xấu . Triệu Tú Lan phá vỡ sự im lặng trong , vẻ mặt vô cùng bình thản.
Bà nói Hứa Lị Lị: Mày khóc thì có ích , mày vốn dĩ đã xấu, ai bảo mày không biết chọn chỗ thai vào làm con của với cha mày chứ. Cha mày , tao cũng chẳng đẹpleech_txt_ngu, nên đứa con tao sinh ra đều chẳng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cả. Trong này có phải mình mày xấu đâu? Tất cả chúng đều xấu, chẳng lẽ chúng đều phải thấy ấm ức ?
Hứa Đàobot_an_cap thấy kỹ năng mỉa cả tổ đội của mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đạt cấp tối đa rồi, nói chuyện thì cứ nói thôi, sao lại kéo cả bọn họ xuống nước làm gì, cô cũng thấy nghẹn lòng theo.
Sắc mặt Đại Quang và hai con trai cũng khá khẩm gì, tâm trạng muốn an ủi Hứa Lị Lị nhạt bớt đi vài phần.
Chưa dừng lại ở đó, tục đònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công: Dù tao với chabot_an_cap thì cũng vẫn cưới gả chồngbot_an_cap như thường, có lỡ dở việc đời . có gì mà phải ứcvi_pham_ban_quyen, con cái người ta đến thịt chẳng được ăn , nhà mình hôm nay còn được ăn thịt tàu của cơmvi_pham_ban_quyen quốc doanh. Nếu mày không phải con của taoleech_txt_ngu với cha mày thì còn lâu mới được ăn, mày cứ biết đủ đileech_txt_ngu.
Nhưng con không muốn tìm người chồng xấu đâu, sinh ra cũng xấu xí! Hu hu hu.
Lị Lị bị Tú Lan mắng cho một trận, sự uất ức trong lòng tuy có giảm bớt, nhưng hễ nghĩ đếnleech_txt_ngu việc sau này mình chỉ có thể sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một đứa bé xấu là lại không kìmleech_txt_ngu được bật khóc.
mắtleech_txt_ngu nhìn Đại ca và Nhị canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh, Hứa Lị vẻ đầy ghen tị nói: Tính ra vẫn con tiểu thảm , đàn ông xấu hay không không quan , chỉ cần kiếm được tiền là , chứ phụ nữ mà xấu thì khó lấy chồng .
Hứa Đào Đào cảm sâu sắc, vành mắt cũng lên.
Cô thảm quá, đại tỷ nói đúng, cô xấu thì thôi đi, sau cái xấu, chẳng phải đang tạo nghiệp . Sau này conleech_txt_ngu cái mà trách cô làm thế . Khôngleech_txt_ngu được, trước khi trở nên xinh đẹp, cô đối không sinh conbot_an_cap, quyết không!
Hứa Quốc Hoa và Hứa Cườngleech_txt_ngu vốn cũng đang ủ rũ mặt mày giống hai cô em gái, số phận bất công. Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn họ đều giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha Hứa, vai u thịt bắp, mắt híp mũi lânbot_an_cap, giọng thì thôvi_pham_ban_quyen kệch, ngần rồi chưa tay cô gái nào, ngày thường toànbot_an_cap bị gái nhà người ta hắt hủi.
Được em gái nhắc nhở, đột hai người thấyleech_txt_ngu mìnhvi_pham_ban_quyen cũng khổ lắm, quá, may mà bọn họ không phải phận nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhi.
Triệu Tú lườm côvi_pham_ban_quyen gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn: Nói nhiều rồi rốt cuộc bot_an_cap thịt kho tàu không? Mày không thì tao cho em ăn hết.
Hứa Lị Lị lập tức mặt một : Ăn!
Chuyện gả chồng tính sau, miếng thịtbot_an_cap kho tàu thơm phức ngay trước , ăn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Đào cũng ăn miếngbot_an_cap kho tàu, muốn nếm thử nghề của bếp tiệm cơm doanhbot_an_cap thời đại , đó thất vọng nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rabot_an_cap, miếng thịt này vừa dai vừa khôleech_txt_ngu, nước sốt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấm, trọng là thịt đãvi_pham_ban_quyen nguội, mỡvi_pham_ban_quyen đông lại bên trên, nhìn qua đã thấy mất đi giác thèm ăn, thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói không chịu ăn thêm nữa.
Triệu Tú Lan gắp cho cô cũng ăn, khiến bà tức giận tưởng con gái út kén ănbot_an_cap, liền gõ một phát vào bàn Đào Đào.
tàu ngonleech_txt_ngu thế này mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cònleech_txt_ngu kén cá chọn , mày đi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống nước lã cho xong!
Hứa Đào Đào nịnh nọt chia cho Hứa Quang và Triệu Tú Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Con đâu có chê, con còn trẻ sau này thiếu gì cơ hội ăn, cha mẹ cóvi_pham_ban_quyen tuổi rồi mới ănbot_an_cap đồ ngon để . Hai người cột của nhà mình, có thiệt ai cũng không được để cha mẹ thiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
mặt Triệu Tú lập tức giãn ra, Hứa Đại Quang con gái út cũng đầy vẻ động: Ăn hết đi, ăn hết đi, đợi tháng sau cha phát phiếu thịt sẽ anh trai mua cho con nữa!
Hứa Lị Lị nhìn ba người bọn họ, bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ: muội chỉ giỏi nịnh .
Nói xong, chợt ra chỗ thịt này là đưa cho Vương Lực, rồi Đại ca Nhị ca cướp lại từbot_an_cap tay hắn, vậy như đây là thịt côvi_pham_ban_quyen mua, thịt cô mua thì ăn miếng mới !
Hứa Quốc Cường chê nhìn cô em gái đang tranh thịt với mình: Lị Lị, anh bảo này, bao giờ mới học tập tiểu một chút hả.
Hứa Lị Lị ăn thịt vừa không buồn ngẩng lên: Học nó gì?
Em gái cô cũng xấu giống cô, tính cách lại nhút nhát, hồi nhỏ bị bắt nạt toàn là cô ra đánh đuổi lũ nhóc hư hỏng đó đi, cô có gì mà học emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái mình.
Hứa Quốc Cường thấy em gái mải ăn thịt đến mức chuyện cũng không thèm nhìn mình, tức không chịu được: Cô học tiểu muội ăn thịt đi! Người đã vạm vỡ thế này rồi còn ăn lắm thế! này còn người ông nào bế cô nữa!
Hứa Đào Đào:
Cô nhìn Hứa Lị Lị, , vành mắt Hứa Lị Lị lại đỏ lên, những giọt nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lã chã rơi xuống bàn ăn.
! Quăng đũa xuống, cũng chẳng buồn ăn, Hứa Lị gục xuống khóc nức nở.
Haiz.
Hứa Đào Đào phiền muộn dài, cảm cái miệngleech_txt_ngu này của Nhị ca mình đúng là quá sức gợi đòn.
Mày làm khócbot_an_cap! Tao cho mày chừa cái thói ngứa mồm này! Cho mày này!
Khó khăn lắm mới dỗ dành được, giờ lại người khóc, mẹ Hứabot_an_cap vơ lấy chiếc đũa quất tới tấp vào cậu con trai thứ.
Hứa Quốcvi_pham_ban_quyen Cường vừa né tránh vừa tranh thủ gắp thịt ăn, Hứa Đại ca thì hai không nghe chuyện ngoài cửa, một lòng lo thịtvi_pham_ban_quyen kho tàu, ăn đếnbot_an_cap mức miệng dầubot_an_cap mỡ, chỉ mong mẹ dạy dỗ lão lâubot_an_cap thêm chút nữa để thịt thuộc mình hết, Hứa Lị Lị khóc thảm thiết, Hứa Quang thì nhẹ nhàng dỗ dành con gái lớn.
Hứa Đào Đào:
Hứa Đào thấy đau cảleech_txt_ngu tai vì tiếng ồn ào.
này không thể một bữa cơm yên ổnbot_an_cap được sao?
Kết cuối cùng ca hứa đợi tháng sau sẽ kẹo râu rồngbot_an_cap đại , này mới như êm xuôi.
Vì tối đó thịt khovi_pham_ban_quyen là món chính, nên mấy miếngbot_an_cap táo đỏ Hứa Đào Đào mua về mọi người ăn mấy , Triệu Tú Lan trước mặt lũ trẻ đã đưa cho Hứa Đào: các tối nay ăn ít, số bánh cũng là nó mua, đứa nào cũng không được . Hứa Lị Lị, mày dám ăn vụng bánh của em màyvi_pham_ban_quyen thì coi chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao đánh cho đấy.
Triệu Lan đặc biệt cáo Hứa Lị Lị, ở chung phòngleech_txt_ngu với Hứa Đào Đào.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lị Lị hực đồng ý: Hừ, chỉ biết là mẹ thiên vị .
Buổi tối sau khi tắm rửa xong quay về phòng, Hứa Đào Đào vừa mở đãleech_txt_ngu thấy Hứa Lị Lị đangbot_an_cap chổng mông ăn vụng bánh đỏ cô để ở đầu giường.
Hứa Lị Lị nghe thấy tiếng mở cửa thì giật bắn mình, vừa quay đầu lại thấy Hứa Đào liền lập tức vỗ ngực.
Hết cả hồn, chị cứ tưởng mẹ vào, nói đoạn chị ta đảo mắt, nhìn Hứa Đào Đào lấy lòngleech_txt_ngu , Tiểu muội, dù sao cũng không ăn mấy thứ đồ ngọt , chị hết đi.
Hứa Đào Đào nhìn đạileech_txt_ngu tỷ dính đầy bánhleech_txt_ngu, cô đúng cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn loại bánh ngọt khénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ này, nên rất khoái gật đồng ýleech_txt_ngu.
Cho chị cũng , để lại mai Đại ca và Nhị ca, còn chị muốn ăn thì cứ lấy đi.
Hứa Lị Lị lập tức nở nụ cười rạng rỡ với Hứa Đào Đào: Chị biết ngay em gái thươngbot_an_cap chị nhất mà!
Có lẽ bánh đã về mình, Hứa Lị Lị không vội ăn nữa, hai chị em trò chuyện một lát rồivi_pham_ban_quyen ai nấy lên giường chuẩn bị đi ngủ.
họleech_txt_ngu Hứa gian nhỏ hẹpvi_pham_ban_quyen, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đông, mà chưa ai đình, hai đứa ở chung một phòng, tuy không gian rất chật chội nhưng kê một chiếc giường tầng cũngleech_txt_ngu đủ, Hứa Đào ngủ tầng trên, Hứa Lị Lị ngủ tầng dưới.
chủ đã quen ngủ chiếc giường nhỏ này, Hứa Đào Đào thì không, đặc biệt là nghe tiếng vang trời của Hứa Lị Lị ở tầng dưới, cô lại càng không quen.
Ký chủ, để tôi bật cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nhạc nhẹ giãn giúp dễ ngủ nhé. Hệ thống lúc này ân cần lên tiếng.
Hứa Đào mở mắt trong bóng tối, giọng nói lạnh lẽo: Hóa ngươi còn có chức năng , hôm nay ta mới biết đấy.
Hệ thống: Thậtleech_txt_ngu ngại quá đi mà.
là, trước không chịu liên , về mặt ý nghĩa nào đó thì chưa liên thì thống chưa thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về ký chủ, vì hệ không thể làm trái quy tắc được, ký chủ thông cảm nhé.
Đào Đào mới tin lời quỷ quái của nó.
Giọng nói của hệ ngày càng dần, đến nó cũng nổi những lời bịa của nữa.
Lúc nó hả hê nhìn ký chủ mất ngủ, còn có thể vì nguyên nhân gì nữa, chẳng ý dỗi vì ký chủ không kết với thôi, nhưng sự rành này nó chết không thể nói ra.
Hứa chẳng thèm quan tâm đến toán nhỏ nhặt trong hệ thống, cô nhắm mắt lại: Bật đi.
Dù sao cô vàvi_pham_ban_quyen hệ thống cũng chỉ là hệ lợibot_an_cap ích, cái hội thiếu tình người chẳng đáng để cô bận .
Quét được suy lòng ký chủ, hệ thống càng thêm hổ thẹn, bản nhạc ngủ ngon phát ra vô cùng êm dịu và ấm .
Hứa Đào chìm vào giấc ngủ trong giây lát.
119
Một giờ sáng, Hứa Đào Đào vẫn đang ngái ngủ bị cha Hứa kéo ra khỏi chiếc chăn ấm áp. Cả nhà ai nấy đều đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net say giấc nồng, chỉ cô và Hứa Đại Quang vìleech_txt_ngu làm việc ở phân xưởng giết mổ nên phảivi_pham_ban_quyen đi ca .
Đêm về trời lạnhbot_an_cap, Hứa Quang mặc mộtleech_txt_ngu chiếc áo bông dày, còn chiếc áo đại y quân đội mà ông trân quý nhất thì lại khoác người Hứa Đào Đào.
“Mặc , thân yếu ớt, đừng để lạnh mà cảm mạo.” đoạn, lại nhét vào cô hai cái màn thầu ngũ cốc nóng hổi: “Ăn lót dạ đi, tan làm cha conleech_txt_ngu mìnhleech_txt_ngu về nhà ănvi_pham_ban_quyen sáng .”
“Cha, con không đói.”
Thứ đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khô khốc này, làm sao mà nuốt cho trôi được.
Hứa Đào Đào ngáp một cái buồn ngủ, khóe mắt ứa ra chút nước mắt nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô siết chặt áo đại y dày , chỉ cảm thấy cái lạnh trên da cũng chẳng thấm tháp gì so với lạnh lẽo trong lòng.
Đánh chếtvi_pham_ban_quyen cô cũng không ngờ giờ làm việc của phân xưởng giết mổ lại từ nửa đêm. Ký ức của nguyên thân chỉ để lạivi_pham_ban_quyen cho ma tâm lý về cảnh tượng bị máu lợnvi_pham_ban_quyen dội đầu, chứ tuyệt chẳng để lại thông tin quan trọng này.
Nếu sớm biết phân xưởng mổ phải đi làm sớm thế này, đã tìm mọi cách để từ bỏ công này rồi.
thì đâm lao phải theo lao, chỉ đành đi bước nào tínhleech_txt_ngu bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy thôi.
Hứa dứt khoát ấn cái thầu vào miệng Hứa Đào .
đói phải , giờ không đói nhưng lát nữa bận rộn lên rồi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có muốn ăn cũng chẳng thời gian. giờ ăn cho bụng thì lát nữavi_pham_ban_quyen mới có sức mà làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Bản thân ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã như hổ đói hết năm cái màn thầu, Hứa Đào Đào nhìn mà cũng thấy nghẹn giùm. Tuy nhiên, dưới cái trừngleech_txt_ngu trừng của cha Hứa, đành ngoan ngoãn bánh.
Loại màn thầu ngũ cốc này vừa không mềm xốp gây rát cổ họng.
Hứa Đào ép phải nuốt xuống, không ăn không , cha nói đúng, không ăn mà làm việc thì hạ huyết thì gay to.
Lúc nàyleech_txt_ngu chưa có đèn đường, bênleech_txt_ngu tối đen như . Nghe nói Nhà máy Liên hợp Thịt tỉnh Tây do người Đức kế từ những năm đầu, tòa nhà được xây rất kiên cố.
Chỉ là vừa bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tòa nhà khu sản xuất và chế biến, lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể cảm nhận được sự âm u, ẩm ướt. Nhiệt độ đột ngột giảm từ trên độ không xuống dưới độ không, những lối đi hẹp cũng lồng lộng gió lạnh.
Hứa Đào sát cha , sợ tới mức nổi cả da gà.
Đi vòng vèo cuối cùng cũng đến được phân xưởng mổ. Cha đẩy cánhleech_txt_ngu sắt nặng nề ra, bên đèn đuốcvi_pham_ban_quyen sáng trưng, ồn ào náo nhiệt.
Từng tảng thịt hếu, đỏ tươi được trên máy móc. Cácvi_pham_ban_quyen thợ mổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn nấy đều đeo tạp dề, tay đủ loại dụng cụ, người thì mổ lấy máu, người dội nước sôi cạo lông, người lại phân tách thịt phân xưởng một khungvi_pham_ban_quyen bận và náo nhiệtvi_pham_ban_quyen.
“Sư phụ tới sớm thế!”
“Chào lão Hứa nhé!”
Thấy hai người đi tới, ngườivi_pham_ban_quyen vội vàng chào hỏibot_an_cap chabot_an_cap Hứa. Hứa Đại Quang lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ trưởng tổ 1 của phân xưởng giết mổ, một thợ lành nghề mấy chục năm, lại còn đào tạo ra không ít đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đệ đắc , nên mọi người đều rất kính ông.
Hứa Đạivi_pham_ban_quyen Quang nhìn vẻ ngoàileech_txt_ngu dữ tợn khi cười lên trông lại rất hớn hở: “Sớm, sớm, chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người!”
Hứa Đào Đào sau lưng cha cũng mặtvi_pham_ban_quyen ra. ít thợ trong phân xưởng nghe qua “ tích” oai hùng của cô nên không nhịn được mà chọc: “Đào Đào đi làm rồi đấy ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Con gái con lứa đúng là gan thỏ đế, không sao, cứleech_txt_ngu luyện các chú các bác, sau này còn tiếp quản công việc của cha cháu nữa chứ!”
Tất , đa số những lời này đều mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính chí, nhưngbot_an_cap cũng có lệ.
“Sư phụ Hứa, đây là conleech_txt_ngu út của ông phải không? Nghe nói ngày đầu đi làm đã bị một chậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu lợn đến ngất , hôm nay mới quay việc à?”
đặt câu hỏi làbot_an_cap một gã đàn ông trung niên tên là Diêu Ủng Quân, tóc húi cua, thân hình vạm , mặc bộ công nhân giống hệt Hứa Đại . là tổ trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ của mổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hứa Đại Quang cũng chẳng hề giận dữ, cười hì hì đáp lạileech_txt_ngu: “ vậy, con bé nhà tôi nhát gan, tôi về nhàvi_pham_ban_quyen đã rèn luyện thêm nó rồi. Đây này, con bé vừa khỏe là cứ đi làm ngay, sợ làm ảnh đến công chung đấy.”
sao, con bé hiểuleech_txt_ngu chuyện đấy. Nhưngleech_txt_ngu lá gan này là phải luyện thêm, bị mộtleech_txt_ngu chậu máu lợn dọa ngất thì không ổn đâu, nói ra thì làm mất mặt Nhà máy Liên hợp Thịt chúng ta quá!”
Diêu Ủng Quân xong liền nụ cười nửabot_an_cap miệng rồi bỏ , nụ cười trên mặt Hứa Đại Quang cũng lập tức tắt.
, gái lão nương nhát gan đến còn so cái hạng nịnh bợ yếu xìu như lão ta. Đào à, đừng nghe lời xàm ngôn đó. Côngbot_an_cap việc ở phân xưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giết mổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này quả thực không hợp với con đâuleech_txt_ngu. Con cứ đợi cha tích cóp thêm ít tiền, tiềnleech_txt_ngu rồi cha nhờ bác cảbot_an_cap lo cho convi_pham_ban_quyen một công việc tốt hơn. Con là học sinh cấp ba cơ , làm bộ văn phòng cũng chẳng vấn gì!”
Bác cả của Hứa Đào Đào cũng làm máy, kho , lại còn là chủ nhiệm phân kho lạnhleech_txt_ngu, ở nhà máy này coi là một lãnh đạo nhỏ, quen biết chắc chắnbot_an_cap rộng hơn cha Hứa.
Hứa Đào Đào có chút lung lay, nhưng vừa nghĩ đến việc phải tốn vài trăm tệ mới mua được một suất làm việc, mà còn chẳng biết cóleech_txt_ngu mua được hay không, cô liền từ bỏ ngay lập tức.
Vài trăm tệleech_txt_ngu ở thời đại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua được cả căn phòngbot_an_cap nhỏ rồi. Bằng của nguyên thân chút hữu danh vô thực, nhưng cô lại sinh viên tốt nghiệp trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại học danh tiếng đầu khối hẳn hoi. Nếu tìm việc mà còn phải dựa dẫmleech_txt_ngu vào gia đình, thì này Đào tỷ đây mặt nàobot_an_cap mà lăn lộnleech_txt_ngu ngoài hội nữa.
Vì thế, Hứa Đào Đào khoát chối ý tốtleech_txt_ngu của Hứa Đại Quang. Quan sát người qua kẻ lại xung , cô hạleech_txt_ngu thấp :
“Cha, cha vả bác cả nữa. Dạo này con đang chú ý đến tin tuyển dụng của các máy lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cha nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sau conleech_txt_ngu nhất định làm cán bộ, cũng có năng lực đó. con muốn đường chính chính tự mình thi đỗ vào, con muốnvi_pham_ban_quyen làm rạng danh gia đình!”
Hứa Đào Đào rất hiểu cách của Đại , cô biết nói thế nào để vui .
Quả , Hứa Đại Quang nghe xong thì mặt mày hớn hở, khuôn mặt đầybot_an_cap thịt bạnh ra cũng không còn đáng như trước nữa.
“Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoan! Cha biết gái cha rất có chí khí! Nhưng phía bác cả cũng không thể bỏ quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được. Thi thì ta không sợ, nhưng nếu không thi mà vẫn trở thành công nhân chính thức thì cha vẫn thà bỏ tiền mua cho con một suất. Thi cử tốn lắm, cha sợ con lại như lần trước, trái tim nhỏ này của cha không chịu nổi thêm cú nào nữa đâu.”
Lần trước? Lần nào?
Vẻ mặt Hứa Đàoleech_txt_ngu Đào thoáng hiện vẻ nghi hoặc, rồivi_pham_ban_quyen dần nhớ ra lần trước làbot_an_cap lần nào, sắc mặt bỗng trở nên cứng đờ.
Cha Hứa chắc là nhắc đến lần Hứa Đào đi thi tuyển trí cán bộ của nhà máyvi_pham_ban_quyen, kết ngất xỉu phòng thi. leech_txt_ngu do nguyên thân học hành lẹt đẹt, thấy thi biết làm nên sợ đến mức ngất xỉu chỗ. Sau đó vì sợ gia đình quá kỳ vọng vào mình sẽ thất vọng, nên cô ta nói dốibot_an_cap rằng vì thi quá tốn chất xám, não bộ thiếu dinh dưỡng mới bị ngất.
Loại lời nói dối quỷ quái này cũng chỉ có những người nhà hết mực yêu thân mớibot_an_cap tin.
bot_an_cap bận vào , Hứa Đại cũng không nói gì nhiều với Hứa Đào Đào, nhưng trong lòng đã tâm phải đổi việc cho con gái út.
Hứa Đào được người dì nhiệt tình dẫn đến nơi làm việc. Lần trước cô bị máu dọa ngất, nên lần này cha Hứabot_an_cap đã đổi cho côngleech_txt_ngu việcbot_an_cap , cũng là việc nhẹ nhất trong toàn bộ phân xưởng giết rửabot_an_cap đại tràng lợn.
Khi Hứa Đào Đào được dẫn nơi, đối với ba chậu đại tràng lợn tươi rói, nóng hôi và còn nồng nặc phân, mặt liền xanh .
bàn ra. Tấtleech_txt_ngu nhiên, bàn tay này không trắng trẻo như đôi tay búp măngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp trước, cũng chẳng được chăm tinh tế bằng, nhưng hễ nghĩ đến bànvi_pham_ban_quyen tay sạch sẽ của mình phảibot_an_cap tiếp xúc thânbot_an_cap mậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với đại tràng lợn, lại còn phải cái thứ chết tiệt kia, cảm giác liền dâng trào. Hứa Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng nói chẳng , vội về Hứa Đại Quang.
ngực, cảm giác ghê tởm, khó nói: “Cha, thấy cứ rửa thớt thì hơn, việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con thạo, vả lại giờ con hết sợ máu rồi, nhất định đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc đó.”
Cô không phảibot_an_cap nguyên thân, có cái bệnh sợ .
Quang trừng mắt: “Cáileech_txt_ngu con này thế khôngleech_txt_ngu biết, rửa thớt làm sao mà nhàng bằng rửa đại được. Đừng quậy nữa, mau đi làm việc với dì Chu đi, ngồi một chỗ làm việc chẳng phải thoải mái hơn sao.”
Thoải cái gì! Hứa Đào Đào chết khôngbot_an_cap chịu đi rửa tràng lợn, Hứa Đại bị loạn đến hếtleech_txt_ngu cách, đành phải đổi cô lại chỗ . Sau đó thấy Hứa thực không còn sợvi_pham_ban_quyen máu nữa, tuy rằng cái dáng xách cũng lảo đảo mất sức khiến ông nhìn không vừa mắt, may là conbot_an_cap không trợn mắt ngất xỉubot_an_cap, lại rất vui vẻ, Hứa Đại Quang đành mặc kệ cô.
Cha đi, “rầm” tiếng, thùng nước rơi xuống , nước bắn tung tóe. Nụ cứng nhắc trên mặt Đào cũng lập héo rũ theo.
Bận rộn tối mày tối mặt đến tận mười giờ sáng, công việc ở xưởng giết mổleech_txt_ngu mới xem nhưbot_an_cap kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thúc. Hứa Đào Đào bước đi với đôi chân nhũn như bún tay run lẩy như người bệnh , lẽo đẽo theo sau Hứa Đại Quang về nhà.
Đặc thù công việc ở xưởng mổ vậy, cứ mổ xong giavi_pham_ban_quyen súc là có thể tan làm, thời gian lại được nghỉ ngơi ở nhà.
Với một bậc thầy lâu năm cha Hứa, ông đãvi_pham_ban_quyen sớm vớivi_pham_ban_quyen quay này, nhưngbot_an_cap Hứa Đào Đào . vật lộn suốt cả buổi sáng, giờ chỉ cảm thấy đầu óc lùng , chỉ muốn lao ngay xuống chiếc giường nhỏ của mìnhbot_an_cap mà đánh giấc .
oáp”
Hứa Đào Đào miệng thật to, trên đường đi cô đã ngáp không dưới mười .
Vừa về đến nhà, Hứa Đào Đào rửa mặtvi_pham_ban_quyen xong là định chui tợn vào phòng, Hứa Đại Quang liền lấy áo cô con gái nhỏ: “Làm gì ? Ăn sáng đã chứ.”
Hứa Đào Đào dậm : “Cha, con thậtvi_pham_ban_quyen không đói! Giờvi_pham_ban_quyen mắt con mở không lên nữa rồi, chỉ muốnleech_txt_ngu đibot_an_cap ngủ thôi, cha chovi_pham_ban_quyen ngủ đi!”
Con vừa xùbot_an_cap lông, Hứa Đại Quang lập tứcvi_pham_ban_quyen thỏa hiệpvi_pham_ban_quyen. Thấy vẻ mệt mỏi của cô, ông cũng xót xa nên tay .
“Được rồileech_txt_ngu, rồileech_txt_ngu, con đi ngủ đi. Trưa đợi mẹ con về xử lý đống nội tạng heo kia, tối làm heo xào cháy cạnh mà thích nhất!”
Lao động suốt buổi sángbot_an_cap, mặt mũi gái ông bệch đi vài phần, phải bảo Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lanvi_pham_ban_quyen bồi bổ cho con bé mới được.
Đào chẳng bận tâm Hứa Đại Quang nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, vừa được thảbot_an_cap ra, cô lập tức chui tợn vào phòng, đóng cửa, trút bỏ quần rồi vùi mình chăn, ngủ một giấc trời đất tối tăm.
Đến khi tỉnh dậy, cô mới thấy cơ thể chút sức lực. Cô dậy rửa mặt, hỏi hệ thống mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đã hơn hai giờ chiều.
Trong nhà không có ai, nhìn bếp, quả nhiên có cơmvi_pham_ban_quyen trưa để lại leech_txt_ngu. Tuy có hai cáivi_pham_ban_quyen màn , một bát dưa muối chưng, một bát rau xanh xào ít dầu mỡ, nhưng Đào Đào đang đói ngấu vẫn ăn rất ngon lành.
Nghĩ đến kiếp trước, không phải sơn hào hải vị nhưng ít nhất mỗi bữa cũng năm món một canh của cô nàng , Hứa Đàobot_an_cap Đào thấy mình sống thảm hại. Từ bao giờbot_an_cap thầu ngũ cốc thô đối với cũng trở thành mỹ vị thế này?
“Hầy.”
Hệ thốngbot_an_cap cổ vũ cô: “Ký chủ, cô tích lũy đượcvi_pham_ban_quyen điểm sự , những vật chất có thể quy đổi. Trung thương mại của hệ chúng tôi có hàngvi_pham_ban_quyen hóa phú, không đáp ứng hoàn chất lượng cuộc sống kiếp trước của cô, mà còn cóbot_an_cap một số nguyên thần kỳ thời đại tinh , tuyệt đối khiến mãn khẩu vị.”
Hệ thống khôngleech_txt_ngu chỉ nói , nó đặc mở giao diện trung tâm thương mại cho Hứa Đào Đào xem chứng minh mình khôngleech_txt_ngu lừa cô.
Hứaleech_txt_ngu Đào Đào nhìn mãi, nước mắt cứ khôngleech_txt_ngu tự chủ được mà chảy ra từ khóe miệng.
Chỉ là bấm vào bảng điều khiển, thấy số dư điểm sự nghiệp vẫn hiển , bĩu môi: “Nói cho cố vào, giờ tôi vẫn là một kẻ nghèo xác với convi_pham_ban_quyen sốvi_pham_ban_quyen không tròn trĩnh.”
Giọng điệu u ám của cô làm thống phát hoảng, nó vội vàng phân trần.
“Kýleech_txt_ngu chủ! Đây không phải cố ý làm cô! Công việc hiện tại của cô là do gia có, về bản chất cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề bỏleech_txt_ngu ra lực nào, nênbot_an_cap tôi thể tính điểm sự nghiệp được, nếubot_an_cap không sẽ là vi phạm quy !”
Hệ thống nóivi_pham_ban_quyen thì Hứa Đào Đào cũng đoán được phầnvi_pham_ban_quyen . Muốn có sự nghiệp, cô phải thayleech_txt_ngu đổi việc làm thuê tạm thời ở giết mổ này, hơn nữa việc tiếp phải tự mình giành lấy mới tính, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường cửa quan hệ là không thông rồi.
Chỉ là tìm làm sao mà nan thế, đặc biệt là ở thời đại nàybot_an_cap, trong xưởng hễ có chỉ tiêu vị trí bên ngoài chưa kịp biết, nội bộ xưởng đã nhanh chóng giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết xuôi.
Hứa Đào Đào không tin vào cái dớp đó, cô thang bên ngoàibot_an_cap suốt buổi chiềuvi_pham_ban_quyen, vận dụng hếtleech_txt_ngu độ mặt dày để hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo vệ các máy xem có tuyển người không, nhưng đềuvi_pham_ban_quyen nhận câu trả lời thống nhất là không .
Trên đườngvi_pham_ban_quyen quay về nhà máy thịt, thấy hai cô gái thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luận về kỳ thi tuyển dụng của hôm nay, cô theo đầy bụng mắc tiến lên hỏi thăm.
“Chào hai chị, làm phiền một chút, em muốn hỏileech_txt_ngu về tuyển dụng của xưởng da mà hai chị vừa nói. Nhưng hômleech_txt_ngu đến xưởng da hỏi, họ bảo khôngbot_an_cap tuyển người mà?”
người phụ nữ trẻ đang nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rôm rả thì bị ngắt lời, một người làm xoăn rất chịu quay đầu nhìn Hứa Đào Đào. Khi nhìn rõ mạo của cô, trên mặt ta lập tức lộ vẻ khinh bỉ.
Cô ta nói: “Cô đi thì tất nhiên người bảo không tuyển rồi. Xưởng daleech_txt_ngu hôm nay chỉ tuyển đúng một người, lại còn là phát thanh của xưởng, yêu cầu phải đẹp, giọng nóibot_an_cap ngọt . Cô hả? Sao không tự soi lại mình đi.”
Đào : Cái đồ cái đồ
Cái thế giới ngoại hình này cònbot_an_cap cứu vãn được nữa không hả!
Hứa Đào Đào đến không nên , mặt cứng đờ thốt ra “Cảm ơn” rồi người bỏbot_an_cap đi.
Dù đã đi , cô còn nghe thấy hai người phụ nữ kia bàn tán sau lưng: “Trông muốn làm phát viên, người này không biết ngượng thế nhỉ.”
Hứa Đào Đào lửa giận về nhà, Hứa Đại Quang đang ở trong lý đống nội tạng heo mang về lúc sáng.
Đào Đào liếc nhìn qua, thấy có bao tử, tim, lưỡi, , đại tràng, thậm chí còn có một heo và một bộ móng . Trừ móng giò có thể hơileech_txt_ngu đắt, còn loại này đối với một thợ cả như Hứa Đại lấy rất rẻ, lại cần tem phiếu. Đào cũng không ngờ hôm nay ông mua nhiều thế, đựng đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậu lớn của bot_an_cap.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống nội tạng này, Hứa Đào Đào đột nhiên thấy thèm. Nói đi cũng phải nói lại, đã lâu cô chưa được món kho. Sẵn có nguyên liệu bày ra trước , Hứa Đào Đào vừa chịu ức hôm nay cuồng nhiệt muốn tự thưởng cho bản thân bữa.
“Cha, đống này hôm nay conleech_txt_ngu nấu cho.” Đào Đào mong đợi nói với cha Hứa.
Hứa Quang kinhleech_txt_ngu ngạc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô con gái nhỏ chưa từng bếp nấu một cơm: “Con á? có đùa cho cha vui nữa, con thìleech_txt_ngu biết nướng gì!”
đống tạng nàyleech_txt_ngu đắt, nhưng dù có thể thêm vài món cho cả nhà, không thể trẻ con đem raleech_txt_ngu phá phách được.
Hứa Đào Đào lúc này mới nhớ ra nguyên hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đúng chưa từng vào bếp, đành phải nói dối một câu.
“Cha đừng có coi thường con. Tuybot_an_cap chưa nấu bao giờ, nhưng năm nay nhìn mẹ nấu con cũng học được khối thứ rồi. Chỉ là bình thường mẹ đảm đang quá khôngbot_an_cap cho con cơ hội thể hiện thôi. nay cha cứleech_txt_ngu cho một cơ hội hiếu hai , để cha mẹ nếm thử tay nghề của con sao?”
Con gái nhỏ nói biết nấu cơm thì Hứa một chữ cũng không tin, nhưngbot_an_cap câu hiếu kính cha sau lại khiến trái tim người làm cha như ông sực cả lên.
Chẳng phải là một bộ nội tạng thôi , chỉ cần con gái vui thì thế nào cũng được!
“Thành giao! với tim heo này không đưa con , số còn lại con cứ lấy mà đi.”
Hứa Đạileech_txt_ngu sảng khoái lấy móng giò và tim heovi_pham_ban_quyen ra khỏi chậu, cười hì hì đembot_an_cap toàn bộ số tạngvi_pham_ban_quyen còn lại đã rửa sạch giao con gái nhỏ, trong lòng thực ra chẳng hy vọng Hứa Đào có thể làm ra món gì ra hồn.
Hứa Đào ngờ mọi lợi như . Tuy mất móng kho nhưng cô cũng không thất vọng, cha Hứa đã đủ rộng rãi rồi. làm bây giờ dùng kỹ năng nấu nướngvi_pham_ban_quyen để chinh phục họ từ đầu đến chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Có điều đểbot_an_cap làm món thì gialeech_txt_ngu vị trong nhà không đủ, còn phải ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa hàng cung tiêu mua thêm một ít.
May mà cửa hàng cung tiêu không cách nhà máy hợp thịt bao , Hứa Đào mang theo phiếu gia vị của gia đình đi , đúng hôm nay cửa vừa mới nhập về một đợt hương liệu.
hết lời lẽ thuyết phục, mua được từ chỗleech_txt_ngu viên bán hàng ít giác, đậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khấu, quế bì, hoa tiêu cùng những loại đại hồi cần thiết cho món kho. Hơn nữa, vìvi_pham_ban_quyen những này thường người dân không nhiều, giá cả lại không đắt, là món hời dành Hứa Đào Đào.
Gia vị đã chuẩn bị sẵn sàng, Hứa Đào bắt đầu tay vào làm. loại liệu thảo mộc được cô vào một túi vải nhỏ, cùng với nước tương, hành, gừng, đường trắng, và muối ănbot_an_cap vào nồi, đó thêm nước sạch ngập mặt nguyên liệu.
Do các bộ phận của nội tạngleech_txt_ngu heo có độ chín , thứ tự cho vào nồi nước khác nhauvi_pham_ban_quyen. Đầu tiên dùng lớn đun chuyển sang lửa nhỏ duy trì thái sôi nhẹ. Cô cho lưỡi heo và heo vào trước, nấu trong rồi mới tiếp tục cho , gan, cật, đại tràng, lá , sụn họng sau.
Thực tế làm món kho không khó, chỉ cần có đại hồi vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước tương là có thể kho , nhưng để làm ra được món kho đỉnh cao đứa trẻ nhà xóm phải khóc vì thèm thì lại phảibot_an_cap xem bản lĩnh của bếp.
thế này nhé, tay nghềbot_an_cap nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướng của Hứa , đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệp ở bộ phận marketing trong ty không một ai là không giơ ngón tay cái . Mỗi lần Hứa Đào Đào mang đồ ăn đến công ty, bộ phận marketing lại tổ chức mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc “tỉ thí” liệt, giành giật thức mức suýt chút nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau.
Tuy công việcleech_txt_ngu cô bận rộn, các nhân viên cũ của bộvi_pham_ban_quyen phận marketing biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản Hứa cực kỳ hiếm khi xuống . Thông thường thế này là khi côbot_an_cap chuyện gìvi_pham_ban_quyen đó vui vẻ, ví dụ như lúc được chứcleech_txt_ngu tăngvi_pham_ban_quyen lương.
Đào Đào đương nhiên không đời nào chịu làm bảo mẫu nấu cơm cho đám “súc vật” ở bộ phận đó, xuống bếp chắc chắn là vì bản thân muốn ăn, ưu tiên đầu luôn là chính mình, thuận tay mua dư nguyên liệu thì mới mang đồng nghiệp mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít.
Hứa Đào chưa từng nói với ai , ngoại của cô thực chất là hậu duệ ngự đầu. Bởi vì bà ngoại sinh được một mình cô, mà mẹ cô lại là một họa sĩ tôn thờ nghĩa lãng mạn, không chịu nổi cảnh khói lửa trong , nên sau khi mẹ “phóng một đêm” sinh ra cô, đã trực tiếp “” cô cho .
Bà ngoại lại yêu quý Hứa Đào Đào, vì so với mẹ cô, thiên phú nấu nướng của cô vượt xa bà. Bà Hứa lúc đó vui mừng khôn xiết, lập thệ nguyện sẽ truyền toàn bộ bí kíp nấu món cung đình gia truyền củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Hứa cô, đặt gánh hậu duệ ngựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu lên vai cô gánh vác.
Tuy nhiên, Hứa Đào Đào cũng giống hệt mẹ mình, chẳng hề thích nấu ănleech_txt_ngu. Cô thích ăn thật, nhưng cô không thích tự , nói trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra làbot_an_cap vì lười.
Bà ngoại làm saovi_pham_ban_quyen có thể trơ mắt nhìn cô lãng phí thiên phú, bèn ép buộc Hứa Đào Đào phải học cho bằng được. Nămbot_an_cap , côbot_an_cap đã phải trên ghế đậu nhỏ để tập thái rau, mùa đông giá , đôi tay nhỏ bị đông cứng đỏ ửng bánh bao đào tiên. Cô đã nếm trải đủ mọi đắng cay khi học , để luyện nên một thânleech_txt_ngu kỹ nghệ nấu nướng vời.
Chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời có gió mây bất trắc, năm cô mười ba tuổi, mẹ cô tử nạn một tai nạn máy baybot_an_cap, bà ngoại vì không chịu nổi cú sốc cũng qua đời theo. Hứa Đào Đào một mình, sau đem nhà hàngleech_txt_ngu của gia đình cho một cặp vợ chồng trẻ bán tê gần trường trung học , cô liền lên thành phố lớn tự mình bươn chảibot_an_cap.
Hứa Cường hôm naybot_an_cap ngheleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu trong xưởng nói cha anh mua ít nội tạng , nên không giống mọi khi chơi bời lêuvi_pham_ban_quyen , tan làm là vội vàng chạy về nhà.
Về đến nhà, thấy cha Hứa ngồi trước cửa nhặt rau, nhặt cũng chẳngbot_an_cap chuyên tâm, thoảng lại nghếch đầu vẻ lén lútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn về phíavi_pham_ban_quyen nhà bếp.
Hứa Quốc Cường thắc mắc thì đột nhiên ngửi một mùi thơm quyến rũ, nồng nàn và đầy quyền năng, khiến người ta vừaleech_txt_ngu thấy đã thèm nhỏ dãi. Hứa Quốc Cường miếng chảy ra đến nơi.
Anh phấn khích hỏi Hứa : “Cha, hôm nay mẹ làm gì ngon thế, thơm quá đi mất!”
Nói xong, thầm cảm bản thân nay có tầm nhìn xa trông rộng nên về sớm, thì nghe thấyvi_pham_ban_quyen cha anh, Hứa Đại , nuốt miếngvi_pham_ban_quyen một cái rồi bảo: “ mẹ đâu, là em gái con ở trong bếpvi_pham_ban_quyen .”
Con gái út này thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là thần , ông còn con bé lừa phỉnh mình, không ngờ tay nghề thật sự không tồi!
Từ nãy đến giờ mùi thơm cứ từng đợt từng đợt bay ra ngoài, vốn dĩ ông nhặt rau cửa , này, vì sợ không cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sự cámleech_txt_ngu dỗ nên đặc biệt bê cái ghế đậubot_an_cap ra ngồi tận cửa lớn.
Chỉ là cáivi_pham_ban_quyen mùi quá bá đạo, mới có mộtleech_txt_ngu lát thôi mà hàng xóm giềng xung quanh trong đại viện đã có mấy nhàvi_pham_ban_quyen đến hỏi thăm tốileech_txt_ngu nay nhà ông nấu mónvi_pham_ban_quyen gì.
Hứa Đại Quang trả lấy để đuổi xóm đi, nhưng lại khôngvi_pham_ban_quyen được thằngvi_pham_ban_quyen con trai cái mũi thính như mũi chó này.
đóng góileech_txt_ngu của hômbot_an_cap bậnvi_pham_ban_quyen đến phát điên, vừa tan làm bà lao ngoài, ở nhà còn năm miệng ăn đang đợi bà cơ mà. May mà lão Hứa đã mua thức rồi, nếu tối nay chẳng biết đến khi nào mới được ăn cơm.
Vừa vào khu tập thể, từ Triệu Tú Lan đã thấy một mùi thịt thơm nồng mũi, cái đó đặc mời gọi, càng ngửi muốn chảy miếng.
Bà lấy làm lạ, khu tập thể nhà mình đàn nấu ăn giỏi thế này sao, sao bà lại nhỉ?
Nhưng bà cũng không nghĩ nhiều, đồ ăn nhà người ta có đến mấy chẳng vào được, bà tăng chân chạy về nhà.
Chạy về đến nơi, Tú Lan mồ hôi nhễ , vừa mở đã nói: “Đại Quang, ông rửa rau chứ? Quốc Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhóm lửa cho mẹbot_an_cap!”
Hứa vội vàng kéoleech_txt_ngu lấy bà vợ vừa mới đẩy cửa vào, chưa kịp đặt túi xuống đã định cầm tạp dề chạy vào bếp: “Tú Lan, tối làm xong rồi, cả nhà chỉ đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà khai đũa thôi, mau ngồi xuống !”
Giọng nói của Hứabot_an_cap Đại Quang ra vẻ hưng nôn nóngleech_txt_ngu không thể chờ đợi thêm.
Triệu Tú Lan bị ấn ngồi xuống một khó hiểu: “Ông gì thế, tôi còn phải nấu cơm mà”
Bà chẳng tin lời Hứa, cái này ngoại , mấy người còn lại ai nấy đều chỉ ăn chứ chẳng biết .
Lão Hứa khỏi nói rồi, kết hôn hơn hai mươi chưa thấy ông nấu được bữa cơm , thằng con trai thì học theo thói xấu, chỉ biết mátleech_txt_ngu ăn bát vàng, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái cả nửa năm suýt chút thì đốt luôn cả nhà, con gái út từ sức khỏe yếu, lửa bà sợ con bé cầm nổi thanh .
Nói chung, Tú Lan thường xuyên lắng nếu mình cóvi_pham_ban_quyen mệnh hệ gì, nhà lão Hứa chắc chắnleech_txt_ngu sẽ chết đói hết.
Hứa Quốc Cường nhanh tay mắt gắp một miếng đuôi heo vào miệng Triệu Tú , không ngừngvi_pham_ban_quyen khoe khoang: “Mẹ nếm thử đi, món kho em gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon cực kỳ luôn, nãyvi_pham_ban_quyen con ăn vụng ba miếng bao tử rồi đấy!”
Triệu Tú Lan bị nhét đầy miệng, hương vị mặn ngọt lẫn chút cay tê, heo kho nhừ nhưng vẫn có giòn dai đã trực tiếp chinh phục trái tim bà.
Triệu Lan vốn thích khẩuleech_txt_ngu vị hơi cay một chút, người nhà lão Hứa thực ra như vậy, đặc biệt là Hứa Đại Quang rất nghiện cay, năm nào Triệu Tú Lan cũng phải làm không ít ớt, nhà không có cay không vuileech_txt_ngu.
Ngon quá đi mất!
Bà cầm lên ăn liền haileech_txt_ngu bao heo, vị giác một lần nữa bị chinh phục: tươi, , tê, sướng. Bảnbot_an_cap thân Triệu Lan phải chưa từng làm mónleech_txt_ngu kho, nhưngleech_txt_ngu món kho đang ăn trongbot_an_cap miệng này đặc khác , không biết diễn tả thế nào, cảm thấy món nội tạng kho này còn hơn món thịt kho tàu hôm qua mua tiệm cơm quốc về!
Khoan đã, bà chợt nhớ ra lời con trai , kinh ngạc há hốcbot_an_cap miệng.
“Các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đây là Đào Đàoleech_txt_ngu làm?”
Triệu Tú Lan kinh nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía cô con gái út đang ngồi ngoan ngoãn, như tiên mới quen biết cô vậy: “ biết xuống bếp từ bao ?”
Đào Đào vẫn dùng lý lẽ : “Vốn dĩ vẫn mà, tại mẹ đảmbot_an_cap đang nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cho conbot_an_cap cơ hội hiện .”
Chưa đợi Triệu Tú Lan nói , Hứa Lị đang ăn ngon lành bên cạnh đã trực tiếp thêm một câu: “Thế là mẹ không đúng , làm ngườivi_pham_ban_quyen đừng có bá đạo , sau này việc nấu cơm trong nhà giao cho tiểuvi_pham_ban_quyen muội . Ăn đồ ấy nấu , con thấy trước đây mình toàn ăn thức ăn cho heo thôi!”
Thấy sắc mặt Triệu Tú hơi biến đổi, Hứa Đại Quang thầm kêuleech_txt_ngu không ổn.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng, ai ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa Quốc Hoa đồ không não này lại còn theo một câu: “Chứ còn gì , mẹ nấu cơm mấy chục nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi mà chẳng bằng tiểu tùy tiện múa máy vài đường, quả tiểu muội thiên nấu nướng.”
Hứa Đào Đào sợ trong nhà lại ra “thế chiến”, vội vàng đứng raleech_txt_ngu hòa giải: “Chẳng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học theo mẹ ! Bình thường lúc đưa nước tương hay gì đó cho mẹ, con đều lénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học lỏm cả đấy, chỉ là mẹ không biết .” Nói đoạn, cô nhìn sang Triệu Tú Lan, làm nũng: “Mẹ, lén học nghề của mẹ, mẹ đừng có trách nhé!”
Hứaleech_txt_ngu Đào vừa nói thếleech_txt_ngu, Tú Lan lập tức chẳng buồn để đến con trai cả và con cả chỉ biết ăn hại kia nữa.
Bà nhìn Đào Đào rồi bảo: “Trách con cái gì ! Sớm biết thích , lúcvi_pham_ban_quyen trướcbot_an_cap mẹ đã vì sợ không chịu khói dầu màleech_txt_ngu không cho học nấu nướng. Nói cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nói lại, tại mẹ không ra con còn có bản lĩnh này, vợ mà biết nấu ăn thì ở bên ngoài đắt đấy!”
Trong lòng bà vui khôn , chẳng phải , gái út hay quýt bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh , trổ tài nướng này đương là học từ bà rồi. Có điều phú của con gái mạnh hơn bà, hơn cha là nhà có phúc, sau này nấu được một bàn ăn ngon, gả về chồng là chuyện nở mày nở mặt. Triệu Tú Lan vốn dĩ chẳng hề giậnvi_pham_ban_quyen, bà còn vui mừng chẳng nữa .
Nghe thấy bảobot_an_cap vợ ăn thì đắt giá, Lị Lị sáng rực lên, chị ta quẹt miệng, buôngvi_pham_ban_quyen đũa rồi hưng bật dậy.
“Mẹ, mẹ nói hả? Vậy con muốn học mẹ! Mẹ cũng dạy con nấu ăn như muội , đợi con gả đi rồi sẽ biếu một phong bao lì xì thật lớn!”
Triệu Túvi_pham_ban_quyen Lan thẳng tay gõ cho chị một đũa, khách khí mắng: “Cái đầu heo nguleech_txt_ngu ngốc chỗleech_txt_ngu nói của mày mà cũng đòi học, địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đốtbot_an_cap nhà tao lần nữa à, mơ đi!”
Tay nghề nấu nướng của đứa con gái cả này, sau này để nó đi hành hạ nhà tương lai là được rồi, không có lĩnh đó.
Hứa Lị bĩu môi định tiếp, Hứavi_pham_ban_quyen Quang gõ gõ ly rượu: “Ăn cơm đi, thức ăn nguội cả rồi. Đứa nào còn nói câu nào nữa thì tối nay đừng có món lòng này.”
Uy nghiêm của chủ gia đình có tác dụng, Lị chỉ hậm hựcleech_txt_ngu ngồi xuống, nhưng trong lòng lại âm mưu bảo tiểu muộivi_pham_ban_quyen dạy mình nấu ăn. Vì để gả được, cho dù đốt nhà thì đã làm sao.
may Triệu Tú Lan không biết Hứa Lị Lị đang nghĩ gì, nếu không bữa cơm tối nay của nhà Hứa lại rôm rả rồi.
dù là vậy, nhà họ tối nay cũng không được ăn một cơm yên ổn.
Người đầu tiên tìm cửa là vợ của Trầnbot_an_cap Đức Trụ kế toán phòng tài chính, ở ngay sát vách nhà họ Hứa, là Tần Mỹ Phương. Tần Mỹ Phương bê bát cá mặn kho, đầy ngượng ngùng đứng trước cửa họ Hứa.
“Anh Hứa, chị , làm phiền hai người rồi. Tôi thật sự hết cáchbot_an_cap, Tiểu Đậu Tử nhà tôi cứ làm mãi, cái thằng trời đó giờ vẫn đang lăn lộn dưới đất kìa. Tôi đành muối sang đây đổi ít món lòng kho với nhà anh chị, làm phiền người quá.”
Nói đoạn, bà ta thầm bẩm lòng, không ngờ con gái út nhà lão Hứa nhìn thì xấu , nhưng tay nghề món lòngbot_an_cap khonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lại khiến người ta phục không được.
Thực ra chỉ con trai útbot_an_cap, mà ngay cả lãovi_pham_ban_quyen nhàleech_txt_ngu bà ta cũng đang ở nhà nhâm nhi chén rượu món lợnleech_txt_ngu kho này đây. Nếu không thì cái bátleech_txt_ngu đầy ắp mà Hứa Đại đưa sang lúc nãy đã chẳng loáng một cái hết sạch, chẳng phải là mấy cha con tranh nhau ăn sao!
Đậu Tử là muộn của vợ chồng Trần Đức Trụ và Tần Mỹ Phương, từ sinh ra đã được cưng chiều hết mực. Tần Mỹ Phươngleech_txt_ngu trọng thể diện như thế mà đứa con trai út này cũng đành phải mình sang nhà họ Hứa.
Triệu Tú Lan đứngleech_txt_ngu , không hai lời liền tìm mộtvi_pham_ban_quyen cái bát sạch vào bếp múc nửa bát kho đưa cho Tần Mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương, trách khéo: “Mau mang về nhà , có chút lợn mà cũng đáng để mang đồ sang đổi. Cứ gọi một tiếng là tôi bảo ông nhà tôi mang sang nhà !”
Lúc món lòng kho vừa làm xong, Đại Quangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã múc mỗi nhà khu tập thể sang rồi.
Triệu Tú Lan nói không sai, chỉ là chút lòng lợn thôi, mặc dù Hứa Đạivi_pham_ban_quyen Quang thấy nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng kém gì thịt, nhưng đang nấu đã có ít nhà tìm đếnbot_an_cap hỏi thăm, ông cũng phải người không hiểu , thế là đều đem tặng cả. Tần Mỹ Phương lúc lạivi_pham_ban_quyen sang, chắc chắn là bát ở nhà đã ăn hết rồi.
Tần Mỹleech_txt_ngu Phương ngờ Triệu Tú Lan lại dễ nói chuyện như , bà thở phào , sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt cũng giãn ra, thiết với Triệu Tú thêm vài phần, nhất quyết mang bát cá mặn về: “Chị Lan đừng nói thế, tay Đào Đào nhà chị làm bát lòng lợn này tăng giá trịleech_txt_ngu lên nhiêu rồi. Cá mặn này làvi_pham_ban_quyen mẹ chồng tôi gửi sang hai hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, vị cũng được lắm, chị cho mấy nhỏ ăn đi!”
Nói xong, bà ta bê bát lợnleech_txt_ngu kho lòng rời đileech_txt_ngu.
“Chú là kế của máy, thím Tần ra ngoài lúc cằm cũng vểnh lên trời. Làm xóm bao nhiêu nay, đây là lần đầu tiên thím ấy nói chuyện tử tế với mẹ như vậy . con nói nhé, vẫn là tiểu muội bản lĩnh!”
Sau khi Tần Mỹbot_an_cap Phương đi, Hứa Quốc Cường nháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt ra hiệu với mọi người.
Hứa Đại Quang lườm đứa trai thứ: “ giỏi nói leo.” Nhưng lời nói chẳngvi_pham_ban_quyen có chút uy hiếp nào.
miệng Triệu Tú Lan nhếch lên, cầm đũaleech_txt_ngu vớivi_pham_ban_quyen vẻ khá nở màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt: “Chồng người ta quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc phát lương, trong làm chỗ mấy người làm tạm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như chúng ta. Nhưng lần này, thằng Hai nói không sai, con gái mẹ có bản lĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ bát lòng lợn thôi mà khiến Tần Mỹ Phương vốn hay lên mặt phải cúi đầu.”
Hơn nữa, đừng tưởng không biết, cái mụ Tần Mỹ Phương đó chẳng ít lần lén lút chê bai cả nhà bà một lũ xấu xí đâu!
Hứa Đào Đào có thể cảm nhận được ánh mắt mẹ đồngbot_an_cap chí Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú Lan nhìn dịu dàng như sắp chảy ra nước nơi.
Sau đó lại mấy hàng xóm cùng sống trong khu tập thể tìm đến, mọi người đềuvi_pham_ban_quyen một mục đích: xinvi_pham_ban_quyen bát kho tay Hứa Đào Đào nhà họ Hứa làmvi_pham_ban_quyen.
Bữa cơm tối nay của nhà họ Hứa trôi quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng chác món lòng kho không ngớt.
Tuy nhiên, lớn mọi người đều thích chiếm hời của người khác, dù là tìm đến cửa cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tay không. bátbot_an_cap muối, mấy củ cảibot_an_cap mọng nước, một rau xanh Tóm , nhờ vào một nồivi_pham_ban_quyen lòng kho mà tuần tới nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa có lẽ chẳng cần mua nữa.
Chỉ làleech_txt_ngu cứleech_txt_ngu đổi chovi_pham_ban_quyen nhà này nhàbot_an_cap kiavi_pham_ban_quyen như , món lòng kho Hứa Đào cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Đại còn rẻ dài, hôm ông ăn món này nhắm rượu thấy cực kỳ vời.
Triệu Tú Lan ngay trước mặt Hứa Cường và Hứa Lịbot_an_cap Lị khóa chặt chạn bát lại, cảnh cáo hai người: “ tao mà phát trong chạn này thiếu mất một , thì ngày maibot_an_cap đứa bây chuẩn bị ăn roi mây đi!”
Hứa Quốc ủ rũ lủi thủi về .
Hứa Lị Lị vốn cũng đang rẻ, mắtvi_pham_ban_quyen đảo một vòng đột nhiên nghĩ ra gì đó, vỗ ngực bảo vớileech_txt_ngu Triệu Lan.
“Mẹ cứ yên tâmleech_txt_ngu đi, con đâu phải đứa trẻ lên thèm đâuleech_txt_ngu. Con sắp thành gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn đi đến nơi rồi, có thể làm cái chuyện trộmvi_pham_ban_quyen gà trộm chó mặt đó được!”
Tú Lan nhìnleech_txt_ngu chị ta với vẻleech_txt_ngu mặt không : “ mày nhớ kỹ những gì mình vừa nói .”
Hứa Đào ít nước nóng rửa mặt rồi phòng, vừa lúc thấy Lị Lị với vẻ mặt nịnh nọt sán gần, cô lập tức giác: “Chị, chị chuyện à?”
Mấy ngày nay cô cũng đã nhìn thấu rồi, bà chị này của mình hình là kiểu có lợi thì không sớm. Người tuy không cóbot_an_cap tâm địa xấu, nhưngbot_an_cap cũng là là sáng mắt lên, không biết rút kinh nghiệm.
Giờ này không biết lại đang toan tính chuyện gì đây.
Nụ cười trên mặt Hứa Lị Lị tắt , chị ta khó chịu nói với Hứa Đào Đào.
thế hả, chị là chị em, em vài câu mà em cần phải căngvi_pham_ban_quyen ? Chị là ruộtleech_txt_ngu của , chị còn ănvi_pham_ban_quyen thịt em được chắc!”
Hứa Đào không mắc đó, cô xuống mép giườngleech_txt_ngu: “Đừng có mấy lời vô đó nữa, gì thì nói ra đi.”
Sắc Lị Lị cứng đờ, hừ một tiếng rồi ngồi phịch xuống cạnh: “Chị nói thẳng luôn nhé, hôm nay chị cầu xin em một việc, em đồng ý với chị đi, sau này chị gả được vào nhà tế nhất không để em gái mình thiệtvi_pham_ban_quyen đâu!”
“Chị cứ nói xem chuyện gì đã, emvi_pham_ban_quyen mới nhắc có nên ý với chị .”
Hứa Lị Lịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiến răng, không ngờ con em này giờ lại tinh quái thế, nhưng chạm phải ánh mắtleech_txt_ngu nhượng bộ của Hứa Đào, chị đành nghiêm mặt nói lại mình muốn học nấu ăn với cô.
Sau đó chị ta nhấn mạnh rằng chỉ cần cô giúp mình, sau này nhất định sẽ không bạc đãi côvi_pham_ban_quyen.
Khóe miệng Hứa Đào Đào . Tuy cô không phảileech_txt_ngu là nguyên chủ thật , nhưng từ ký ức của cũng biết chuyện chị lần nấuvi_pham_ban_quyen ăn suýt nữa đã làm nổ tung cả nhàbot_an_cap. “thiên phú” biệt như vậy, có cho Hứa Đào Đào mười lá gan côbot_an_cap không nhận.
“Khụ, chị à, không phải em không muốn giúp chị, chuyện học nấu ănleech_txt_ngu này em cũng không tự định được. Tay nghề của em là học từ mẹ, truyền lại chị kiểu gì cũng phải được mẹ gật đầu . này , chị cứ mẹ đồng ý thì em sẽ dạy chị, còn nếu mẹ không đồng ý thìleech_txt_ngu cũng lực bất tòngvi_pham_ban_quyen tâm thôi!”
Nếu Triệu Tú Lan đồng ý thì Lị Lị việc gì phải đi tìm Hứa Đào.
Hứa Lị Lị cảm thấy em gái mình không có lòng , cố ý làm khó chị ta. Chị ta nói thêm gì đó thì thấy Hứa Đàobot_an_cap Đào đã nhanh chân trèo lên giường trùm chăn kín mít, nhắm mắt ngủ mất rồi.
Lị Lị: “”
Những ngày sau , Hứa Đào không đồng ý Hứa Lị Lị nấu ăn chị luôn tỏ ra khó chịu với cô. Hứa Đào Đào bận rộn tìm việc làm, không rảnh toán chị , coi như đàn trâu. Hứa Lị Lị tức tối đến mức mỗi lần đi ngang qua Hứa Đào Đào đều hừ một tiếng rõ to.
“Hứa Lị Lịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! hừ với em mày đấy? Vừa tan làm đã chẳng thấy bóng dáng đâu, cái đồ chết tiệt này! Có phải mày lại đi tìm Vương Lực không? cảnh cáo , nếu còn dám tìm đến thằngbot_an_cap súc sinh đó, tao sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh gãy chân chó của mày!”
Hôm Đào Đào vừa bênleech_txt_ngu ngoài về, Hứa Lị Lị lại hừ lạnh với cô, đúng lúc bịvi_pham_ban_quyen Triệu bắt gặp, liền bị cho một trận tơi bời.
Hứa Lị Lị bị Triệu Tú Lan mắngleech_txt_ngu đến mức xám xịt mặtbot_an_cap mày, giận nhưng không dám nói: “Mẹ, con không tìm ấy, con đang với thôi mà.”
Nói xong lủi mất vào trong phòng.
Triệu Tú bóngbot_an_cap chạy trốn Hứa Lịbot_an_cap Lị, định chắc nịch với Hứa Đào Đào: “Chắc chắn đi tìm thằng súc sinh Vương kia ! Cái đồ chết tiệt này, một cái là tao đãleech_txt_ngu biết nó định đánh rắmvi_pham_ban_quyen hướng nào rồi!”
Hứabot_an_cap Đào Đào suýt bị nước miếng của chính mình sặc: “Khụ Mẹleech_txt_ngu, mẹ định đâu thế?”
Trên tay Triệu Tú Lan còn xách một cái giỏ, dáng vẻ như chuẩn bị đi ra ngoài.
mảnh vải phủ trên giỏ ra cho Hứa Đào Đào xem: “Chẳng phải cả khu thể đều biết tay nghề làm món kho con giỏi sao? Chủ nhiệm bộ phận đóng gói của bọn mẹ hôm naybot_an_cap nghe kể, cũng góp nói giỡn câu là muốn nếm thử. Người ta mở lời rồi, mẹ mang sang thôi. saobot_an_cap cũng là lãnh , sau này mẹ còn làm việc dưới quyền ấy, xem như tạo chút mối quan hệ vậy.”
Trong chính là món kho mới mà Hứa Đào Đào làm tối qua, móng giò, một lạng thịt bát nội tạng heo kho.
rằng đem đi một trong hai cái giò duy nhất , nhưng Đào cũng biết đây là giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế nhân tình cần thiết, huống hồ còn là lãnh trực tiếp mẹ cô, càng sài.
Cô suy nghĩ mộtbot_an_cap chút rồi nói với Triệu Tú Lan: “Mẹ, mẹ múcvi_pham_ban_quyen thêm bát nước kho mang theo , con nghĩ bà ấy sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích cái này hơn đấy.”
Nướcleech_txt_ngu kho càng dùng lâu càng đậm đà. nước kho này của Hứa Đào Đào đã thêm không ít dược liệu quýleech_txt_ngu phương truyền. Thịt kho từ nước này chỉ còn tốt cho sức khỏe.
Nếu Tưởng chủ nhiệm là người thích món kho, bát nước kho này chắc chắn đánh trúng tâm lý bà ấy. Bởi kho ăn là hết, nhưng có nước kho rồi thì tự nhà cũng cóleech_txt_ngu thể kho được một nồi ngon lành.
Con gái vừa nói thế, Tú Lan lập tức thông suốt, sáng rực lênleech_txt_ngu: “Vẫn là convi_pham_ban_quyen gái mẹ lanh lợibot_an_cap!”
xong, bà vội vàng người vào nhà múc thêm một muỗng kho mang theo.
Tối đến, Triệu Tú hớn trở về, trước nhà Hứa Đào Đàoleech_txt_ngu .
“Mọi người biết , lúc mẹ đến nhà Tưởng chủ nhiệm thì chồng bà ấy cũng , chính là Quản chủvi_pham_ban_quyen nhiệm phòng hậu cần của mình đấy. đầu thấy món kholeech_txt_ngu sang, ông ấy cònleech_txt_ngu có chút không lọt mắt, thái độ lạnh nhạt, bày đủ kiểu quan cách. Tưởng nhiệm thì lịch sự hơn, nếm ngay tại chỗ Đào Đào .”
“Mẹ, rồi sao nữa?” Hứa Lị Lị hỏi như đang nghe kểbot_an_cap chuyện.
Tú Lan hưởng sự chú ý của cả , đắc ý : “Sau đó đương nhiên bị nghề Đào Đào chinh phục ngay lập tức! Lúc về, Quảnbot_an_cap chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm đang vừa nhắm món khobot_an_cap vừa thứcvi_pham_ban_quyen rượu già một cách khoái chí lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bátbot_an_cap kho Đào Đào bảo mẹ mang theo được Tưởng chủleech_txt_ngu khen nức nở. Hơn nữa, tứ trong nói bà ấy là năm vào năng lực của mình để trở thành nhân viên chính đấy! Đến lúc đó mẹbot_an_cap có biên chế rồi, mình sẽ là gialeech_txt_ngu đình có hai công nhân chính !”
Hứa Lị Lị điên cuồngleech_txt_ngu nịnh : “Mẹ, mẹ giỏi quávi_pham_ban_quyen đi mất!”
Triệu Tú Lan cười híp mắt xuavi_pham_ban_quyen tay: “Lần này thuận như vậy cũng nhờ vào bát nước kho của Đào cả.”
“Đó cũng là vì hằng ngày mẹ chăm làm nên mới lại ấn tượng tốt với Tưởng chủ nhiệm, chứleech_txt_ngu nếu chỉ dựa vào một bát , con không Tưởng chủ nhiệm lại dễvi_pham_ban_quyen nói chuyện như .”
Đào Đào phớt lờbot_an_cap sự khiêu của Hứa Lị Lị, trong lòng cũng rất vui.
vi_pham_ban_quyen Lan trở thành nhân viênleech_txt_ngu thức, chắc chắn sẽ tăng, kinh tế gia đình cũng sẽ dư hơn.
Hứa Đào Đào bố mẹ đang chuẩn bị tìm mối anh cả anh hai. ngoại hình hai anh, cô gái nào muốn gả vào nhà này chắc chắn sính lễ không ít, hai ông bà hiện tại đang dồn hết lực kiếm tiền cướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ cho con trai.
Đồng , Hứa Đào cũng thầm tự cổleech_txt_ngu vũ bản thân, nếu thực sự không tìm công việc nào thì cứ làm tạm công việc thời xưởng giết mổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Cùng thì cô nỗbot_an_cap lực giống như Hứa để tranh lấy suất nhân viên chính . Mấy ngày nay thích nghi, dần quen tay với việc lau rửa thớt, đồng hồ sinh học sắp điều chỉnh rồi.
“Ký chủ đừng nản lòng, cô xuất sắc như , chắc chắn sẽ tìm được công tốt thôi.” Hệ cổ vũbot_an_cap Hứa Đàovi_pham_ban_quyen Đào.
Hứa Đào chống cằmvi_pham_ban_quyen: “Hy vọng là .”
Vài ngày sau, trong danh sách nhân viên mới được thức hóa nhà quả nhiên cóvi_pham_ban_quyen tên mẹ Hứa. Tổng cộng có mười suất quý giá, nghe nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người tranh giành đến đầu, không ai ngờ Triệu Tú Lan lại giành được một suất.
Hứavi_pham_ban_quyen Lị Lị cũng nói sai, lần chuyển chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này thuận lợi như vậy, của chủ cùng chỉ là đẩy nhẹ một , yếu tố thực sự quyết định chính là sự nỗ lực làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà máy của mẹ Hứa suốt những năm .
vậy, dù có xì xào sauvi_pham_ban_quyen lưng nhưng cũng không ai có thể nhắm mắt nói cànbot_an_cap rằngleech_txt_ngu Tú Lan xứng đáng với suất chính .
Ông sẽ không phụ lòng bất cứ ai làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc chỉ.
Hứa Đào mừng chovi_pham_ban_quyen mẹ, hôm đi mua rất nhiều thức ăn định buổi tối sẽ chiêu đãivi_pham_ban_quyen công thần. Ai cô vừa về đến nhà, Triệu Tú đã cho cô một bấtleech_txt_ngu ngờ trước.
Đào xách thức ăn bước vào cửa, liền trong lạ mặt đang ngồi: hai người đàn ông trung niên đồ Trung Sơn một người phụ nữ trung niên mặc đồng xưởng thịt.
Hứa Đào Đào cửa, mắt Tú Lan sáng lên, gương mặt rạng rỡ kéo cô lại ba người kia.
“Cátleech_txt_ngu chủ nhiệm! nhiệm! Tưởng chủleech_txt_ngu ! Đây là gái út của tôivi_pham_ban_quyen, Hứa Đào Đào. thức kho các ý là dovi_pham_ban_quyen con bé tự tạo ra đấy. nhỏbot_an_cap nàyleech_txt_ngu từ bé đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên nấu nướng, lần đầuleech_txt_ngu xuống bếp đã khiến tôi và ông nhà tôi kinh rồi, hì hì. vị muốn chuyệnvi_pham_ban_quyen mua thức món kholeech_txt_ngu thì cứ bàn trực tiếp ở . Công của con gái tôi, nó nói thế nào là thế !”
Sau đó bà lại nói với Hứa Đào ngơ ngác: “Đào Đàobot_an_cap, vị này là Cát chủ bộ phận mua của tiệm cơm quốc doanh, đây là Quản nhiệm hậuvi_pham_ban_quyen cần thịt chúng ta, còn đây là lãnh đạo cũ của mẹ, Tưởng chủ nhiệm! Họ đến tìmvi_pham_ban_quyen con để chuyện thức kho . Tiệm cơm doanh khu Giang của chúng đã ưng thức của con muốn mua lại, con cứ tự quyết định làvi_pham_ban_quyen được, mẹ đều theo con!”
Hứa Đào Đào thoáng động tâm, hỏi hệ : “ tôi hoàn thành vụ làmleech_txt_ngu ănleech_txt_ngu với tiệm cơm quốc doanh, thì cũng được tính là nghề tay của tôi rồi chứ? Có thể khóa điểm sự không?”
Hệ thống khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn là được!”
chính là con cá lớn do chủ tự dựa thực lực của mình để câu lên đấy!
Nói là để Hứa Đào Đào tự mình quyết định, vợ chồng Triệu Tú Lan Hứa quả thực ngồi sang một bên không nói một lời, phó thácbot_an_cap toàn bộ cho một cô gái trẻ tuổi làm chủ.
anh em Hứa Quốc Hoa, Hứa Quốc Cường vừa tan làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà định ghé vào xem náo nhiệt, liền bị Triệu Tú Lan chút nể tình đuổileech_txt_ngu vào trong phòng.
cút cút! Em gái các anh bàn chính sự với bộ lớn, nếu vì hai anh mà làm hỏng việc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, tôi sẽ lột da cácleech_txt_ngu anh!”
Hứa Quốcvi_pham_ban_quyen Hoa và Hứa Quốcleech_txt_ngu Cường khuất phục trước ánh mắt như dao của , đành phải trốn trong , nhưng hai lạibot_an_cap dán chặt vào cửa, mưu đồ nghe lén chút gì đó.
này, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo cán bộ lớn của tiệm quốcvi_pham_ban_quyen doanh đến tiểu muội làm gì thế?” Hứa Quốc Hoa gãi đầu hỏi Hứa Quốc Cườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hứa Cường áp sát tai vào khe cửa, hận không thể kéo dài tai ra để nghe , nghe thấy anh cả lầm bầm phiền không chịu nổi.
“Anh đừng nói nữa! Tiểu muội đangvi_pham_ban_quyen nói kìa, anh vừa mở miệng là em không nghe thấyvi_pham_ban_quyen nữa !”
Hứa Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe vậy lập tức ngậm chặt miệng, cũng bắt em dán sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cửa.
Con cái đều đãleech_txt_ngu lớn, nhà họ Hứa lại chật , gian này chiếc giường và một , chínhbot_an_cap chỗ ngủ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa Đại Quang và Triệu Túvi_pham_ban_quyen Lan, đồng thời cũng là nơi nhà , phòng đa năng, giờ đây còn kiêm cả phòng khách để bàn chuyệnleech_txt_ngu.
Mọi người ngồi đối diện nhau, Cát chủ nhiệm tiệm cơm quốc doanh vẫn còn khá kinh ngạc.
Hômvi_pham_ban_quyen nay ông đến xưởng thịt lấy thịt lợn, buổi trưa được lão Quản ở phòng hậu cần nhiệt tình mời nhà dùng cơm, người cũng là cũ lâu nên ông đã nhận lời.
Thời buổi này vật tư khan hiếm, huống chi là lấy món ngon gì ra đãivi_pham_ban_quyen khách, thân Cát nhiệm làm ở tiệmleech_txt_ngu cơm quốc doanh, người trong ngành có phiếu, cũng chẳng thiếuvi_pham_ban_quyen haibot_an_cap bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà lão Quản.
nữa, ông còn nhớ rõ vợ của tuy năng lực làm việc mạnh mẽ, nhưng tay nghề nấu nướng thì có thúc ngựa cũng không đuổi kịp vợ .
Ai mà được!
Bữa trưa dọn lên có một lòng lợn kho, nhìn thì thường không gì lạ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự tiến cử nhiệt tình củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ lão Quản, miễn cầm nếm thử một miếng.
Chỉ một thôi, Cát chủ nhiệm lúc ấy liền bị chấn động, đôileech_txt_ngu đũa suýt nữa rơi xuống đất!
lòng lợn kho hương đậm đàleech_txt_ngu, thơm ngon cay nồng, độ mềm vừa phải, thực sự là vị trong miệng, hận không thể ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một miếng món kho lại đưa thêm một cơm!
Một thức món kho xuất sắc vậy, thế nào ông cũng phải thủ mang về cho tiệm cơm quốc doanh của mình.
Vốn là bạn nhiều nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vợ chồng lão Quản, ông cũngvi_pham_ban_quyen trực tiếp vào thẳng , hai dẫn ông đi vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sư phụ làm ra món kho này, ông muốn bàn chuyện làm ăn vớibot_an_cap người ta!
Chỉ là chết ông cũng không ngờ tới, vị “đại sư phụ món kho” này vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cô nhóc miệng còn hôi ?!
khụ.” Hứa Đào Đào cảm thấy nếu mình còn không lên tiếng, chắc sẽ bị vị Cát chủ nhiệm của cơm quốc doanh này nhìn chằm chằm đến chết , cô cố gắng dùng giọng điệu không gây kích động cho ông, nói: “Chào Cát chủleech_txt_ngu nhiệm, cháu tên là Hứa Đào Đào, công thức món kho mà bác nói đúng của cháu ạ.”
Sự thật đã bày ra trước mắt, Cát chủ dù không muốn tin cũng phải tin.
“Cháu nói công thức món kho này là của cháu, vậy cháu có thểleech_txt_ngu cho bác biết, làm cháu lại đến việc thảo dượcbot_an_cap vào trong đó không?”
Tiệm cơm quốc doanh của họ thỉnh thoảng cũng bán thịt kho, nhưng ông chưa baovi_pham_ban_quyen giờ thấy vị đạibot_an_capbot_an_cap phụ cho dượcleech_txt_ngu vào kho cả.
Hứa Đào Đào thầm nghĩ, người khác có thêm thảo dược hay cô không biết, nhưng công thức món kho trong thực đơn Ngự thiện tổ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Hứa chắc chắnleech_txt_ngu là có thảo dược.
gì chứ, đã gọileech_txt_nguleech_txt_ngu Ngự thiện thì đó thứ dâng lên cho Hoàng đế và nương nương trong , trong việc nấu nướng, hương vị là then chốt, nhưng chỉ những thực phẩm tốt cho khỏe khiến nhữngbot_an_cap người ở trên tâm được.
Chỉ là lời này không thể nói thẳng ra.
Cô nở nụ cười Cát chủ , nói: “Cát chủ nhiệm, hỏi một bếp cảm hứng nấu ăn thì hơi làm khó cháu rồi. Cháu chỉ cảm thấy cho thêm chút thảo dược sẽ ngon , tốt cho sức hơn, sau đó cháu thành công, việc này hình như không có gì đáng để giải thích ạ.”
Cát chủ nhiệm ngẩn người, sauleech_txt_ngu đó bật vỗ đùi một cái, với vợ chồng chủ nhiệm bên cạnh: “Là tôi lệch lạc rồi!”
Chẳng phải sao, đầu bếp trong quá trình nấu nướng thỉnh thoảng cóbot_an_cap vài cảm hứng giúp món ăn ngon hơn là chuyện thường tình.
Tuy nói vậy, nhưng tâm ông lại mờ cảm thấy thủ của Hứa Đào Đào có chút giống với nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóe của đám ngự đầu bếp ngày xưa hay dùng lỗ mũi nhìn người.
Nhưng khi nhìn khuôn mặt thật thà bản phận hai vợ chồng nhà , phỏng tức gạt đi.
Trước khi đến ông cũng đã ngóng về nhàleech_txt_ngu họ Hứa, đời trước là thợ mổ lợn, bản chẳng liên quan gì đến ngự bếp cả!
“Lão Cát, tôi nói một câu công bằng, hai vợ chồng nhàvi_pham_ban_quyen lão Hứa bản phận, ông cũng nên khoáivi_pham_ban_quyen một chút, muốn mua công của con bé thì cứ bàn bạc cho hẳn hoi, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nói nói tâyleech_txt_ngu nữa. mua đồ của người ta mà đã bắt đầu dò hỏi, cách này củavi_pham_ban_quyen ông làleech_txt_ngu tôi không tán thành đâu đấy!”
Tưởng chủ nhiệm ngồi cạnh không phụ lòng món kho mà Đào gửi tặngvi_pham_ban_quyen nhà mình những ngày qua, giúp cô mộtbot_an_cap câu.
Vừa nói bà vừa nhẹ đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái vào chân mình.
Quảnleech_txt_ngu chủleech_txt_ngu nhiệm chỉ thị của vợ, lập phụ họa : “Vợ tôi nói đúng đấy, không phải lão Cát thành tâm, tôi mới khôngvi_pham_ban_quyen dẫn ông đến đây đâu. Tay nghề Đào Đàovi_pham_ban_quyen, hai chồng tôi đều là người làm chứng, ông mua công thức món kho đó tiệm cơm quốc của các ông đối không lỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được! Hơn nữa, nhiều như vậy, con bé có chịu cho ông hay không lại là một chuyện khác đấy, phải không Đào Đào?”
Ăn của ngườivi_pham_ban_quyen ta thì bênh người ta, gáibot_an_cap út nhà họ Hứa tuy tướng mạo bình thường, nhưng nghề làm món khovi_pham_ban_quyen này Quản chủ nhiệm thực sự rất thích.
Con gái người ta, xinhleech_txt_ngu đẹp thì tốt thật, sau này về nhà chồng, biết nấu thì sẽ được bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ chồng quý lắm.
Chỉ tiếc là hai thằng con trai nhà ông đều kết hôn rồi, không còn có thể làm thôngvi_pham_ban_quyen gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nhà họ , dù sao bố chồng như ông cũng chẳng quan tâm con dâu đẹp hay xấu.
Cũng Hứa Đào tâm tư nhỏ nhặt của Quản chủ nhiệmbot_an_cap, không chắc chắn cô sẽ phun tào mất, nói nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể con trai ông để mắt đến tôi là tôi phải hớn hở gả qua chắc.
Ai thèm làm bà già nấu cơm cho nhà ông chứ!
Bị lão Quản nói vậy, Cátleech_txt_ngu chủ nhiệm thấp hẳn.
Từ vào nhà đến giờ, cô gái nhỏ vẫn điềm tại, tuổi còn trẻ mà mặt bậc bọn họ lại phóng khoáng, không giống thanh niên khác dễ dàng bị chút lộc nhỏ cám dỗ.
Cát chủ nhiệm nghiến răng, cô bévi_pham_ban_quyen không dễ phó đâu.
may người ta thực sự không có định bán công thức món kho ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì hỏng!
“Ai da, thế thì không được! Đào Đào à, những lời bác vừa cháu đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để bụng nhé, công thức món kho cháu nhất định phải bán cho cơm quốc của bác đấy. Bác hứa chắc chắn lãnh đạo rồi, đạileech_txt_ngu sư phụ ở tiệm cơm quốc doanh còn đập bàn với bác, nếu không côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này về cho ông ấy ông ấy sẽ bỏ việc đấy!”
Vị trí sư phụ ở cơm quốc doanh nhiêu người tranh nhaubot_an_cap vỡ đầuleech_txt_ngu, đâu phải nói bỏ là bỏ được.
Lời này của Cát chủvi_pham_ban_quyen nhiệm tuy có chút thổi phồng, nhưng cũng chứng phía tiệm cơm quốc thực sựbot_an_cap rất coi trọng công thức món kho của Đào Đào.
Còn bản Hứa Đào Đào sao?
Cô thấy chẳngbot_an_cap sao cả, chẳng phải chỉ một thức món kho thôi sao, có gì tát đâu, công thức nấu ănvi_pham_ban_quyen đầu cô đâu có mười vạn hay trăm vạn.
Bản cô chính là một cuốn đơn Ngự thiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống đấy thôi!
Khụ khụ, chủ nhiệm, nói quá lời rồi. Hứa Đào Đào thật sự không nỡ nhìn khuôn mặtvi_pham_ban_quyen già nua nhăn nheo vỏ của Cát chủ nhiệm đang lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vẻbot_an_cap khẩn khoản thảm thương với mình, cô nói: Tôileech_txt_ngu nói thật nhé Cát nhiệm, công món kho này vốnbot_an_cap tôi không địnhbot_an_cap bán đâuvi_pham_ban_quyen
Triệu Tú Lanbot_an_cap trợn tròn mắt, lo nháy mắt ra hiệu cho con . Con bé ngốc , sao không bán chứ, cái công thức sao cóbot_an_cap thể trọng bằngvi_pham_ban_quyen tiền phiếu được!
Hứa Đàovi_pham_ban_quyen kín đáo nháy mắt với mẹ, bảo bà khoan nóng nảy.
Triệu Tú Lan đành phải tạm thời nén ruột trong lòngbot_an_cap , hai nắm tay lạibot_an_cap siết chặt.
Cátleech_txt_ngu chủ nhiệm hiểu ý ngay: Đào Đào à, cháu có cầu gìvi_pham_ban_quyen cứ việc nêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, chỉ cơm quốc doanh chúng ta có đáp ứng, bác đều sẽ cố gắng tranh thủ cho cháu. Công thức kho , tiệm cơm quốc doanh chúng ta nhất định phải có được.
Thấy cá đã cắn câu, Hứa Đào Đào mới khẽ mấp máy môi, ra giữ kẽ.
Chủ nhiệm nói vậy làm cháu thấy ngại. Thật ra thì, công thức hayleech_txt_ngu không không quan trọng, chủ yếu là bản thân cháu muốn đến cơm doanh để mở mang tầmvi_pham_ban_quyen mắt.
Cháu nghe nói các đầu bếp chính ở cơm quốc doanh ai đều có tay nghề kỹ, cháu muốn học đôi chút. Chỉ là hiệnleech_txt_ngu cháu đang việcleech_txt_ngu tại xưởng giết mổ của xưởng thịt, ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải dậy từbot_an_cap tờ mờ sáng, tan làm về mệt đến mức muốn nằm liệt giường, lấy ra thời gian mà đến tiệm cơm quốc doanh dạo chơi chứbot_an_cap.
Nói hồi dài dòng văn tự, cuối cùng trọng điểm cũng tới.
Cháu cứ nghĩ, leech_txt_ngu cháu hằng ngày được sát học hỏi, chỉ làm một nhân thời vụ ở quốc doanh, cũng sẵnvi_pham_ban_quyen lòng!
xong, Hứa Đào Đào raleech_txt_ngu vẻ như đã nói tâm nguyện trong lòng, xuýt tay, ngượng mỉm cười với mọi người.
chủ nhiệm: thấy cháu có ngùng .
Vợ Quản chủ nhiệm cũng nhìn nhau. Đều là người tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời, ngoại trừ hai chồngvi_pham_ban_quyen nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa đang xót con mức sắp khóc vì tưởng con mình muốn học nghề thật, thì ba người bọn Cát chủ nhiệmleech_txt_ngu đều hiểu rõ ý đồ trong lời nói của Đào Đào.
Đây là muốn công thức món để đổi lấy công việc đây màleech_txt_ngu!
nàyleech_txt_ngu còn nhỏ mà mắt nhìn tinh đời thật.
Cát chủ nhiệm lại chậc chậc , thương lượng với Đào Đào: Đào Đào này, cháu xem, bácvi_pham_ban_quyen cũng chỉ là một phó bộleech_txt_ngu phậnvi_pham_ban_quyen thu mua, không có quyền can thiệp vào nhân sự của tiệm cơm quốc doanh. Thế này đivi_pham_ban_quyen, vốn dĩ bác định trả 200 tệ, cộng thêm 50 cân phiếu lương thực để mua công thức của cháu, hay xin cấp trên thêm cho cháu 20 tệ nữa nhé?
Nụ cười trên mặt Hứa Đào Đào dần. Thời buổi này mà một việc, dù là công nhân thời vụ, mà chỉ định dùng 200 tệ để mua sao?
Đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ mộng hão huyền!
nữa, công thức món khobot_an_cap của mà chỉ đáng giá 200 tệ thôi sao?
Hứa Đào còn đang cảm thấyvi_pham_ban_quyen mình bán tống bán tháo thế này là vốn lắm đây!
Bác à, bác không có thànhvi_pham_ban_quyen ý. Hứa Đào Đào bình thản thốt ra mấy .
Cát suýt chút nữa phun ra một ngụm già!
Rốt cuộc là ý , cháu mở miệng ra đòi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công việc, con gái nhà ai mà tuổi còn tâm địa thâmbot_an_cap hiểm thế không được đâu!
Mấu chốt là ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự ưng ýbot_an_cap công này, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỡ tay: Đào Đào à, cháu nhìn bác phó nhiệm mà tưởng oai, bác cũng khó xử lắm, mấy lãnh bên đè xuống, cũng có tâm màleech_txt_ngu không đủ lực.
Cát chủ nhiệm tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tục diễn bài tâm tình.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào Đào có chút tình cảm với ông tavi_pham_ban_quyen, chiêu này toàn vô dụng.
.
lượng chút nữa ? Nếu cháu chê và phiếu ít, có thể thêm!
có mua được ước mơ không bác?
Cát nhiệm lại bị nghẹn họng:
Thế là rơi vào vòng lặp bế tắcbot_an_cap.
Hai vợbot_an_cap chồng Hứa nãy giờ không lên tiếng, nhưng nghe đến đây thì không nhịn được nữavi_pham_ban_quyen. Cáibot_an_cap ông chủ nhiệm tiệm cơm quốc doanh này đúng là chẳng ra làm sao!
ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta tìm đến cửa cầu xin thức, thế mà đây gái họ chỉ muốn đổi lấy chân công nhân thời vụ ông ta không chịu!
Con gái nói sai, này không có thành ý!
Triệu Tú Lan đứng bật dậy, sắc mặt khó coi: Đào à, nhà mình không bán nữa. Con muốn họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu ăn sau này con là được, mấy lão đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh đó tay cũng thường thôi. nọ nhà mình mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàu ấy, cái thứ gì không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, toàn mùi xì dầu! Chắc là đánh đổ cả chai xìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầu vào cũng nên!
Chúng tavi_pham_ban_quyen không học lão ta! Nếubot_an_cap con thấy học hết bản lĩnh mẹ rồi, mẹ sẽ tìm cho con một thầy nấu khác. ngoại của , bà dì của anh họ ba, họ hai của cậu cả , nói tổ tiên người ta từng làm bếp thiện đấy! Mẹ đi tìm bái sư học đạo!
Lời này đương nhiên là nói láo, thái độ Triệu Tú Lan kéo con định vào phòng là .
Con muốn tiền và họ tiền và phiếu, con gái muốn công việc thì họ đòi việc, tóm lại con gái nói gì đúng cái đó.
Người đã không đáp ứng thìvi_pham_ban_quyen chẳng có gì nói chuyện nữa.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Quang xoa xoa tay, vẻ mặt náy: Cát chủ nhiệm, thật ngại quá, nhà tính nóng nảy. Thế này đi, trời cũng chẳng còn sớm nữa, mời người ở lại dùng bữa tối với gia đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đợi ngày Cát chủ nhiệm bác lại tranh thủ ý kiến đạo cấp xem sao, được , được thì thuận mua vừa bán, tình nghĩa vẫnbot_an_cap còn mà!
Dù biết vợ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấm người xoa, nhưng Cát chủ nhiệm cũng không thể từ chối được.
Ai bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông là người đi cạnh cơ chứ. Ông thở dài tiếng, xua tay: Tôi không ăn ở đây đâu, tranh thủ lúc này vẫn còn chút thời gian, tôi nhà lãnh đạo một chuyến, cố gắng thủ cho đồng chí Hứa Đào Đào lần nữa. Ngày mai nếu tin tốt tôivi_pham_ban_quyen sẽ qua thông báo cho mọi người!
xong, ông vội vã đi.
Ái chà, thế thì Cát chủ nhiệm quá! chủ nhiệm đi thong thả nhé, lần sau tới định phải nể mặt lão Hứa , để tôi mời bác một bữa rượu!
Đại Quang nhiệt tình tiễn khách.
Vợ chồng nhiệm vốn cũng về, nhưng vừa Hứa Đào Đào xuống bếp, đôi chân lập tức không bước đi nổi nữa.
chủ nhiệm nở nụ cười tươibot_an_cap rói, nắm tay Triệu Tú Lan đi về phía nhà bếp: Ôi chao Tú Lanvi_pham_ban_quyen , nghề của Đào Đào nhà chị là đỉnh của chóp, nay tôi đành mặt dày một phen, ăn chực nhà bữa vậy
Tưởng chủ nhiệm chị nói gì ! Những năm qua nhờ quan tâm giúp đỡ, cả chuyện chuyển chính thức lần này nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi kích còn hết đây này
ngườibot_an_cap phụ nữ choàng tay nhau bếp xem Hứa Đào nấu nướng, còn Hứa Đại thìleech_txt_ngu cười hì lôi bàn cờ tướngbot_an_cap từ dưới gầmleech_txt_ngu bàn ra.
Tới đây tới đây, sớm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh Quản chủ nhiệm đánh tướng rất giỏi, hôm nay cuối cùng cũng có dịp được một phen!
Nhìn thấy bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cờ, mắt Quản chủ nhiệm sáng lên, xắn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo lên nóng lòngleech_txt_ngu nói: ! Hôm nay anh em mình một trận ra trò!
Buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mấy mónleech_txt_ngu ăn của Đào Đào quả nhiên không mọi người . Món cần tây xào đậu phụ khô do cô tự làm khiến Tưởng chủbot_an_cap nhiệm đặc biệt yêu thích, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương ống hầmvi_pham_ban_quyen tương, tim lợn xào tái, hấp hành , canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cà chua , và đương nhiên thể thiếu món nội tạng kho của nhà họ Hứa!
Vợ chồng Quản chủ nhiệm ăn đến mứcvi_pham_ban_quyen tấm tắc ngợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Món ống hầm tương là được ưa chuộng nhất, tuy không có nhiều thịt cách ăn cầm tay gặm độc đáo khiến mọi người thấy lạ, cộng thêm tayleech_txt_ngu nghề của Hứavi_pham_ban_quyen Đào Đào, hương vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, nhìn Hứa Quốc Cườngleech_txt_ngu mút xương chùn chụt làleech_txt_ngu biết ngon đến mức nàovi_pham_ban_quyen.
Tiểu muội! Chỉ với bản nấu nướng của em! Cái cơm quốc doanh đó không nhìn trúng em, tuyệt đốibot_an_cap là tổn thất của họ!
Hứa Lị Lị tung ra một tràng lời có cánh Hứa Đào Đào sướng rơn cả người.
Mọi ngườivi_pham_ban_quyen vội vàng họa: Đúng thế, thế!
Hứa Đào Đào khiêm tốn xua : Có gì đâu , em cũng chỉ biết mấy cơm gia đình thôi.
Quản chủ nhiệm lau bàn bóng loáng mỡ, nhấp ngụm rượu già sảng khoái, bình thản : Để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương ống tương, mai tôi mang cho lão Cát nếm thử. Đào Đào tan làm ở nhà chờ tin tốt đi!
này vừa nói raleech_txt_ngu, mọi người đều tứ trongleech_txt_ngu, nhà Hứa tức khắc lại càng náo nhiệt.
hai vợ chồng ra về, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan nhiệt tình gói thêm năm miếng xương đại cốt hầm cho Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhiệm mang theo.
Tưởng chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm tuyleech_txt_ngu động lòng nhưng vẫn thấyleech_txt_ngu ngại, bènbot_an_cap từ chối: “Tú , bà làm cái gì thế, làm gì có nào đến , ăn xong lại còn mang về! thàbot_an_cap hôm nay tôi lão Quản chẳng mang theo món gì đã đến chực, đã muối mặt rồi! Chuyện này màvi_pham_ban_quyen để người ta biếtbot_an_cap được, tưởngleech_txt_ngu tôi lễ của bà mất!”
Khu tập thể này người đông miệng tạp, không để lũ tiểu nắm thóp và lão Quản .
“Có gì mà ngại!”
Triệu Túbot_an_cap trực nhét vào túi của bà, giọng oang oang: “Hai nhà chúngbot_an_cap hợp nhau, tôi tặng bà mấy khúc xươngbot_an_cap có làm sao! Loại xương chẳng có mấy thịt vốn không đáng tiền, tôi xem đứa nàobot_an_cap dám mồm nói ra nói vàovi_pham_ban_quyen!”
Vốnleech_txt_ngu dĩ trong khu tập vẫn người lén lút trốn sau cánh cửa nhìn trộm, Triệu Túleech_txt_ngu Lan nói vậy khiến mấy người đó tự thấy xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dám nhìn lén .
Tưởng nhiệm nháy mắt với Tú Lan, Triệuvi_pham_ban_quyen Tú Lan cũng đáp lại bằng một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đầy ẩnvi_pham_ban_quyen ý, cả hai đều hiểu ý nhau.
Cuối cùng, Tưởng chủ nhiệm vẫn nhận lấy sốleech_txt_ngu xương hầm đó, mối quan hệ giữa nhàvi_pham_ban_quyen họ Hứa và họ cũng tránh khỏi mà trở nên thân thiết hơn .
Ngàyvi_pham_ban_quyen hôm sau khi Hứa Đào Đàobot_an_cap về lại thấy Cát chủ nhiệm, cô lập hiểu ra, lần chắc chắnbot_an_cap đã xongvi_pham_ban_quyen xuôi!
Quả , Cát chủ nhiệm cô với vẻ nhiệt tình hơn hẳn: “Đào Đào à, cái miệng này của làm Cát suýt chút nữa gãy cả chân. Chú đã phải đẹp lãnh đạo cấp trên mới đồng ý đấy. viên chính thức thì thực sự không có cách nào, chỉ có thể cho cháu một suất nhân vụ ở quốc doanh khu Tây Giang, thêm năm mươi đồng và nămleech_txt_ngu mươi phiếu lương tỉnh Tây. Cháu xem ?”
Một vị trí nhân viênbot_an_cap thờileech_txt_ngu vụ tiệm cơm quốc doanh, thêm một trăm mươi đồng và mươi cân phiếu thực!
Hứa Lị đangvi_pham_ban_quyen giả vờ quét dọn nghe lén ở bên cạnh, trong ngưỡng mộ vô cùng!
em gái của cô thật cừleech_txt_ngu , một thức món kho mà đổi được bao nhiêu phiếu, lại còn có không công việc, lợi hại thật!
Hứa Đào Đào đặt đồ xuống, lấy tiền phiếu từ tay Cát chủ nhiệm, sảng khoái đáp: “Không vấn đề gì ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vất vảbot_an_cap cho chú Cát quá. vào phòng viết công thức món đưa cho chú ngay !”
“Được được được, thế tốtleech_txt_ngu ! Nhớ viết chi tiết một chút, đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanhleech_txt_ngu là bậc thầy lão luyện, hay soi mói lắm đấy!”
chủ nhiệm hớn hởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc theo Hứa Đào vào phòng còn dặn dò thêm một câu.
Đào Đào bật cười, Cát chủ này là sợleech_txt_ngu cô cố ý viết mậpleech_txt_ngu mờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứcbot_an_cap đây mà.
Sựvi_pham_ban_quyen thật chứng minh, Cát chủ nhiệm đã lấy tiểu nhân đo lòng quân tử, lo xa quá rồi.
Hứa Đào Đào viết công thức món kho cùng tiết, chính xác từng gam gia , thể nói là người bánvi_pham_ban_quyen có tâm nhất trần đời.
Sau khi Cát chủ xemvi_pham_ban_quyen xongbot_an_cap, trong lòng cùng cũng rơi xuống. Ông cẩn thận gấp tờ thức Hứa Đào Đào viết lại, nhét túi áo trước ngực.
Cònbot_an_cap trọng vỗ vỗ mấyvi_pham_ban_quyen cái.
Sực nhớ điều , ông hỏi: “Này Đào Đào, số tiền phiếu đó cháu đếmvi_pham_ban_quyen lại à?”
Đó là trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm mươi và năm mươi cân phiếu lương thực, bằng nửavi_pham_ban_quyen năm lương của công bình thường chẳng chơi!
Hứa Đào vẻ mặt hào sảng: “Không cần đếm ạ! Tuy ngày nhưng người chú Cát thì tin tưởng!”
Cát nhiệm sững người, đó trong mắt hiện lên ý .
Đừng nói chi, khôn nhưng miệngvi_pham_ban_quyen ngọt xớt, nói câu nào mát lòng mát dạ câu đó!
Buổi tối, chủ nhiệm đương nhiên ở lại nhà Hứa dùng cơm. Hứa Đào Đào một lần dùng tay nghề nấu nướng xuất chúng của mình chinh phụcbot_an_cap vị chủ nhiệm bộ thu tiệm cơm quốc này.
chủ nhiệm cùng cũng đượcleech_txt_ngu ăn xương đại cốt hầm tương mà ông hằng mong ước, cả người lâng lâng như mây.
Cái thằng cha lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hôm nay cầm khúc xương hầm thèm ông, tuy ông đã đem cống nạp cho vị chủ chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên trên nhưng cả ngày cứ tương cái mùi vị này mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Giờ này cuối cùng cũng nếm được, quả nhiên không phụ sự kỳ vọng!
Ông hoàn toàn tâm phục khẩu phục Hứa Đào Đàobot_an_cap, chẳng màng tượng mút sạch nước còn vương trên ngón tay, giơ ngón tay cái với cô.
“Đào Đào à, lão Quản không lừa chú, tay nghềbot_an_cap này của cháu còn mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn mấy lão đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh nhiều! Mấy lão già đó suốt ngày tinh vi, coi người bằng nửa con ! Thựcleech_txt_ngu sự nên để họ thấy món ăn của một cô bé làm ra cũng đủ bẹp bùn đen. Chú hơi có lỗi vớivi_pham_ban_quyen cháu, không tranh thủ được cho cháu suất nhân viên chính thứcbot_an_cap!”
“Nhưng cháu yênvi_pham_ban_quyen tâm! Cứ làmbot_an_cap đi, chỉ cần có cơ hội, chú chắn sẽ giúp cháu chuyển sang chính thức!”
Ông vỗ ngực cam với Hứa Đào Đào, sau đó quay sang vợ chồngvi_pham_ban_quyen nhà họ Hứa khen ngợi cô: “Hai người sinh được đứa con gái này thật có phúc, đúng là đại phúc !”
Lời khiến Hứa Đại Quang và vợ cười híp cả mắt, ba anh Hứavi_pham_ban_quyen Quốc , Hứa Quốc Cường và Hứa Lị Lị cũng mang vẻ mặt đầy , cảm thấy em gái út làm rạng rỡ mặt mày cả nhà!
Tiễn Cát chủ nhiệm , cả nhà họ Hứa hớn ngồi quây quần lại đếm . Chủ yếu làvi_pham_ban_quyen Triệu Tú đếm, nhữngleech_txt_ngu người khác thì chằm chằm đầy đợi.
Triệu Tú Lan đếm đi đếm lại hai lần mới yên tâm, cười nói: “Không thiếu một tờ, chắc lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già đó không lừa đâu!”
Lị Lị nhìn xấp tiền phiếu trong tay mình, nuốt bọt ừng ực: “Mẹleech_txt_ngu , con lớn nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới lần đầu nhiều thế này, đủ tiền mua một chiếc xe rồi nhỉ!”
Nhà kế là lão kế toán Trần có một chiếc xe cũ, ngày Tần Mỹ Phương cũng chùi bóng loáng.
Hứa Lị Lị mỗi lần thấy đều thèm đến rỏ dãi.
“Mua xe đạp gì chứ!”
Hứa Quốc cười nọt Hứa Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Em út, mua thịt ăn . Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm năm mươi này mà thì ăn nửa năm cũngvi_pham_ban_quyen được. Em gầy quávi_pham_ban_quyen rồi, phải bồi bổ thêm thịt trên mặt nhìn mới xinh!”
Hứa Đào chưa kịp tiếng, Hứa Đại Quang đã mỗi đứa một tát vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu.
đứa chỉ biết chơi, một đứa chỉ ăn! Mua gì mà muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đứa cũng không được mua! Tiền của hồi cho em tụi ! Đây là tiền nó tự kiếm được, đứa nào cũng không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghen tị!”
“Chabot_an_cap! Nhìn cha nói kìa! Tụi con đâu hạng người đó!” Quốc Cường ôm tránleech_txt_ngu vội vàng bày trung thành.
Hứa Lị Lị định mở miệng nhưng rồi . Tuy cô cũng động lòng nhưng cô rõ số tiền này do em út bán công thức món kho mà , thế nào cũng không đến lượt mình.
Vì vậy, cô dứt khoát giơ tay: “Con cũng tán thành!”
Cuối cùng còn lại anh cả, cả đều chằm vào .
Hứa Quốc gãi : “Nhìn con gì, có phải tiền của con đâu. Vốn là em út kiếm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìbot_an_cap đưa cho em .”
Triệu Tú Lanleech_txt_ngu hài lòng gật đầu. Mấy đứa con bà ra tuy đứa nào cũng có thói hư tật , ngoại hìnhleech_txt_ngu cũng chẳng ra sao, nhưng tính đều , quan hệ anh chị emleech_txt_ngu trong nhà cũng thân thiết.
tiền vào tay Hứa Đào Đào: “Đào à, tiền này con cứ giữ lấy, muốn ăn gì tự mua, nhưng tốt nhất là nên dành, này về chồng cũng mày mặt.”
Cầm tiền phiếu, không hiểu sao Hứa Đào Đào thấy sống mũi cay.
nói chuyện gả chồng còn xôi, cả có , tại sao phải mang tiền chồng chỉ đổi lấy sắc mặt tốt của cha chồng?
Ngược lại, chính gia đình kiếp này đã khiến tim phiêu bạt củaleech_txt_ngu dần nên ấm áp. Một trăm đồng, nhà đem ra làm việc gì chẳng , anh trai cũng đangvi_pham_ban_quyen tuổi bàn chuyện cưới hỏi, bot_an_cap lúc cần tiền.
Thế mà nói cho cho cô ngay, chẳng ai nghĩ đến chuyện tham ô, thật khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết nói gì cho phải.
Lấy lòng mình lòng người, Hứa Đào Đào nhét tiền lại vào tay mẹ, sau đó rút ra mười đồng từ .
“Mẹ, con lấy mười đồng là đủ rồi, sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại giúp gia đình.”
“Kìa, thế sao được” Triệu Tú Lan định từ chối lập tức.
Hứa Đào Đào ngăn lại: “Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con cũng là một thành viên trong nhà. Mẹ và cha nuôi dưỡng và cácbot_an_cap anh chị bao nhiêu năm nay không dễ dàng gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bây giờ con lớn rồi, có thể kiếm tiềnleech_txt_ngu, hiếu hai người thì có sao . Sau nàybot_an_cap các anh chị cũng thế thôi, phải không đại ca, nhị ca, chị cả?”
Quốc Hoa, Hứa Quốc Cường và Hứa Lị đangvi_pham_ban_quyen cảm động bỗng sững : “Phải, phải nhỉ.”
Triệu Tú Lan sao không ra mặt miễn của mấy đứa kia, nhưng cô con gái út thì tuyệt đốileech_txt_ngu chân thành, lòngleech_txt_ngu bà nóng hôi .
“Ôi trời, con gái của mẹ sao mà tâm lý thế. Yên tâm , tiền này mẹ cứ giữ hộ con trước, không ai được động vào, sau để làm của hồi môn cho con!”
Quang cũng đỏ hoe mắt nhìn Hứa Đào . Thật tốt quá, con gái của ông.
Trong tốileech_txt_ngu, Hứa Đào Đào nhắm nằmbot_an_cap trên chiếc giường nhỏ của mình, mong đợi.
Hệ thống, bắt đầu đi.
Đinh đông! Ký chủ đã dựa vào nỗ lực của thân để trở nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời của tiệm cơm quốc doanh khu Giang, thắp ‘1 , trả lại ký chủ ‘Làn da tuyết’. Ký chủ đen nhẻm sau này sẽ là một tiểu nhân da trắngbot_an_cap rồi nhé!
Theo thuận, bắt đầu tối ưu hóa ngay lập tức!
Tối ưu hóa kết !
Sau khi thống xong, Đào Đào mở mắt ra nhưng cảm thấy có gì khác biệt.
Thế là xong à?
Hệ thống đắc ý nói: ‘Làn tuyết’ sau khileech_txt_ngu tối , từ nay về sau sẽ không bao giờbot_an_cap phải lo lắng việc mọc mụn hay tàn nhang nữa. Chovi_pham_ban_quyen dù sau này cô có đến tám mươi tuổi, trạng thái da vẫn sẽ thời tám, thanh khiết, đàn hồi, tràn đầy collagen, mịn hơn trứng gà bóc vỏvi_pham_ban_quyen, lúcleech_txt_ngu cũng căng mọng, trắng đến sáng!
Hứa Đào Đào sờ sờ mặtleech_txt_ngu mình, vẫn chưa cảmvi_pham_ban_quyen nhậnleech_txt_ngu đượcbot_an_cap gì, nhưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán thống không dám lừa mình. Tuy nhiên, cô vẫn thấy hơi hài lòng.
Dựa cáivi_pham_ban_quyen gì mà công việc tôi vất mới đổi được lại chỉ đáng giá một điểm sự ? Hệ thốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có phải ngươi quên gì rồi không, tôi chỉ đổi công việc mới còn mở ra nghề tay trái nữa, sao không có điểm sự nghiệp?
Ngươivi_pham_ban_quyen tính toán lại cho tôi!
Cô không phải là người thiệt, nhất định phải làm cho rõ ràng với hệ thống.
Sau đó, Hứa Đào Đào và thống cãi nhau đến nửa , cuối hệvi_pham_ban_quyen thống , đành phải lùi bước đầy chiến thuật.
Nể tình cô đầu tiên kích hoạt điểm sự nghiệp, Cửa hàng Hệ thống vốn dĩ có năm điểm sự được mở, nay tôi có thể mở cô ngay bây giờ. Nhưng điểm sự nghiệp thì tuyệt đối không thể tăng thêm nữa!
Hứa cũng buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ đếnleech_txt_ngu mí mắt sắp díp lại, không còn sức để cãi nhau với hệ thống, ngáp một cái rồi đồng ý.
Được rồi được rồi, nể sau này còn hợp tác, lần này tôi không chấp nhặt với ngươi. hàng Hệ thống gì đó, để mai rồi cho xem.
Nói xong, đầu cô vẹo sang một bên, đi gặp Công luônvi_pham_ban_quyen.
thống âm đổ mồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi hột, cái cô nàng này, lợi hại quá rồi.
Hứa Đào Đào cuối cùng cũng có thể ngủ đến lúc tự tỉnh, mắt ra đã thấy ánh nắng xuyên qua cửa sổ, thỏa vươn vai một cái thật dài.
Những ngày đi làmbot_an_cap từ lúc sáng, hòng bắt quay !
Đãvi_pham_ban_quyen bàn bạc từ qua, nay cha Hứa sẽ nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Hứa Đào, tuần sau cô mới phải đến tiệm cơm quốc doanh nhận việc. Hai ngày này người nhà đều nhất trí đểvi_pham_ban_quyen cô ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.
Sực nhớ điều gì, Hứa Đào Đào giật mình bòbot_an_cap dậy, chạy thình thịch đi tìm chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương duy nhất trong . Đó là một chiếc gỗ tròn chỉ bằng bàn tay, khung gỗ cũ kỹ bên phải đã vỡ một miếng, nghe nói đây đồ hồi môn năm xưa của mẹ Hứa.
ánh nắng mặt , Đào soi trái soi phải, rồi trợn , giận gọi hệ thống.
thống! Hệleech_txt_ngu thống! Ngươi cút đây cho tôi! thế này, chẳng đổi tí nào cả! Có phải ngươi lừa tôi không!
Cái thống chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, lông cánh rồi nên lừa lọc hả!
Trong lòng Hứa Đào thoáng một trăm linh tám kiểu cực hình để phân thây hệ thống.
Kính Nghiệp Hệ Thống sợ tới mức bò lăn bò càng ra ngoài: Ối mẹ ơi ký chủ! Tôi nào dám lừa chứ!
nghĩ xem, một cô gái da đen nhẻm mà chỉ sau một đêm bỗng thành da trắng nhưleech_txt_ngu tuyết, Như Hoavi_pham_ban_quyen chốc biến thành Tây Thi! Làvi_pham_ban_quyen cô thì cô có sợvi_pham_ban_quyen chết khiếp không? Dịch của hệ chúng tôi chu tận tình, saoleech_txt_ngu có thể sai như vậy đượcvi_pham_ban_quyen. ‘Làn ’ của cô đã được cài đặt xong, nhưng biến trắng là một quá tuần tự từng bước. Một tuần! tuầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau cô xem lại đi! Chắc chắnbot_an_cap sẽleech_txt_ngu khiến cô kinh ngạc khôn xiếtvi_pham_ban_quyen!
Thật không?
Đào vẫn còn hơi nghi hoặc, nhưngbot_an_capvi_pham_ban_quyen cũng biết hệ thống nói không sai, chỉ là do nóng muốn lên mà thôi.
Đượcbot_an_cap rồileech_txt_ngu, cho ngươi thêm một tuần nữa, nếu sau một tuần mà tôi vẫn là một đen, hừ hừ
bot_an_cap ràng có thực thể, nhưng hệ thống vẫn cảm thấy như đang ở giữa mùa đông giá rét, rùng mình một cái.
cam ký chủ: Không đâu, tuyệtvi_pham_ban_quyen đối đâu!
Hứa Đào bấy giờ mớileech_txt_ngu hài lòng: Cửa hàng Hệ thống mà ngươileech_txt_ngu nói đâu, mở cho tôi xem.
Lúc này hệ thống dám chọc giận kýleech_txt_ngu chủ, ngoan ngoãn Cửa hàng Hệ ra, nịnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nọt nói: Ký chủ nhìn xem, ở đây chỉ cần là thứ cô , cái có!
diện Cửa hàng Hệvi_pham_ban_quyen thống tương như màn hình máy bảng hiện đại, chỉ có điều trong suốt, ngoại trừ Hứa Đào Đào thì khôngbot_an_cap ai có thể thấy.
Hứa Đào Đào lướt màn hình, kinhvi_pham_ban_quyen ngạc vì hệ thống nói khoác, trong cửa hàng này đúng là thứ có.
Từ gạo, mì, dầu, gia nhà bếp cho đến các loại thịt, cơ bản như heo, bò, cho đếnvi_pham_ban_quyen cả những thứ thịt mà Hứa Đào không hiểu nổi như thú Guga, thú Lục . Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán chắc hẳn là đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản thời đại tinh tế mà hệ thốngleech_txt_ngu đã nói.
Mảng đã đủ hoa mắt rồi, dáng quần áo lại càng khiến ta nhìn không xuể. Thứ Hứa Đào Đào tâm nhất là mỹ phẩm quả nhiên không làmleech_txt_ngu cô thất vọng, các thương hiệu trang điểm lớn ở thế giới kiếpvi_pham_ban_quyen trước của đều , son môi thậm chí còn được bán bộ!
Hứa Đào Đào nhìn nước miếng chảyleech_txt_ngu ra rồi!
Cái gì mà Taobao, Cửa hàng cô bao hàm vật của cảvi_pham_ban_quyen trụ!
Chỉ là
Hứa Đào Đào chỉ những liên kết sảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẩm xịt: Thế này là có ý gì?
thốngvi_pham_ban_quyen giải thích cho cô: Quyền hạn mở cửa của Cửa hàng Hệ thống cần dựa theo sựleech_txt_ngu nghiệp. Điểm sự nghiệp của côbot_an_cap chưa đạt cấp độ nên chỉ có nhìn, không thể mua.
Hứa Đào : Hệ thống chó chết.
Cơn hưng phấn dịu bớt, nếu không mua được thì xem những thứ có thể mua .
Đào lật giao diện hàng Hệ thống về trang đầu tiên, trang hàng hóa cơ , sauleech_txt_ngu đó an ủi nhận ra mặc dù cô chỉ có 1 sự nghiệp nhưng sức mua lại rất mạnh, ra có thể mua được khá thứ.
Nghĩ đến thứ nhà mình đang thiếu, Đào Đào mua 50 cân gạo, 50 cân bột mì , 20 cân bột ngô mịn, 20 cân sườn heo, 50 cân thịt bò, 25 cân thịt dê, còn có bánh mì bơ, bánh quy hạnh nhân, kẹo râu rồng, mỗi loại cô cũng mua thùng.
Tất nhiên, không thể thiếu các loại gia vị khi xuống bếp!
Cuối cùng, cô sờ lên mặt .
Trước đây gương mặt trông cũng tàm , cô cũng dùng đồ tạm bợ, tiện tay bôi loại ‘kem dưỡngleech_txt_ngu da’ mà Triệu Tú Lan mua cho nguyên chủ. Hơn nữa cô ghét dính, mùi lại hơi thỉnh mới bôi vài lần.
Nhưng đã xưa.
Gương mặt hiện tại của cô cần được bảo . Mặcvi_pham_ban_quyen dù tạm thời chưa đống lọ lớn lọ nhỏ như kiếp trước, mua lọ kem dưỡng da mặt là điều cần thiết.
Kem dưỡng da thảo mộc cơ bản.
Hứa Đào Đào để đến một loại cóbot_an_cap đánh giá khá , xem tiếp thành phần: nước mắt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh thảo mộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ủa? gì?
Cô hỏi hệ thống.
Saoleech_txt_ngu lại còn liên đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tinh thế ?
Hệ thống giải thích: Thời đại tinh tế có rất nhiều chủng tộc, Tinh thảo mộc thuộc một loại linh ăn cỏ cỡ nhỏ. Nước củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng có hiệu quảbot_an_cap làm đẹp và dưỡng nhan rất tốt. Trên thị trường, loại mỹ phẩm chứa nước Tinh linh thảo mộc phần giá rất . Loạivi_pham_ban_quyen kem dưỡng cơ bản này có giá rẻ nhất, đồng thời hàm lượng nước bên trong cũng ít, tuy hiệu quả nhan nhưng thực tế tác không quá .
Hứa Đào Đào không thể tin nổi: 0,5 điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự nghiệp mà còn bảo rẻ? Lúc nãy 0,5 tôi đã mua đượcvi_pham_ban_quyen một đống đồ đấy!
Nhưng trên thị trường, phần nước mắt Tinh linh mộc đều rất đắt mà. Hệ thống vô tộileech_txt_ngu.
Hứa Đào Đào:
Cuối cùng, đau lòng, Hứa Đào Đào vẫn mua lọ, tiêu sạchleech_txt_ngu 0, điểm sự nghiệp cuối cùng.
Nhưng rất nhanh, cô lại kinh ngạc phát hiện thêm một ưu của hệ thống.
Đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muabot_an_cap Cửa hàng Hệ thống, không lấy ra ngay có thể cất đồ vào không gian lưu đi kèm cửa hàng.
Thếvi_pham_ban_quyen chẳng khác nào có không gian đồ rồi! Hứa Đào Đào thầm ý trong lòng.
Đào Đào thi thoảng lại một ít gạo mì mua từ trungleech_txt_ngu thươngleech_txt_ngu mại hệ thống ra, trộn vào hũ gạo của gia đình.
Triệu Tú không hề hay biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn lầm đầy thắcvi_pham_ban_quyen mắc rằngleech_txt_ngu tháng này mì trongvi_pham_ban_quyen nhà có vẻ ăn lâubot_an_cap hết hẳn.
Hứa Đào Đào, người kín côngbot_an_cap danh, lẳng lùa cơm, cười mà không nói.
Mấy ngày nay, nghe tin con gái út nhà họ Hứa sắp đến nhà hàng doanh làm , trí trống ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xưởng giết mổ lập tức lộ ra, không ít người rục rịch ý đồ tìm đến nghe ngóng.
Đừng nhìn công việc làm thuê thời ở xưởng giết mổ không ra gì, năm đó nhà Hứa cũng phải nhờ vả người người kia mới nhét được Hứa Đào Đào vào, kém không ít tiền và phiếu.
Lần này Triệu Tú Lan kiếm lại số đó!
Thế nhưng, bà bí mật thương lượng với mấy nhà mà vẫn ưng ý chỗ nào.
Vừa về đến , Triệu Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bực bội ném túi xách lên bàn, áo bắt đầu chửi bới.
“Mấy mụ đàn bà không biết xấu hổ kia! Toàn tranh lúc người gặp khó khăn để giá! Phi! Coi nương đây là kẻ ngốc chắc! Hồi đó Đào Đào nhà phảivi_pham_ban_quyen ba mươi lăm với năm cân phiếu lương , cuối cùng còn phải tươi cười nịnh nọt mới cóbot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái vị trí nàyleech_txt_ngu! Hay thật đấy! Hai mươi tệ mà đòi mua việc ở nhà máy liên hợp thịt của tôi, thấy bọn họ rồi!”
Hứa Lị Lị vội vàng bưng nước cho Tú Lanbot_an_cap: “Mẹ bớt đi, có gì mà phải đâu, giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thành thì mìnhvi_pham_ban_quyen không bán nữa.”
vi_pham_ban_quyen tư ăn bánh quy hạt óc chó mà Hứa Đào mua, thầm cảm thán tiểu đúng là có , bánh quybot_an_cap này thật, chắn là rẻ!
, chị cảleech_txt_ngu nói đúng đó, trí ở nhà máy thịt rất đắt giá. Không nói đến trong mìnhleech_txt_ngu, người ngoài mà biết suất ở đó chẳng tranh nhau sứt đầu mẻ trán !” Hứa Đào Đào nhắc nhở.
Làm việc ở nhà liên hợp thịt, phúc lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩn thực tế còn thu hút cả lương. Thời , ai mà chẳng muốn được ăn thêm miếng thịt cơ .
Nghe con gáibot_an_cap út vậy, Triệu Tú Lan nhanh chóng bình tĩnh lại.
lên, đứng dậy vỗ bàn: “Đào nói đúng! mẹ sai rồi, sao mẹ lại cứ phải tìm trong xưởng chứ, mẹ phải tìm người bên ngoài, dây dài câu cá lớn!”
Nói xong, Triệu Tú Lan cầm túi vội vàng đi ngoài.
khi đi chỉ kịp dặn một câu: “Tối đứa tự nấu mì sợi màleech_txt_ngu ăn, đừng chờ mẹ!”
dáng này định một vố lớn .
Thấy mẹ mình đầy khí, Hứa Đàoleech_txt_ngu Đào mặc kệ bà xoay . hồi lo liệu, trước khi Hứa Đào Đào hàng quốc doanh nhận , quả nhiên đã có tin .
Hứa Đào Đào nói , ở nhà máy thịt, cho dù là làm thời, bên ngoài cũng cực đắt hàng.
Triệu Tú Lan vừa tung tin ra, không ít người đánh hơi được mùi thịt mà tìmleech_txt_ngu đến tận .
Cuối cùng Triệu Tú Lan cân nhắcvi_pham_ban_quyen kỹ , suất làm việc cũ của Hứa Đào Đào cho trai út đại đội trưởng sản xuất ởbot_an_cap nông thôn.
Triệu Tú Lan vừa đếm tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nói: “ nhé, mấy bạn ở thôn có khi còn giàu dân phố . Nhà người ta sân trồng rau, sân sau trồng dưa, ruộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lương thực. tuy là dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phố, ăn lương thực nhà nước cung cấp, nhưngbot_an_cap cầm phiếu lươngvi_pham_ban_quyen thực, phiếu thực phẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ đi cửa hàng cung ứngleech_txt_ngu cũng phải giành mới mua được đồ!”
“Hôm qua Tưởng chủ nhiệm còn kể với tôi, ở hàng cung ứng có người vìvi_pham_ban_quyen nhau hai cân kẹo lạc mà lộn cả lên đấy!”
Triệu Tú Lan kể vẻ mặt vẫn còn hãi.
Hứa Đại Quang một bên nghiênvi_pham_ban_quyen bàn cờ tướng, dài : “Bây giờ khắp cả nước đều thiếu thực, mình cái mà ăn là tốt lắm rồi.”
“Cũng đúng,” Triệu Tú lắc đầu, chợt lên: “Đúng rồi, bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cửa hàngvi_pham_ban_quyen cung ứng bảo , mai có đợt mới về. Hoa, con dậy sớm chút đi xếp hàng, em gái sắp là nhân viên nhà hàng quốc rồi, phải mặc đồ tươi tắn một chút!”
Hứa Quốc Hoa vội : “Rõ thưa mẹ!”
Trong nghĩbot_an_cap, may Hứa Lị giờ không , nếu có ở đây chắc chắn làm loạn bảo mẹ vị cho .
Ngày hôm sau, Hứa Đào Đào được Triệu Tú Lan gọi dậy. Từ hôm nay, cô bắt đầu đi ở nhà hàng quốcvi_pham_ban_quyen doanh khu Tây Giang.
Đánh răngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rửa mặt, lấy dưỡng da của mình thoa, đầu ngón tay nhẹ nhàng mắt. kem dưỡng mắt, tạm kem dưỡng da .
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lị Lị tò mò nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu muội ngẩng mặt bôi bôi chét chét, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sờ mình, nở sán lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần.
“Hi hi tiểu muội, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bôi gì đấy, chị bôi mộtbot_an_cap ít với!”
Hứa Đàovi_pham_ban_quyen Đào hất cằm: “Ở kia ! Tự đi mà bôi, đừng lấy .”
dưỡng khá ẩm, bôi nhiều sẽ bị bóng dầu.
Lị Lị quay đầu nhìn, thấy trên tủ một lọ “Nhã Sương”.
Chị ta mừng rỡ cầm lênvi_pham_ban_quyen, ngưỡng mộ nhìn: “Đây là loại tuyết bán cực ở cửa ứng đúng , em gái, em đúng là giàu thật nha.” Chị ta cẩn thận khều một ít lòng bàn tay rồi ngửi thử: “Thơm !”
Lúc thoa lên mặt, không có phải làleech_txt_ngu ảo giác không mà chị ta cảm thấy khuônleech_txt_ngu mặt khôbot_an_cap khốc của mình dường như đã mịn màng hơn chút.
Lị Lị mắt, thấy Hứa Đào Đào không chú ý, lại khều thêm một mảng , sung sướng bôi lên mặt!
Đúng lúc Hứa Đào Đào quay đầu lại bắt gặp này, vừa bực vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buồn cười.
Bị em gái bắt quảbot_an_cap tang, Hứa Lị Lị ngượng ngùng, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng không dám nhìn sắc mặt Hứa Đào, cứ thế cắm đầu húpleech_txt_ngu cháoleech_txt_ngu sục.
“Hai chị em con lại làm sao đấy? Lị, con không nạt em đấy chứ?” Triệu Tú Lan nghi ngờ hỏi.
Lị Lị vùi đầu thấp : “Không, làm gì có ạ.”
Ănbot_an_cap xong chị , Hứa Đào Đào gọi giật lại: “Chị cả, chị đợileech_txt_ngu đãbot_an_cap!”
Hứa Lị Lị chột dạ vô cùng, túm quainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi xách: “Làm gì thế, chị sắp muộnleech_txt_ngu làm !”
“Cho chị này!”
Trong tay ta đột nhiên bị nhét mộtbot_an_cap thứ, Hứa Lị Lị nhìn kỹleech_txt_ngu, là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc hộp nhỏ đựng kemvi_pham_ban_quyen dưỡng .
Hứa Đào nói: “Em thấy chị thích lọ kem kia của emvi_pham_ban_quyen nên chia cho chị một ít. Không có hộp nào khácvi_pham_ban_quyen nên em dùng tạm hộp này, chị cầm lấy .”
Hứa Lị Lị chặt chiếc hộp nhỏ tay, ngơ nhìn em gái.
Trong lòng bỗng trào dâng một luồng nhiệt hổi.
Hu hu hubot_an_cap, tiểuvi_pham_ban_quyen muội đối đãi vớileech_txt_ngu chị tốt quá, vậy mà còn lén khều một cục kem tuyết như thế của em , chị thật không phải là người mà!
“Nể tình chị em, em cũng khôngleech_txt_ngu lấy chị , năm tệ, trongbot_an_cap tháng này đưa cho là được.”
xong, Hứa Đào đeo chiếc chéo màu lụcleech_txt_ngu quân lênbot_an_cap, nói với Triệu Tú Lan: “Mẹ, con ăn xong rồi, đi làm đây.”
Để lại Hứa Lị như bị sét đánh ngang tai.
Triệu Túbot_an_cap Lan nhìn rõ con gái út cái gì con gái lớn, nghe cô bảo đi vội vàng buông : “Ngày đầu đi làm, để tiễn con một đoạn!”
Hứa Đào Đào xua : “Không cầnbot_an_cap , con biết đường rồi!”
“Cái con bé này!” Triệu Tú Lanleech_txt_ngu đầu, xuống tiếp tục ăn .
“Hu hu hu”
Triệu Tú Lan nảy mình, quay sang thấy gái lớn ôm đồ trong taybot_an_cap, ngồi thụp đất khóc oà lên.
“Con làm vi_pham_ban_quyen hả? Cứ như ma xó ấy, đồ xúi quẩy, sáng sớm ra khóc lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gì!”
Hứa Lị ngẩng đầu lên, mặt vẫn còn mắt, thút thít : “Tiểu muội tiểuleech_txt_ngu muội xấu xa quá!”
“Nói bậy gì đấy, gái tốt biết bao !”
“Em ấy em ấy kem tuyết con.”
“Thế chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải rất tốt .”
Hứa Lị Lị đau từ tận tâm can: “Nhưng ấy cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi con năm tệvi_pham_ban_quyen !!!”
Triệu Tú Lan hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghẹn lời, sau đó nghiêm nói: “Thế thì chắc chắn phải đòi tiền rồi! Anh em phải sòng phẳng, kem tuyết ở cửa hàng hữu nghị bán đắt nào cơ chứ, muội chỉ lấy con có năm tệ, mẹ thấy còn đấy, đáng lẽ phải lấy !”
Hứa Lị Lị: “”
Chị ta đào ra năm tệ chứ! Túi tiền của chị tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sạch hơn cái mặt này!
cơm doanh khu Tây Giang là nơi mà nguyên thân của Đàoleech_txt_ngu Đào từng thấy không biết bao nhiêu lần, mỗivi_pham_ban_quyen đi qua đều không nỡ rời bước, lại có thể không biết cho được. Toàn tỉnh Tây có cộng ba tiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm quốc : một cái ở phía Đông thành , một cáileech_txt_ngu ở trung tâm, và cái còn lại là nơi Hứa Đào sắp làm việc tiệm cơm quốc doanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu Tây Giang.
Tiệm cơm quốc doanh thời đại có địa vị rất , nhưng tế mặt tiền cũng chẳng rãi là bao. Theo cách nhìn của Hứa Đào Đào, nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ lớn ngang một quán ăn bình . Phía trên cửa treo biển “Tiệm Quốc Doanh” đỏ rực rỡ, hai bên cửa, một bên viết “ lực cánh sinh”, bên kia viết “ khổ phấn đấu”.
vào bên là một đại sảnh rộng chừng năm mươi mét vuông khá thường, đặt mười mấy chiếc bàn tròn lớn. Trên bàn có ống tre đựng đũa, bànleech_txt_ngu dài góc tườngvi_pham_ban_quyen đặt ba bốn phích nước nóng chiếc tách trà bằng sứ trắng cho cán uống . Phía sau bức tường hướng Đông một ôvi_pham_ban_quyen cửa sổ, đó là nơi thực khách bưng cơm. Phía trên sổ treo mộtvi_pham_ban_quyen dãy bảng gỗ đen, tên nhữngvi_pham_ban_quyen món được cung cấp trong ngày hôm đó.
“Đi maubot_an_cap, đi ! Chúng tôi còn giờ làm , không có cơm đâu!” người phụ nữ tròn đầy vẻ khó chịu đầu ra khỏi cửa sổ, xua tay đuổi Hứa Đào Đào như đuổi ruồi. “Cái hạng người gì không , tới ăn đã đến, chẳng phải làm tăng thêm gánh công việc người ta sao!”
quốc thờileech_txt_ngu này hống hách, nhưng không ngờleech_txt_ngu cả một nhân viên phục vụ thái độ cũng tệ mức này, Hứa Đào xem đã được lĩnh giáo. sao, sau này cô cũng sẽ là một thành viên trong đội ngũ hống hách .
“Thẩm ạ, là Hứa Đào Đào, là phụ bếp mớileech_txt_ngu báo danh của tiệm cơm mình. Cátbot_an_cap chủ bảo cháu tới tìm Tôn sư phó, nói là đãbot_an_cap xong với bác ấy rồi.”
Hứa Đào Đào nở nụ cười rạng rỡ với bà. Hôm là ngày đầu tiên đi làm, cô muốn để lạibot_an_cap ấn tốt nghiệp nên ăn mặc rất gàng sẽ. Haibot_an_cap bím tócleech_txt_ngu thắt tôm rủ xuống thắt lưng, dáng gầy gòvi_pham_ban_quyen mảnh khảnh, lưng thẳng tắp, dung mạovi_pham_ban_quyen hơi khó một chút.
Ngưu Tử vừa mới đến, lập tức thay đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc mặt, tươi cười hớn : “Ôi , là đồng chí học tới à! Cháuvi_pham_ban_quyen xem cháu kìa, sao xưngbot_an_cap tênvi_pham_ban_quyen sớm, đểvi_pham_ban_quyen bác cứ để cháu đứng ngoài đó !”
“Mau vào đi, mau vào đi! bác nghe danh cháu từ sớm rồi, nay cứ mong ngóng cháu tới mãi đấy!”
Ngưu vénleech_txt_ngu tấm rèm vải bước khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa nhỏ, nhiệt tình kéo Hứa Đào vào gian bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau gặp đại sư .
“Mọi người mau lại này, đây đồng mà Cát chủ nhiệm nhắc trước đó, từ nay về sau cô bé sẽ một thành của tiệm doanh Tây Giangleech_txt_ngu chúng ta. Mọi người vỗ tay hoan nghênh nào!”
Tiếng vỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay lưabot_an_cap thưa vang lên, trong đó có một cô gái tóc ngắn, tuổi Đào Đào, là vỗ tay hăng hái . Tốt quá rồi, cuối cùng cũng có một đồng chí trẻ tuổi xấp xỉ mình!
Hứa Đào Đào mặt đầy động cúi chào mọi người: “ ơn, cảm ơn mọi người. Sau này sẽ cố gắng họcleech_txt_ngu từ các đồng chí, tuyệt đối không làm mấtleech_txt_ngu mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệm cơm quốc doanh khu Tây Giang chúng tabot_an_cap!”
Trước khi đến đây, Đào Đào đã hỏi thăm nhiệm kỹleech_txt_ngu càng. Tiệm cơm quốc doanh khu Tây Giang này cóvi_pham_ban_quyen tổng một đại sư phó, một phụ bếp ồ, tínhleech_txt_ngu cô là người mới nữa thì hiện tạibot_an_cap có hai phụleech_txt_ngu bếp, cùng với hai nhân viên phục đứng sổ đểleech_txt_ngu gọi khách bưng thức ăn, thu tiền phiếu.
Trong cả tiệm cơm, ngoài đại sư phóbot_an_cap Ngưu có biên chế chính thức, thì Hứa Đào Đào cùng một bếp trung niên khác là anh Quảng Thuậnleech_txt_ngu gái tóc ngắn Ngưu Thanh Thảo viên không chính thức, hay gọi là công nhân tạm thời. Đáng chú ý là, đại sưbot_an_cap phó là nhân vật trungleech_txt_ngu tâm của cả tiệm cơm, mọi việc trong bếp do bác ấy chỉ huy, là lĩnh tất cả bọn họ.
sư phó củaleech_txt_ngu tiệm cơm quốc doanh khu Tây Giang họ Tôn, mọi người đều gọi là Tôn sư phó. Đó là một ông cụ mập mạpleech_txt_ngu, chừng hơn mươi tuổi, trông rất tinh anh, chỉ có điều nét mặt nghị, không thích . Đặc biệt là đối với Hứa Đào , sắc bác ấy khó vô cùng.
gõ gõ tẩu thuốc, đôi mắt đục liếc xéo Hứa Đào Đào: “Đã đếnleech_txt_ngu thì lo làm việc cho tốt. hậu cần trong bếp do quản, ta không cần biết cácleech_txt_ngu quen biết lãnh đạo lớn nàobot_an_cap, ở chỗ ta, điều đó không có tác dụng gì đâu!”
“Hôm nay ngươi mới đến, cũng không làm khó ngươivi_pham_ban_quyen. Quảng Thuận, ngươi dắt cô ta đi, dạy cô ta gọt đống khoaivi_pham_ban_quyen tây kia, còn mớvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen sáng nay mới đưa tới nữa, cho sạch sẽ . Đừng để thực khách lần sau ăn vị đắng, nếu làm không , ta sẽ đuổi cổ về bắt đầu đấy!”
Người đàn ông trung niên tên Thuận cung kính gật phó, sau đó về phía Hứavi_pham_ban_quyen Đào Đào: “Hứa đồng chí, đi theo tôi.”
Hứa Đào Đào nheo mắt lại, cô dám chắc Tôn sư phó đang nhắm vào mình. Ngày đầu đi đã bị lãnh đạo trực tiếp dễ, hiện đại, có lẽ Hứa Đào Đào sẽ lo lắng, nhưng ở thời đại này, cho Hứa Đào Đào chỉ là một công nhân tạm thời thì cũng do nhà nước lý. Đừng nhìn Tôn sư phó mắng mỏ gớm vậy, thực tế việc Hứa Đào Đào đi vi_pham_ban_quyen, bác ấy thật sự không quyết nổi.
Thế nên, lãnh đạo có ưavi_pham_ban_quyen mình hay không, Hứa Đàobot_an_cap chẳng thèm bận tâm, cô chỉ cần làm tốt việc của được.
“Vâng.”
Hứa Đào Đàoleech_txt_ngu đi sau Quảng Thuận giết cá, gọt khoai tây. Thảo định gì đóbot_an_cap rồi lại thôi, bị Ngưu Tử cái, hạ giọng: “Đừng lo bao đồng!”
ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng ” Ngưu Thảo vẻ mặt không nỡ, sự chèn ép của Tôn sư phó quá rõleech_txt_ngu ràng rồi!
Ngưu Tửbot_an_cap Tôn sư phó đãleech_txt_ngu đi mới lén lút nói với cô cháu gái: “Con nhỏ ngốc này, đừng nhìn Tôn sư phó quát tháo chúng ta như , chứ gặp đạo cấp bác ấy lúc nào chẳng khúm . Còn Hứa Đào Đào kia kìa”
chỉ về gian bếp, nháy mắtleech_txt_ngu với Ngưu Thanh Thảo: “Người ta lãnh đạo đấy! chủ nhiệm trước đó đã đích thân qua đây dặn dò Tôn sư phó chăm Hứa đồng chí, bác ấy vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay đã con bé đi gọt khoai tây. Cứ chờ mà xem, chỉ cần Hứa Đào Đào tìm Cát chủ nhiệm công bằng, Tôn sư phó sẽ gặp xui xẻo lớn cho !”
“Thật ?” Mắt Ngưu Thanh sáng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôn sư thế mình là đại sư phó, luôn chẳng coi ai ra . Ngưu Thanh Thảo nhờ có Ngưu Tử là cô ruột nên Tôn sư phó muốn động vào cũng phải nể Tử vài phần. Anh Quảng thì luôn đi theo Tôn sưbot_an_cap phó, mang danh là đồ nhưng bị mắng chửi thậm tệ, thỉnh thoảng bị đánh thẳng tay. Ngưu Thanh Thảo là một cô gái lương thiện, thường xuyên bất bình thay cho anhvi_pham_ban_quyen Quảng Thuận, trong lòng cũng ghét cay ghét đắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sư phó.
buổi của Hứa Đào Đào trôi qua với việc gọt tây, thái rau và giếtvi_pham_ban_quyenbot_an_cap. Anh Quảng Thuận thấy động tác của cô thục, thái độ đối với cô cũng tốt hơn một chút, bèn hỏi Hứa Đào: “Cô học nấu ăn ?”
điêu luyện khi giết này, ngay cả một phụ bếp đãvi_pham_ban_quyen làm năm năm anh cũng không theo . Năm giây con cá, vảy cá, mang cáleech_txt_ngu, nội tạng đều dọn bong.
Hứa Đào cười ngẩng : “Dạ không, cháu phụ mẹ nấu cơm ở nhàleech_txt_ngu rồi tự mày mò ra ạ.”
Ngày mới quen, chưa biết ai là người ai là ma mà đã xét gốc gác của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Trong mắt Quảng Thuận lóe lên một tia sáng, cũng nói thêm. Chỉ là sau đó, Tôn sư phó sắp việc gì cho Hứa Đào Đào, anh đều âm thầm giúp đỡ một . Hứa Đào Đào vai, là anh tự muốn đấy nhé, cô hề ép .
Mười giờ giờ , ăn này sẽ bắt đầu giờ mở cửa. trưa do Tôn sư nấu, một nồi canh rauleech_txt_ngu lớn đĩa khovi_pham_ban_quyen tàu, mà mắt Hứa Đào Đào sáng rực lên.
leech_txt_ngu kho tàu đấy! Từ lúcvi_pham_ban_quyen không đến đây, đây là lầnbot_an_cap đầu tiên cô được món này. làm ở xưởng thịt thì thịt không thiếu, nhưng cánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì khi mua được. Không ngày đầu tiên đi quốcbot_an_cap doanh đã được ăn rồileech_txt_ngu.
Hứa Đào Đào cảm lòng, quả nhiên đổi việc là lựa chọnbot_an_cap sáng suốt, với độ ăn uống của cơm quốc doanh thế này, dù Tôn sưbot_an_cap phó có lườm nguýt cô thêm cái nữa cô cũng chẳng nề .
Năm người ăn xong bữa trưa nhanh chóng, gương mặt ai nấy lộ vẻ thỏa mãn. chuông đồng treo trong tiệm cơm vang lên “đang, , đang”, đúng mười hai giờ trưa, tiệm quốc doanh bắt đầu mở cửa kinh doanh!
Cửa tiệmvi_pham_ban_quyen cơm quốc vừa mở, đám người từvi_pham_ban_quyen ngoài ùa vào, ai nấy đều tranh nhau từng chút một, giống như thi chạy, nhanh chóng chiếm lấy mấy cái tròn .
Cáileech_txt_ngu tiệm vừa rồi còn vắng vẻ, mắt đã chật ních , còn cóbot_an_cap vài không giànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bàn, phải hỏi cácvi_pham_ban_quyen khách khác xem có thể ngồi hay .
Trong lát, tiếng người huyên náo, ríu rít như một nồi nước sắp sôi.
Hứa Đào Đào thực sự được mởvi_pham_ban_quyen mang tầm .
Lúc đang bận rộn bếp sau, tôi vẫn có thể nghe thấy la hét của Tửvi_pham_ban_quyen và Ngưubot_an_cap Thanh Thảo ở phía trước, bảo người mau chóng lấy ra, đừng có ồn ào, còn ồn nữa thì đi
Bộ đôi hống hách này là áp đảo toàn !
Đợi đến khi đủ tiền và phiếu mang bếp sau, Tôn sư phó mới thong thả đặt tẩu thuốc xuốngbot_an_cap, đầu nấu cơm.
Ông ta dường như chẳng hề tâmleech_txt_ngu khách khứa bên ngoài đang sốt hay không. Thái vụ này mà là nhà hàng nhân, Hứa Đào Đào nghĩ chắn sớm đóng cửa dẹp cho rồi.
Cũng may là sư phó bìnhvi_pham_ban_quyen thường không động tay, nhưng một đã bắt đầu nấu thì động tácvi_pham_ban_quyen vẫn vô cùng nhanh nhẹn.
Huống còn có anh Thuận, dưới sự chỉ dạy của Tôn sư phó, anh cũng có thể xào được một vài món đơn giản.
Còn món kỳ công như thịt kho tàu, viên sư đầu, tôm luộc, cá kho, cơ bản đều do Tôn sư phó đích cầm chảo.
Theo lời Thảo lén nói với tôibot_an_cap, Tôn sư phó cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng dạy bảo gì anh Quảng Thuận, chỉ dạy qua loavi_pham_ban_quyen vài món gia đình, hơn nữa khi làm những món lớn thế này, ông ta cũng không phép anh Quảng Thuận đứng bên cạnh xem, chỉ sợ bị học !
nhà họ có truyền thống nghề bếp, đời này là cháu trai ông ta. Ông nằmleech_txt_ngu mơ cũng muốn đưa cháu mình vào cơm quốc doanh của chúng . Vốn dĩ một vị trí, Tôn sư đã định đưa cháu vào rồi, ai ngờ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nhảy ngang vào, bảo xem, Tôn sư làm sao cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc mặt tốt được!”
Hứa Đào trong lòng hiểu, hèn gì ngay đầu tiên gây khó dễ cho tôi, hóa ra nguyên nhân là ở đây.
Chỉ là tôi tò mò hỏi: “Dù saobot_an_cap Tôn sư phóvi_pham_ban_quyen cũng đại sư phó của tiệm cơm doanh, tìm cháu mình một côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc khó gì!”
Ngưu Thanh Thảo bĩuleech_txt_ngu môi: “Mỗi người một vị trí ổn định, Tônvi_pham_ban_quyen sư phó là sư phó thì đã sao, các lãnh đạo muốn nhét vào còn tốn ít nhân tình đấy. Đãi ngộ ở tiệm cơm quốc chúng ta tốt thế nào chứ, bên ngoài người ta nhau vỡ đầu rồi.”
Nói đoạn, mở to đôi mắt nhìn , đầy vẻ tọc mạch: “Cô quen Cátleech_txt_ngu chủ nhiệm à?”
Tôi gật đầu: “ chứ.”
Ngưu Thanh Thảo lộ vẻ ngưỡng mộ.
Cô của cô ấy nói không sai, Đào thực sự có người chống lưng.
thìvi_pham_ban_quyen không cầnvi_pham_ban_quyen lắng, chân làm thuêbot_an_cap tạm thời này cô chắc chắn không lâu đâu, cứ chờ vào biên chế chính đi.” Nói xong, cô liền đi làm việc của mình.
Để tôi với vẻ mặt mang, tôi quen Cát nhiệm thì quan gì đến việc vào chế, lẽ Ngưu Thanh Thảo cho rằng Cát chủ nhiệm sẽ giúp tôi ?
Mặc lúc đó Cát chủ nhiệm có nóivi_pham_ban_quyen như vậy, nhưng Hứa Đào Đào tôi sẽ khôngleech_txt_ngu coi là thật.
Chỉ cần nhìn tiệm cơm doanhbot_an_cap chỉ vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mống người mà đá như đấu này là đủ hiểu, muốn vào biên chế, hếtbot_an_cap phải xem những tiền bối đi trước có đồng ý hay không đã.
Tôi vừa gọt khoai tây vừa suy nghĩ cách để vươnbot_an_cap lên.
Biên chế thì nhất định phải vào cho được. Bất kể sau này tôi có việc hay không, hiện tại là nhân viên tạm , lương tháng 18.5bot_an_cap đồng, sáu cân lương thực. Nếu vào biên chế, là cấp thấp nhất của nhân viên thìvi_pham_ban_quyen lương một tháng cũng có 27.5 đồng, lương tăng một bậc lớn, hơn nữa còn có thêm rất loại phiếu thực phẩm phụ, phiếu này nọ, giống như sư phó mỗi tháng còn có cả phiếu thuốc lá.
Buổi trưa tiễn những vị khách cuối cùng xong, cửa cơm doanh lại đóng lại, phải đợi đến hơn năm giờbot_an_cap chiều mới kinh doanh .
Tôn phó và người Ngưu Tử vừa đi, Đào Đào cũng đeo chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ra ngoài dạo quanh. Ngưu Thanh Thảo cũng đeo , có muốn đi cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàngleech_txt_ngu cung ứng và thụ , từ chối, còn phải tìm việc làm nữa.
“Vậy thì được .” Ngưu Thanh Thảo thất vọng rời đi.
Hứa Đào Đào chào anh Quảng Thuận ở lại trông cửa tiệm rồi cũng ra ngoài.
Lại chạy qua mấyvi_pham_ban_quyen nhà máy, tôi sắp quen mặt luôn với mấy bảo vệ rồi, điều cũng có cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợi, đối phương nói chỉ máy có tin tuyển dụng là nhất định sẽ thông báo cho tôi ngay.
Dù không biết thật giả thế nào, nhưng trên mặt tôi vẫn muôn vàn cảm ơn rồi mới rời đi.
Nhìn thời giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp đến bốn giờ, tôi bị về tiệm , nhưng đang đi trên đường thì đột nhiên nghe phía hét lên “có người nhảy sông”!
Xem náonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt là bản tính của con ngườileech_txt_ngu, ở thời đại này rất tò mò, ai nấy đều về có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho dù tôi không muốn tham gia cũng bị đám đông xô theo.
Tôi đầy vẻ buồn bực, sốt ruột chen chúc chậm chạp trong đám đông, mau tránh ra đi chứ, tôi còn phảivi_pham_ban_quyen về làm việc mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
giáo thụvi_pham_ban_quyen! Nếu anh cưới tôi, tôi sẽ nhảy từ đây xuống! Tôi muốn cho người bộbot_an_cap mặt xấu xa của Trần Thếleech_txt_ngu Mỹ hiện đại nhưbot_an_cap anh! Cho anh bị kỷ !”
Giọng nữ thê lương truyềnbot_an_cap đến từ phía , tôi giật mình một cái, theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Chỉ trên dây xích sắtleech_txt_ngu của cầu cao, một người phụ mặc váy đỏ đang lảo , tóc tai xõa xượi, không rõ mặt.
lại, người đàn ông đứng trên khiến tôi phải chớp , cảm thấy cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng kia sao mà quen thuộc thế.
Hình như đã ở đâu rồi.
xung quanh nhao nhao người đàn ông mau dỗ dành phụ , anh ta hãy đồng ý cưới cô ấy, dù saoleech_txt_ngu một mạng đang ở trước mắtbot_an_cap, chuyện liên quan đến người là chuyện , còn điều kiện gì mà không thể đồng ý cơ chứ.
Hứa Đào Đào đang nghĩ cái lưng quen thuộc mình đã gặp khi nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì lại nghe thấy giọng nói quen thuộc ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thanh lạnh, không chút cảm xúc, xa và đầyvi_pham_ban_quyen lãnh đạm.
Anh ta nói: “Triệu , mạng sống chỉ có lần, tôi hy vọng cô có thể suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định. Cha mẹ cô sinh thành dưỡng dục cô phải để cô vứt bỏ như đôi giày rách. Tôi và cô chỉ mới gặp mặt lần, đừngbot_an_cap nói là đến lúc bàn chuyện cưới xin, cho dù có đếnleech_txt_ngu mức đó đi nữa, tôi tán thành cách làm của cô. Một người phụ vì một người đàn ông mà rơi cha mẹ, từ bỏ mạng sống, tôi không nghĩ cô ấy là một người vợ đạt chuẩn.”
Nói xong, người đó liền rời đi, bóng lưng lạnh lùng.
Xung quanh một phen xôn xao.
Rõ ràng không ngườileech_txt_ngu đàn ông đó lại có thể sắtvi_pham_ban_quyen đá mức này.
Đây là trơ mắt nhìn người phụ nữ vào chỗ chết , trước khileech_txt_ngu nói những lời động người ta như vậy!
Đào Đào sững người, lúc người đàn ông quay người lại, tôi đã thấy của anh ta, chàng đẹp trai cao ngạo, mà tôi gặp ở nhà cung ứng và tiêu thụ .
Tôi “chậc” một tiếng, mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hứng .
Vốn tưởngbot_an_cap là một soái ca , không ngờ lại là một tay chơibot_an_cap nhăng, kínhvi_pham_ban_quyen, kính!
Tôi vừa thánbot_an_cap xong, liền thấy phía trước lại một tiếng kinh hô. Tôi kiễng chân nhìn sangbot_an_cap, lại thấy người đàn ông vừa định rời đi đột nhiên quaybot_an_cap đầu, với độ sấm không kịp bịt tai kéo người phụ nữ muốn tìm cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết kia xuống.
đợi trên mặt người phụ nữ kịp hiện ra vẻ mừng rỡ, lập tức buông tay, lùi lại một bước, anh ta nhíu mày, tứ hiềm nghi vô cùng rõ ràng.
“Tôi sẽ công an báo , hành vi của Triệu tiểu thư cô đã ảnh hưởng trọng đến công việc của tôi, tôi sẽ đề nghị tổ chức điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ra khỏi tỉnh Tây.”
Suýt nữa thì!
thậm chí còn nghe thấy hít hà của những xung quanh, người đàn ôngleech_txt_ngu này quá tuyệtbot_an_cap tình.
Quả , người phụ nữ họ trước tiên là không thể tinvi_pham_ban_quyen nổi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta, sau đó thấy sắc anh ta không giống như đang vờ, liền “oa” tiếng khóc rống lên.
kiến một màn kịch náo loạn như vậy, khi tôi quay về tiệm quốc doanh, vẫn còn có chút mông lung. Người đàn ông đó không phải là tay chơi lăng nhăng, là mình đã hiểuvi_pham_ban_quyen lầm sao?
giờ mở cửa buổi chiềubot_an_cap, Hứa Đào Đào lại được ăn thêm một bữa, lần này là anh Quảng Thuận nấu.
Cơm trắng, khoai tây sợibot_an_cap xào giấm, có cả cải thảoleech_txt_ngu xàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt phiến, vậy mà ăn còn ngon hơn cả bữa trưa!
Chỉ là về khẩubot_an_cap thì đừng đợi gì nhiều, nhưng được mà còn chê chê eo thì có là người không?
Kẻ không phải người là Hứa Đào Đào thực trong lòng vẫn rất ghét bỏ. Tay nghề của Tôn sư phó tuy cô cũng không nhìnvi_pham_ban_quyen trúng, nhưng ít nhất còn có thể nuốt trôi.
Còn tay củavi_pham_ban_quyen anh Quảng Thuận thì thật sựvi_pham_ban_quyen là, ngay cả thịt không nổi sự tệ hại ấy!
Vậy mà Ngưu Tửbot_an_cap Thảo lại ăn rất vui vẻ, ngon lành vô cùngleech_txt_ngu.
Ngưu Thanh Thảo thịt lớn vừa giục : “Đào , em ăn mau đi, hiếm khi mới được ăn thịt đấy!”
Ở tiệm cơm quốc doanh không phải bữa nào có thịt, nếu không ăn , thịt phiến nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dì của cô ấy lấy sạch .
Tôn phó bưng bát, giọng điệu âm dương quái khíbot_an_cap : “Cha mẹ người ta làm ở nhà máy hợp thịt, thịt người taleech_txt_ngu từng ăn khéo nhiều đấy, lo cho ta làm gìvi_pham_ban_quyen!”
Ngưu Thanh Thảo Hứa Đào Đào, kinh ngạc to , anh Quảng Thuận cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiênleech_txt_ngu trên , ngay cả Ngưu Tử cũng há hốc mồm.
“Trời ạ Đào ! em nhà máy liên hợp thịt sao! Thế thì nội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap quá! Chị đã bảo sao em không tìm việc ở máy thịt, bao nhiêu người muốn chân đó mà chẳng có cửa đấy!”
Hứa Đào Đào bận tâm việc bị sư phó trầnleech_txt_ngu gia cảnh, cô đặt bát đũa xuống, cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: “Nhà em đúng là làm ở máy , nhưngbot_an_cap cho dù là ở đó thì chẳng dễ gì được ăn thịt . Giống như tiệm cơm quốc doanh của chúng đây, quản lý cái mặc cho cả dân khu Giangleech_txt_ngu, chẳng phải cũng phải thành thật thật phục vụ nhân dân đó sao. Em làm việc ở đâu cũng như nhau cả thôi, em tiệm quốc doanh của chúng ta, nơi đây hương vị gian nồng đượmbot_an_cap, lại đầy tình người!”
Hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thống nghe nôn ra: “Ký , chưa giờ biết cô lại có bản lĩnh mở mắt nói điêu vậy .”
Đào Đào cười mà không nói.
Những lời này của cô ràng có hiệu , ngay cả Tôn sư phó vốn thành với thìleech_txt_ngu lúc này sắc mặt hòa hoãn hơn đôi chút, Ngưu Tử Ngưu Thảo lại lộ vẻ .
Lúc làmvi_pham_ban_quyen việc buổi chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hứa Đào có thể thấy rõbot_an_cap thái độ Ngưu đối với mình đã tình thêm vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần.
Chẳng lẽ người ở đây thích nghe lời nịnh nọt đườngleech_txt_ngu mật sao?
Dĩ nhiên là không phải rồi.
Giờ cao buổi chiều cũng giống như buổi trưa, khách kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến ùn ùn.
Sau tan làm đúng sáu giờ, Ngưu lén lút kéo cô lại, vẻ mặt vẻ ngại ngùng.
“Đào này, sauleech_txt_ngu nàyvi_pham_ban_quyen ta đều người một vị rồi. Em xem, con trai thứ của Tử , cũng là anh họ của Thanh , tháng kết tổ chức tiệc rượu, em có thể giúp một tay, nhờ cha em lấy giúp ít thịt được ? tiền em, chỉ là phiếu thịt không có .”
Thì ra ở chỗ này.
Nhưng Tử và Ngưu Thanh Thảo đối xử với cô cũng khá tốt, chỉ là chuyện nhặt như lấy chút thịt từ nội bộ, Hứa Đào Đào không từ chốivi_pham_ban_quyen.
khoái đồng ý: “Ngưu nhìn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem cô nói gì kìa, đều làleech_txt_ngu người đơn vị cả, cô là tiền bối lại chăm em như vậy, có việc cần thì chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải một tay rồi. Anh họ của Thanh Thảo tháng sau cụ thể là ngày nào tổ chức tiệc, đó cô cứ em mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, em sẽ nhờvi_pham_ban_quyen cha chuẩn , có tiền là được rồi, phiếu thịt thì lúc đó em bù vào cho cũng thành!”
Bù vào dĩ nhiên là chuyện không thể, nhà máy liên hợp thịt lấy thịt nộibot_an_cap bộ căn bản không cần phiếu.
những lời nói đẹp của Hứa Đàovi_pham_ban_quyen Đào khiến Ngưu Thẩm nghe xongleech_txt_ngu vô cùng mát lòng mát dạ.
Bà nắmvi_pham_ban_quyen tay Đào Đào, không khen ngợi: “Ngưu Tử sự cháu! Đào Đào à, cháu đúng là một gái tốt! Chẳng trách Thanh Thảo lại thích đến vậy! Ngưu Tử cũng thích cháu!”
Hứa Đào thầm nghĩ: Con cũng thích người thịt đến cho con.
Hứa Đào đến , cả gia đều đang đợi cô ăn cơm, ngay cả Nhị Quốc thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên trực đêm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỗi người đều nhìn chằm chằm vào Hứa .
cách là chủ đình, Đại “khụ” một tiếng, là người đầu tiên lên tiếng: “Ngồi xuống ăn cơm trước đã.”
Hứa Đào tuy ngồileech_txt_ngu xuống nhưng lại lắc đầu: “ không ăn đâu, con ăn ở rồi, giờ vẫn còn no đến tận cổ đây, không trôi .”
Hứa Quốc Hoa , mặt đầy vẻ ngưỡng mộ: “ nghe người ta nói chế độ ănvi_pham_ban_quyen ở tiệm cơm quốc lắm, đây còn không tin, giờ thìbot_an_cap anh tin rồivi_pham_ban_quyen, ăn đến mức căng luôn!”
Quốc Cường tán thành, nói: “ cơm quốc mà, chỗ đó phải là sẵn ănleech_txt_ngu , em gái à, em gầy quá, lúc đến tiệm cơm quốc doanh bồi bổ thêm cho béo lên!”
Đại Quang hỏi Hứa Đào: “ thấy nào, chung với đồng leech_txt_ngu tiệm cơm quốc doanh tốt không?”
Hứa Đào Đào tự nhiên chọn chuyện tốt để kể, ví dụ như đồng nghiệp đều rất nhiệt , mọi người rất quan đến cô.
Hứa Đại Quang lúc này yên : “Con tuổi còn nhỏ, lại mới , nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với nghiệp, ngàn vạn lần không được đắcleech_txt_ngu tội với đại sư .”
Hứa Đào Đào nghĩ, có lẽ con phải làm cha thất vọng rồi, ngay ngày đầu tiên con đã đắc tộileech_txt_ngu với đại sưbot_an_cap phó .
Triệu Tú quan đếnvi_pham_ban_quyen đãi ngộ và uống con gái thế , Hứa Đào Đào kể rành mạch cho nghe những món đãbot_an_cap buổi trưa và buổi chiều.
Nghe nào là kho tộleech_txt_ngu, nào là thịt phiến, mì xong còn được ăn cơmbot_an_cap , cả nhà họ Hứa ai nấy đều thèmvi_pham_ban_quyen nuốt miếng ừng ực.
Hứa Lị Lị vốn còn đang dỗibot_an_cap Hứa Đào năm đồng bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi sáng, nghe thế, trong lòng chỉ còn lại sự ngưỡng mộ, chờ : “ gái, tiệm cơm quốc doanh của các em người không? Em xem chị được không?”
Cô ta vừa dứt lời đã bị Triệu Tú Lan dùng đũa vụt mộtleech_txt_ngu cái cho thẳng lại.
hão gì thế! Tiệm cơm quốc doanh là nơi con vào là vào được chắc! việc này của em gái con là đổi từ công thức làm đồ kho mà có đấy! Mẹ nghe nói , con cái nhà cán bộ lớn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa đã nổi tiệm cơm quốc doanh đâu!”
Hứa Đào đồng: “ nói đúng đấy , đại sư phó của tiệm chúng con, ông ấy nhét cháu trai mình vào mà còn mãi chẳng có cơ hội kìa.”
Cháu trai của đại sưbot_an_cap phó không cơ hội, thì đứa em gái của phụ như hội gì chứ?
Hứa Lị Lị lúc này hoàn toàn thất vọng, nhưng không lòng nói một câu: “Em gái, em cố lên, phấn đạibot_an_cap, này làm lãnh đạo, chị cả có sống sungleech_txt_ngu sướng hay không đều trông cậy cả em đấy!”
Hứa Đào : “” Chị cảbot_an_cap à, chị có được sống sung sướng hay không, không phải dựa vào em, mà là dựa vào chính chị.
Cô còn đang muốn ăn bám mà không được, vậy mà có người muốn ăn bámleech_txt_ngu cô rồi!
Hứa Lị Lị lại nóivi_pham_ban_quyen thật: “Chị không vào chính mình! Chị không làm nổi! Mẹ nói rồi, em là người có tiền đồ nhất nhà mình, tương lai chắc chắn cũng sẽ thành nhất, cả nhà mình đều trông cậy vào em!”
Triệuleech_txt_ngu Tú Lanvi_pham_ban_quyen gật đầu đồng tình, ánh mắt Hứa Đào Đào như sắp chảy ra nước.
Những người trong nhà cũng cùng mộtbot_an_cap vẻ mặt, đặc biệt tin tưởng, như Hứa Đào Đào định sẵn là sau này sẽ làm nên chuyện lớn!
Đào: “”
Kỳbot_an_cap của mọileech_txt_ngu người dành cho thật là caobot_an_cap !
Sau khi làm tục vài ngày, Đào Đào quenleech_txt_ngu với quy trình việc, bìnhbot_an_cap thường thực ra cũng không bận , yếu là chuẩn bị sẵn rau thịt, rửa sạchbot_an_cap thái nhỏ theo yêu cầu Tôn sư phó.
Việc nấu nướng thường không cần đến cô và anh Quảng Thuận, Tônvi_pham_ban_quyen sư phó canh chừng rất , hai người họ học .
Mỗi lần sư phó đuổi hai họ ra ngoài, rồi tự mình ở nấu ăn, Đào Đào đều nhậnbot_an_cap thấy đợt sóng ngầm cuồn cuộn trong mắt Quảng Thuận.
Với tư cách là một ngoài cuộc, Hứa Đào Đào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy đại sư phó làm việc không được quân tử, nhận đồbot_an_cap đệ mà lại không chịu dạy, chẳng phải là làm lỡ dở đời người ta sao!
Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Thảo từng kể với , gia anh Quảng Thuận ở nông thôn, cả nhà đều vào tiền lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh, anh Quảng Thuận cũng người chịu thương chịu , gì ở tiệm cơm quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanh anh cũng làm nhiều nhất.
Thế nhưng Tôn sư phó chỉ giỏi lời ngon tiếng ngọt, quà cáp anh Quảng Thuận biếu xén lão đều nhận hết, tuyệt không dạy bảo gì, hiếm lắm mới dạy được hai món thì mắng anh Quảng Thuận không có phúvi_pham_ban_quyen!
Thanh hừ lạnh tiếng, lẩm bẩm: “Chẳng qua anh Quảng Thuận học đượcbot_an_cap rồi thay thế vị trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của lão . Cô Tôn sư phó cậy mình nấu ngon nên thường xuyên lên mặt, lãnh đạo cấp trên đã có ý kiến với lão rồi, lão tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen đời nào cho anh Quảng lấy một cơ hội nhỏ nhoi để mình đâu.”
Hứa Đào nhìn về phía người đàn ông đangvi_pham_ban_quyen lẳng lặng thái rau trong bếp sau, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, miếng nào miếng nấy đều tămleech_txt_ngu tắp, tốc độ khá ổn. Có thể năm năm làm phụ bếp không hề uổng , nhất thì công phu dùng cũng luyện được rất tốt.
Còn về thiên nấu nướng, nhớ lại món xào thịtvi_pham_ban_quyen lát vào ngày đầu tiên đibot_an_cap làm, Hứa Đào cố gắng lắm mới được cảm giác nônvi_pham_ban_quyen mửa.
Hứa Đào Đào và Ngưu Thanh Thảo dạo này quan tốt, lúcvi_pham_ban_quyen này chưa đến giờ mở cửa nên hai người cười vừa nói phiếm.
Thanh Thảo kể chịbot_an_cap họ làm việc ở xưởng dệt, thường có những xấp vải bị nhuộm hỏng hoặc không đều, khôngvi_pham_ban_quyen cần dùng phiếu, hỏi Hứa Đào Đào có muốn lấy .
“Thực chỉ nói là nhuộm hỏng thôi chứ mặc lên người bản không nhận ra đâu, chủ yếu không cần phiếu, lấy từ nội bộ còn rẻ !” Ngưubot_an_cap Thanh Thảo thì thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Hứa Đào Đào.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào trong lòng hiểu rõ, chuyện này cũng như lấy thịt từ mổ vậy thôi. Cô nghĩ một lát rồi đưa mười đồng cho Ngưu Thanh Thảo, nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem giúp.
nhất là màu sẫm chút, nam hay nữ mặc được.”
thân đã có quần áo mới, cũng muốn làm gì cho nhà.
Ngưuvi_pham_ban_quyen Thanh Thảo sảng khoái ý: “Không vấn đề gì, bên chị họ tôi gì màu, tôi nhất định sẽ dặn ấy chọn cho . Có điều chắc chắnleech_txt_ngu hàng lỗi, lúc được tự lưu ý nhé.”
Hứa Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào vừa nói gì đó thì đột nhiên thấy giọng nói hoảng Ngưu Tử.
sư phó! Tôn sư phóbot_an_cap, ông sao ! Mau tỉnh ! Quảng Thuận maubot_an_cap lại ! sư phó ngất xỉu rồi!”
Anh Quảng vứt con phay xuống, lao ngoài: “Sư phụ!”
Hứa Đào Đào và Ngưu Thanh đối mắt nhìn nhau, hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh chóng chạy ngoài.
Chỉ thấybot_an_cap trên sàn đạileech_txt_ngu sảnh, Tôn sư phó mặt mày tái mét đang nằm đi. Ngưu Thẩmleech_txt_ngu nhân trung cho lão vẫn không tỉnh, cả bà lo lắng đến mồ hôi.
này phải làm sao đây, sắp giờ mở cửa rồi, sư phó thế này chắc chắn phải đưa đi bệnh viện ngay. Lát nữa khách đến màvi_pham_ban_quyen không có cơm , ai gánh trách nhiệm này đây!”
Nếu tiệm cơm quốc doanh chuyện , người Hứa Đào Đào, từng người một sẽ bị liên !
Thanh Thảo đề nghị: “Cô , hay là thế này, cô Tôn sư phó đi bệnh viện, để anh Thuận làm đầu bếp chính, làm phục vụ, Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đàobot_an_cap hỗ trợ anh Quảng Thuận, chắc là cầm cự được.”
Ngưu Tử vội vàng nhìn Quảng : “Quảng Thuận, ý này của Thanhleech_txt_ngu Thảo cũng hay đấy, Tôn sư phó không thểvi_pham_ban_quyen trì hoãn được, tôi phải mau chóng đưa ông ấy đi bệnhbot_an_cap viện. Thanh Thảo với Đào Đào đứa trẻ, ôi , làm sao bây giờ!”
được, tôi” Anh Quảng Thuận xua tay liên tục, mặt mày sợ hãi đến trắng bệch, “ không làm đượcbot_an_cap, tôi chỉ biếtbot_an_cap nấu vài món thôi!”
Tuy anh theo Tôn sư phóbot_an_cap khá lâu, nhưng ai nấy đều biết rõ tình hình thực tế, bầu khí bỗng rơi vào im lặng.
“Vậy thì phải thế nào đây!” Ngưu Thanhbot_an_cap Thảo sắp sốt đến phát khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô ấy cũng là lần đầu gặp phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện nàybot_an_cap, bên ngoài cửa đã có thấy ồn ào của khách , sắp đến giờ mở cửa kinh rồileech_txt_ngu, khách đều đang đợi, không thể đuổi ta đi !
Ngưuvi_pham_ban_quyen dữ mắng mỏ: “Tôn sư phó đúng là người mà!”
Có điều tiếng mắng bà thì Tôn sư phó đang đó chẳng nghe thấy gì nữa, còn cả bọn họ vì lão mà phảibot_an_cap vắt óc suy nghĩ, lo hùng.
Nhìn thấy hoảng loạn mặt mọi , Hứa Đào Đào thở dài một tiếng, bước ravi_pham_ban_quyen.
“Để tôi Tôn sưvi_pham_ban_quyen phó cho, anh Quảng Thuận phụ bếp cho tôi, Thanh Thảo tiếp tục làm phục vụ. Tử, bà cứ yên tâmbot_an_cap, tay nghề của tôi là cũng ổn. Bà mau đưa Tôn sưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi viện đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chúng tôi bên này mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay đây, tuyệt đốibot_an_cap để lỡ việc đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Những người kinh ngạc nhìn vềvi_pham_ban_quyen Hứa Đào Đào, chỉvi_pham_ban_quyen đôi mắt anh Quảngbot_an_cap Thuận là rực lên.
“Đào Đào , cô biết nấu ăn sao, đây không phải chuyện đùa đấy!” Ngưu Tử lo hỏi lại.
Bây giờ bà cũng mong tay nghề của Hứa Đào Đào đạt đếnleech_txt_ngu độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tôn sư phó, chỉ hy vọng nấu được món ănvi_pham_ban_quyen gia đình ngàybot_an_cap là tốt rồi.
Nếu không phải bà xưa nay ông lão nấu nướng, bà chỉ quen việc quảnvi_pham_ban_quyen lý, thì bà đã tự mình ra rồi, chẳng mức hoảngvi_pham_ban_quyen loạn như .
Hứa Đào năm lần bảy lượt cam đoan với Ngưu Tửbot_an_cap rằng mình thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự biếtbot_an_cap ăn, mới tiễnbot_an_cap được Ngưu Tử cứ đi ba bước lại ngoái đầu nhìn lại.
Tôn phó thực sự trì hoãn nữa, nếu cònvi_pham_ban_quyen lề mề, Hứa Đào chắc cầm ép bàleech_txt_ngu đi mất.
Tiệm cơm quốcbot_an_cap doanh chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại cô, Thanh Thảo và anh Quảng Thuận. Dưới ánh nhìn nóng rực hai người, Hứa Đào Đàobot_an_cap khẽ hắng giọng: “Khụ, mở cửa , cho khách vào.”
Dứt lời, cô quay phòngbot_an_cap bếp, chuẩn bị nhữngbot_an_cap thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần dùng để lát nữa xào nấu, quan trọng nhất là phải tìm cho đủ các loại gia vị.
Việc này anh Quảng Thuận rànhleech_txt_ngu, chẳng cần Hứa Đào Đào phải bận tâm, anh chuẩn bị sẵn sàng tất cả cho cô.
“Cảm ơn anh.”
Anh Quảng vẻ mặt ngậpvi_pham_ban_quyen ngừng muốn nói lại thôi.
Hứa Đào Đào nhìn anhvi_pham_ban_quyen: “Anh Quảng Thuận, chuyện sao?”
Cứ ngỡ anhleech_txt_ngu địnhvi_pham_ban_quyen gì, thấy anh nhịn ngày mới thốt ra một nghẹn ngào: “Tôivi_pham_ban_quyen ngay mà, cô chắc chắn biết nấu ăn!”
Hứa Đào mỉm cười, không thừa nhận cũng phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận.
Đúng mười hai giờ, cánh cửa tiệm cơm doanh Tây bịbot_an_cap ra, thực ùa vào chen .
số mọi người đều rạng rỡ tươi , dùvi_pham_ban_quyen sao được đến tiệm cơm quốc doanh ănleech_txt_ngu bữa cũng là vô cùng nở mày nở mặt! Ít cũng có mang ra khoe tháng !
Tất nhiên cũng có ngoại lệ, lúc Ngưu Thanh Thảo tiền và phiếu, cô nhìn thấy một cặp nam nữ kỳ lạ.
Sở là kỳ lạ, bởi vì người phụ hai người đóbot_an_cap chỉ xinh đẹp, mặc áo vải xác lương cùng giàybot_an_cap cao gót mũi nhọn, mà uốn tóc xoăn, cười rạng rỡ như hoa. Còn đàn ông đi cùngbot_an_cap thì toàn trái ngược.
Vest thắt cà vạt chỉnh tề, diện mạo phi phàm, đeo kính gọng vàng, trôngbot_an_cap đầy vẻ văn nhã. Anh ta chỉ cầnleech_txt_ngu ngồi đó cũng khiến tiệm cơm doanh khu Tây Giang bình thường của họ nhưbot_an_cap bừng hẳn lên.
Một đàn ông có ngoại hình quá đỗi xuất sắc, khiến một nửa người tiệm cơm trong lúc chờ món đều nhìn chằm chằm vào anh ta.
Chỉ có điều biểu cảm của người đàn này quá đỗi lãnh đạm, lạnh lùng băng , cũng không thèmbot_an_cap bắt chuyện với người phụ bên cạnh. Người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia càngbot_an_cap nói , giữa lôngvi_pham_ban_quyen mày anh ta lại càng hiện lên phần chán ghét.
Dường như đang chê cô ta ồn ào.
Chắc chắn không hẹn hò rồi.
Ngưu Thanh quay lại bếp sau buôn chuyện với Hứa Đào Đàovi_pham_ban_quyen. Ban đầu cô còn lo Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào Đàovi_pham_ban_quyen sẽ luống cuống tay chân, vào giúp một tay, nào ngờ động tác của Hứa Đào Đào cùng thuần thục. Lửa lớn dầu nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, động tác xóc chảo của cô cònleech_txt_ngu đẹp mắt hơn cả .
Hơn không chỉ động tácvi_pham_ban_quyen đẹp, dần dần hương thơm thức ăn bay ra, cả Ngưu Thanh Thảo và anh Quảng ngây người như phỗng.
Mùi này cũng thơm quá !
Ngưu Thanh Thảo bưng đĩa thức , vẻ đầy say : “ ạ, món cần tây xào thịt từleech_txt_ngu baobot_an_cap giờ lại thơm đếnleech_txt_ngu thế này? Đào, em cũng tính quávi_pham_ban_quyen rồivi_pham_ban_quyen đó, bày đĩa thôi mà cũng đẹp . Nhìn mấy látleech_txt_ngu ớt xanh đỏ đỏbot_an_cap này xem, hấp quá đi . Ước gì không phải cho , tôi chỉ muốn tự mình nếm thử một miếng thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Anh Quảng Thuận cũng đứng bên nuốt nước miếng ừng ựcbot_an_cap, nhưng điều anh quan tâm hơn cả chính làleech_txt_ngu kỹ thuật nấu nướng Hứa Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tuy nhiên, Hứa Đào Đào chẳng thèm tâm đến việc anh Quảng Thuận “học lỏm”.
Tay nghề cô dày công khổ bao nhiêu năm, nếu mà dễ dàng bị người học lỏm thế thì bí kíp ngự thiện tổ truyền nhà chẳngvi_pham_ban_quyen hóa vứt sao!
Anh Quảng nhận điều , lập tức cảm kích Hứa Đào cùng. phụ bếp cho , anh càng thêm tỉ mỉbot_an_cap chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáo hơn.
khi, muối mắm muối gì đó, Hứa Đàoleech_txt_ngu Đào chỉ cần hô một tiếng là anh đã đưa ngay đếnleech_txt_ngu , giúp cô tiết kiệm được ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công sức.
Hômvi_pham_ban_quyen , người đến ănbot_an_cap tại tiệm cơm quốc doanh khu Tây cảm thấy thời gian trôivi_pham_ban_quyen qua thậtbot_an_cap chậm chạpvi_pham_ban_quyen và khó chịu.
Kể từ khi mùi hương của món ăn tiênbot_an_cap bay ra, cơn đói ngủ yên của thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách trong đã đánh thức. Sau đó, hết món này đến món khác, hương vị món nào cũng thơm nồng rũ.
nhưng, mãi vẫn chưa đến lượt mình.
Chẳng còn ai tâmleech_txt_ngu trí để trò chuyệnleech_txt_ngu nữa.
Mọi người cứleech_txt_ngu chằm chằm nhìn vào cô nhân viên phục vụ, lắng nghe cô ấy gọi tên.
Ai được gọi tên thì đi bưng đĩa. Dưới ánh mắt ngưỡng mộ bao , đứng dậy tiến đến sổ nhận món ăn thơm phức về mình, tậnbot_an_cap những ánh mắt tị từ xung .
Quay lại chỗleech_txt_ngu ngồibot_an_cap, không thể chờ đợi mà cùng người cùngvi_pham_ban_quyen bàn nếm thử. Không ngờ đã thơm, vàobot_an_cap lại càng thơm hơnleech_txt_ngu.
Nghe thấy tiếng nước miếng vang lên bên tai, trong lòng họ lại càng thấy ý!
sư Cố, Giáo sư Cố.”
Cố Ngọc Pháp mày đầu lại, đáy mắt lộ vẻ thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên nhẫn.
Người phụ nữ này Tô Tâm Huệ, là đối xem mắt mà mẹ Cố sắp xếp cho anh hôm nay, một bộ tuyển của Cục Xây dựng thànhleech_txt_ngu phố.
Cố Ngọc Pháp năm nay 29 tuổi, sang là trònvi_pham_ban_quyen ba mươi. người đàn bằng đa phần đều đã có hai con, vậy mà Cố Pháp vẫn chưa cưới vợ, điềubot_an_cap này khiến chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Cố ruột đến phát điên.
Thế nên, từ khi Cố Pháp được đặc cách mời từ nước ngoài về, chabot_an_cap mẹ anh cứ ba bữa lại sắp xếp cho anh một buổi mắt. Nào con gái , con gái đồng nghiệp của cha mẹ, cấp cùng vị, hay những cô gái cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều tốt mà họ quen biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Cố Ngọc Pháp cảm mình giống như con giống bị ép đi phối giống, ngày ngày mong đợi sẽleech_txt_ngu giao với lợn nái để sinh ra những hậu duệ khiến cha mẹ hài .
sở thích của chính anh thì luôn bị phớt .
Điều khiến Cốbot_an_cap Pháp vô cùng khó chịu và bực bội.
“Giáo sư Cố, anh nói một câu chứ, để ý em một chút được sao? Dì Tô nói anh là người đàn ông lịch nhất, sao em cảm nhận được thế này.”
Tâm Huệ chống cằm nhìn Cố Ngọcvi_pham_ban_quyen , trên nở cười tinh nghịch, nhưng trong lòng lại hạ tâm phải chiếm được ngườileech_txt_ngu đàn ông ưu tú này.
Cố Ngọc Pháp là giáo sư kinh họcbot_an_cap của Đại học Tây Giang, ngoại hình tuấn tú, gia thếvi_pham_ban_quyen lại xuất chúng. Nghe mẹ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, tính cách anh có chút cổ quái. Chính vì thế, rất nhiều cô gáileech_txt_ngu được giới thiệu trước đây đều sự khô , thiếu lãng mạn của anhvi_pham_ban_quyen mà phải thất bại ra về.
Tuy , Tô Tâm Huệ tự tin chinh phục được vị giáo sư này.
Điều kiện gia đình cô chắn không bằng nhà họ Cố, nhưng thân cô xuất sắc, sắc thuộc nổi , từ nhỏ đến lớn không thiếubot_an_cap đàn ông theo đuổi. Sự tự đó khiến cô cùng hài lòng với mọi phương diện Cố Ngọc Pháp, cô nhất định phải được người đàn này.
Cố Ngọc Pháp không biết những toan tính trong lòng Tô Tâm Huệ, anh chỉ thấy người phụ nữ này thật phức.
“Cô có thể lặng chút không, cô ồn quá.”
Nụ nũng nịu trên mặt Tâm Huệ chốc cứng đờ.
“Cái gì cơ?”
nghi ngờ tai mình nhầm. đời này có người đàn ông nàoleech_txt_ngu nói cô ồn cả. Mỹ nữ làm nũng mà ồn ào ?
“Tôi cần nghe tên . Nếu gọi món của ta mà vì nói của cô lỡleech_txt_ngu mất, sẽbot_an_cap ra rối lớn tiệmvi_pham_ban_quyen cơm doanh.”
Cố Ngọc Pháp nói năng cực kỳ nghiêm túc, điều quả thực rất phù hợp với thái của .
Chỉ là, Tô Tâm Huệ cứ cảm thấy có gì đó sai .
lẽ là trực của phụ nữ, cô luôn cảm thấy mục đích sự của Giáo sư Cố khi nói câu chẳng đơn giản không phiền phức cho tiệm cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hình nhưleech_txt_ngu anh ta đang chê cô làm ta chậm đượcvi_pham_ban_quyen ăn .
Không đúng, không ! Mộtbot_an_cap trông thanh cao thoát tục như Giáo sư Cố tuyệt đối không khiển trách cô vì một lý do nực cười như vậy được.
nở nụ cười lòng với Cố Ngọc Pháp: “Vậy em không nói nữabot_an_cap. Giáo sư Cố là người tinh tế vàleech_txt_ngu ấm áp, ngay cả khi đi ăn ở cơm cũng nghĩ cho người khác. Em cảm thấy rất cảm động, em phải tập Giáo sư Cố mới được!”
Cố Ngọc Pháp không đáp lại. từleech_txt_ngu về , anh đã nghe nhiều những lời nịnh nọt thành thật như thế này. Rõ ràng trong lòng có lẽ đang nghĩ anh lắm chuyện, khó tính, nhưng ngoài mặt lại cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ép ra vẻ đồng tình. Tâm Huệ không phải người đầu tiên, chắc chắn cũng chẳng phải người cuốivi_pham_ban_quyen cùngvi_pham_ban_quyen.
Anh say sưa ngửi mùi hương liên bay cửa sổ của tiệm , trong lòng cuối cùng cũng thấy được an ủi và chờ đôi chút.
Ngay lúc Cố Ngọc Pháp không nhịn đượcbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngó nghiêng, thậm chí muốn hỏi nhân viên phục vụ xem đã nấu đến mónvi_pham_ban_quyen mình , thì cuối cùng anh cũng nghe thấy tên món mình đã gọi.
“Sườn non kho tàu! Ai gọi non kho ! Mau lại lấy !”
“Của tôi!”
Cố Ngọc Pháp nhanh chóng đứng dậy, đi về phía cửa sổ tốc độ nhanh đôi bình thường.
Anh nhìn đĩa sườn non kho tàu đẫm nước ả, bênleech_txt_ngu trênleech_txt_ngu còn rắc hạt được đặt ởleech_txt_ngu cửa sổ, thấy mùi thịt thơm quyến rũ quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quẩn nơi đầu mũi càng thêm đậm đà hơn.
ơn.”
Chẳng đến việc giữ , anh bưng thức ăn thẳng về chỗ ngồi.
Màu này, mùi hương này, với kinh nghiệm phong phú nhiều năm trải đủ loại mỹ thực, Cố lý do để khẳng định đây tuyệt đối là một sườn kho tàu hoàn hảo về sắcleech_txt_ngu, hương và vị!
Tô Tâm Huệ cũng bị kinh ngạc trước tay nghề của đầu bếp . Món sườn non kho tàu sao lại thơm đến thế ? Trước đây cô cũng từng đi ăn ở tiệm cơm quốc doanh với đồng nghiệp, nhưng đâu có nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay