XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80 BỊ GIA ĐÌNH NUÔI VỨT BỎ NỮ PHỤ TỰ CƯỚI SĨ QUAN BẮN TỈA LÀM GIÀU
Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.
Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.
Trong màng, Uyển Uyển nghe thấy tiếng thoại của một người đàn ông và mộtbot_an_cap người đàn bàvi_pham_ban_quyen.
“ ông sự gả Uyển Uyển một gã nhà quê chân lấm tay bùn lại còn bòng thêm hai đứa con riêng sao?” Giọng phụ nữ trung lộ rõ vẻ không tinleech_txt_ngu nổi.
“, nhưngleech_txt_ngu cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải xem Thành có đồng ý hay không đã.” Giọng đàn ông mang theo lực.
“Nếu cậu ta không chịu thì lại tìm mối . Dù gìleech_txt_ngu cũng là lá ngọc cành vàng nuôi nấng suốt mười tám năm trời, chẳng lẽ lại khôngbot_an_cap có ai rước. Tóm lại không thể để nó lại Phương gia được nữa, cứ để nó nhiễu như vậy thì con Tuệ Tuệ mình sau này biết sống thế nào? Vất vả lắm lại đượcbot_an_cap conleech_txt_ngu gái ruột, không thể nó khổ thêm nữa.” phụleech_txt_ngu nữ nói vừa sụt sùi.
Nghe đoạn đối thoại này, ý thức của Phương dần trở lại. ức nguyên chủ về như triều thác đổ, sau khi tiêu hóavi_pham_ban_quyen hết độnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nàngleech_txt_ngu bàng hoàng nhận ra đã thư.
Thảm hơn nữa là nàng lại xuyên một giả thiên kim tên trùng . Khi bị đưa đi xét nghiệm máu, người ta phát hiện mẹ nuôi của thật thiên cũng chẳng phải cha mẹ ruột củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng. Nói cách khác, nàng ngay đến một để quay vềleech_txt_ngu cũng không có.
Kể từ khi thật thiên kim nhận lại, bầu không khí trongbot_an_cap nhà đã âm thầm đổi. Không chỉ thái độ của cha mẹ nuôi trở nên khó đoán, mà ngay cả hôn ước vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai thủ trưởng quân cũng nảy sinh biến động.
Mẹvi_pham_ban_quyen nói rằng nhà họ Trần đính ước vớivi_pham_ban_quyen con gáibot_an_cap của Phương , vậy nên khi Lưu Tuệ Tuệ đã trở về, hôn sự này đương nhiên phải thuộc về cô ta.
chủ vẫn chưa kịp hoàn hồnleech_txt_ngu trước sựleech_txt_ngu thay đổi của cha mẹ thì vị phu hằng mong nhớ cũng sắp nhường cho khác, làm nàng có thể chịu đựng .
đó, để có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy vị hôn phu này, nàng đã nỗ lực hết mình để thi đỗ vào đoàn văn quân khu Kinh Đônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cốt để ở gần ta hơn một .
Từ khi thân phận bị bại lộ, cộng thêm những lời sắc mỏng của mẹ nuôi, nàng năm lần bảy lượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm Trần Khải. Nhưng từ đầubot_an_cap đến cuối, Trần Khải đối xử bằng thái độ lạnh lùng, thậm chí có lấy chút thiện cảm.
Ngay khi chủ đang nản lòng thoái chí, không biết từ đâu rộ lên đồn rằng Trần Khải và nàng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có quan hệ xác nên nàng mới riếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không buôngleech_txt_ngu như vậyleech_txt_ngu.
Tin đồn truyền đi cùng thêu dệt, Trần Khải lại nàng cố tình bôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhọ để trói buộc mìnhvi_pham_ban_quyen nên càng thêm chán ghét.
cơn nóng giận để chứng sự trong sạch, nguyên chủ đã gieo xuống sôngvi_pham_ban_quyen.
Và đóbot_an_cap là lý do Phương Uyểnbot_an_cap đang nằm trên giường bệnh lúc này.
truyện gốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giả thiên kim sau khi cứu vẫnleech_txt_ngu hôn mê nhiều ngày rồi qua . Thật thiên kimleech_txt_ngu lợi hôn với Trần Khải, đôi nồng. Nữ chính kinh doanh phát , nam chínhleech_txt_ngu thăng tiến không ngừng, cuối cùng họ sống nhau phúc trọn đời.
Nghĩ đến đây, Phương Uyển Uyển thở trong lòng. Chỉ một lời đồn mà ép chết , đúng là miệng đời đáng sợ. đồn này thật sự quá kỳ lạ, thế mà không một nghĩ việc tra nguồn gốc phát tán, lại còn ép nguyên chủ phải dùng cách cực đoan nhất để minh sự thanh bạch.
Nhưng với tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh hiện tại, đâybot_an_cap chưa phải lúc để nghĩleech_txt_ngu về chuyện đó, nàng cần giải quyết những khó khăn trước mắt đã.
Về đoạn đối thoại của cha mẹ nuôi, tốt nhất nên vờleech_txt_ngu không nghe thấy, đợi một lát nữa mớileech_txt_ngu tỉnh lại đỡ khó xử.
Cũng may Phương và Phương Quân Sơn chỉ trò chuyện một rồi im lặng.
Thấy một lúc lâu độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh gì, Phương Uyển Uyển mở mắt, nhìn đôi vợ chồng đang ngồi bên giường bệnh.
“Uyển Uyển tỉnh ” Vương Thục Phương động .
Phương Quânbot_an_cap Sơn cũng rướn người về trước, mắt mang theo chút quan nhưng vẫn nghiêm nghị: “Sao convi_pham_ban_quyen hồ thế hả?”
Phương Uyển làm bộ ức, giọng điệu của nguyên chủ: “Con chỉ vô ý thôi, phải hồ đâu .”
Thấy nàng đã tỉnh táo, Quân Sơn vào đề, nhắc chuyện của Tô Thành.
Nhân Tô Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàyleech_txt_ngu từng lọt vào mắt xanh của cha nuôi nên cũng được tác giả miêu tả qua vài . Anh thân nông thôn, thời bình thế này ngũleech_txt_ngu vài năm, dù không có bối cảnh hay nguyên nào nhưng tuổi còn trẻ đã thăng tới chức Doanh trưởng.
Còn hai đứa trẻ kia là anh nuôi giúp một đồng đội đã hy sinh. Xem ra đây là một người đànbot_an_cap trách nhiệmbot_an_cap.
Chỉ là khi Uyển Uyển còn đang nằm bệnh, cha đã từng đibot_an_cap tìm Thành anh từ chối. Không lâu sau đó, Tô Thành cũng khỏi quân khu Kinh Đô.
Lý do rời đi không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ, vì về sau truyện cũngleech_txt_ngu còn nhắc đến anh nữa.
Phương Uyển Uyển đến đây thì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau đầu. Nàng nhớ trong sách tả nguyên chủ là người có làn da trắng nõn, dung mạovi_pham_ban_quyen xinh đẹp, đôi chân dài miên man, coi là đóa hoa rực rỡ nhất quân khubot_an_cap Kinh , nhan sắc ai bì kịp. Nếu không, sao nàng có thể thi đỗ vào đoàn văn công? Thế mà hết người này đến người khác lại từ chối nàng một cách dứt khoát như vậy.
Phương Quânleech_txt_ngu Sơn thấy nàng lặng, bổ sung: “Nếuleech_txt_ngu Tô không vẫn còn một lựa chọn nữa, điềubot_an_cap của Đoàn trưởng Hà Dũng khá tốt.”
Trong ký ức của nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấn tượng về Thành, nhưng Hà Dũng thì nàng đã gặp qua. Một độc thân ba mươi ba tuổi, râu ria lởm chởm, giọng nói thôbot_an_cap thiển, thân hình vạm vỡ, thường xem để ủng hộ Phương Uyển Uyển.
Nghĩ đến ánh mắt ông ta nguyên chủ, biết chắc chắn ông ta sẽ từ chối, nhưng Uyển Uyển thì thể chấp nhận được
Đầu nàng bắt đau nhứcleech_txt_ngu âm ỉ: “, con hứa sẽ không gây rắc rối cho Tuệ Tuệvi_pham_ban_quyen và Trần Khải nữa, chỉ là chuyện hỏi có thể đừng gấp gáp thế được không?”
“Khôngleech_txt_ngu được!” Phương Quân Sơn dứt khoát từ chối. Ông thể để đứa con gái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp quấy rầy trong nhà, nếu hônvi_pham_ban_quyen sự của con gái và nhà họ Trần sẽ hỏng bét. Nhà họ đã nuôi nấng nàng mười tám năm, nợ nần gì cả, nay tận tâmleech_txt_ngu tìm đối tượng cho nàng đã là nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí nghĩa tận rồi.
Vương Thục Phương cũng nhìn nàng: “Uyển Uyểnbot_an_cap, con nên chuyện một chút. Mẹ đi gọi bác sĩ, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta xuất viện.”
Trước kia khi đọc , Phương Uyển chỉ thấy giả thiên kim này kẻ khác mà còn không biết điều. Giờ đây thân hành trải nghiệm mới biết vị trí này khó xử và bẽ bàng đến nhường nào.
“Vậy bavi_pham_ban_quyen có lùi thời gian tìm Tô lại một chút được không?”
Phương Quân Sơn do dự một : “Được! Khi nào nghĩ kỹ thì nói với ba, chậm nhất không được quá nửa tháng.”
tháileech_txt_ngu độ mẹ nuôi, Phương Uyển biết rõ giờ nàng là cái gai trong mắt họ ở Phương gia này.
Bác sĩvi_pham_ban_quyen đến kiểm tra sơ bộ Phương Uyển Uyển, sau nàng thủ tục xuấtbot_an_cap viện.
Về nhà, Phương Uyển Uyển tự giam mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng hai ngày. Nàng đã nghĩ ra vô số phương án khả thi, dụ nhưvi_pham_ban_quyen rời khỏi nhà đi , kinh hoặc dọn ra ngoài ở, nhưng tất cả đều cần sự hỗ trợvi_pham_ban_quyen chính từ Phương gia.
Còn vềvi_pham_ban_quyen công việc ở đoàn văn công, bảnleech_txt_ngu thân Phương Uyển Uyển tại không tài nào đương nổi.
Rõvi_pham_ban_quyen ràng cha mẹ nuôi không có ý đầu tư thêm cho nàng . Nàng quyết sẽ bí mật đi tìm Tô Thành để thương lượng.
Nghĩ vậy, nàng thay bộ quần áo khác rồi đibot_an_cap ra ngoài.
Nàng nhắmbot_an_cap chừng thời gian, định bụng ra con đường Tô Thành đi làm về để may. Doanh trưởng ở vực đó có mình anh, dựa vào quânvi_pham_ban_quyen hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huy hiệu cổ áo chắc chắn sẽ nhận được.
Vừa tiếp cận con đường đóvi_pham_ban_quyen, nàng đã nghe thấy vài nói quen thuộc.
“Uyển , không lẽ cậu định đi tìm gã nhà quê chân lấm tay bùn đó đấy chứ?”
Phương Uyển Uyển nghe thấy tiếngbot_an_cap độngbot_an_cap liền quay đầu lạileech_txt_ngu, bắt ba cô gái nhìn mình với cười đầy ý, và ba người này chính làbot_an_cap nghiệp cô đoàn kịch.
chủ vốn tình đạm, ít , trong lòng cũng có phần kiêu ngạo nên hiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với họ. Mối quan hệ giữa họvi_pham_ban_quyen không tốt nhưngbot_an_cap cũng chẳng phải , không ngờ hôm nay gặp mặt, đối phươngbot_an_cap lại buông lời châm chọc mỉa mai như .
Thế nào là thứ dânbot_an_cap bùnleech_txt_ngu đất nhà quêbot_an_cap? Hửm? Phương Uyển tiến một bước, áp sát cô gái vừa lên tiếng, tay khoanh trước ngực, khí thế hiên ngang : Giaivi_pham_ban_quyen cấp nông dân giống như giai cấp công nhân, đều đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góp sức xâybot_an_cap dựng Tổ quốc. Cô mở miệng đã muốn chiavi_pham_ban_quyen giai là nên đâu nhé. Đồ ăn ngàybot_an_cap đều do nhữngbot_an_cap người ‘bùn đất’ trồng ra cả đấy, xem ra giác tư tưởng của cô vẫn còn kém quá.
mặt Chu Nhan tức tái mét. Cô ta chỉ mới một câu, tự dưng lại bị chụp cái tội danh lớn thế ? Hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nào mà Uyển Uyển lạivi_pham_ban_quyen trở nênleech_txt_ngu sắc sảo như vậy? Trước đây chẳng cô mặc kệ cho trêu chọc, cùng lắm là lườm một cái bỏ đi, hoàn toàn không tâm đó sao?
Cô đừng có ở mà quy chụp lung tung.
danh tiếng của cô ta bây giờ, ai thèmbot_an_cap cô nói . Một cô gái khác lên tiếng giúp .
Phương Uyển Uyển nở nụ cười chẳng mấybot_an_cap bậnvi_pham_ban_quyen tâm: Vậy thì xem.
Phươngbot_an_cap Uyển, Chu Nhanvi_pham_ban_quyen cũng không có ý đó. Đồng chí Tô dù sao là cấp Doanh trưởng, người bình thường chẳng dám tơ tưởng đến, nhưng dù sao cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là gái nhà họ Phương, hôn phu đây cũng người máu mặt ở khắp đất Kinh đô này, saoleech_txt_ngu lại nôngvi_pham_ban_quyen nỗileech_txt_ngu đi nói lạibot_an_cap cũng chỉ vì thấy tiếcvi_pham_ban_quyen cho cô . gái nói này tên là Chung Hồng, trong cả đoàn văn công, điều kiện gia đình hay ngoại hình thì côbot_an_cap ta đều là người kém nổi nhất.
Nhưng rõ ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ số thông minh cảm xúc của cô ta khá tốt, nếu không cũng khó lòng hòa nhập đượcvi_pham_ban_quyen đám tiểu thư các .
Phương Uyển Uyển gậtvi_pham_ban_quyen đầu: , nhưng sông có khúc người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc, ai biết trước được tương lai thế nào.
Nói xong, dường như nhận ra điều đó, cô sung thêm: Chuyện của tôi đồng Tô, ngay cả chínhvi_pham_ban_quyen tôi còn chưa chắc , sao các cô đã biết rồi?
nhớ trong Tô Thành đã từ chối Phương Quân Sơn, nếu đến đó họ lại biết ngay cả Tô cũng từ mình, chẳng phảibot_an_cap sẽ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết sao.
Không không biết, tôi đoán mò thôi Chu Nhan ấp úng.
Chung Hồng hai người kia lại: tôi còn có việc, đi .
mũ mà Phương Uyển Uyển vừa chụp lên đầu không hề nhẹ nào, nếu thật sự làm rùm beng lên rồi lọt đến tai Tô Thành, biết sẽ gây ra sóng gió gì nữa.
ba người hốt hoảng rời đileech_txt_ngu, khóe môi Phương Uyển Uyển khẽ nhếch đầy ý.
đó không , bên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bức tường, Hứa Trí Vân khuỷu tay hích vào người đàn ông có vóc dáng ráo, đứng tắp bên cạnh: Thế nào Tô ? Xem ra cô nàng này đúng là đến , trông xinh đẹp quá mất. Trước đây chỉ được trên sân , giờ nhìn thế này, đúng là không tầm thường chút nào.
Thành Phương Uyển ở phía xa, mắt lùngvi_pham_ban_quyen, giọng nói thấp: Chuyện chưa đến đâu đừng có nói bậy.
Tôi nói bậy cái gì chứ, sang đó một câu là biết ngay thôileech_txt_ngu. Hứa Trí Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hứng.
Tô đưa ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh lại: Đừng có làm loạn.
Hứa Trí Vân nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cậu cậu đang để tâm chuyện cô ấyvi_pham_ban_quyen con trai của Trần thủ trưởng sao?
Nói xongvi_pham_ban_quyen, anh lại vỗ vai Tô : nghĩ gìvi_pham_ban_quyen thế, phụ nữ có gia và sắc này, nếu không phải gặp vậy, sao đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác tới. Tôi thấy cách cô ấy nói chuyện vừa rồi chẳng có chút dáng vẻ thư coi thường người khác nào . Ngược lại còn có đanh đá kiêuleech_txt_ngu ngạo, không đấy.
Tô Thành vẫn không nhúc nhích, thản nhiên đáp một : Chúng tôi không nhau.
Hứa Trí Vân mày: Cậu nói xem cậu đã hai mươi sáu , lạibot_an_cap đèo hai đứa nhỏ, nếu không phải thấy cậu trông cũng bảnh bao ra dáng, nhà họ Phương có thèm để mắt đến cái chức quan mọn của cậu chắc? Lỡ mất hội là không có lần sau , chưa đi xem ấy biểu diễn bao giờ à, lần hạ màn, những anh em được nắm tay ấy biết phải sướng bao lâu, huốngbot_an_cap chi cưới được.
Thành liếc nhìn Hứa Vân, hỏivi_pham_ban_quyen lại: Vậy cậu nhớ nửa thángleech_txt_ngu nữa chúng sẽ đi đâu ?
Hứa Vân người, ánhbot_an_cap lập tức tối sầm lại, anh vỗ trán một cái: Sao tôi lại quên chuyện này đi mất.
Phương Uyển đợi ngày trời cũng không ai có dáng người mình cầnvi_pham_ban_quyen tìm, nhìn thời gian tan làm đã trôi qua lâu, côleech_txt_ngu bắt nghi ngờ không biết mình có lỡ mất không.
Cuối cùngbot_an_cap, một người phụ nữ trung niên đi ngang qua để .
Doanh trưởng Tô à? Người phụ nữ đó rõ ràng không quen biếtleech_txt_ngu Phương Uyển Uyển, nhưng lại bị nhan sắc của cô làm cho kinh ngạc, nhiệt tình đápleech_txt_ngu: vừa từ trong viện đó ra, không cậu ấy về đâu. Nhưng nói cậu ấy có vụ, phải đón một gia nước ngoài nào đó đến bệnh viện Nhân dânvi_pham_ban_quyen hội chẩn, chắc là đi phiên dịch viênleech_txt_ngu .
lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , Uyển Uyển biết, là khôngbot_an_cap ngờ người phụ trách tiếp đón lại là Tô Thành.
Vậy đa tạ nhé. Phương Uyển Uyển khách khí .
Uyển Uyển quay trở về.
Hai người kia thấy người đã đi xa mới dám ló ra, này Hứa Trí Vân mới cuống quýt: Suýt nữa thì quên mất việc này, phải đi tìm phiên dịch Lưu ngay, mau đến viện , ca của Trìnhleech_txt_ngu lão không thể trì được.
Thành gật đầu: Tôi đi lấy , cậu ở cửa bên trái khu , nhanh lên.
Tô Thành tới nhà xe của quân khu, nơi chỉ vẻn vẹn chiếc xe Jeep, lái một chiếc rồi chờ Hứa Trí Vân ở điểm hẹn.
Thấy trời đã mà vẫn chưa thấy bóng người, Tô Thành không hiểu sao cảm thấy có lo lắng.
Ngay khi xuống xe, Hứa Trí Vân đã thở : Đạivi_pham_ban_quyen ca, không tìm thằng cha Lưu Vĩ đó đâu , giờ phải làm sao ? Chuyện quan trọngbot_an_cap thế này mà hắn dám cho chúng ta leo cây, giờ tính thế ?
Tô Thành do dự một chút: Lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xebot_an_cap đi, đến bệnh trước đãleech_txt_ngu.
Sau khi Hứa Trí Vân lên xe, anh lấy trong áo ra một cái màn ngũ đưa cho Tô Thành, Tô Thành ăn nhanh vài miếng rồi nổ máy đi.
Đến bệnh viện Nhân dân, cả hai chạy thẳng tới phòng bệnh của Trình lão. Vừa đến cửa, hai người đã sững lại, thấy một cao ráo, rỡ đang đứngleech_txt_ngu trướcleech_txt_ngu giường bệnh, tự tin và trôi chảy phiên dịch mục vị chuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia nước bên cạnhvi_pham_ban_quyen một cách đầy kiên nhẫnvi_pham_ban_quyen.
Dưới ánh đènvi_pham_ban_quyen, chiếc áo mi phối cùng váy ngắn đen trông trang trọng, vàng nhưng kém phần ôn hòa, nhu mì. đen buộc thấpbot_an_cap đơn giản mà tự nhiên, làn da trắng nõn nà, ngũ cốc tinh điểm tô chút phấn son trông thật , cả người cô như đang sángleech_txt_ngu.
Một sau, Ngô Tư đứng bên cạnh đang ngẩn ngoài , làm nên vàng bước ra, đóng cửa lại.
Ngô Tư lệnh hai người ra hành lang bệnh viện, lúc cười vỗ vai Tô Thành: Cậu lắm, tìm được dịch tốt đấy, cô gái này là người của quân các à?
Tô Thành gật đầu: Vâng! Chỉ
lệnh, lỗi ngài, nhận nhiệm vụ, vốn dĩ chúng tôi đã bị cho hai phiên dịch viên, lý do đến vì đợi một phiên dịch nam khác. Hứa Vân sợ Tô Thành nói thật nhanh ngắt lời anh.
Tư lệnh nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người với vẻ tán thưởng: lắm, làm còn biết chuẩn bị phương ánbot_an_cap dự phòng, cấp trên quả nhiên không chọn nhầm người. Đợi lát nữa xong việc, tôi sẽ đưa cho các cậu.
Tô gật đầu: “Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
“Được rồi, phòng bệnh cần yên , hai cậu vào làm phiền nữabot_an_cap. Đợi nữa xong , tôi sẽ trả người lại cho các .” Ngô Tư lệnh nói.
Ngô Tư lệnh và vị niên họ Trình kia khôngbot_an_cap phải người của Quân Kinh Đô, mà cũng giống Tô Thành, họ đến từ Quân khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Bắc, vì vậy nhiệm vụ này đương nhiên rơi đầu Tô .
Vào những năm đầu thập niên 80, khileech_txt_ngu cuộc cải cách mở cửa vừa mới bắt đầu, những tài ngoại ngữ như này hiếm gặp, thế nên họ mới tìm đến Kinh Đô.
Để nhận được câu trả lời chắn, Ngô Tư lệnh đã đích thân Tô Thành hai lần để xác nhận.
Vị phiên dịch viênbot_an_cap họ Lưu mà Thành vốn định tìm ban đầu là thư ký của thủ trưởng. Người này bình thường rất khó , tính tình lạibot_an_cap kiêu ngạo, nếu không lệnh từ cấp , Tô Thành cũng mình có thể mời được ông ta.
Chỉ là rõ ràng đã đồng ý nhưng lại thất hứa, điều này khiến Thành rất bội. May mà cô gái này xuất hiện, nếu không anhvi_pham_ban_quyen chẳng biết phải bàn công việc thế .
Lầnleech_txt_ngu đầu tiên anh thật lòng cảm ơn người, dù biết rõ cô đến đây là có mục .
Hai không đồng hồ, chẳng đã đợi lâu, cuối cùng Phương Uyển Uyển bước ra.
Nhìn bóng dáng thon thả ấy ngày một gần hơn, Tô Thành bỗng lắng lạ thường, anh vô thức bật dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hứa Trí Vân bên cũng không khỏi trợnbot_an_cap tròn .
Phương Uyển Uyển đi tới rồi dừng lại, người đàn ông đangbot_an_cap đứng thẳng trước mặt, trongleech_txt_ngu lòng không khỏi kinh . Anh ta trai thật, đôi lông mày thanh tú toát lên vẻ cương , ngũ quan không quá sâu vô cùng tế và nam tính. ngoài này nếu đặt ở thời hiện đại, chắc chắn là chuẩn của đẹp đoan , chính trực.
Dáng người anh caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , , bộ quân phục bình thường lên người anh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang đến hút khó , giống nhưbot_an_cap những nhân vật bước ra từ .
Ngồivi_pham_ban_quyen trên ghế dài là một người đàn ông đang nhìn cô chằm chằm, chiều cao vẻ cũng tương đương, ngoại khá nổi bật nhưng so với người đang đứng kém vài phần.
Được , dù ai hai người này là Thành, cô cũng nhận hết.
Cô nở nụ khoáng: “Tôi là Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển, không biết ai làleech_txt_ngu Doanh trưởng?”
“Là . Chuyện hôm nay cảmleech_txt_ngu ơn đồng chí.” Thành lên .
Phương Uyển Uyển mừng rỡ nhưng không để lộ ra ngoài, cô chỉ mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tỏ vẻ hơi ngại ngần : “Tôi hôm nay tôi đến là có việc muốn bàn với Tô Doanh trưởng.”
Người thời tư còn bảo thủ, họ những cô gái đoanbot_an_cap trang, dịu dàng. Hơn nữa, nguyên chủ bình thường cũng tạo cảm giác như vậy, chỉ vì Trần Khải làm chuyện quá khích mới mọi người chê cười, chí Trần coi làvi_pham_ban_quyen lơ. Để bảo đảm anbot_an_cap toàn, Phương Uyển Uyển buộc phải đóng kịch một chút.
Trí Vân nhìn Phương Uyển Uyển, trong lòng khỏi tặc lưỡi cảm . Dáng vẻ này lúc hoàn toàn khác hẳn khíbot_an_cap thế đanh khi cãi ởleech_txt_ngu khu thể quân đội lúc nãy.
Lúc khoanh tay đứng nhìn từ trên cao xuốngleech_txt_ngu, cô như một đóa hồng dại đầy gai nhọn, còn lúc này lại chẳng khác nào một nhành hoa nhài thanh khiết, nhu.
“Được!” Tô Thành không chút do dự ý.
Phương Uyển Uyển liếc nhìn Hứa Trí Vân một cáivi_pham_ban_quyen, nhưng anh ta vẫn thản ngồi đó, chẳng có ý định rời đi.
Tô Thành hiểu ý cô, liền tay về phía băng ghế dài cuối hành lang: “Chúng ta ra đằng kia chuyện.”
Nói xong, xoay người dẫn Phương Uyển Uyển đi đó.
Hứa Trí Vân nhìn theo hai bóng xa dần, mắt ẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý.
“Phương đồng chí có cầu , cứ nói đi!” Thành đi thẳng vấn đề.
“Chắc anh cũng đã nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha nhắc qua về của tôi.”
“Ừm!” Tô Thành thành thật gật đầu.
Uyển thầm tánleech_txt_ngu thưởng thẳng thắn của người đàn ông , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen không vòng : “Tôi biết Tôbot_an_cap Doanh trưởng muốn cưới , nhưng sao, là chúng làm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc giao dịch thì thế nào?”
“Giao dịch?” Tôleech_txt_ngu bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tò mò.
“Đúng vậy, anh chỉ cần cưới trong hai . Trong hai năm này, anh không cần thực hiện bấtvi_pham_ban_quyen kỳ nghĩa vụ làmbot_an_cap chồng , cần lo cho tôi chỗ ăn chỗ là . Đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, tôi thể anh sóc các con. Tôi nghe nói đứa nhỏ nhất hai , năm sau là có thể đi trẻ trong quân khu rồi.”
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển vừa dứt lời liền bắt gặp ánh mắt xét của Tô Thành. Thấy anh định mở miệng, cô vàng ngắtleech_txt_ngu : “Anh đừngbot_an_cap vội từ chối, biết giặt giũ, nấuvi_pham_ban_quyen nướng và làm việc nhà, nữa làm rất . Trong gian , anh có qua lại vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai cũngbot_an_cap sẽ không ngăn cản, tuyệt đối không gây rắc rối cho anh.”
Vẽ ra viễn cảnh xong, Phương Uyển Uyển khẽ thở phào nhõm. Hai năm là đủ để cô chuẩn bị và thích nghi với cuộc sống . Đến lúc đó, khi cô rời khỏi Tô Thành, họ Phươngvi_pham_ban_quyen cũng đã quên cô, như vậy là cả đôibot_an_cap đường.
Tuy , nhìn vào kiện của Tô Thành, phải nhận rằng Phương Quân Sơn thực sự đã túc tìm đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng cho mìnhleech_txt_ngu.
lâu sau, Tô Thành mới : “Tôi sắp chuyển khỏi Kinh Đô, nơi đến vừa vừa khổ. Nếu cô không những , tôi đồng ý.”
Chẳng phải Uyển đang nhắm tới này sao?
Ở đây toàn là người quen, đóng giả nguyên chủ một hai ngày thì được chứ lâu dài ai mà biết trước được. Rắc rối nhất là còn phải đối mặt nam nữleech_txt_ngu chính, cô không muốn ở gần để làm bia đỡ đạn cho .
Thế là cô vui vẻ gật : “Tôivi_pham_ban_quyen không ngại.”
“Vậyvi_pham_ban_quyen được, ngày mai tôi tới gặp Phương đoàn trưởng đểbot_an_cap trả lời.” Thành nóileech_txt_ngu.
Phương Uyển Uyển không ngờ mọi chuyện lại lợi như vậy, trước khi đi cònbot_an_cap dặn thêm: “Chuyện tối nay đừng nhắc với bất kỳ ai, kể cả cha tôi.”
Tô Thành gật đầu: “Được! Chúng tôi cóbot_an_cap xe đến, tôi đưa cô về.”
Uyển mỉm cười: “Được ! Bên kia chắc cũng xong việc rồi, tôi tiện ở lại quá lâu, chúng ta vềleech_txt_ngu bây giờ được không?”
Tô Thành suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút rồi nói: “Được, cô đợi tôi lát.”
Nói rồi anh quay người đi về phía phòng , Phương Uyển Uyển đoán chắc đi chào từ biệt Tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lệnh .
Cô ngồi trên ghế dài khoảng năm thì Tô và Hứa Trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân đi tới, dẫn cô ra khỏi bệnh và lên chiếc xe màu xanh lá kiểu .
Chiếc xe đưa Phương Uyển Uyển đến cổng khu thể đội nhà cô thì dừng lại.
Vừa thấy Phương Uyển Uyển xe, Hứa Trí đã nhịn mà lên tiếng: “Anh , cô Phương nói với anh ?”
Tô Thành nhàn nhạt anh ta một cái: “Không gì cả!”
“Nếu anh không đồng ý thì có thểvi_pham_ban_quyen bảo cô ấy cân nhắc tôi không? Đây lần đầubot_an_cap tiên tiếp xúcbot_an_cap với một cô gái vậy, không ngờ tiếng Anh ấy lại giỏileech_txt_ngu . được ấy, tôibot_an_cap cung phụng cô ấy cả đời. Với lạivi_pham_ban_quyen, lúc nãy cô ấy cũng nhìn tôi một cái, tôi thấy có hy vọng .”
“Cậu đừngvi_pham_ban_quyen cóbot_an_cap mà vớ vẩn!” Tô Thành đáp lại .
haileech_txt_ngu người họ không có cơ hội đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô gái này dù lâm vào cảnhvi_pham_ban_quyen này lòng hãnh vẫn rất caobot_an_cap, nhưngleech_txt_ngu cô ấy hoàn vốn liếngvi_pham_ban_quyen để làm vậy.
Thấy thái mập mờ Tô Thànhvi_pham_ban_quyen, Trí : “Ý là sao?”
“Ý tôi là, tôi muốn cưới ấy.”
Hứa Trí Vân giật mình ngồi thẳng dậyleech_txt_ngu: “Cái thằng cha này, được đấy ! Tôi đã bảo ”
Tô Thành mím không nói, một lúc sau mới dặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chuyện cô Phương đến bệnh viện nay, tuyệt đừng với ai.”
Phương Uyển về đến nhà, cửa ra đã thấy Phương Quân , Vương Thục Phương và Vương , cả ba đang ngắn ở phòng khách, giống như đợi côleech_txt_ngu vậyvi_pham_ban_quyen.
Dù ba người họ chưa aileech_txt_ngu tiếng, cô vẫn cảm thấy một áp nặng nề khiến cô muốn trốn chạy ngay lập .
Phương Quân là người lời trước: “Sao con lại về muộn thế này? Đã đi đâu vậy?”
Uyển Uyển sớm chuẩn bị sẵn lý dovi_pham_ban_quyen: “Hôm nay con thấyvi_pham_ban_quyen trong người không được nên đã đến bệnh việnbot_an_cap một chuyến.”
Vương thiếu kiên nhẫn nói: “ không sao khôngbot_an_cap với và ba ? Một mình đi bệnhbot_an_cap viện, như bị người quen thấy, biết họ lại thêu dệt về mẹ thếbot_an_cap nào nữa.”
Người ta sẽ bảo rằng vừa nhận lại con gái ruột là đã bỏ con nuôi ngay.
Khoảng thời gian này, chuyện sự với nhà họ Trần mà gia đình đã một phen bẽ mặt. Nếu Phương Uyển Uyển vẫn hiểu chuyện như trước , thì để cô ở lại thêm ít ngày cũng không phải là không thể.
Phương Uyển Uyểnbot_an_cap rũ mắt, làm tủi thân: “Chỉ là đề nhỏ thôi, không muốn làm phiền mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Phương Quân Sơn ngờ nhìn côbot_an_cap một cái: “Chuyện của Tô Thành, con cân nhắc nào rồi?”
Phương Uyển Uyển đầu: “Đã hứa rồivi_pham_ban_quyen thì con sẽ không nuốtbot_an_cap , ngày mai banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ đi gặp anh để bạc đi.”
Lưu Tuệ Tuệ ngồi bênvi_pham_ban_quyen cạnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển chuyện đến là xong, đang định lên lầu vềbot_an_cap phòng thì Vương Thục Phương lại gọi cô : “Chờ đã!”
“Còn việc gìvi_pham_ban_quyen nữa sao?” Phương Uyển Uyển dừng bước.
Vương Thục hắng giọng, chút không tự nhiên nói: “Cái vị trí ở đoàn văn công của con, có thể nhường lại cho Tuệ Tuệvi_pham_ban_quyen không?”
Phươngbot_an_cap Uyển nhíu mày, lòng không : “Tại sao ạ?”
“ nghe nói nửa tháng nữa Tô Thành sẽ chuyển công sang quân khu phía , con chắc cũngbot_an_cap phải theo quân đội. Vị trí này bỏ trống là để ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác chiếmvi_pham_ban_quyen mất, chi bằng nhường lại em gái con.”
Trong lòng Phương Uyển Uyển đã hiểu rõ. Bảo sao cả nhàvi_pham_ban_quyen lại bày ra trận lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này để ngồi chờ cô, hóa ra không phải chuyên trình bạc chuyện hôn sự của cô.
Dẫu hôn sự này Sơn đã quyết trước, không cũng phải thành, vốn chẳng lượng.
Nhưng công việc thì khác, đó là do nguyên tự dựavi_pham_ban_quyen vào thực lực thi đỗ, muốn chuyểnvi_pham_ban_quyen nhượng bắt buộc phảivi_pham_ban_quyen qua ývi_pham_ban_quyen của .
“Con không ý!” Phương Uyển Uyển dứt khoát từ ngay lập tức.
Vương Thục Phương lập tức không vui: “ mẹ nuôi nấng con trong nhung lụa suốt mười tám năm qua, sao chút hy sinh này convi_pham_ban_quyen cũng không nỡ? này thì khác gì nuôi một con sói mắt trắng? Nếu không con, em gái con những qua đâu có phải chịu như vậy.”
Uyển Uyển bỗng thương xót chủ: “ vậy, con cứ chung sống suốt mười tám năm, dù có tiếc nuối thế nào thì ít còn chút tình , không ba mẹ lại tuyệt tình thế.”
“Bâybot_an_cap con vốn đã chẳngvi_pham_ban_quyen còn gì rồi, tại ngay công việc cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà ba mẹ cũng muốn cướp đi?”
“Em ấy khổ, lẽ nào con không khổ ? Nhưng những chuyệnleech_txt_ngu này là con gây ra ?”
“Ba cứ mở miệng ra là nói đếnvi_pham_ban_quyen ơn nuôi dưỡng. Con cái nhà ta báo đáp thế nào báo đáp ấy, nhưng không có lý nào bắt phải dâng hai tay lạivi_pham_ban_quyen công việc của mìnhvi_pham_ban_quyen .”
Sau mộtleech_txt_ngu tràng lời lẽ của Phương Uyển , vợvi_pham_ban_quyen chồng Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phươngbot_an_cap tức thì cứng họng.
Nữ nhi này từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ việc làm loạn chuyện sự với nhàvi_pham_ban_quyen họ Trần ra thì nhữngvi_pham_ban_quyen việc khác hầu như nghe lời răm rắp. Bây giờ đưa yêu cầu đã bị cô từ chối thẳng thừng, đúng là gan càng ngày càngbot_an_cap lớn.
Vương Thục địnhleech_txt_ngu tiếp tục phát hỏa thì Lưu Tuệ Tuệ, ngườibot_an_cap từvi_pham_ban_quyen đến giờ vẫn im lặng, bỗng tiếng: “, đừng kích động. Ba mẹ có ý ép đâu, là nghĩ sau này đi nơi khác, công nàybot_an_cap thay vì để người ngoài chiếm mất thì chi bằng nhườngleech_txt_ngu người trong nhà.”
“Đến lúcbot_an_cap đó nói ra, mà chẳngleech_txt_ngu khen chị một câu hiểu chuyện.”
Phương Uyển Uyển cười , ra vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì tốt cho cô: “Danh tiếng hiện giờ nào, còn bận tâm người ta có khen hay không sao? Hơn nữa, những lời khen đóbot_an_cap trước đây tôi , nhưng giờ ai vì tôi hiểu chuyện mà giữa tôi Trần Khải là trong sạch không?”
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuệleech_txt_ngu Tuệ giờ gọi là Phương Tuệ Tuệ nghe vậy thì Vương Thục Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vẻ .
Vương Thục trong lòng giậnvi_pham_ban_quyen : “Uyển Uyển, công việc của dù nhường cho Tuệ Tuệ thì cũng chẳng làmvi_pham_ban_quyen được bao lâu nữa đâu. Con cứ em đi, đợi đến khi conleech_txt_ngu và Tô Thành đăng ký kết hôn, mẹ sẽ cho con tệ tiền hồi .”
Phương Uyển Uyển nói: “Mẹ, mỗi lương con bốn mươi tệ, ngoại trừ năm tệ vặt, còn lại đều cho mẹ hếtbot_an_cap. Lúc trước mẹ bảo sẽ để dành làm tiền hồi cho con, hai năm rồi, tính ra cũng tám trăm tệ.”
Vương Phương cuối cùng nhịn được nữa, lớn tiếng quát: “Bao nhiêu qua con ở Phương gia là hít không khí mà lớn chắc? Ăn ở không tiền à?”
Phương Uyển Uyển gật : “, con chỉ nói đúng sự thật thôi. Nếu ơn nuôi dưỡng mà mẹ đã toán tiền từ sớm, thì con khôngleech_txt_ngu có phải đo nữa.”
Còn về công việc, cho đến cùng cô cũng không hề mủi lòng.
lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầu, cô buông lạibot_an_cap một câu lạnh nhạt: “Con mệt rồi, đi nghỉ trước đây.”
Vương Thục Phương tứcbot_an_cap đến cả môi, chỉ tay vào bóng lưng của Phương Uyển Uyển mà nói với Phương Quân : “Ông , thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có còn ra thể thống gì không? Ngày maibot_an_cap ông lập tức đi tìm cậu Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đó, bảo họ cấp giấy chứng nhận kết hôn, tống nó đi cho khuất .”
Phương Quân Sơn sa sầm mày: “Đủ rồi, chẳng phải tôi đã bảo thư thưbot_an_cap ra một chút sao? Rõ ràng biết nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tâm thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóc Trần Khải nhất, bà lại muốn đem hôn sự này cho Tuệ Tuệ, nó không chống đối bà mới là lạ.”
Phương Tuệ nghe , tủi thân nói: “Ba, con mình vừa từ quê lên, với anh Trần Khải. Nhưng anh Trần Khải vốn dĩ không thích chị màbot_an_cap, chị đó cũng sẽ chịu ủy khuất thôi.”
Dù sao cũng là con gái ruột của mình, nghe cô ta nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình từ quêleech_txt_ngu lên không xứng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Trần kia, Phương Sơn lại thấy không nỡ, đành bảo: “Thôi được rồi, tán hết đi. Chuyện công việc cứ thong thả đã, biếtvi_pham_ban_quyen sau này nó nghĩ thông suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại giaovi_pham_ban_quyen cho . chẳng thể mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công việc đó đi theo được đâu.”
Sáng sớm hôm sau, Phương Quân Sơnvi_pham_ban_quyen đến văn phòng và gọi Tô Thành tới. Vốn dĩ ông còn nếu Tô Thành không đồng ý thì sẽ đi tìm lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hà, Hà là cấp bậc đương với , tâm tư thế nào ông nắm rõ mươi. Tuy nhiên, trừ phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất đắc dĩ, ông vẫn vọng tìm cho Uyển Uyển một ngườileech_txt_ngu coi được một .
xuất thân không tốt, lại còn mang theo haivi_pham_ban_quyen đứa trẻ, nhưng ngoại hình năng lực thuộc hàng hiếm có. Ở nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thủ , chức vụ của anh chưa hẳn là ưu thế, nhưng một khibot_an_cap đã đến vùng Tây Bắc, chỉ không gây ra chuyện gì lớn thì hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn có ngẩng cao đầu mà đi.
Hôm nay ông chàng trai này thêm một cơ nữa.
Khi Tô Thành đến văn phòng, Phương Quân Sơnbot_an_cap vào thẳngbot_an_cap vấn đề, nhắc lại chuyện này một lần nữa.
“Chỉ cần đồng chí Uyển Uyển không ý kiến, tôi đồng ý.”
Sơnbot_an_cap bất ngờ liếc nhìn anh một cái, cườivi_pham_ban_quyen nói: “Nó , lát nữa tôi sẽ ngườileech_txt_ngu cấp giấy chứng nhận kết hôn cho cậu, hai ngày tới làm xong thủ tục đi.”
Tô Thành không ngờ nhà Phương đã nóng đến mức này, gì Phương Uyển Uyển lại nóng tìm anh bàn điều kiện như vậy.
Xem nếu không phải , thì cũng sẽ là người khác.
“Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Tô Thành dứt khoát nhận lời.
Ngày sau, Phương Quân Sơn đã Tô Thành làm xong giấyleech_txt_ngu chứng nhận , hơn còn đưa cả Phương Uyển Uyển tới, rồi lại sai người thông báo Tô Thành qua đó.
Hai người chụp chung một tấm ảnh , đó đi làm tục đăng ký kết hôn.
Tô Thành vốn tưởng Phương Uyển Uyển sẽ thẫn thờ buồn bã, không ngờ cô lại phào nhõm một hơi, chỉ nở một nụ cười ôn : “ chí Tô Thành, hợp tác vui . sẽ không để anh chịu thiệt đâu. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãyvi_pham_ban_quyen thu dọn ốc một , ngày mai tôi sẽ chuyển qua.”
Tô Thành mím , ôn hỏi: Không cần tôi chuẩn bị một chút, tổ một đám cưới đơn giản ?
Phương Uyển cười nói: Không cần đâu, đã làm phiền anh thế này . nữa tình hình của tôi hiện tại, nên kín tiếng một chút thì , nếu không đến lúc đó người ta nói vào những lời khó nghe, anh lại chịu nổi.
Tô Thành thấy biểu cảm cô khi nhắc chuyện này kháleech_txt_ngu thoải mái, cứ như thể đang nói về chủ không liên quan gì đến bản thân, vô cùng thản nhiên.
chỉ lời nói ôn , giữ kẽ, hẳnvi_pham_ban_quyen với không biết liêm sỉ, bám dai dẳng đồn.
Hồi lâu sau anh mới nói: Được! Có cần tôi giúp cô hành lý không?
Uyển Uyển thầm nhướn màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từ lúc chụpvi_pham_ban_quyen ảnh cưới nay, ngườibot_an_cap này luôn giữ đúng chừng mực, lời nói cũngvi_pham_ban_quyen rất thận trọng, giờ lại chủ động đề nghị giúp đồ, xem ra không tệ.
Nhưng nghĩ đến việc còn làm, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời: Không cần đâu, tôi cũng có baovi_pham_ban_quyen nhiêu đồ đạc.
Thànhvi_pham_ban_quyen đưa chìa khóa cho Phương Uyểnleech_txt_ngu Uyển rồi đi làm.
Phương gia có xe đạp, Uyển Uyển chia làm hai chuyến, đồ đạc ký túc xá của Tô Thành.
túcleech_txt_ngu xá không lớn, là kiểu nhà cấp bốn đơn , mộtvi_pham_ban_quyen phòng ngủ khách.
Căn phòng được dọn dẹp kỳ gọn gàng, đạc cũng ít, chỉ một chiếc , một cái bàn và một cũ kỹ, ngoài ra không còn gì .
Mặt bàn trống không, ngoài một cây máy ra thì chẳng có gì cả.
Trong phòngvi_pham_ban_quyen khách có một bàn ăn và ba chiếc ghế, tất cảleech_txt_ngu đều được xếp ngắn.
Hai hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng xóm bên trái là nhân người nhàbot_an_cap đi theo, nghe tiếng động trong nhà Tô Thành liền vội vàngbot_an_cap chạy ra. Thấy Phương Uyển Uyển tự mình bận rộn ra vào chuyển đồ, họ tòleech_txt_ngu nhiệt tình vây lại.
Khu viện phía Bắc này đa phần là những người có biểu hiện xuất sắc khác điều về đểvi_pham_ban_quyen học tập, rất nhiều người đến từ các vùng thônbot_an_cap hẻo lánh, rõ ràng Tô cũng là một trong số .
Còn cha nuôi của Uyển lại là gia đình cách mạng chính gốc khu phía Nam. Tuy điều kiện sống và quan niệm giữa các viện có sự khác biệt một trời vực, nhưng niềm đam mê hóng chuyện thì lạivi_pham_ban_quyen giống hệt nhau.
Thêm vào đó, Phương Uyển Uyển ở trong đoàn văn , vốn là người nổi tiếng của quân khubot_an_cap này, nên chuyện củavi_pham_ban_quyen cô người rõ. Trước kia họ nói thẳng , nhưng từ sau Phương Uyển Uyển gieo mình xuốngvi_pham_ban_quyen nước chứng minh sự trong , cũng không ai dám gì trước mặt cô nữa.
Trước đây chỉ là nghe đồn, giờ được nhìn gần Phương Uyển Uyển, mọi người vẫn thấy khá lạ lẫm. Dáng người , làn da trắng trẻo, trênbot_an_cap đầu buộc chiếc khăn đỏ đang thịnh hành nhất bấy , mặc chiếc hoa màu , biệt là khuôn kia, xinh đẹp chẳng khác gì minh tinh trên ảnh lịch.
Đồng Phương Uyển Uyển, cô và Tô Thành thành đôi thật rồi sao? Một phụ nữ ngoài bốnleech_txt_ngu mươi tuổi không nhịn được hỏi chuyện.
Phương Uyển Uyển mỉm cười, hào phóng trả lời: Vâng! rồi ạ.
Điều kiện gia đình Tô Thành cô có biết đấy?
Dạ biết, những chuyện Thành đều đã nói với cháu rồi, cháu không để tâm đâu.
Ôi chaoleech_txt_ngu, tôi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, là một cô gái thủ , dựa vào điều kiện gia đình, dù có đến mấy thì cũng chẳng đến mức không tìm được người bản địa chứ. người chọc.
Phương cũng không giận, những này bề ngoài tỏ vẻ tiếc thay cô, nhưng thực chất là đang muốn dò hỏi thông tin, dù sao xem náo nhiệt cũng đâu sợ chuyện lớn.
Nhưng người ta không nói thẳng, cô đương nhiên không thể đắc , liền ha nói: Bác ơi, chuyện bác không hiểu rồi. giờ đúng là cháu không thiếu điều kiện tốt để gả, nhưng ai mà đẹp trai bằng anh Thành, lực giỏivi_pham_ban_quyen như anh Thành chứ?
Hơn điều kiện tốt đâu chỉ nhìn một mình anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, không phải còn có cháu nữa ? Bây giờvi_pham_ban_quyen là xã mới rồi, phụ cũng gánh vác nửa bầu trời mà, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh nhau phấn đấu thì ngày càng sẽ tốt lên thôi.
Đúng thế, đúng thế! Mấy người phụ phụ họa theo.
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ra vô cùng kín kẽbot_an_cap, thời người không thể phản bác được.
Tô Thành về kìa! này, một phụbot_an_cap nữ khác tinh mắtbot_an_cap nhìn Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành cách đó không xa.
Anh đứng đóbot_an_cap, trên mặt không có biểu cảmleech_txt_ngu . Nghe gọi mình, anh mới gật đầu, rảo bước đi tới giúp Phương Uyển Uyển đồ.
Ôi, Tô tan rồi , tôi vềbot_an_cap nấu . Có người chột dạleech_txt_ngu rút lui.
Những người khác thấy không còn gì để cũng tản đi .
Đợibot_an_cap khi đã xong đồ đạc, Tô Thành kéo một chiếc ghế ngồileech_txt_ngu xuống trước mặt Uyển Uyển, nóibot_an_cap: nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng hôn nhân của chúng ta là thỏa thuậnvi_pham_ban_quyen, nên tôi đã không cho biết tình hình gia đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhleech_txt_ngu. Nếu cô muốn nghe, có thể nói cho cô.
Không hiểu sao, vừa rồi nghe cô nói câu kia rõ ràng chỉ là khách sáo, nhưng trong lòng anh lại nảy vài phần khao khát vô cớ.
Phương Uyển Uyển ngại ngùng gãi mũi, lời nói đó lại bị anh nghe thấy, cô vàng nói: cần đâuvi_pham_ban_quyen, tôi cũng chưa từng hỏi anh.
Nói xong, cô lại ngập bổ sung: Ngược lại là tôi một rất quan trọng đã lừa dối anh, liệu có thể nể mặtvi_pham_ban_quyen biểu hiện hôm nay của tôi sau này tha cho tôi không?
Tô Thành dáng vẻ mong chờ của cô, lòng chùng xuống chút, đầu bấtleech_txt_ngu giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên hình ảnhleech_txt_ngu hôn phu cũ của cô là Trần Khải, khóe cưỡng nở một nụleech_txt_ngu cười: Được.
Tảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng Phương Uyển cuối cũng rơi xuống đất.
Hôm nay không nấu cơm rồi, ra nhà ăn lấy cơm về, anh muốn ăn gì không? Uyển Uyển hỏi.
Tô Thành mím môi : Để tôi đi!
tay tôi tờbot_an_cap phiếu cơm sắp hết hạn rồibot_an_cap, để đi choleech_txt_ngu. Phương Uyển Uyển muốn biểu hiện một chút, tránhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho sau này khi nói dối bị bại lại chẳng có chút tự tin nào.
Nói rồi cô cầm lấy hộp cơm của mình, tìm thêm hộp của Tô Thành rồi đi ra ngoài.
Lúc quay lại, cô đưa hộp cơm cho Tô Thành, cười nói: Ăn đi, hai phần khobot_an_cap tàu cuối cùng đã bị tôi giành được rồi đấy.
Tô Thành miếng thịt kho tàu bóng loáng, lại nhìn Phương Uyển Uyển cười híp cả mắt, liền cầm đũa lên ăn.
Anh rất nhanh nhưng không hề thô lỗ, cử chỉ tư thế vô cùng thuậnvi_pham_ban_quyen mắt.
Ăn , Tô Thành đón hộp cơm nhôm trong tay Phương Uyển Uyển mang vào bếp rửa.
Khi ra, anh thấy Phương Uyển Uyển đang trải chăn đất, Tô Thành lặng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lúc, trầm nói: Cô ngủ trênbot_an_cap !
Uyển Uyểnbot_an_cap do một chút rồi từ chối: Tôi không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đi làm mỗi , ngủ dưới đất cũng sao.
Nhìn dáng người mảnh khảnh của , Tô Thành nhất thời không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở lời nào, lại giúp sắp xếp nốtbot_an_cap đống đồ còn lại cho gàng.
Hứa Trí Vânleech_txt_ngu đi tới, vừa nhìn đã thấy Phươngbot_an_cap Uyển Uyển đang quỳ mặtleech_txt_ngu đất trải đệm, liền trêu chọc: Saoleech_txt_ngu thế? Ngày đầu tiên dọn đến đã định để anh Thành của tôi ngủ đất à?
Uyển giật nảy mình, vội vàng giải thích: Không , tại cháu ngủ không ngoan, lăn qua lăn lại, thấy cái giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàyvi_pham_ban_quyen nhỏ quábot_an_cap, sợ đất nên mới trải đệm nằm này.
Giọng cô mềm mại, nũng nịu, dường thực sự lộ ra vẻ bất .
Nếu không phải đãleech_txt_ngu từng thấy cô mồm mép lanh lợi, sau khi chụp mũ cho người khác thì hiện vẻ đắc ý hống hách, Hứa Trí Vânvi_pham_ban_quyen đã rồi.
xử tốt với anh Thành của tôi nhé. Thành của tôi ấy mà, hễleech_txt_ngu ai tốt với anh ấy chút ấy cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể giao cả mạng sống ra luôn. tối đó cô giải vây giúp bọn tôi, thế là anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền đem bản thân mình đền đáp luôn rồi đấy.
Tô Thành dùng giọng điệu hơi nghiêm nghị nói: Đừng nói linh tinhvi_pham_ban_quyen.
Phương Uyển chớp chớp mắt, cười hỏi: Trước đây lẽ nào không có cô gái nào bày tỏ ý tứ vớileech_txt_ngu anh Thành ?
Phương Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển tin, trừ khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị mù. cảm thấy hôm đó không phải là mấu chốt, mấu chốt vẫnleech_txt_ngu là điều kiện mình đưa ra quá tuyệt vời, đôi cùng có lợi, hợp tác cùng thắngleech_txt_ngu mà thôi.
Hứa Trí không thể phủ nhận, đang định lên tiếng thì bị một mắt của Tô Thành ngăn lại.
Anh sờ sờ mũi, bấy mới bắt đầu nói vào chính: “Công văn xuống rồi, chúng trở về được đẩy lên sớm hơn, các cậu chuẩn bị sớm một chút.”
Tô Thành thản nhiên : “Ừ, được!”
“Phía bên kia đã được tra của cậu ở Kinh , thông tin toàn chính xác, cộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm chuyện Ngô lệnh giao phó, Quân khu Tây Bắc đã cho cậu một chiến công hạng ba.” Hứa Trí Vân nói.
Vẻ Tô Thànhbot_an_cap vẫn không đổi, lại: “ cậu thì sao?”
Hứa Vân cười nói: “Nhờ phúc của cậu, tớ cũng nhận một phần vinh dự khen thưởng.”
Phương Uyển Uyển nghe đối thoạileech_txt_ngu của hai người, biết được Tô Thành đến đây không để học tập mà là để thực hiện nhiệm vụ, hèn gì trước đóleech_txt_ngu anh lạibot_an_cap từ chối dứtleech_txt_ngu khoát như vậy.
Xem đúng là tiền đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng, thời bình mà lập được công không hề dễ dàng, hèn gì có thể lọt vào mắt xanh của Phương Quân Sơn.
Cô Trí Vân lyvi_pham_ban_quyen nước lọc, Hứavi_pham_ban_quyen Trí Vân sủngbot_an_cap nhược đón , cười nói: “Cảm ơn chịbot_an_cap dâu.”
Hứa Trí Vân việc văn thư tin bénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh lại dặn dò Tô Thành một số lưu trên đường rồi ra về.
tối, sau người rửa giản xong, Tô Thành vào phòng trước.
Khi Phương Uyển Uyển bước vào, cô thấy ga giường hoavi_pham_ban_quyen mẫu màu hồng cánh sen của mình đã được trải trên , giường được vuốt phẳng phiu, không nếp .
Còn Tô Thành thì tay đầu, một đặt trên người, nằmvi_pham_ban_quyen tắp trên sàn nhà.
Phương Uyển Uyển có chút cảm , tuy đây chỉ là một cử chỉ lịch thiệp bình thường, nhưng lại là đầu tiên đối xử tốt với cô kể từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi đến thế giới này.
Cô nhẹ đi đến giường nằm xuống, đắp một chiếc mỏng lên người, hai người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thêm câu nào .
Tô Thành rất ít lờivi_pham_ban_quyen, phần lớn thời đều là cô nói, nhưng lúc cô thực sự đã mệt rồi.
Vì không chịu nhường lại công , Thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương không đưa cho cô một đồng nào.
Mà sinhvi_pham_ban_quyen hoạt phíleech_txt_ngu năm đồng mỗi tháng của nguyên căn bản khôngleech_txt_ngu tiết kiệm được gì. Con ở này, lại làm việc ở văn công, chuyện ănleech_txt_ngu mặc vẫn có chútleech_txt_ngu cầu kỳ.
Côvi_pham_ban_quyen đếm đi đếm lại số trên , cũng chỉ có năm đồng.
Cô thở dài một tiếng.
“Cô tiếc sao?” Tô Thành đột nhiên hỏi.
Phương Uyển Uyển giật mình, cô ngờbot_an_cap Tô Thành vẫn chưa ngủ, nhỏ giọng trả lời: “Không có gì tiếc cả, này tôi cứ tiếp tục ở gia, muộn gì cũng sinh bệnh thôi.”
“Vậy việc gì khác cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi giúp khôngbot_an_cap?” Tô Thành lại hỏi.
Phương Uyển Uyển trở mình, khó lớn củavi_pham_ban_quyen cô bây giờ là nghèo, chuyện này sao nỡ nói ra, cô cũng đâu phải vợ thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh.
Cuối cùngbot_an_cap cô dứt khoát đáp một câu: “Không còn nữa.”
phòng không còn tiếng động nào nữa, cô kiếm trong trí nhớ của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ một hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một con đường , ngày mai sẽ đi xem sao.
Sáng sớm hôm sau, khi Phương Uyển Uyển thức dậy, đồ dưới sàn đã gấp gọn gàng đặt ghế.
Cô đứng dậy vươn , vệ sinh cá nhân rồi quay , đi ngangleech_txt_ngu qua ăn ở phòng chính thì thấy bàn đặt hai cái màn thầuvi_pham_ban_quyen trắng.
Cô nhìn quanh một lượt, chắc là phần đểleech_txt_ngu lại cho mìnhbot_an_cap, cô ngồi xuống ăn hết mànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầu, thêm hai ngụm nước rồi đi ra .
Nguyên chủ có một cô bạn thân nhựa tên là Từ Viện, cùng quân , cô vô ngưỡng mộ việc nguyên chủ thi đỗ vào đoàn công.
Côvi_pham_ban_quyen ta rằng mình có năng khiếubot_an_cap diễn xuấtbot_an_cap hơn nguyên chủ, nguyên chủ thi hoàn toàn nhờ vào nhan . Cô ta đã lần muốn nguyên chủ bán lại công việc này cho mình nhưng chủ không đồng ý, cũng vì chuyện này mà quan hệ haivi_pham_ban_quyen trở nên xa cách.
Đến cửa nhà Từ Viện, Phương có chút thỏm, hai không qua lại, giờ lại xảy chuyện nàyleech_txt_ngu, không biết cô ta thèm đếm xỉa đến không.
mà mộtvi_pham_ban_quyen lát Việnvi_pham_ban_quyen đã đi ra, còn đón cô vào nhà, vẻ mặt trêu chọc hỏi: “ hôm nay lại nhớ đến người chị em tốt này ?”
Phương Uyểnbot_an_cap Uyển cườibot_an_cap nói: “Dĩ nhiên là việc mới đến tìm cậu.”
“Tớ biết ngay mà, nói đi, chuyện gì?” Viện rót cho cô một ly nước.
Phương Uyển Uyển đón lấy ly nước, thẳng vàoleech_txt_ngu vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề: “Tình hình của tớ hiện giờ chắc cậu cũng nghe nói , tớ sắp rời Kinh Đô, vị trí ởvi_pham_ban_quyen văn đó, nếu cậu muốn, lại cho cậu.”
Gương mặt Từ Viện lộ vẻ kinh hỷ: “ sao?”
“Tất nhiên là thật.”
“Tớ cứ cậu địnhvi_pham_ban_quyen nhường công này cho em cậu chứ, nghe nói hôm qua cô ta đãleech_txt_ngu đến đoàn tìm đoàn trưởng rồi, giờ chắc chỉ chờ cậu ký tênbot_an_cap thôi.”
Phương Uyển Uyển thật không ngờ Phương Tuệ Tuệbot_an_cap lạileech_txt_ngu nôn nóng đến vậy, khó chịu nói: “Cô nghĩ nhiều quá rồi.”
Từ Viện cười nói: “Tớvi_pham_ban_quyen đã bảo , cái cô Phương Tuệ Tuệ này Trần Khải, giờ lại còn đến cướp cả việc củavi_pham_ban_quyen cậu, đúng không xấu hổ.”
Nghe Từ Viện bất bình thay mình, Uyển Uyển chợt cảm cô bạn của nguyên chủ cũng khôngbot_an_cap tệ, nói: “Đàn thì cướp đại đi, nhưng công việc thìbot_an_cap không được.”
Từ Viện nghe xong, nụ cười trên mặtbot_an_cap càng rạng rỡvi_pham_ban_quyen hơn: “Chàbot_an_cap, cậu thay đổi nhiều , nhắc đến Trần Khải là quý , có phải là vì người này còn đẹp trai hơn Trần Khải không?”
Khóe miệng Phương Uyển giật, lục lại dáng vẻ của Trần Khải nhớ củaleech_txt_ngu chủ rồi gật đầu: “Ừ!”
Từ Viện nghe vậy lập tức phấnbot_an_cap : “Tớ biết mà, được đấy.”
Phương Uyển Uyển lại chuyện chính: “Thế công đó cậu có lấy không?”
“Lấy chứ Sao lại không? Lần trước bảo hai ngàn chuyển nhượng cho tớ, giờbot_an_cap tớ cũng không mặc cả với cậu, nhưng tại trong tay tớ không có nhiều tiền thế, đợi tớ tớ mượn anh ấy đưa cho cậu được không?”
Phươngbot_an_cap Uyển đang rất cần tiền, có tiền mớivi_pham_ban_quyen dễ làm khác: “ hiệnbot_an_cap trong tay cậu có bao nhiêu?”
“ trăm đồng! Chỗ còn lại tớ viết giấy nợ cho .” Từ Viện nói xong sung: “Ngày mười lăm tháng sau anh tớ , lúc đó tớ sẽ bưubot_an_cap điện cậu.”
Uyển cũng dây dưa, gật đầu: “!”
Nói xong Từ Viện vào lấy tiền.
Phương Uyển Uyển cầm lấy tiền từ tay Từ Viện rồi nói: “Giờ chúng ta đến đoàn, tớ ký cậu.”
Hai người đến đoàn mới biết hôm nay đoàn trưởng đi công tác.
Mấy cô gái cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt ở thấy Phương Uyển thực bán công việc này đi thì đều ngạc nhiên.
“Không phảibot_an_cap nói là cho emvi_pham_ban_quyen gái cô ?” Chung Hồng hỏi.
Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu đáp: “Đó là cô ta tự nói thôi, tôi chưa bao giờ cả.”
Nói xong cô Viện rời .
Mấy người nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo lưng hai người, có thầm : “Đúngbot_an_cap là không biết điều, Phương gia nuôi côbot_an_cap ta bao nhiêu năm, vậy mà đến một công việc không nỡ nhường ra, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đem bán. Thật là tiền đến mức nào chứ.”
“Chẳng phải sao, chồng mới cưới là người thôn, làm sao so được với nhà Trần thủ trưởng, chắc chắn là phải tính toán cho mình rồi.”
“Cô đừng có mà coi thường nông thôn đó, hôm ấy tôi mò lén nhìn một , trông bật lắm, còn cao hơn cả Trần Khải đấy, vóc dáng đóleech_txt_ngu, đôi chân dài đó, đẹp traileech_txt_ngu hơn cảvi_pham_ban_quyen nam diễn viên trên lịch nữa.”
“Thật không?”
“Tôi nhìn rõ mồn một mà, mới đến khu chúng ta chưa đầy hai tháng đã được Phương đoàn trưởng nhìn , cô ta không màng tình cũ, Phương gia cũng không hạng vừa đâu.”
Gần đây Phương Tuệ vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn hỏi tình hình trong đoàn nên thường xuyên quàvi_pham_ban_quyen cáp tới lòng mấy này. Mỗi lần đến, cô ta đều hạ mình, tỏleech_txt_ngu vẻ khiêm tốn hỏi, bù cho Phương Uyểnbot_an_cap Uyển, câu cũng lười nói với họ. Cậy mình xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp, biểu diễn nào cô chiếm vị trí trung tâm. Nhữngbot_an_cap điều này họ rất khó chịu.
Lúc này Phươngbot_an_cap Uyển Uyển đã tiền tayvi_pham_ban_quyen, tâm trạng tốt, địnhbot_an_cap vào nội thành dạo một vòng xem có hội kinh doanh nào không. lớn và phồn hoa Trung Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhiều thứ bắt đầu thịnh hành từ nơi này, muốn xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệu có thể nhập một lô vùngvi_pham_ban_quyen Tây Bắc . Trong hai năm này chút tiền, thi lấy tấm bằng đại học, rồi sau đó vào Bànhbot_an_cap Thành ở miền Nam phát triển sự nghiệp, tránh xa nam nữ chính.
Cô thầm nghĩ nếu không gian thời gian mình xuyên qua thời đại được ghi chép trong sách sử, thìleech_txt_ngu hẳn là bố mẹ cô đã chào đờileech_txt_ngu từ rồi. Trước khi xuyên khôngleech_txt_ngu, cô sống ở Bành Thành, bố mẹ cô là thế hệ đầu tiên Bành lập nghiệpvi_pham_ban_quyen, coi như đã tận chứng kiến sự thay đổi từng ngày của nơi nàyvi_pham_ban_quyen. mẹ cô dám nghĩ dám làm, từ sớm đã tạo dựng được cơ vang trong lĩnh vực bất động sản vàbot_an_cap khách sạn, trước xuyên , cô đã là một xứng với thực.
Sau khi không cần phải phấn đấu nữa, Uyển Uyển chọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách sống an nhàn ở lại trường đại học làm trợ giảng, lúc rảnh rỗi cùng bạn bè mở một studio thiết kế thời trang, ngày tháng vô thảnh thơi. Thấm thoát cô đã đến tuổi mươi tám, cái phảibot_an_cap đi xem mắt. Bốvi_pham_ban_quyen mẹ côbot_an_cap một cuộc hôn nhân để đi gặp mặt, nào ngờbot_an_cap trên đường lái xe đi, đối cònbot_an_cap chưabot_an_cap thấy đâu đã gặp tai nạn .
Không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đây rồi, bố mẹ ở bên kia thế nào, may mà có cậu em trai, nếubot_an_cap không hai ông bà chắc đau lòng chết mất. Nghĩ đến điểm này, lòng cô cũng vơi bớtvi_pham_ban_quyen phần nào lo lắng.
Cô đi một vòng các hàng bách hóa và cửa hàng Hoa kiều ởbot_an_cap Bắcleech_txt_ngu Kinh, phát hiện hiện nay đồ điện gia dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bắt đầu thịnh , nào máy giặt, tivi, thanh nổi và tủ thứ này nhà họ Phương đều . với chút vốn liếng ítbot_an_cap của cô, những này ràng làleech_txt_ngu thực tế, thôi thì cứ hỏi qua Tô tình hình Tây Bắc rồi .
Cứ thế, cô mang theo số tiền khổng lồ năm trong người, muavi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu , hai củ cà rốtvi_pham_ban_quyen và một bó rau rồi trở . Định bụng nấu bữa tối mớivi_pham_ban_quyen phát hiện bếp than ong tắt . Thứ lúc nhỏ về quê ngoại cô từng thấy qua, phải mồi lửa cho than cháy mới được.
tìm ít cành cây khô và báo cũ làm mồi, đặt than lên , chẳng mấy đen đã bốc lên ngút, Phương Uyểnbot_an_cap Uyển bị đến chảy nước . Cô vừa ho đứngleech_txt_ngu dậy lùi phía sau, bước chân lảo đảo không , suýt chút nữa thì nhào.
Một tay lớn, đầy sức mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đỡ lấy cô. Chưa kịp phản ứng, cô đã nghe thấy giọngleech_txt_ngu nói từ trên đỉnh đầu vang lên: “Để anh!”
Sau khi đỡ côvi_pham_ban_quyen vữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dáng ráo Tô lướt qua Uyển , thẳng về phía bếp than. Anh cúi người xuống, mở nắp dưới lò ra, bắt đầu lửa đốt than lại từ đầu. Chẳng chốc khói đã tan bớt.
Anh ngoảnh lại nhìn Phương Uyển Uyển mộtleech_txt_ngu cái, rồi bưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chậu nước tớibot_an_cap: “Rửa mặt đi.”
Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu nhìn gương mặt thanh tú mà lạnh lùng của , gượng cười: “ ra qua tôi bảo có việc là lừa đấy, giờ tôi thú nhậnleech_txt_ngu thì có còn không?”
Ánh mắt Tô Thành tối lại, thấp: “Cô nói đi.”
“Vậy anhvi_pham_ban_quyen phải với tôi trước là anh sẽ không !” Phương Uyển Uyểnleech_txt_ngu giọng ăn vạ.
Tô Thành nhìn cô, sắc mặt không đổi: “ không giận.”
Phương Uyển xoa xoa tay, nhỏ giọng nói: “Hôm đó lúc điều kiện với anh, những lời nói thêm vào đều là lừa thôi, tôi căn bản không biết nấu ăn.”
Hôm đó cũng vì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Thành còn do dự nên cô vội vàng nói dối. Tô Thành thầm thở phào trong lòng, nhìn bộ dạng cúi dám thẳng của cô, khóe môi khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhếch lên: “Vậy giặt giũ, dọn dẹp cửa các thứ cũng sao?”
Phương Uyển Uyển vội vàng xua tay: “! Không! ! Hai việc đó tôi làmvi_pham_ban_quyen được.”
Thấy Tô Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gì, Phương Uyển Uyển cuống lên: “Tô Doanh trưởng Tô, tôivi_pham_ban_quyen dạy trẻ con khá tốt.” Cuối cô còn sung một câu: “Câu này tuyệt đối là !”
Tôbot_an_cap Thành đi cười không nhận ra trong mắt, thản : “Ừ, nhữngvi_pham_ban_quyen việc vừa nói tôi đều biết . Sau này khi đón bọn trẻvi_pham_ban_quyen về, cô chỉ cần phụ trách đưa đón và dỗvi_pham_ban_quyen chúng là .”
Ánh mắt Phương Uyển Uyển sáng lên, sau rửa mặt xong vui vẻ : “ có mua thịt cà rốt, làm cà rốt xào sợi đượcbot_an_cap không?”
“Ừ.” Thành quay người lại liền thấy túi đặt dưới vòi nước.
Anh bước tới bước, tay lên, để lộ cánh tay rắn rỏivi_pham_ban_quyen, bắt đầu rửa cà rốt và thịt. xong, anh lấy thớt ra bắt thái cà rốt. Động tác của cực thuần thục, những sợi cà được thái đều tăm tắp, khiến người nhìn cảm thấy cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải máibot_an_cap.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh bảo với Phương Uyển Uyển: “Cô vào phòng ngồi đợi đi, xong sẽ gọi.”
Phương Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen còn gì , đành phải cảm giác lỗi đầy về phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ ngơi. Không được, cô vẫn còn những giá trị khác mà, phải đôi bên cùng có lợi thì mới hợp tác lâu dài được.
Cô ngồi trong phòng khoảng nửa tiếng sau thì thấy Tô Thành gọi ra ăn cơm. tỏ vẻ đonvi_pham_ban_quyen đả chạy xới cơm, bày . Khoảnh miếng cơm vào miệng, Phương Uyển Uyển thầm khen ngợi Tô Thành: “Hương vị thật tuyệt, quá mất, lần sau tôi phải học anh mới được.”
Đây hoàn toàn không phải lời nịnh bợ, món ănbot_an_cap thực sự rất ngon, người đàn ông này đảm đang quá mức rồi.
Tôvi_pham_ban_quyen Thành đáp: “Được.”
Phương Uyển Uyển lại hỏi: “Hai trẻ nhà anh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở quân khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Bắc à?”
Tô Thành dừng động tác cơm , nghiêm túc trả lời: “Ở quê, đợi lần này ta vềvi_pham_ban_quyen ổn định xong sẽ đónvi_pham_ban_quyen chúng lên.”
“Vâng, tôi nhất định sẽ không làm anh thất đâu.” Phương Uyển Uyển lại bắt đầu bày tỏ tâm. Bây cô chẳng có gì, cũngleech_txt_ngu chẳng biết làm gì, chỉ mỗi chiêu này thôi. May cô Tô Thành hưởng ứng chiêu này của mình.
Tô Thành ngẩn người một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi lại nói: “Được.”
Sau khi ăn xong, Phương Uyển Uyển đang thu dọn bát đũa thì Phươngvi_pham_ban_quyen Tuệ Tuệ đến. Côleech_txt_ngu ta theo một bánhvi_pham_ban_quyen bông , nhìn thấy Thành thì sững lại một chút, nhanh lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại vẻ tự nhiên, mỉm cười Tô Thành một tiếng rể.
Tô Thành nhiên đáp lại một tiếng, đón lấy đống trên tay Phương Uyển Uyển: “Để anh rửa.”
Phương Uyển Uyển đoán Phương Tuệ Tuệ lần này tới tám chín mười cũng là công việc.
Phương Tuệ Tuệ đặt hộp bánh lên bàn, cân nhắc một chút rồi mới mở : “Chị, chị thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán suấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công tác đó đi sao?”
Uyển Uyển đầu: “Ừ.”
Phương Tuệ tức trở nên động: “ phải chị hận em vì đã cướp anh Trần ?”
Phương Uyển Uyển cườivi_pham_ban_quyen nói: “Không có, đơn giản là cần tiền thôi. Còn về Trần , tôi thấy cô và anh ta hợp nhau hơnvi_pham_ban_quyen đấy.”
Căn nhà nhỏ, ăn và rửa bát chỉ cách nhau một bức tường, thêm Thành có giác cực cuộc đối của hai người lọt vào tai anh không sót chữ nào.
“Sao chị cóleech_txt_ngu thểbot_an_cap như vậy?” Phương Tuệ Tuệ cảm giác như một cú vào bông.
Phương Uyển Uyển cười nhạt: “Vậy cô tôi phải thế , động dâng hiến tất cả những gìbot_an_cap vốn thuộc về mình cho cô chắc?”
“Nhữngbot_an_cap thứ đó vốn dĩ không thuộcbot_an_cap về mà.” Phương Tuệ cảm thấy cô toàn không biết ơn.
Phương Uyển Uyển cười trong lòng: “Cho nên tôi trả cả những không thuộc về mình cho cô rồi, còn gì không hài lòng nữa sao? Còn về việc, tôi cũng cần phải sống chứ.”
Cô cũng hạ mình giả vờ làm một đóa bạch liênvi_pham_ban_quyen hoa.
Phương Tuệ Tuệ vội vàng nói: “Chị gả anh rể , chẳngbot_an_cap lẽ anh rể không lo được cho cuộc sống của chị sao? Ba tìm chồng cho chị cũng đã suy tính kỹ lưỡng rồi, sao có để chị không nổi được?”
“ quên rồi sao, Tô Thành còn hai đứa nhỏ phải nuôi. Ai cũng nói anh ấy lấy được đạibot_an_cap thư nhà họ Phương ở Đô làleech_txt_ngu to, nhưng tế thì đại tiểu thư họ Phương này ngoài tiếng xấubot_an_cap đồn xa ra thì chẳng có gì cả.” Phương Uyển Uyển nói.
Phương Tuệ nhìn Phương với vẻ khó tin: “ đang trách mẹ không chuẩn bị hồi môn cho sao?”
Thấy Phương Uyển Uyển không gì, Phương Tuệ Tuệ lại tiếp: “Với danh hiện giờ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị, nếu tổ chức rình rang thì cho nhà cả. Trong quân khu này đều làbot_an_cap quen nhau, chúngvi_pham_ban_quyen phải sống ở đây cả đời, chị phải biết cảm cho mẹvi_pham_ban_quyen chứ.”
Phương Uyển Uyển coi đã lĩnh hội được nàovi_pham_ban_quyen là mặt dày đến mức vô đối, chẳng còn tâm trí đâu diễn kịch với cô ta nữa: “Các người lúc nào cũng bắt một kẻ trắng tay như tôi thông cảm, vậy thìvi_pham_ban_quyen ai thông cảm cho đây?”
Phương Tuệ Tuệ thấy cô kích độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền vội nói: “Ba mẹ lúc nào cũng nghĩ cho chị, phải cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào nữa? Chẳng lẽ lại ép anh Trần Khải phải nhận chị sao? Nếu chị thực sự không cam , ngày mai em dẫnleech_txt_ngu chị đi gặp ấy một chuyến.”
Phương Uyển Uyển thầm nghĩ ả bạch liên hoa này thật khéo bày chuyện, cứ như thể nếu cô không thì ta sẽ không để cô yên vậy. Cứ luôn kéo chủ đề về phía Trần Khải, chẳng phải rõ ràng là muốn Tô khó chịu sao?
May cô và Tô Thànhleech_txt_ngu không phải là vợ chồng thật.
“Tôi Trần Khải bản chưa từng chuyện đó. khác đều im , sao có cô là cứleech_txt_ngu khăng khăng như đúng rồi ? Hơn tôi đã có người đànbot_an_cap ông của mình rồi, cô bảo đi gặp Trần Khải?”
Phương Uyển Uyển biết rõ là cô ta hoặc Trần Thục Phân đã tung đồn, nhưng chuyện này không có bằng chứng, lạileech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phươngleech_txt_ngu Quân Sơn đè xuống, không ai sẵn lòng điều tra giúp cả.
Bốn chữ “đã có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông mình rồi” lọt vào tai Tô Thành, khiến trong lòng anh dấy lên cảm xúc khác lạ khóleech_txt_ngu tả.
Anh xếp gọn bát đũa đã rửa , đi ra giữa phòng khách, lại nghe thấy Phương Tuệ ra vô cùng ủy khuất: “Đều là người khác lén lút nói với , em còn bảo vệ chị đấy chứvi_pham_ban_quyen, em khăng khăng hồi nào?”
Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành liếc nhìn Uyển Uyển rồi nói: “Hai ngày tới tôi sẽ lấy danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩa người nhà đề nghị hỗ trợ điều tra nguồn gốc của những tin đồn này.”
Tuệ Tuệ lập tức đứng bật dậy: “Anh , anh xem anh gì kìabot_an_cap, chuyện khăn lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới lắng xuống, làm rùmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net beng lên thì mặt mũi đẹp đẽ gì, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phải lấy chồng nữa ?”
Tô chậm rãi xoay người lại, nhìn cô ta một : “ lại sự trong sạch cho vị hôn phu của cô không tốt sao?”
Phương Tuệ Tuệ quay sang nhìn Phương Uyển Uyển: “Chị à, nếu chị thực sự thiếu tiền vậy, em không ngại bỏ ít đâu.”
Cô ta không thi đỗ học, đến đây chẳng có lấyvi_pham_ban_quyen việc tử tế, Khải sẽ nhìn cô ta thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây.
Phương Uyển Uyểnbot_an_cap không Tô Thành lại đứng rabot_an_cap bảo vệ , trong lòng có chút bồi hồi, một lúc sau mới đáp lời Phương Tuệ Tuệ: “ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nói được làmbot_an_cap đượcvi_pham_ban_quyen, đãbot_an_cap làm rồi thì không có lý gì phải hận.”
Tuệ định nói nhưng lại cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được hơi lạnh toát ra từ người Tô Thành một khó hiểu, cô ta đứng dậy nói: “Được rồi, nếu không màng đến tình thân nàyvi_pham_ban_quyen nữa thì cũng chẳng còn gì đểvi_pham_ban_quyen nói.”
Nói xong, cô ta vộileech_txt_ngu vã rời đi.
Tôbot_an_cap Thành quay sang Phương Uyển: “Cô còn thiếu gì không, ngày mai tôibot_an_cap nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phép sẽ đưa cô đi .”
Phương Uyển Uyển cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động trước sự bảo vệbot_an_cap củavi_pham_ban_quyen anh, khóe mắt nóng lênbot_an_cap, cô cúi đầu : “.”
Đến tối, Tô Thành không đi sớm mà thắp nếnleech_txt_ngu, ngồi trước nghiên cứu bản hướng dẫn sử .
Phương Uyển đứng từ quan , hướng dẫn đặc những tiếng Anh, bên cạnhvi_pham_ban_quyen những dòng ghi chú bút mực xanh.
Ngón tay rõ ràng từng đốt của Tô Thành lướt qua một hàng chú thích tiếng Trung, anh mày suy nghĩ.
Phương Uyển không được đứng dậy đi đến lưng anh. ông này rất cao, dù đang ngồi cao đến vai Phương Uyển Uyển.
Tô Thành nhận có người tiến lại , vừa quay đầu lại, tầm mắt liền bị đường cong mấp mô chắn ngang, mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ vào . Anh bừng tỉnh, vành tai tức khắc nóng bừng, đỏ mặt lan tận cổvi_pham_ban_quyen.
vội vàng đi, nhỏ giọng : “Xin lỗi, tôi tôi cố ý.”
Phương Uyển nhìn vẻ lúng của anh, có chút buồn cười nhưng cuối cùng nhịn được, nói: “Không đâu!”
Giọng điệu đáp lại rất thản nhiên và phóng khoáng, bộ dạng hoàn toàn không để tâm, cũng có ngùng nào.
nói tiếp: “ xem vậy, có cần giúp đỡ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Tô nói: “Đây thông số bắn và hướng vận hành của loại súng nước ngoài.”
Phương Uyển ghé lại gần , vài chỗ dịch sai rõ rệt. Cô đưa ngón trắng nõn thon dài ra, dịchbot_an_cap lại những chỗ một lượt. Tô Thànhvi_pham_ban_quyen lập tức vỡ lẽ.
“Cảm giác tiếng Anh cô còn tốt hơn cả thư ký Trần, từng học đại học.” Tô Thành kìm được thắc mắc mà thêm một câu.
Nguyên vì muốn thi đoàn văn công nên quavi_pham_ban_quyen kỳ thi đại học, chưa từng học đại học, cuối cùng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ có cười nói: “ ba tôi nghe nói đấtbot_an_cap nước sắp cải mở cửa, nghĩ rằng sau này tiếng Anh chắc chắn sẽ có ích, nên gia đình đã nhờ vả người quen tìm người dạy.”
Về điểm này Uyển nóileech_txt_ngu dối, Phương Quân Sơn đúng là có tầm nhìn vậy, ban đầu còn rủ mấy hộ gia đình cùng nhau mời một giáo về dạy.
Chỉ là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạt tới trình độ Phương Uyển Uyển hiện giờ mà .
Tô không nghi ngờ quáleech_txt_ngu nhiều. Anh ở nông thônvi_pham_ban_quyen từ nhỏ, saubot_an_cap khi vào thì đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề học đạibot_an_cap học, nhưng không tiếng Anh, vì vậy đối với chuyện anh hoàn toàn không thể hình dung nổi.
Tô Thành ghi chú lại chỗ mà Phương Uyển đã chỉ ra, cuối cùng nói: “Cảm ơn!”
“Không cần khách sáo.” Phương Uyển Uyển nói xong lại bổ sung: “Anh không phải viết đơn đề nghị điều tra giúp tôi đâu.”
Tô Thành ngẩng đầu nhìn : “ sợ ông ấy sao?”
Phương Uyển Uyển ngẩn ravi_pham_ban_quyen một chút: “Anh biết là ai saobot_an_cap?”
Tô gậtbot_an_cap đầu: “Từ việc ba cô vội vàng cô đi tôi đã biết rồi.”
Trong lòng Phương Uyển Uyển dâng một nỗi xa, cô không nói . Cảm xúc này là cho chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếc cho cô ấy vì cái bẫy này mà từ bỏ mạng sống.
“Ông ấy tính chuyện gả thấp cô đi, thay vì điều xem ai là người tung tin đồn ngay từ đầu, đó đồng nghĩa với mặc nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa nhận tính xác thực của tinleech_txt_ngu đồn này với bên . Với những gìleech_txt_ngu tôi biết về ba cô, nếu là người khác, chắc ông ấy sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịuvi_pham_ban_quyen thiệt thòi như vậy đâu.” Tô Thành bổ sung thêm.
Phươngvi_pham_ban_quyen Uyển nhìn người đàn ông ngồi thẳng tắp trước làm với khuôn mặt nghiêm túc, trong chợt cảm thấy nhẹbot_an_cap nhõm. ra ngaybot_an_cap từ lúc đồng ý hợpvi_pham_ban_quyen tác, anh đã tin .
Cô gật đầu nói: “, vậy nên này anh cứ mặc kệ đi. Nhưng hôm nói những lời đó, Phương Tuệ Tuệ cũng không dám dàng đến gây sự mặt tôi .”
“Được!” Tô Thành đáp .
Phương Uyển ngáp cái trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về giường ngủvi_pham_ban_quyen.
Tô Thành lẽ ngồi đó, mắt đăm đăm nhìn vào bản hướng dẫn đã được sửa lại tay mà xuất thần
Sáng hôm sau, khi Phươngleech_txt_ngu Uyển tỉnh dậy, đệm lót dưới sàn đã được thu dọn gọn gàng, đặt trên chiếc bên cạnh.
Sau khi vệ sinh nhân trởbot_an_cap vào, đi ngang qua phòng thì trên bàn bày một đĩa sủi cảo.
Cầmbot_an_cap đũa lên ăn, chỉ cần qua cô đãbot_an_cap biết đây đồ mualeech_txt_ngu từ nhà ăn , không biết đã để bao lâu nên sủi cảo hơi nguội, nhưng hương vị vẫn khá ổn.
Ăn sáng , cô đi Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viện. Cả cùng đến văn công, trưởng đoàn muốn , cuối cùng không nói mà kýleech_txt_ngu tên chấp thuận.
Xong xuôi việc này, Phương Uyển Uyển mới thực sự thở phào nhẹ .
Hai tiếng sau Phương gia.
Phương Tuệ Tuệ ngồi trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sofa ở phòng kháchvi_pham_ban_quyen sụt sùi lau nước mắt.
Trần Thục Phương xót xa cho đứa gái phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu khổ mười tám năm ở nông thôn, trong lòng bốc hỏa: “Cái thứ như Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó là cái gì , lời hắn nói không cần để tâm, để mẹ bảo ba con cảnh hắn chút.”
Phương Tuệ nghẹn ngào: “Con không quan tâm anh rể gì, nhưng không vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đoàn vănvi_pham_ban_quyen công, công việc không có, học hành cũng không, nhan lại chẳng chị, Trần Khải sẽ nghĩ thế nào?”
Trần Khải lứa sinh đại học đầu saubot_an_cap khi khôibot_an_cap phục kỳ thi Cao khảo, nhập ngũ, hiện tại cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ chức Doanh giống Tô Thành.
Nhưng hắn có gia thế lưng, cộng ngoại hình xuất chúng, vị tríleech_txt_ngu Doanh trưởng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Khải oai phong hơn Tô Thành nhiều.
theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách đại, hắn chính nam thần quân khu hiệu.
vậy, tính tình hắn cao ngạo, chẳng coi ai ra gì. Thêm vào đó là hôn ước đã định sẵn với Phương gia khiến bao cô gái thầm thương trộm nhớ đều phải chùn bước.
Trần Thục Phương thương xót vỗ vỗ lưng convi_pham_ban_quyen gái: “Mẹ biếtleech_txt_ngu nỗi khổ của con. Hay là thế này, năm sau chúng tham Cao khảo, vào đại học tốt nhévi_pham_ban_quyen? Mẹ sẽ tìm thầy giỏi nhất bồi dưỡng cho con. nghiệpvi_pham_ban_quyen ra thì đi đâu cũng được trọng dụng. Còn Uyển Uyển, nó làmvi_pham_ban_quyen tuyệt tình như , muộn gì cũng có ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hối hận. Không có gia chúng ta làm chỗ dựa, cái mặt thì nó chẳng biết làmbot_an_cap gì, đến vùng Tây Bắc khô cằn đó, liệu Tô có coi nó ra gì không?”
Nghe vậy, tâm trạng Tuệ Tuệ tốt hơn hẳn, cô gật đầu: “Vâng!”
Thục Phươngbot_an_cap nói: “Hôm qua có hẹn với bác Trần của con, bà ấy bảo nay Trần Khải được nghỉbot_an_cap, lát nữa để anh ấy đưa con đi cửa hàng hóa.”
Mắt Phương Tuệ Tuệ sáng rực lên: “Thật ạ?”
“ lừa conbot_an_cap làm gìbot_an_cap?”
Nhận được tin, Tuệ Tuệ vội vàng lên lầu thay quần áo. Da cô ta không trắng, dáng người cũng không cao, nỗ lực ăn diện miễn cưỡng là thanh tú. Cô ta đứng gương chọn hồi lâu, cuối cùng chọn một chiếc áo sơ mi trắng phối với chân váy màu xanh biển.
Cô còn trang điểm nhẹ một chút.
Nhìn mình gương, Phương Tuệ Tuệ khẽ thở ra hơi, mắt lóe lên tia sắc lạnh: “Kiếp nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta nhất định không để Phương Uyển Uyển đạt được ý , tốt nhất là cứ ở Bắc làm một mụ đàn nông thôn đời đi. Chỉ là tại sao banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạileech_txt_ngu chọn Tôvi_pham_ban_quyen Thành cho cô ta chứ Cô ta nhớ sau khi Tô Thành hy sinh, anh được truy tặng là liệt sĩ, vậy Phương Uyển Uyển nghiễm nhiên trở thành liệt sĩ rồi, hời cho cô ta quá.”
Phương Uyển Uyển về đến nhà, ngồi bên bàn liệt kê danh sách những thứ cần mua: kem dưỡng da, xà phòng, rồi cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầu gội đầu Hải Âu, đâybot_an_cap đều là những thứ chủ vẫn dùngleech_txt_ngu, sắp hết rồi phải mua bổ sung.
Nghĩ con đường làm giàu của mình hiện vẫn có chút manh , tâm trạng cô bỗng thấy ủ rũ. Ai cũng bảo thời đại này đâu cũngleech_txt_ngu là vàng, chỉ cần dám nghĩ làm làbot_an_cap có thể đổi đời, nhưng kiếp trước cô vốn là một thiên kim nhà giàu nửa mùa, việc cần lúcbot_an_cap này cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều chẳng biết gì.
Thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đi dạo trước đã, biết đâu vừa đi nảy ra cảm hứng.
viết xong danh bỏ vào túi, chưa được Tô Thành thì Trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân đã đến: “Chị dâu, đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị chúng em vừa nhận nhiệmbot_an_cap vụ khẩn , anh Thành hôm nay về được.”
Nói đoạn, cậu ta móc từ trong túi ra mấy tờ tiền mệnh giá lớn đưa cho Phương Uyển Uyển: “Đây là Thành em mang tới cho chịbot_an_cap, có tám mươi đồng. Nếu chị không đợi được thì cứ dạo trước, mấy thứ nặng thì khi nào anh rảnh sẽ chị đivi_pham_ban_quyen .”
Phương Uyển Uyển do dự một chút rồileech_txt_ngu nhận lấy tiền, nói: “Cảm ơn cậu!”
Hứa Trí Vân cười đápleech_txt_ngu: “Cảm ơn , đàn ông thương vợ chẳngbot_an_cap phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện đương nhiên sao? , em phải đi tập trung đây, em đi trước nhé.”
Phương Uyển Uyển nhìn xấp tiền trong tay mà hơi ngẩn ngơ. Với mối quan hệ hiện tại giữa cô và Tô Thành, cô cũng chẳng làm gì cho anh, sao có thể nhiên tiêu của anh như .
Nhưng người ta đã cất công tới, từ chối nữa dễ bị lộ sơ hở.
nhận lấy đã, sau này trả lại cho anh saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cất tiền , cô đơn giản thu dọn lại bản thân rồi ra ngoài.
Cô định rủ Từ Viện đi cùng, qua vài lần tiếp xúc, cô cảm thấy người bạn thể được.
Đến nhà Viện, thấy bạn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận tập luyện tiết mục cho đoàn, Từ Viện cho Phương Uyển Uyển mượn xe đạp rồi khéo léo chối lời mờivi_pham_ban_quyen đi .
Có xe , Phương Uyển Uyển dự định đạp vòng quanh nội thành Kinh một lát mới tới cửa hàng bách hóa.
Cô thong đạp xe xuất phát.
Thời đại này chưa có kẹt xe, xe buýt và xe rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếm, không có những dòng vội vã, thi thoảng chỉ có vài chiếc đạp lướt qua nhau.
Gió nhẹ thổi qua , trong cô hiếm khi nảy sinh cảm giác thư , bất giác khẽ nga điệu hát.
Một xe Jeep chạy bên cạnh Phương Uyển , cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phương Tuệ Tuệ ngồi ở ghế , nhìn thấy Phương Uyển Uyển qua gương chiếu hậu, lại liếc nhìn Trần Khải, dường như cuối cũng được chủ đề câu chuyện: “Anh Trần Khảileech_txt_ngu, anh có thấy chị em không?”
Trần Khải kiên nhẫn : “Không thấy!”
Thấyvi_pham_ban_quyen hắn trả lời xong mà chẳng có chút tòbot_an_cap mò nàobot_an_cap, Phương Tuệ Tuệ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần Phương Uyển rời khỏi Bắc và không bao giờ quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nữa, nửa đời của cô taleech_txt_ngu sẽ thuận buồm gió.
Phương Uyển Uyển đương không chú ý người quen, tâm trạng kháleech_txt_ngu đến trung tâm thành phố.
Phố xá đây còn rất giản dị, ngoài vài khách sạn dành cho người nước ngoài và tòa nhà bách hóa thì chẳng có cao ốc khác.
Tuy nhiên không khí lại rấtvi_pham_ban_quyen nhộn nhịp. Theo cải cách mở cửa, hiện tại đã cho phép kinh doanh cá thể, vì vậy vennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường có ít hàng quán nhỏ tiếng rao vang lên liên tục.
Cô một sạp bán bánh Lư Đả Cuốn, liền dừng xe bước tới mua một cái ănvi_pham_ban_quyen thử. Bỗng nhiên đám đông bắt đầu náo loạn, có người hét lớn: “Phía trước xảy chuyện rồi, khu này bị phong tỏa, đi đi, mau đi đi!”
Những người bán hàng rong thậm chí không kịp làm ăn , vội vàng thu dọn đồ đạc.
Lúcbot_an_cap này lại có người nói: “Không thành được nữa rồi, phía trước bị phong rồi.”
Uyển Uyển chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, một người qua hỏi: “ ơi, phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước xảy chuyện gì ?”
Người đó thở hổn : “ nói có một ông lão bị bọn cướp bắt làm con , bây giờ ngoài cảnh sát vũ trang, ngayvi_pham_ban_quyen cả quân đội cũngleech_txt_ngu .”
Ngheleech_txt_ngu tinvi_pham_ban_quyen này, trong đầu Phương Uyển Uyển chợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóe lên một đoạn tình tiết.
Trong thuyết có tả đoạn này, vị chuyên gia đó chính Trình mà cô gặp ở bệnh viện trước. sách nói bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết kế vũ khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiên cứu nhấtvi_pham_ban_quyen của ông bị ta nhúng tay vào, bản thân ông cũng bị trúngleech_txt_ngu độc, thế là ông tương kế kế đến Bắc Kinh tìm chuyên gia điều trị, thời mang bản vẽ định dụ đứng sau .
Quả nhiên đặc vụ kia đã bám theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới Bắc Kinh, tiếp cận Trình bằng một phận khác. khi bịvi_pham_ban_quyen nhìn thấu, không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng, thế là ra tượng .
Uyển Uyển nhớ mang máng, vìbot_an_cap đây là kế dụ mồi nên Trình không gặp nguynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểmbot_an_cap, tên đặc vụ kia sẽ sớm một tay súng bắn tỉa gục.
Nhưng vụ địch làm sao chỉ có một tên, tayvi_pham_ban_quyen súng bắn tỉa đó nhanh chóngleech_txt_ngu sát. Trần thời , lập tức tóm gọn toàn bộ những tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại.
đó lậpbot_an_cap được công đầu, chứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đoàn trưởng, từ đó có địa vị ngang hàng với Phương Quânvi_pham_ban_quyen Sơn, này còn thăngleech_txt_ngu tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùn
Chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị tay tỉa kia bị tiết lộ vị mà sinh, trong sách đến cái tên cũng không , Phươngbot_an_cap Uyển Uyển cảmvi_pham_ban_quyen thấy nuối.
Biết Trình lão sẽ không sao nên cô cũng muốn nán lại xem náo nhiệt, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang dắt trên tay lại dòng người , vô thức về phía trước.
Cuối cùng, xe đạp bị chenvi_pham_ban_quyen lấn đến mức tuột khỏi tay, cô hoảng chen lênvi_pham_ban_quyen phía trước tìm. đạp thì thấy đâu, nhưng thì đã bị đẩy lên hàng đầu.
Cô lập tức nhìn thấy lão đang bắt làm con .
Tên hung một con dao găm sắc nhọn, đang thương lượngvi_pham_ban_quyen điều kiện với hòabot_an_cap : “Bảo người của các rút hết , nếu tôi sẽ chết với già này!”
Nóivi_pham_ban_quyen đoạn, gãbot_an_cap lại siết chặt con dao trong hơnvi_pham_ban_quyen.
Uyển Uyển biết Trình sẽ bình an vô , khi tận mắt đốileech_txt_ngu mặt cảnh tượng , tim cô vẫn treo ngược lên tận họng.
Lúc này đang là giữa trưa, nắng khiến người ta khó lòng mở . Những giọt mồ hôi trên người vị hòa giải kia khôngvi_pham_ban_quyen rõ do nóng hay do quá căng thẳng.
“Anh độngvi_pham_ban_quyen, thả ông lão trướcleech_txt_ngu , chúng tôi nhất định sẽ xin cho anh được hồng.”
“Chó má!” Gã kia hoàn không tin, gầm lên đầy nôn nóng: “Bớt nói nhảm đi, bảo người của người rút lui, chuẩn bị xe cho tôi.”
đi không biết thân phận của hai người này, có lênvi_pham_ban_quyen tiếng: “Thả ông cụ ra đi, cóvi_pham_ban_quyen khó khăn gìvi_pham_ban_quyen thì mọi người cùng cách anh.”
“Đúng đấy, giết là phải đền mạng đấy.”
Trình lão trông khá bình tĩnh, điều này Phương Uyển có hoàivi_pham_ban_quyen nghi.
Nhưng tên hung thủ thừa hiểu hậu nếu bị bắt là gì: “Bớt nói lờileech_txt_ngu thừa thãi, bảo người của cácvi_pham_ban_quyen người đi chuẩn bị , không thì”
Lưỡi dao siết chặt, cổ Trình lão đã rướm máu, đám xung quanh thốt lênleech_txt_ngu kinh . Vị hòa giải rõ ràng đã bắt đầu hoảng loạn.
Phương Uyển biết kết quả nhưng khi ở tạibot_an_cap hiện , cô không lắng, vạn nhất kết quả trong sách thay đổi thì sao? Một trí thức có đóng góp cho quốc gia như ông ở thời đại này quý giá biết nhường nào, tuyệt đối không thểleech_txt_ngu chuyệnvi_pham_ban_quyen.
Việc trọng nhất bây giờ là khiến hung thủ ổn lý tay súng bắn tỉa mới có thể nhắm bắn.
Cô tiến lên hai bước, đứng ngangvi_pham_ban_quyen hàng với người hòa , người xuống, đè nén nỗi hoảng sợ lòng, bình tĩnh lên tiếng: “Đồng chí này, tới , chỉ có xe là không đủ đâu. đây có trạm xăng, nếu họ đưa anh một chiếc chỉ cònleech_txt_ngu nửa bình xăng cũng chẳng chạy được bao xa.”
Lờivi_pham_ban_quyen này vừa ra, mọi người đều ngạc nhìn phía Phương Uyển Uyển. Ý cô là đây?
Tên hung thủ lại: “Tao tựvi_pham_ban_quyen mình kiểm tra, phải đổ đầy cho tao.”
Gã đang cực kỳ căng thẳng, may mà có người nhắc nhở.
Phương Uyển Uyển mỉm cười: “Anh vừa phải chế con tin, vừa phải kiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình xăng, rất dễ phân . Nếu để người thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ khống chế anh hỏng bét.”
Tuy cô đangbot_an_cap về chuyện tưởng chừng không thể xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, nhưng mọi người thấy cô chuyện với kẻ ác nảy sinh phẫn nộ.
“Cái con này, thật là không tốt .”
Trình lão đang bị khống chế đột nhiên đưa tay ấn xuống ra , ông có thể cảm nhận được ngườibot_an_cap đứng sau lưng mình có hứng thú với cô gái trước và đã bình tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại. Tiếng xào xung lập nhỏ dần.
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển cố gắng thả bản thân, lên bước nói: “Anh có nghe tôi chỉ cách cho anh không?”
“Tại sao cô giúp tôi?”
Phương Uyển Uyển nhìn gã, chân thành nói dối: “Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi tôi lúc còn sống trông giống anh vậy, đáng tiếc lại đoản mệnh như thế, thấy anh tôi thật không đành lòng.”
Phương Tuệ Tuệ đứngbot_an_cap gần đó không khỏi trợn tròn mắt.
Xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Khải đang đỗ ở một không xa. Chính Phương Tuệ đã bảo anh đến đây, cô ta nói rằng ở đây sắp có chuyện lớn xảybot_an_cap ra. Trần Khải bán tín bán nghi xe tới, vặn chứng kiến cảnh này, anh chút ngạc nhiên trước phánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán của Phương Tuệvi_pham_ban_quyen .
Anh chưa từng Trình lão, nhưngbot_an_cap chất trầm kia căn bản khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống mộtbot_an_cap ông lão bình . Cònleech_txt_ngu gã đàn ông cầm dao kia, con trong tay gã ánhvi_pham_ban_quyen lẽo, kiểu dáng nhỏ gọn tiện dụng, chuôi dao nằm trong lòng bàn tay, không cần nhìn kỹ cũng biết là loại dao gấp rỗng ruột chuyên . Thứ dao quân dụng chuyên nghiệp hơn, bách hóa kinh đô cănbot_an_cap bản không có bán.
đồng hồleech_txt_ngu trênvi_pham_ban_quyen cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay gã hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Omega có thể mua ở cửa hàng Hoa Kiều. Tuy mặc chỉnh tề, nhưng giày dưới chân là mẫu mới nhất của Hoabot_an_cap Kiều. Trực đòi xe, chắc hẳn lái xe.
Một kẻ sở hữu nhiều dấubot_an_cap hiệu diện thân phận vậy, nếu là kinh đô để đối phó với kẻ thì không cần phải đánh đổi sống như thế này. Anh nhớ tin tức trên tivi mấy ngày trước, đột nhiên nảy ý nghĩ, người có thể là phần tử ngoại bang.
nhìn Tuệ Tuệ đầy ẩnbot_an_cap ý, rồi ánh mắtbot_an_cap lại rơi trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người Phương Uyển Uyển.
Côvi_pham_ban_quyen đang bình tĩnh bạc với kẻvi_pham_ban_quyen giữ, rõ một câu có thể nói xong nhưng cô lại nói thành bốn câuleech_txt_ngu, thậm chí năm câu. Cô chằm chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mắt tên thủ, cố gắng chú ý của .
Sắp nói xong rồi, rất sợleech_txt_ngu tên này phản ứng lại, timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net treo lên tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ họng. Đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng “Đoàng” vang , tên hung thủ đổ gục xuống đất.
Phương Uyển Uyển thở phào nhẹ nhõm.
Trình lão nhanh chóng người ta đỡ dậy, hiện trường cũng sớm có người đến duyvi_pham_ban_quyen trì trật tự. Ông nhận ra đây là cô gái lần trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã giúp mình, liền vẫy gọi Phương Uyển Uyển: “Cảm ơn đồng chí, xin hỏi nhà cháu đâu, tên gì?”
Phương Uyển Uyển mỉm cười: “Không cần khách sáo đâu ạ, không là tốt rồi.”
cô không cóleech_txt_ngu nhà, nếu để gia đình Phương biếtbot_an_cap chuyện sẽ dễ gây ngờ, nên cô đành trả lời qua loa.
Trần Khải trong xe nhìn Phương Uyển Uyển đầy ý, thật không ngờ cô lại có gan dạ đến vậy.
“Phát súng chuẩn , ngờ chỗ ta lại súng bắn tỉa lợi hại thế .” Có người bàn tán.
“Không biết nấp chỗ nào nhỉ.”
Lúc này Phương Uyển nhớ ra tay súng bắnvi_pham_ban_quyen tỉabot_an_cap. Cô từng xem về này, người có chút chuyên môn có dựa súng vị trí để đoán ra vị trí của tay súng. Thậm chí cô cũng có thể làm được.
Cô chậm rãi nhìn về hướng đó, thấy bóng lưng lớn, trong lòng giậtvi_pham_ban_quyen mình kinh hãi. Trông rất giống Tô Thành.
Nghĩ đến việc hôm nay anh nói có vụ, cô chấp tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy mạng về phía đó, thậm chí còn không kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chào tạm biệt Trình lão.
“Hy vọng phảileech_txt_ngu anh”, cô vừa chạyleech_txt_ngu vừa cầu nguyện.
Anh là người đầu tiên trên thế này tỏ thiện chí với cô. cô chẳng có gì trong tay, chẳng biết làm gìbot_an_cap, chỉ dựa vào chút tiền ít ỏi đó thì khó mà nói trước sẽ trụ được đến baoleech_txt_ngu giờ. cũng không thể quay về Phương gia, vảvi_pham_ban_quyen lại vả lại cô thấy sợ khi phải ở một mình.
Trần Khải ngồi trong , nhìn Phương Uyển đang chạy nhanh như gió, không khỏi kinh ngạc trợn tròn mắt. Anh từng thấy một Phương Uyển Uyển vậy bao giờ, mộtvi_pham_ban_quyen loại cảm xúc không rõ cháy trong anh.
Còn Phương Tuệ Tuệ vẫn đang chìm trong cơn giận khi nghe Phương Uyển Uyển mượn bẻ măng chửibot_an_cap xéo Phương Quân Sơn.
Phương Uyển Uyển chạy chân nhà thì sầm lồng ngực vữngbot_an_cap chãi.
“Xin lỗi tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin lỗi” Phương Uyển Uyển cuống quýt xin .
“Bức tường” này không hề nhúc nhích. Phương Uyển Uyển ngẩng đầuleech_txt_ngu lên, liền . sững, trang bị chuyên dụng người cònvi_pham_ban_quyen chưa kịp cởi ra, toàn thân toát vẻ sắc sảovi_pham_ban_quyen, trầm tĩnh và đầy sát khí.
này anh cực kỳ giống những tinh anh đặc cảnh Phương Uyển Uyển từng thấy trên ở kiếp , đẹp trai đến bứcvi_pham_ban_quyen người.
Khoảnh khắc nhìn thấy Phương Uyển Uyển, cảm xúc trong Tô cũng trào dâng mãnh liệtvi_pham_ban_quyen. Hồi lâu sau anh lên tiếng: “Em có biết nãy rất nguy hiểm không?”
Cô lại biết ổn định cảm xúc của đối phương, chí còn khom người để tránh trở tầm nhìn đường đạn. Cô biết gần đó có tay súng bắn tỉa, thậm chí còn tìm chính xác vị trí của anh.
Giây phút cô xuất hiện, tâm trí anh loạn cả lên, nhưng nếu không có , anhvi_pham_ban_quyen không thể đảm bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn nhiệm vụ một cách hoàn mỹ như vậy.
Trong lòng anh nảy sinh một khao khát muốn ôm chặt lấy cô, nhưng rồi lại thấy bản thân xứng .
Uyển Uyển nắm lấy tay Tô : “Mau đi thôi, vị trí của anhbot_an_cap rồibot_an_cap.”
Tô Thành nhanh chóng phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng lại, nắm tay cô chạy đến một góc cua khuất tầm mắt, bước lên chiếc xe jeep .
Trí Vân Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển thì sửng sốt một chút, liền nghe thấy Tô Thành ra lệnh: “Lái xe!”
Phương Uyển Uyển ngạc nhiênvi_pham_ban_quyen quay đầu lại: Anh đi sao?
mặt cương nghị lạnhbot_an_cap lùng của đàn ông thoáng hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tia dịu dàng nhận ra: Em cứ đi cùng Trí Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đi, tôi sẽ ngay thôi.
Phương Uyểnvi_pham_ban_quyen còn thêmbot_an_cap gì đó, Tô đã ngoảnh lại mà bướcleech_txt_ngu xe.
Hứa Vân hô lên mộtbot_an_cap tiếng: Chị dâu, ngồi chắc nhé!
Dứt lời, ta nhấn mạnh chân ga, chiếc xe lập tức lao vút .
Uyển bị chiếc xe Jeepleech_txt_ngu cũ điên này đến đại nãovi_pham_ban_quyen không kịp suy nghĩ gì . Đến khi xe dừng lại, Hứa Trí Vân đã nhanh chóng nhảy xuống.
Đợi đến Uyển Uyển hoàn hồn, cô mới giật mình nhận ra tình hình không ổn, liệu biến cốt truyện như thế này có thể thay đổi được không?
Trước đây, Tô Thành chỉ là một cái tên lướt qua trong sách, nhưng giờ đây anh đang đứng sống sờ sờ mặt cô, lại còn làvi_pham_ban_quyen một đàn xuất chúng như thế, chẳng lẽ cứ vậy mà chết sao?
Cô có chút không thể chấp nhận .
Khi Trí Vân trở xe, thấyleech_txt_ngu gương mặt Phương Uyển Uyển thẫn thờ và lo lắng, anh ta nhất thời cảm thán: Chị dâu, yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, anh Thành làm xưa nay luôn , có chuyện gì đâu. Vừa rồi tôi điều đội quânbot_an_cap quavi_pham_ban_quyen đó, lần này xong việc chắnvi_pham_ban_quyen Thành sẽ được thăng .
Nóileech_txt_ngu , trong lòng anh ta thầm cảm thán, không biết bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới được một phụ xinh đẹp biết lo lắng và mình như thế nàyvi_pham_ban_quyen nhỉ.
Phương Uyển nói: Anh ấy ràng biết mụcbot_an_cap tiêu của mình đã bị phát hiện, sao còn phải quay lại?
Hứa Trí cười hì hì: Đây không phải là ấy muốn mồi có giá trị sao, chị tưởng lập côngbot_an_cap trong thời bình mà dễ vậy àvi_pham_ban_quyen.
Uyển không thể hiểu nổi tâm này.
hai tiếng sau, bên ngoài cửa sổ xe có người đi tới, nói Hứa Trí Vân rằng vòng vây canh gác xung quanh đã dỡ bỏ, bảo họ cứ về trước.
Hứa Trí Vân nhấn ga khởi xe, đưa Phương Uyển Uyển về lại sân viện.
Về nhà, Thành vẫnbot_an_cap chưa quay lại, cô đi vào phòng, ngồi trên ghế mà lòng bồn chồn không , trong lòng càng thêm lo .
Chẳng lẽ tình tiết trong cuốn sách này hoàn toàn không thể thay đổileech_txt_ngu sao? Nhưng lúc này vẫn chưa có gì, cũng có thể coi là tin tốt. Nếu Thành thựcvi_pham_ban_quyen sự sinh, thì đến giờ này tin tức ravi_pham_ban_quyen phải truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vềvi_pham_ban_quyen .
Mãi đến khi bụng cồn lên tiếng, côvi_pham_ban_quyen mới biết qua cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối từ lâu. Cô chạy vào bếp, nhìn được dọn dẹp sẽ gọn gàng, chút lúng túng không biết làm nào.
Đúng lúc cô do dự thì nghe thấy tiếng bướcleech_txt_ngu , vội vàng ra bếp.
Vừa ra đến phòng , hai ánh mắt chạm , mặt thanh tú của Tô khi nhìn thấy Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền dịu đi đôi . Anh bước vài đến trước mặt cô, nhét chiếc lồng nhôm vào tay : Sợ em ăn cơm nên mang sủi cảo về em.
Trongvi_pham_ban_quyen lòng Phương Uyển như tảng đá vừa xuống, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Luồng cảm xúc đó suýt chút nữa nén được, cô vội cúi đầu che đi vẻ xúc động trong mắt, một lúc mới nhận lấy chiếc cặp .
nhìn Tô Thành một lượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Anhvi_pham_ban_quyen đã ăn ?
Tôbot_an_cap Thành : Ừm, ăn rồi.
Nói đoạn, anh ra sân sau rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay, rồi vào bếp pha chút dấm vàleech_txt_ngu ớt mang ra đặt trước mặt Phương Uyển Uyển.
Phương Uyển Uyển gắp một sủi cảo, chấm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dấm rồi đưa vào miệng, thầm nghĩ người đàn ông này thật chu đáo và biết quan tâm.
nhìn người đàn ngồi đối diện, lên tiếng: Việc anh làm hôm nay thực sự nguy hiểm.
Tô Thành mímbot_an_cap môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong khẽ lay động: Sau không thế nữavi_pham_ban_quyen, nhờ có lời nhắc của em hômvi_pham_ban_quyen nay mà đã tóm được bọn chúng rồi. Đợi báo gửi lên, chắc là thể lên làm Trung đoàn trưởng.
Vậy ngang hàng với banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi rồibot_an_cap, anh khá đấy chứ? Uyển Uyển chợt mỉm cười, không phải cô thăng quan, nhưng lần sau nếu nhà Phương có đến tìm phiền phức thì có thể mượn oai rồi.
Tô Thành khẽ mỉmbot_an_cap cười: Ừ, ngày mai đưa em đi mua đồbot_an_cap.
Nhắc đến việc mua đồ, Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới nhớvi_pham_ban_quyen ra một chuyện, nhất thời cảm thấy đau vô cùng.
Tô Thành vẻ mặt khổ cô, hỏivi_pham_ban_quyen: Sao vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Phương Uyển Uyển kể lại chuyện hôm nay đến nhà Từ Viện mượn xe đạp, sau đó lại làm mất xe. Chiếc xe đạp hiệu Hoàng này ít nhất cũng phải tầm hai trăm tệleech_txt_ngu, điều này khiến cô thấy xót tiền. May mà Từ Viện còn nợleech_txt_ngu cô một nghìn năm trăm tệ, không biết có trừ vào đó không?
Tô Thành suy nghĩ một lát rồi nói: Tôi có một chiếc xe đạp, ngày mai dắtleech_txt_ngu qua đền cho cô ấyvi_pham_ban_quyen, dù sao sắpvi_pham_ban_quyen tới cũng về Tây Bắc, món đồ này mang theo đường cũng không tiện.
Uyển Uyển nhìn anh một cái, đến mối hệ thực sự giữa mình và anh, nhận sự giúp này dường như không thích hợp cho lắm. đúng là xe đạp đi đường xa không tiện thật.
Cô mỉm cười nói: Tôi sẽ trả tiền lại anh.
Tô Thành lại : Được.
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển vừa ăn xong cảo thì Trần Thục Phương dẫn theo Phương Tuệbot_an_cap Tuệ tìm đếnleech_txt_ngu nhà.
Thấy hai đều , Trần Thục thay đổi hẳn thái độ lạnh lùng mấy ngày trước, xuống cạnh Phương Uyển Uyển, nhìn Thành nói: Mẹ nói , đứa kết hôn được mấy ngày rồi mà thấy về nhà thăm hỏi gì cả, thế này có được ?
Thục trước đó chỉ hận không thể đuổi cô đi lập tức, lần này lại quay sang trách cô không về nhà mẹ đẻ cơm, đúng là chuyện lạ. Nhưng khi nhìn thấy biểu cảmbot_an_cap của bà ta cho Tô , Phương Uyển tức hiểu ra, ra việc chứcvi_pham_ban_quyen của Tô là chắc chắn rồi.
Phương Uyển Uyển chưa kịp mở , Tô Thành đã nói: Vâng, ngày mai con và Uyển Uyển sẽ cùng thăm ba mẹ.
Phương Tuệ Tuệ mang mặtleech_txt_ngu phức tạp đánh giá Thànhbot_an_cap, không đang nghĩ gì.
Trần Thục Phương rạng : Vẫn là Thành hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Rồi bà ta quay sang thêm với Phương Uyển : Ba con không nhìn lầm người đâu.
Phương Uyển Uyển thầm đảo mắt trong , giọng điệu theo vài phần châm : Vâng, đúng là nhờ phúc của ba.
Vậy được, quyết định thế đi nhé, ngày mai Trần Khải sẽ tới, cả nhàleech_txt_ngu cùng ăn một bữa cơm. Trần Thục thấy chẳng ai rót cho mình lấy một nước, biết Uyển Uyển vẫn còn để tâm đến những lời đóbot_an_cap của mình, trong lòng không khỏi nảy sinh một cơn tức giận, cái con lại có vận may tốt đến thế?
bà cảm thấy con rể út tiền vô lượng, tương lai sẽ là chỗ dựa đắc lực nhất cho nhà họvi_pham_ban_quyen Phương, nào ngờ chớp mắt một cái, con rể cả lập công lớn. này Phương Quân Sơn phải lấy hồ sơ và thư thiệu Tô Thành xem lại lần nữa.
Thư giới thiệu của cậu thanh niên này đều do các bậc lão của khu Tây Bắc viết, hơn giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực kỳ tốt, quả nhiên vừa đến đã liên tiếp hai lần lập công, tuổi trẻ mà sắp sửa ngồi hàng với ông ta. Theo lời Phương Quân Sơn, sau này Tô Thành sẽ xa đâu thật khó nói trước được, đi Tây , biết đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày lại được về trụ sở chính, đúng là cắmbot_an_cap liễu, um.
khi mẹ con Thục Phương về, Tôvi_pham_ban_quyen Thành mới nhận thấy mặt phiền muộn của Phương Uyển Uyển, anh nói: Mẹ em đích thân tới mời, nếu từ chối sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến dị nghịleech_txt_ngu. Đợi về Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc, có thể chuyển khẩu của em sang tên được.
Phương Uyển Uyển lúcvi_pham_ban_quyen mới nhớ ra, đúng rồi, hộ khẩu của cô vẫn còn ở nhà họ Phương, Tô Thành suy chu đáo vậy.
Cô cầm cặp nhôm ra phía sau rửa.
Trời đã mịt, sau khi hai vệ sinh nhân , nấy đều đi ngủ như thường lệ. có Tôvi_pham_ban_quyen Thành nằm dướibot_an_cap đất, nhớ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành động ban ngày của Uyển Uyển, trằn trọc mãi ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Hồi lâu sau, anh mới lên tiếngbot_an_cap hỏi: Uyển Uyển, sao biết vị trí của tôi đã bị lộ và sẽ có người tôi?
Phương Uyển Uyển giật mình hãi, bởi vì thế cấp bách, mạng người trọng cô còn chưa kịp nghĩ ra lý do thoái thác.
Hồi sau cô mới lên tiếng: “Tôi theo ánh của tên bắt cóc đó mớivi_pham_ban_quyen thấy được, có người đang ra ám hiệu với hắn.”
Tô Thành suy một lát, cô đã không muốn nói thì anh cũng hỏi thêm nữa.
có bị chuyên dụng, khi đã nhắm chuẩn vào tên bắt cóc, sẽ tâmbot_an_cap toàn chú ý vào từng cử động của hắn. Trải huấn luyện nghiệp, có ámbot_an_cap hiệu thủ thế, anh chắc chắn sẽ nhận ra được.
Dù sao đi nữa, này có thể lập trở về an toàn là nhờ có Phương Uyển Uyển.
Nghĩ đoạn, anh lại nói: “Trình lão muốn gặp để tiếp cảm .”
Thấy động đổi chủ đề, Phương Uyển chắc là anh đã vào giải thích vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi của mình.
Nhớ lại ông cụ điềm đó, cô không được mà hỏi: “Vịvi_pham_ban_quyen lão gia đó thật sự chỉ là một nhân viên kỹ thuậtleech_txt_ngu mới phẫu thuật xong sao? Tôi ông ấy vẻ căng thẳng cả, cứ như thể đã từng trải qua huấn luyện đặc biệt vậy.”
Tô gối một tay ra sau gáy, “Ông là nhân viên kỹbot_an_cap thuật của vùng Tâyvi_pham_ban_quyen Bắc chúng tôi, đương nhiên là cũng từng qua huấn luyện .”
hôm sau, Tô Thành dậy rất sớm, đạp chiếc xe đạp từ đơn vị về nhà, “Tôi đưa cô mua đồ trước, látvi_pham_ban_quyen nữa trả xe cho bạnbot_an_cap cô chúng mới Phương dùng bữa.”
Tô Thành dài, anh dừng xe, chống chân xuống đất đợi Phương Uyển Uyển.
Đợi Phương Uyển Uyển ngồi vững, anhbot_an_cap lại : “Bám chắc vàovi_pham_ban_quyen!”
Phương Uyển thầm , “bám chắc” ở đây rốt cuộc là ýleech_txt_ngu gì? Nhìn lưng rộng lớn và vòng eo săn chắc người đàn ông, cô bấtvi_pham_ban_quyen chợt nghĩ lệch lạc đi chút. Nhưng đắnbot_an_cap đo một hồi, cô thấy thôi vẫn là nên giữ khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách, đừng để mối quan hệ trở nên quá phức tạp.
Tránh cho đến lúc đó lại mất cả chì lẫn chài.
Vừaleech_txt_ngu mới dậpvi_pham_ban_quyen tắt được chút tâm tư xao động kia thì đột nhiên xeleech_txt_ngu đi vào chỗ , theo bản năng, Uyển vòng tay ôm chặt lấy eo Thành.
Cô cảm nhận rõ rệt cơ Tô Thành cứng đờ lại.
Cô vội buôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ra, giả bộ giọng vôbot_an_cap cùng : “Xin lỗi, xin lỗi nhé, tôi không cố đâu.”
Phương Uyển Uyển không nghe thấybot_an_cap tiếng Tô Thành đáp lại, nhưng lại phát hiện anh đã ửng lên từvi_pham_ban_quyen lúc nào.
Ồ! này đúng so Tô Thành, da mặt cô vẫn dày chán. Cô không những chẳng thấy ngại ngùng gì mà thậm chí đang âm thầm đắc ý. Cái cảm giác sănbot_an_cap này, chậc chậc!
trên nguyên tắc hợp tác lâu dài, Phương Uyển Uyển thu lại tâm tưbot_an_cap lẳng lơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nghiêm chỉnh ngồi thẳng lưng. nên suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quãng đườngbot_an_cap còn lại, cô đều tỏ ra vô cùng đoan trang, không hề một hành động nào vượt quá giới hạn.
vậy, là một người đoan chính.
Đến cửa hàng bách hóa, Phương Uyển Uyển mua những thứ trong danh sách trước.
Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Thành: “Ở Tây Bắc nhiều người dùng máy âm anh?”
“Không nhiều, nhưngleech_txt_ngu cũng ít.”
trả lời này khiến Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển đỡ trán. Được rồi, nghĩa có dùng, có thể một ít băng cassette thời thượng ở mang về Bắc bán. Cô tin rằng những bài hát thịnh hành ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đô chắc sẽ xuất sớm hơn những nơi khác.
Hơn nữa, với số vốn trên người, làm buôn bán băng cassette là hoàn toàn khả thi, món này gọn, lại dễ theo. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại phải đến gia nên chưa thể mua được.
Tô thấy Phương Uyển chỉ mua vài món đồ dùng ngày, thêm: “Có muốn mua thêm hai bộ quần áo không? Tháng này chắc tôi có thưởng đấy.”
Phương Uyển Uyển nói: “ cần đâu, quần áo đủ dùng .”
Trong lúc hai ngườibot_an_cap đang trò , Phương Uyển Uyển nhận được từng đợt ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
“ đồng nam này trông tuấn tú quá, dáng ngườibot_an_cap thật giống quân bắn hạ đặc vụ trên ti vileech_txt_ngu đưa tin hôm qua.”
“Đừng thấy người ta đẹp trai mà bảo là giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh quân nhân trang bị đầy đủleech_txt_ngu, có nhìn rõ mà .”
“Nhưng mà chiều cao với vóc dáng thì y hệt luôn.”
Nghe thấy tiếng bàn tán, Phương Uyển Uyển quay sang sát Tô Thành, chỉ thấy có chút không tự mà cố tình cúi thấp đầuvi_pham_ban_quyen .
Aiyoo, nếu là ở thời đại của cô, có chàngleech_txt_ngu trai nào được các cô gái vây quanh hâm thần tượng thì là phải ngẩng cao đầu, ra vẻ mặt cần đầy ngạo, là tặng một nụ cười làm say đắm lòng người rồi. Hiếm lạibot_an_cap hay hổ như thế này.
“ , nếu đồ xong rồileech_txt_ngu thì chúng ta thôi!”
Uyển Uyển cười đáp: “Được !”
Nghĩbot_an_cap đến dáng vẻ lùng nghiêm nghị thường ngày của , rồi lại nhìn bộ dạng lúc này, Phương Uyểnbot_an_cap bỗng thấy cóbot_an_cap chút buồn cười vì sự tương phảnbot_an_cap này.
Thấy Phương đi sau lưng Tô , có ngườibot_an_cap thầm thì toleech_txt_ngu nhỏ.
“Đây chắc là vợ chồng rồi, cô kia cũng xinh thật .”
“Nhìn dáng gương đó kìa, cứ như diễn viên trên ti vi ấy.”
Phương Uyển Uyển không giống như Tôbot_an_cap , cô vô cùng thản nhiên đón lời khen người, miệng nở nụ cười rồi bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi cửa.
Hiện tại ti vi đen trắng đã bắt đầu phổ biến, ở Thủ đô đã có rất nhiều gia đình sở hữu rồi. Phương gia cũng có, chỉ là căn phòng Phương Uyển Uyển thì không.
Trên đườngvi_pham_ban_quyen hai ngườibot_an_cap trở về, khôngbot_an_cap ai chú ý đến chiếc xe Jeep đi phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ánh mắt Trần Khải lướt Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành, rồi dừng lại trên người Phương Uyển Uyển, không kìmvi_pham_ban_quyen được mà nhớ lại hiện cô ngày qua.
Lúc này, cô đang theo gương mặt rạngleech_txt_ngu rỡ cười ngồi trên gác baga xe đạp của Tô Thành.
Mái tóc đuôi ngựa buộc đơn , chiếc áo sơ mi trắng bồng phối cùng chân váy màu xanh thẫm, trên khuôn mặt trắng ngần là đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đẹp cong cong như trăng khuyết.
cười này khiến Trần Khải cảm thấy có chút mắt một cách khó hiểu, nhíu mày lẩm bẩm: “ gì đáng cười vậy ?”
Nói , anh nhấn ga vượt qua hai người.
Tô Thành cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng cũngbot_an_cap nhịn được mà , hỏi một : “Uyển Uyển, có gì cườibot_an_cap sao?”
Uyển không ngờleech_txt_ngu mình cười thầm mà cũng bị phát , tức : “Cũng không có gì đáng lắm, chỉ thấy anh đối mặt với cảnh tượng ngày hôm còn sợ hãi tí nào, sao lại bị ánh mắt của côvi_pham_ban_quyen gái dọa cho sợ đến thế?”
thế còn bỏ chạy chết nữa chứ.
Tô thời biết nói sao, hồi lâu mới thốt ra: “ tôi không sợ họ, tôi sợ cô không .”
Phương Uyển ngẩn người, quan hệ của họ từ khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào mà tiến triển nhanh thế này, nhanh mức cô chẳng biết Tô Thành lại để đến mình vậy.
“Dù sao chúng ta cũng đã đăng kýleech_txt_ngu kết rồi, nhưbot_an_cap thế sẽ ảnh hưởng tốt!”
Phương Uyển Uyển không Tô Thành với cách là một đối tác hợp đồng mà lại ngộ tốt đến vậybot_an_cap, không khỏi cảm thấy có tự ti mặc .
Cô suy nghĩ một nói: “Anh cũng không cần gánh nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm lý đâu, chỉ cần gìnvi_pham_ban_quyen hình ảnh bên ngoài là đượcbot_an_cap .”
Mãi một lúc sau mới nghe thấy giọngvi_pham_ban_quyen nói của Tô Thành: “Được.”
Sau đó là cả quãng đường im lặng.
Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đileech_txt_ngu trả chiếc xe đạp cho Từ Viện trước rồi cùng Tô Thành quay Phương gia.
Từ Viện không ngờ Phương Uyển đi ra ngoài một chuyến mà lại chịu tổn thất nặng nề như vậy, cô không nói thêm gì nữa, lẳng lặng nhận lại xe đạp, dù sao chiếc xe này cũng không phải của riêng mình cô.
Vừa bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cửa đã thấy Vương Thục Phương Phương Quân vồn vã dâng trà rót nước cho Trần Khải, Phương Tuệ Tuệ ngồi bên cạnh với dáng vẻ nép mình e lệ.
Thấy Tô Thành và Phương Uyển đi vào, Phương Tuệ lập tức nhiệt tình chào hỏileech_txt_ngu.
“Ba! Mẹ!” Tô lên chào , đặt đồ cầm trên tay lên bàn. Phương phụ và mẫu cũng chẳng liếc nhìn đồ của anhvi_pham_ban_quyen lấy một cái, nhiệt tiếp, bảo anh xuống cạnh Trần Khải.
Tô Thành thản nhiênvi_pham_ban_quyen xuống bên Trần Khải, đón lấy ánh mắt của hắn rồi tự nhiên chào .
Trần Khải cũng gật đầu đápleech_txt_ngu lại, hiện một tia khinh miệt. Sau đó ánh mắt hắn rơi trên người Phương Uyển Uyển, thấy cô chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái.
Lúc Phương Tuệ tiếng: “Bavi_pham_ban_quyen , mọi không biết , hôm quavi_pham_ban_quyen con và anh Trần Khải bắt chị ở hiện trường vụ đấy.”
Phương Quân Sơn cũng không cảm thấy lạ: “Người một nhà ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, gặp nhau là thường.”
Phương Uyển Uyển giật mình, chuyện hôm qua côbot_an_cap đều bị Phương Tuệ Tuệ và Trần Khải nhìn thấy hết rồi sao? Việcbot_an_cap nàybot_an_cap khác biệtleech_txt_ngu quá lớn với Phương Uyển Uyển trước kia, liệu có ra nghi không?
Cô mỉm cườivi_pham_ban_quyen nói: “Có phải nhìn nhầm không?”
Phương Tuệ Tuệ địnhbot_an_cap chắc : “Người nhà mà nhìn nhầm được?”
Nói , cô ta lại nhìn về phía Quân Sơn: “Ba, ba không biết chị cơ nào đâu, ấy thế mà lại đứng ra làm người hòa giải, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với tênleech_txt_ngu bắt cóc là hắn trông giống người cha nuôi đã khuất củavi_pham_ban_quyen mình.”
Sợ Phương Uyển Uyển chối cãi, Phương Tuệ Tuệ liếc nhìn Khải bên cạnh: “Anhleech_txt_ngu Trần Khải cũng nghe rồi.”
Khải không phải cũng chẳng bảo không, mà chỉ nhìn Phương Uyển với vẻ hứng .
Vợ Quân Sơn vốn tươi cười, mặt chốc sa sầm xuống. Đặc biệt là Phương Quân Sơn, gương mặt uy nghiêm này càng thêm âm trầm, thậm chí chẳng màng đến việc rể đang có mặt, ông chất ngay tại chỗ: “Uyển , những năm qua nhà họ Phương đối xửvi_pham_ban_quyen với con không tệ chứ?”
Phương Uyển Uyển chớp mắt: “Ba, con làm vậy là ngắn khoảng tên bắt cóc, trấn an xúc của hắn. Chẳng phải đây ở đoàn văn thường xuyên tuyên truyền rằng khi tài sản và an thân thể của nhân dân bị đe dọa thì phải dũng đứng ra sao? Hơn nữa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải sự thật.”
Trần Thục Phương vẫn rất tức giận: “Vậy cũng không thể chuyện sống chết của ba con trò như thế .”
Quả nhiên không phải con ruột nuôi mãi không thân, có thể thốt những như vậy, không biết chừng trong lòng nghĩ gìbot_an_cap.
Tô Thành vẫn luôn ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng: “Ba, trong chiến dịch này, tuy được công nhưng lại làm tổn hại dự của bavi_pham_ban_quyen, thật sự xin lỗi.”
Phương Quân Sơn sực tỉnh, đứng cạnh Tôvi_pham_ban_quyen Thành vỗ vaibot_an_cap anh: “ cũng không hẹp hòi thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ có thể lập công cho tổ thì hy sinh chút danh dự nàyvi_pham_ban_quyen có . Đâu có như đám trẻ các con, dấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thânbot_an_cap vào hiểm, pha nơi tuyến đầu. ba nghĩbot_an_cap quẩn .”
Phương Uyển: “” Quả nhiên trong vòng này chỉ đàn ông mới hiểu .
Thật ngờ da mặtvi_pham_ban_quyen Tô Thành cũng , tiếng “ba” này gọileech_txt_ngu ra mà chẳng chút gượng gạo nào.
Khảibot_an_cap ngạc nhiên nhìn Tô Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh ta thật sựvi_pham_ban_quyen không bận tâm chút nàovi_pham_ban_quyen về quá khứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Phương Uyển Uyển sao?
Phương Tuệ Tuệ nhìn người đàn ông đáng phải chết này, lòng đầy tứcvi_pham_ban_quyen . lao này vốn dĩ phải là của Trần Khải, chỉ vì màn kịch Uyển Uyển mà mọi đều thay đổi. Nhưngvi_pham_ban_quyen cũng đừng đắc lâu, cô ta không ra tay thì tự khắc sẽ có người xếp chị tabot_an_cap.
đến hồnbot_an_cap, Quân phát hiện chẳng hiểu gì về cô con gái Uyển Uyển này cả. Trước đây ông mảibot_an_cap mê sự nghiệp, việc nhà con cái đều giao cho Trần Thục Phương quán . Trong nhớ của ông, Uyển Uyển làm gì có sự bình tĩnh và gan dạ này.
Ông ôn tồn nhìn Phương Uyển Uyển: “Sao con lạileech_txt_ngu cách giúp đỡ hòa giải thế?”
Phương Uyển Uyển nhanh trí xoay chuyển: “ nhìn thấy Tôvi_pham_ban_quyen , muốn giúp anh nhanh chóng hoàn thành vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên mới thử xembot_an_cap sao, không ngờ lại thành công thật.”
Trần Khải không kìm được mà nhíu mày, nghĩ đến việc mới mười mấyvi_pham_ban_quyen cô còn sống đi chết lại vì mình, đây trong mắt trong lòng đã đổi thành người khác.
Lúc , Phương Tuệ Tuệ thấy Trần Khải thoảng lại rơi trên người Phương Uyển , tâm trạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vui, cô ta nhìn Phương Uyển Uyển nói: “Chị à, nói thật lòngleech_txt_ngu thì vận may của chị cũng tốt thật , gặp được người không chấp nhất anh rể.”
Phương Quân nghe thấy câu , gắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức ăn lại, ông đặt đũa xuống bàn: “Tuệbot_an_cap , ăn nói phải biết quy củ chứ.”
Ngồi ở đây không có aivi_pham_ban_quyen là kẻ ngốc. Đây làbot_an_cap lần đầu tiên Phương Sơn quở trách Phương Tuệ như vậy, ta nhất uất , nướcleech_txt_ngu mắtbot_an_cap chực trào trong hốc mắt: “! Con nói gì sao?”
Trần Phương cũng rất bất bình nhìn Phươngvi_pham_ban_quyen Quân Sơn: “Ông có cần thiết thế không? Tuệ Tuệ chẳng qua là muốn kéo gần hệ với Uyển Uyển , thể cóvi_pham_ban_quyen ýbot_an_cap xấu gì được?”
Phương nhìn cảnh tượng này, máu diễn xuất bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi lên, cô họcleech_txt_ngu theo giọng điệu thường ngày Phương Tuệ mà nói: “Ba, emvi_pham_ban_quyen gái không nói sai đâu ạ, đúng là vận may tốt thật. Trước là con hồ đồ, giờ nhìn lại em gái và đồng chí Trần Khải mới xứng nhất.”
Trần Khải ngẩn người Phương Uyển, câu nói này của cô có ý gì, ý không bằng Tô Thành sao? Sao có thể chứ? Thànhvi_pham_ban_quyen thăng chức không có nghĩabot_an_cap sau hắn không thăng chức được. Với lạibot_an_cap Phương Tuệvi_pham_ban_quyen sự ngốc mức khiến đau đầu, ăn bữa cứ kiếm chuyệnvi_pham_ban_quyen. và Tuệ xứng đôi? Quả nhiên làbot_an_cap đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắng hắn mà.
Phương Sơn nghe vậy liền cầm đũa lên, nhìn Uyển Uyển ánh mắt thưởng: “Ừm, vẫn là hiểu chuyện.”
Ăn xong , Phương Uyển Uyển không đợi nổi nữa mà chuồn thẳng.
Nhìnbot_an_cap bóng lưng như trút được của côvi_pham_ban_quyen, trong đôi mắt thâm trầm Tô Thành một tia ý cười khó nhận ra. Bề ngoài thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịu dàng thục, nhưng sau lưng thì hành động nhỏ không ít, mắng người lắt léo như vậy chẳngbot_an_cap có bằng. Cái giọng điệu nũng đầy châm chọc ấy là có thể làm ngườivi_pham_ban_quyen tức chết, móng vuốt nhỏ cũng kỹ thật.
Khi quay về , Phương Uyển dự định đi băng đĩa, nghĩ đến tiền năm tệ trên ngườibot_an_cap, côvi_pham_ban_quyen lại nói với Tô : “Tiền xe đạpleech_txt_ngu, khi nào tới Tây Bắc tôi trả lại anh nhé?”
Tô Thành gật đầu: “Được!” Anh hiểu cô muốn giữ khoảng cách vớibot_an_cap mình.
Uyển vốn định một nửavi_pham_ban_quyen số tiền, tức là hai trăm năm mươi để nhậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đống đĩa này, nhưng lại cảm thấy con nghe không hay lắm, nên đã bỏ ra hai trămleech_txt_ngu mươi tệ, chọn tám mươi băng.
Nếu cửa hàng bách hóa mua thì phải năm tệ một cuốn, nhưng hiện tại nhà nước cho phép cá nhânleech_txt_ngu doanh, vậy cô đi một , tìm thấy một tiệm băng đĩa tư . Ông chủ này làm ăn khávi_pham_ban_quyen linh hoạt, thấy cô mua , nhìn là biết lấy về bán lại nên đã tặng thêm mười bốn cuốn cho tròn số.
Ông chủ nhìn Phương Uyển Uyển chọn xong thì cười nói: “Cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, nếu cô bán chạy thì lại đến nhé, tôi có người thân ở Thành, bên thịnh hành bài hátvi_pham_ban_quyen gìvi_pham_ban_quyen anh đềuleech_txt_ngu hết. bài cô chọn đều rất hay, có mắt nhìn đấy.”
bài hát cũ này, Phương Uyển Uyển ở đời sau hầu đều đã nghe qua, bài nào hay đều biết rõ. đến khoảng cách từ đây đến vùng Tây Bắc, cô lo , đây e vụ làm một lần, Tây Bắc rồi tính chuyện khác. Ông chủ nói khiến cô ra ý tưởng mới, nếu thật sự kiếm được tiền, cô không ngồi tàu hỏa chạy đường dài đâu.
Suy nghĩ một , cô gậtvi_pham_ban_quyen đầu : “Vâng!”
Ông chủ dùng chiếc túi vải bạt cũ đống băng đĩa chọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gói rất chắn. Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển thấy khá ổn liền ơn ông chủ, lại đi mua thêm một chiếc máy âm hết tám mươi tệ.
đến số dư chẳng còn bao nhiêu, Uyển Uyển cũng không có ý định khác nữa, chỉ hy vọng Viện có sớm trả lại cho cô một nghìn năm tệ còn lại.
Mua xong xuôi liền trở về. Khi về đến nơi, Tô Thành đang nấu cơm, Phương Uyển vừa cất đồ xong đã ngửi thấy một mùi hương xộc thẳng vào mũi.
Mùi hương ngào ngạt lập tức khơi dậy con sâu thèm ăn trong bụng Phương Uyển Uyển, đi xem Thànhvi_pham_ban_quyen rốt cuộc đã làm món gì.
Vừa cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp, cô đã Tô Thành mặc một chiếc áo ba lỗ trắng, đang thái ớt thànhleech_txt_ngu sợi. Những nét cơ bắp săn chắc trên cánh tay anh chuyểnvi_pham_ban_quyen động theo từngvi_pham_ban_quyen nhịp thái, dường như ẩn chứa một sức mạnh vô hạn.
Dáng người thẳng tắp lớp quần bám sát được, cô là người đoan chính, không nên nghĩ ngợi lung tung làm loạn quan hệ.
Cô kịp thời thu hồi những suy nghĩ vẩn vơ, tiến lại gần nhìn: “Oa, có thịt nạc này!”
Tô Thành nghe giọng của Phương Uyển, liền đáp: “Ừ, làm mì sợi thịt nạc xào ớt xanhleech_txt_ngu, cô ra ngoài đợi trước đi.”
thích ăn cay.
Phương Uyển Uyển giả sốt sắng: “Có cần tôi giúp gì ?”
Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhớ vị thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này biết làm việc gì: “Không cần! Cô cứ đi nghỉ ngơi đi.”
Phương Uyển Uyển còn nói gì nữa , có mộtvi_pham_ban_quyen đồng hành tốt thế , hiện tại cô chỉ cần nghe lời là được, thế là xoay người rời khỏi bếp.
Khoảngleech_txt_ngu mười phút sau, Tô Thành đã làm xong mì, múcbot_an_cap ra trên .
Chưa đợi anh mở miệng gọi, Phương tự động ló mặt ra.
Những sợi ớt xanh cùng thịt nạc au phủ trên lớp nước dùng trắng đục như sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, màu sắc này trông thật hấp dẫn. Cô lấy đôi đũa từ Tô Thành, buồn khách sáo mà bắt đầu ăn ngon lành.
Sau khi liên tục ăn mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng lớn cô mới dừng lại, không ngớt lời khen ngợi Tô Thành: “Làmvi_pham_ban_quyen ngon quá đi mất, anh làm được hay ?”
Tô Thành nói: “ nhiều thì quen tay thôi.”
Phương Uyển Uyển ăn sạch sành sanh bát mì không còn một giọt nước.
“Vẫn còn đấy!” Tô Thành bổ sung thêm.
Phương Uyển hơi ngại ngùng cười cười: “Thực ra ăn của tôi không lớn đến thế .”
Cô cứ cảm thấy hiện tại còn chưa anh chăm con mà đã ăn của anh, uống của anh thế này, có chút ngại tay.
“Mì còn thừa qua không ngon !”
Nghe thấy câu này, Phương Uyển lập trút bỏ gánh nặng tâm lý, chạy tót vào bếp, ăn sạch chỗ mì còn lại.
Tô không nhịn đượcbot_an_cap mà nhếch môi cười, đũa xuống trở về phòng.
Phương Uyển Uyển ăn xong mì, chủ động rửa sạchvi_pham_ban_quyen nồi bát.
tối, Tô Thành bảo Phương Uyển rằng nếu ở không còn việc gì khác, họ có thể xuất phát Tây Bắc sớm hơn.
Phương Uyển Uyển ngẫm nghĩ, ngoại khoản một nghìn năm trăm tệ Viện nợ cô ra, dường như cũng chẳng còn gì để lưu luyến.
Dù sao cô cũngleech_txt_ngu hẹn ngàybot_an_cap trảvi_pham_ban_quyen tiền, chắcleech_txt_ngu là không sao, giữa bạn bè với nhau chút tin tưởng này vẫn phải .
Cũng chẳng trách cô quá chi li, chủ yếu là vì cô nghèo quá. Kiếp trước khi phú nhị đạivi_pham_ban_quyen, số tiền này cũng chỉ bằng một bữa cơm mà thôi.
nhiên là hèn khí, cô phải lực tiền mới có tương xán lạn được.
Uyển Uyển nói mình đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát bất lúc nào.
Nhưng cô dự định nghỉ ngơi ở thêm một ngày rồi mới tính tiếp.
Ngày hôm sau, tranhbot_an_cap thủ ngày nghỉ cuối cùng, đến nhà Từ Viện, còn Tô Thành thì đi mua vé tàu hỏa.
Từ Viện không ngờ Phương Uyển Uyển đi gấp gáp như vậy. dù một khoảng thời vì chuyện công việc mà đôi bên hục hặc không vui, nhưng qua vài ngày chung sống đây, dường như họ đã trởleech_txt_ngu lại như xưa.
biệt sự thay đổi của Uyển Uyển, không giữ vẻ cao tại như trước nữaleech_txt_ngu.
Cô thực rabot_an_cap khá đồng cảm với Phương Uyển Uyển, trước khi bạn đi liền kể: “Em gái cậu biết cậu bán vị trí công tác cho tớ, tức giận đến mức suýt ngất xỉu đấy. nói dạo này đang chuẩn bị ôn tập, định đại họcvi_pham_ban_quyen.”
Uyển cười không cười, nói : “Vậy chúc cô thành công .”
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi đi, Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển lại léo nhắc đến chuyện tiền nợ, Từ Viện trêu chọc: “Cậu đã thành ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếvi_pham_ban_quyen này rồi, tớ còn quỵt tiền của cậu thì chẳng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em gái cậu sao?”
Đợi Tô mua vé tàu về thu dọn lý, anh mới nhận ra đồ của mình thực sự quá ít.
Vài quần áo thay giặt cùng đồ dùng vệ sinh cá nhân, một chiếc túi nhỏ là đựng hết.
khi đó, Phương Uyển có một chiếcbot_an_cap rương lớn và chiếc túi to.
Những thứ không đi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bếp than, nồi niêu xoong chảo đềuvi_pham_ban_quyen đem tặng hàng xóm .
Ngày khởi hành, Hứa Trí lái xe đến: “Anh Thành, mấy nữa em mới đi, hôm nayvi_pham_ban_quyen đưa người ra ga tàu.”
Tô nhíu : “Hôm nay không đi làm nhiệm vụ, lái xe ngoài thế này cẩn thận bị người ta báobot_an_cap cáo đấy.”
Hứa Trí Vân nở nụ cười phong trần: “ xin phép trên , bảo làvi_pham_ban_quyen đi tiễn anh, người duyệt rồi mà.”
Nói xong, anh xuống xe khuân hết hànhvi_pham_ban_quyen lý của haivi_pham_ban_quyen người .
khi lên xe, ánh mắt Hứa Trí Vân dừngleech_txt_ngu lại trên một chiếc túi : “Cái túi nhỏ kia của chị là gì thế, cảm giác khôngvi_pham_ban_quyen giống áo haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quà gì cả.”
Phương Uyển cũng không có ý định giấu giếmleech_txt_ngu, cười đáp: “Là băng cassettebot_an_cap! có một chiếc máy ghi âm nữa.”
Hứa Vân trêu: “Đúng tiểu , lại mua nhiều băng cassette thế .”
một túi đầy nhé, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độtbot_an_cap nhiên nhìn Tô Thành với vẻ đồng .
Thứ này vốn là đồ cho lúc rảnh rỗi sinhleech_txt_ngu nông , người bình thường có máy ghi âm lắm cũng chỉ ba năm , làm gì có aibot_an_cap mua cả túi nhưvi_pham_ban_quyen thế nàyvi_pham_ban_quyen chứ.
Phương Uyển mỉm cười, không giải thích thêm. buôn bán nàybot_an_cap có làm nên chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không cô cũng chưa chắc , giờ mà nói ra saubot_an_cap này không thành thì ngại lắm.
Hứa Trí Vân vừa lái xe vừa thảo với Tô Thành về kế hoạch sau trở về.
Đến tàu hỏa, Tô Thành và Hứa Trí Vân bao trọn toàn bộ lý.
Cho đến tận cửa kiểm soát vébot_an_cap, tay Phương Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển mới được nhét cho một gói đồ .
Phương Uyển Uyển vốn chia bớt gánh nặng, dù sao phần lớn đồ đạc cũng làleech_txt_ngu của , nhưng nhìn sang Thành, một tay xách rương, một vai vác túi mà chẳng hề tốn sức, thỉnhvi_pham_ban_quyen thoảng nhìn về vì sợ cô bị đám đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chen lấn.
Phương Uyển Uyển im lặng, đợi đếnleech_txt_ngu Tây Bắc cô nhất định phải cảm ơn Tô Thành thật tốt mới được.
Nhà ga này đơnleech_txt_ngu sơ và nhỏ hẹp, việc kiểm tra vé cũng công, điều này khiến Phương Uyển Uyển nhớ tới tàu caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc vàbot_an_cap sân ở hậu thế. Nếu cứ sống ở thời đại nàyvi_pham_ban_quyen, có lẽ người ta căn bản không tưởngbot_an_cap tượng nổi những thứvi_pham_ban_quyen đó.
Kiểm tra vé xong, Phương Uyển Uyển theo Tô Thành lên tàu. Chiếc tàu da cũ , người đông nườmvi_pham_ban_quyen nượm, Phương Uyển có giácbot_an_cap mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đám đông đẩy đi.
Cô thấy hơi khó chịu, hít sâu một hơi rồi chặt hành lý.
Tô Thành liếc nhìnbot_an_cap Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển, lập tức quay lại, cầm lấy túi hành lý duy nhất trên tay cô, đứng sauvi_pham_ban_quyen lưng cô như một bức tường vững chãi, cất lời: “Đi thôi!”
có Tô Thành đứng phía sau ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dòng người chúcbot_an_cap, Phương Uyển Uyển cuối cùng cũng thởleech_txt_ngu phào .
Cô theo dòng lên tàu.
Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa vé Uyển Uyển, bảo cô đi tìm chỗ ngồi.
trong người sát người, được ngay mà cứ đi đi lại lại thì rất phiền phức.
Phương Uyển Uyển nhìn quy luật sốleech_txt_ngu ghế gần , đốivi_pham_ban_quyen chiếu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số trên vé, nhanh chóng đoán ra hướngbot_an_cap ngồi của họ.
Đến , đối chiếu vé một lần nữa, nhiên không sai.
Thành đi cất hành lý, Phương Uyển ngồi xuống, cuối cùngbot_an_cap cũng được thả lỏng.
Cô vừa ngồi ổn định thì cảm nhận mắt chằm chằmvi_pham_ban_quyen của haibot_an_cap người đàn đối diện, điều khiến khó chịu.
dùng mắt cảnh cáo gắt hai người , nào vừa nhìn sang, mắt họ đã đánh khác.
Đến cô mắt đi, Phương Uyển Uyển lại được ánhbot_an_cap tương tự.
Tô Thành cất hành liền bước tới.
Dáng người anh cao ráo tắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù không mang vác đồ đạc gì, chỉ đứng giữa đám đông thôi cũng đã vô cùng nổi bật.
Gương anh thanh tú , toát lên trực của người làm trong ngành hành phápbot_an_cap. Vừa ngồi xuống cạnh Phương Uyển Uyển, gã đàn đã ngoan ngoãn thu hồivi_pham_ban_quyen tầm mắt.
Khí mạnh mẽ, hai tên manh nhìnbot_an_cap thấy Tô Thànhleech_txt_ngu thì lòng nảy sinh nỗi chột dạ khó hiểu, cứ như thể người đàn đối diện có thể ngay lập tức trừng trị chúng tại chỗ.
Uyển Uyển cảm nhận sự thay đổi tinh tế sau khi Tô Thành ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống. Thấy hai tên kia hết nhìn trời lại nhìn , không dám liếc mắt về phía mình nữa, thầm cảm thấy .
Trong lòng cô thầm cảm thán, “bảnleech_txt_ngu lĩnh bạn ” này là không tồileech_txt_ngu, tuy là giả nhưng cảm được sự này cũng rất tốt.
một lúc, Phương Uyển Uyển thấy buồn đi vệ sinh, đi giải quyết một chút. Vốn cô định nói thẳng là đi vệ sinhbot_an_cap, nhưng nghĩ đến mấy đốileech_txt_ngu diện, lời ra đến miệng lại : “Tôi đi ra ngoài một lát, có chút .”
Tô cũng vừa thấy ánh mắtleech_txt_ngu không mấy tốt đẹp của mấy gã đàn kiavi_pham_ban_quyen, anh có chút không yên tâm, hỏi: “Đi ?”
Phương Uyển mím môi, Tô Thành lập tức hiểu ý, nói: “Đi nhanh về nhanh! Gặp chuyện gì thì gọi tên tôi.”
Phương Uyển Uyển ra dấu tay đi.
nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ , không ngờ ở lối đi cũng có rất nhiều người đứng chờ, đợi một hồi mới lượt cô.
Ngay khi cô vừa bước vào, hai người nữ trung niên đứng xếp hàng ở gócbot_an_cap khuất bỗng liếc mắt ra hiệu chovi_pham_ban_quyen nhau.
Vừa lúc Phương Uyển Uyển bước , hai người họleech_txt_ngu nhiệt tình đón . Một người phụ nữ rút từ trong túi áo ra một tờ vé, lời hỏi: “Cô ơi, cô giúp tôi còn bao lâu thì tới ga với?”
Phương Uyển thấy họ hỏi về nhà ga, chuyện này trên tàu hỏa thường nên cũng không nghĩ ngợibot_an_cap . Cô cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ vé xem , mới phát hiện nơi này cô toànbot_an_cap không quenleech_txt_ngu thuộc.
Cuốibot_an_cap cùng chỉ xin lỗi: “ này tôi thực sự không , lát bà hỏi nhân viên soát xem sao!”
Người phụ nữ còn lại thấy Phương Uyển Uyển trả vé địnhvi_pham_ban_quyen đi, liền vội vàng nhiệt tình tiếp lời: “ làbot_an_cap người thành phố đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?”
“Vâng!” Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nói vừa định bước đi.
Người phụleech_txt_ngu nữ đó đột nắm chặt tay áo : “Thế thìleech_txt_ngu chắn cô biết chữ , cô qua đây giúp tôi xem trên giường tôi có tờ giấy viết gì .”
Vừa nói bà ta vừaleech_txt_ngu về phía giường nằmbot_an_cap không xa.
dù kiếp trước Phương Uyển Uyển vốn có đức tính hay giúp đỡ , nhưng ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới của phụ nữ này khiến cô cảm thấy rất khó chịu, tốt nhất là nên thận trọng một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô trực tiếp từ chối: “Tôi còn cóbot_an_cap việc, bà tìm người khác đi!”
Nói đoạn cô định thoát khỏi tay người phụ để , ngay lúc đó, chỉ nghe một kêu thốt: “Ái chà!”
Phương Uyển Uyển quay thì thấy người nữ đã lăn ra đất, vẻ mặt đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
phụ nữ hỏi đường lúc lập tức giữ chặtvi_pham_ban_quyen Phương : “Cô không được , rồi là kéo ngã bà ấy.”
Phương Uyển Uyển bấy giờ mới biết mình có khả năng đã bị “ăn ”.
Cô tức : “Bàleech_txt_ngu bậy bạ gì đó, rõbot_an_cap ràngbot_an_cap là ta cứ kéo taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không .”
Nói rồileech_txt_ngu cô nhìn sang ba người khác đang đứng vây xem náo nhiệt.
Nhưng ba người đó rõ ràng mang vẻ mặt chuyện khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên quan đến mình thì cứ đứng nhìn.
“Cô đã không thừa nhận thì đợi chồng bà ấy đến nói chuyện.”
Phươngleech_txt_ngu Uyểnvi_pham_ban_quyen Uyển cuống lên: “Mọi người có còn nói lý lẽ không ? Nhìn vóc dáng tôi này, làm sao có thể kéo ngã bà ta được? Nếu các còn vô lý vậyvi_pham_ban_quyen, tôi người đấy.”
Nói xong cô làm bộ chân định đá người đàn bà đang nằm dưới đất .
Người đàn bà nằm dưới đất ôm chặt lấy chân cô: “ người ta thương mà định bỏ đi thế à, có luật nữa không? Nếu không cho một lời giải thích thì để chồng qua đây.”
Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn về phía Thành, định cất tiếng gọi nhưng nỗi khoảng cách xa, lối đi lại đông người chen chúc.
xem náonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt cũngleech_txt_ngu bắt đầu đông lênbot_an_cap.
Phương Uyển Uyển không quản nổi nữa, đằng nào cũng chẳngbot_an_cap có ai đứng ra ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cản haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên nhủbot_an_cap, vậy thì chỉ cách biện pháp mạnh.
lúc cô định đá văng người đàn bà dưới đất ra, nhiên có một đàn ông vạm vỡ đi . Hắnvi_pham_ban_quyen nhìn người đàn bà dưới đất, lại nhìn Phương Uyển, ánh mắt khắc sáng rực lên.
Đây quả thực là mộtvi_pham_ban_quyen “hàng” tốt, đưa đi chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen giá hời.
bước , nói với Phương Uyển Uyển: “Vợ ơivi_pham_ban_quyen, em làm cái gì ? Làm người ta ngã rồi, nếu không ý thì chúng ta lễ là được.”
Uyển tiếng “vợ ơi” này, cả người hết da gà.
đàn ông rút từ trong túi ra nămvi_pham_ban_quyen đồng đưa người bà đang nằm dưới đất. Người đàn bàleech_txt_ngu đóleech_txt_ngu giả vờleech_txt_ngu khó nhọc bò dậyleech_txt_ngu, nói: “Vẫn là chồng cô độ lượng, đáng tin cậy.”
Phương Uyển Uyển thầm kinh hãi, trò lừa đảo này từ năm mươi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có rồi ? Ở thời đại của cô, kẻ xấu thường giả làm cha mẹ đứa trẻ, giữa thanh thiên bạch nhật giả vờ dạy dỗ con cáileech_txt_ngu để bắt đứa trẻ khóc lóc om sòm đi, cuốileech_txt_ngu cùng chẳng ai tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới chất vấn vì nghĩ rằngleech_txt_ngu là cha mẹ đang dạy con.
Phương Uyển Uyển ghê tởm nhìn gã đàn ông đang định lại mình, không nhịn được lớnbot_an_cap một : “Tô Thành Tôbot_an_cap Thành!”
Gã đàn thấy cô gọi thì lập tức nổi giận, chửi bới: “Con khốn này, dám ở trước tao mà gọi tên người đàn ông khác à?”
hắn đưabot_an_cap tay định kéo mình, Uyển né người một cái, rút một chiếc kẹp tóc bằng sắt dài cài trên đầu ra.
Gã đàn hụt, vừa quaybot_an_cap đầu lại, chiếc kẹp trong tay Phương Uyển Uyển đã mạnh vào cánh tay hắn.
Vào những năm mươi, loạivi_pham_ban_quyen kẹp tóc này rất phổ biến, chỉ cần dùng tay bóp một lộ nhọn ở giữa, vốn để cố định tóc, giờ găm thẳng vào da thịt gã đàn ông.
Cánh tay gã đàn ông lập tức chảy máu.
Lúc này mới ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hét lên: “Mau gọi nhân viên soát vé đi, vợ chồng đánh nhau đổ máu rồi.”
Gã đàn điên tiết, giáng cái tát vào mặtleech_txt_ngu Phương Uyển. nhưng cánh tay hắn còn chưa kịp hạ xuống đã bị một bànleech_txt_ngu tay cứng như kìm , đầy vết chai sần nắm chặtleech_txt_ngu .
Gã đàn ông tức khắc bị xìvi_pham_ban_quyen hơi, không thể động đậy nổi.
sau đó bị đẩy một cái, gã ngã ngửa ra , đau điếng.
Hắn tối: “Cái con đàn bà thối tha này, tìm thằng nhân tình mặt trắng đến tao, không chịu tao về nhà không?”
Lúc này trong đám đông cũng bắtleech_txt_ngu có người chỉ : “Đàn bà là không yên , chồng cô đối xử với cô tốt biết bao, làm ngã người , anh ta không nói mộtleech_txt_ngu lời mà trả tiền thay cô để lỗi.”
“Mấy năm trước tình hình gắt gao, loại lăng loàn này sớm bị bắt đi ngồi tù rồi, đâu có gan dẫn nhân tình đánh cả chồng mình như .”
Phương Uyển Uyển nghe lời bàn tán xung quanh, lại nhìn thấy nụ cười đắc của gã ông, côbot_an_cap tức giận chỉ tay vào , nói lớn: “Người đàn ông này không phải tôi!”
“Không phải chồng cô mà người ta tự dưng bỏ năm đồng để bồi lễ xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay ?”
Gương mặt lùng của Tô xuống đáng sợ. Anh vài bước đến trước mặt gã đàn ông, ngồi xổm , lạnh giọng hỏi: “Tự mày thích, hay là tao tiếp tục ra tay?”
lòng anh đang bùng lên ngọn lửa giận vô danh. mày? Mày cũng thật nghĩ.
đàn ông vừa rồi nếm trải sức mạnh của người thanh này, đôi môi run rẩy nhưng vẫn cố cãi cãi cối: “Anh đừng ỷ thế hiếp người quá .”
Tô Thành túm lấy áo , nhấc bổng lên.
Gã đàn ông vung nắm định đánh trả nhưng lại bị bàn tay kia của Tôleech_txt_ngu Thành giữ chặtleech_txt_ngu lấy. Anhbot_an_cap khẽ xoay cổ tay , gãleech_txt_ngu đànleech_txt_ngu ông liền vặn vẹo bả vai kêu thảm thiết: “Đau! quá!”
Có người dường như đã nghe thấy cả tiếng xương gãy.
Phương Uyển Uyển nghĩ đến thân của Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành, vội vàng tiến nói: Giao hắn cho các đồng công an lý đibot_an_cap.
Lúc này Tô Thành mới nới lỏng tay.
Tên đại hán biết nay mình đã đụng phải kẻ cứng cựa, gã lồm cồm bò dậy mắng Phương Uyển Uyển một : Đồ tiện nhân, loại đàn bà lăng loàn, xem lần sau tao trị cho mày ngoan ngoãn phục tùng .
định nhấc chân chạy trốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng còn chưavi_pham_ban_quyen kịp địnhleech_txt_ngu thần thì trênvi_pham_ban_quyen miệng hứng trọn một cú đấm ngàn cân.
Đôi mắt vốn thanh tú của Tô Thành lúc này đang vần vũ những cơn bão tố. Đúng lúc này, nhân viên soát vé tàu hỏa tới.
thấy Tôvi_pham_ban_quyen Thành tay đánh người, nhân định tiến khiển trách, nhưng sau khi cảm nhận được khí củavi_pham_ban_quyen anh, người đó liền hít sâu một lạnh.
Không nói lời nào, người đó quay đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫy vẫy tay vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng nghiệp phía : Gọi người đến đây!
Nói xong, anh ta mới quay lại bảo Tô Thành: Đồng chí, có chuyện gì thì từ từ thương lượng, đánh nhau trước mặt người trên tàu này ảnh hưởng không tốtvi_pham_ban_quyen đâu.
Tô gật đầu: , đúng là ảnh hưởng không tốt thật, nhưng hắn ta dám mạ nữ đồng chí giữa bàn dân thiên hạ.
Lúc này có kẻ tiếng: Cô gái này vợ của gãleech_txt_ngu to con kia mà, chồng dạy bảo vợ loàn thì có sao đâu?
Rất nhanh sau đó, vài nhân viên vé khác cũng chạy tới, vừa nghe được câu này.
chí nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gây sựleech_txt_ngu đánh người trên tàu, chúng tôi đã báo cảnh sátleech_txt_ngu rồi.
Nghe thấy nói báo cảnhbot_an_cap sát, trong mắt tên hán lóe lên tia hoảng loạn. Gã đưa mắt nhìn quanh, phát hiện đồngleech_txt_ngu bọn của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lén lút chuồn mất lúc nào.
Mồ hôi trên trán gã túa như mưa, gã đứng dậy nói với nhân viên soát vé: Cảm ơn đồng chí nhân viên soát vé, riêng của vợ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi mà loạn đến đồnbot_an_cap công an thì hay lắm, cứ để chúngbot_an_cap tôi tự giải .
Vừa xong, gã ăn thêm một cú . Tên đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hán nhìn Tô Thành với vẻ mặt ngác.
Nhân viên vévi_pham_ban_quyen cũng quay lạivi_pham_ban_quyen lấy Tô : Đồng chí, anh bình tĩnh chút đi! vào ga rồi.
Tên đại hán nghe thấy tàu vào ga thì muốn chuồn ngay lập , nhưng Tô Thành đã tóm chặt lấy gã: Đừng đi hết, đợi cảnh sát lên đây hãy nói.
Chẳng mấy tàu đãbot_an_cap dừng lại, nhân viên soát vé hướng hành xuống đivi_pham_ban_quyen ra bằng lối khác.
Những người không xuống tàu tiếp tục vây quanh xem náo nhiệt. Nhữngbot_an_cap kẻ ban đầu còn ác cảm với Tô Thành, sau khi nghe nói đợi cảnh tới, lại mặt chột dạ của đại , tâm lý hóng liền dâng cao đến cực điểm.
Mấy viên cảnh sát đồngvi_pham_ban_quyen phục nhanh chóng lên tàubot_an_cap, đám đông lập tức nhường ra một lối đi.
Cảnh tiến lạivi_pham_ban_quyen gần nhóm của Tôbot_an_cap Thành, nghiêm giọng : Có gì ?
Lúcleech_txt_ngu này Thành đứng dậy, từ trongvi_pham_ban_quyen ngực ra tất cả giấy tờ thân, đặt trướcleech_txt_ngu mặt viên sát đang thẩm : Đồng cảnhvi_pham_ban_quyen sát, tôi tên này thuộc băng nhóm buôn phụ nữ.
Buôn bánvi_pham_ban_quyen phụ nữ? Mọibot_an_cap người đồng loạt hít một lạnh.
Viên sát liếc nhìn giấy tờ Tô , sang Phương Uyển đứng phía sau anh, thái độ lập tức trở nên thân thiện: Tô Doanh trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này tôi nhất định phảibot_an_cap tra kỹbot_an_cap lưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
gì? Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân nhân sao? Còn Doanh trưởng nữa?
Hèn gì thủ tốt vậy!
Xem chúng ta hiểu lầm rồi?
Thật đáng quá, đã nói cô gái xinh đẹp thế này sao có gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho loại đàn ông đó chứ.
viên soát vé cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sữngvi_pham_ban_quyen sờ: Tô Doanh trưởng, không nói sớm?
Nói sớm làm sao đợi được sát tới? Vẻ Tô Thành lạnh lùng pha chút nghiêm nghị.
Cô gái này thật là may mắn, nếu không gặp được Tô Doanh trưởng thì đã bị người đem đi bán rồi. cảm ơn người ta cho tốt đấy.
Phương Uyển Uyển tuy đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghe thấy lời này trong lòng cũng có chút gạo.
Vừa nãy khi nhiều người hắt nước bẩn mình, cô đã muốn nói Tô mới là người đàn ông của mình, nhưng Tô Thành không nói nên cô cũng chẳng mặt dày tự .
cùng, cô thấy Tô Thành lại lấy từ người ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ, tới trước mặt sát: Đồng chí sát, mặcbot_an_cap dù ẩu đả nơi công cộng là ảnh hưởng hình , vợ tôi vừa rồi hắn ta lời lẽ nhục mạ, lại còn suýt bị bắt cóc, làleech_txt_ngu đàn ông khó tránh khỏi kích . Tôibot_an_cap thấy hắn chắc chắn vẫn còn đồng bọn, hy vọng các anh điều tra thật kỹ.
Hiểu mà! Hiểu mà!
Nói xong, hai cảnh sát tiến lên còng tay tên đại hán lại.
Họ lại lên bắt Tô Thành rồi mới dẫn người rời đibot_an_cap.
Còn các viên soát vé trong toa xe, lúc nhìn Tô với ánh mắt đầy vẻ kính trọng.
Trên lối đi, mọi người cho Tô Thành Uyển đi qua.
Đợi khi đã ngồi về cũ, khuôn mặt lạnh lùngleech_txt_ngu của Tô khi nhìn về phía Uyển lộ ravi_pham_ban_quyen một tia nhu hòa: Sao rồi? Không thương chứ!
Phương Uyển Uyển chạm phải mắt của , độtleech_txt_ngu nhiên cảm thấy có chút gò bó, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi đầu không dám anh: khôngbot_an_cap có!
Nhưng nội tâm cô lại đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rung động điên cuồng. Tô Thành như thế cũng quá ngầu rồi đi, anh liếc một cái đã thấu tận can động cơ của bọn , khi ra phận củavi_pham_ban_quyen mình vừa kiêu ngạo cũng chẳng , dù tức giận đến mấy cũng có thể kiên nhẫn nhẫn nhịn đếnvi_pham_ban_quyen cảnh sát lên mớileech_txt_ngu đưa ra bằng chứng xác đángleech_txt_ngu.
Không làm một thừa thãi cả.
Một người đàn ông tốt như ra trước mắt, không theo đuổi phí quá?
Nhưng ngộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỡ theo đuổi mà người từ chối, sau này biết đối diệnbot_an_cap với nhau thế nào đây? Phải bình tĩnh, bình tĩnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đừng để mất cả chì lẫn chài.
Thành tưởng Phương Uyển bị dọa sợ, lại bồi thêm câuleech_txt_ngu: Có tôi đây rồi, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ!
Phương Uyển Uyển: Trái tim hoàn toàn ngã rồi!
tàu đi mất một ngày cuộc cũng tới .
Vừavi_pham_ban_quyen đến quânvi_pham_ban_quyen khu, đã người đón tiếp và thăm Tô Thành, ngay cả Phương Uyển Uyển cũng thường xuyên những mắt tò mò dò xét.
Trong số đó có Ngôvi_pham_ban_quyen lệnh, Ngô Tư lệnh nhìn thấy Phương Uyển Uyển, đầy ẩn ý vỗ vỗleech_txt_ngu vaivi_pham_ban_quyen Tô Thành: Cái thằng nhóc này được lắm, đã bảo mà, sao lại kết hôn đột ngộtvi_pham_ban_quyen như thế.
Sau đó ôngvi_pham_ban_quyen lại nhìn sang Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hãy thật tốt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành, thằng bé này nhất sẽ không làm cô thất vọng đâu.
Phươngleech_txt_ngu Uyển mỉm cười tốn: Cháu biết ạ, bây giờ cháu chủ yếu lo lắng sẽ làm anh ấy thất vọng, đó mong mọi người thể bao dung cháu nhiều hơn.
Ha ha Hiếm thấy, thật hiếm , một cô tài hoa như vậy mà còn khiêm tốn đến mức này. khen cô không lời đâu, lần này Tô Thành lập công cũng một phần đóng góp của cô đấy.
Sau khileech_txt_ngu mọi người nói cười vui vẻvi_pham_ban_quyen, lại có người tới giúp Tô Thành xáchvi_pham_ban_quyen hành lý.
Lúc chia tay, có người còn trêu chọcleech_txt_ngu: Hôm nay nghỉ ngơi khỏe, ngày mai dắt vợ mới của cậu đến tiệm nhàleech_txt_ngu nước khao chúngbot_an_cap tôi một bữa ra đấy nhé!
! Tô Thành đáp lời.
Đến căn nhà mà Tô Thành được phân, bên trongleech_txt_ngu vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã được dọn dẹp sạch bongvi_pham_ban_quyen kin .
Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển không khỏi cảm , nhân duyênleech_txt_ngu của Thành ở này quá tốt rồi, hèn gì lại được Quân Sơn nhắm trúng.
Lãnh đạo đều quý mến, đúng tiền đồ vô lượng.
Nhà ở đây là dãy nhà cấp bốn lợp ngói, tuy so vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kinh thì nơi này đơn sơ và cũ kỹ nhiều, nhưng không gian lại rộng rãi hơn chút, phòng , phòng khách và một gian bếp.
Có lẽ do đường sá xa xôi vất , hai người tắm rửa xong là đi ngủleech_txt_ngu ngay.
Sáng sớm hôm tỉnh dậy, tấm trải dưới đất đã đượcbot_an_cap cuộn , trong phòng chẳng còn thấy bóng dáng người đâu.
Phương Uyển Uyển đi vào bếp nước để đầu vệ sinh nhân.
Lúc này, từ bên kia bức tường rào vọng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng một người phụ nữ: Vợ của Tô Thành đấy à?
Uyển Uyển quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, trên quấn một chiếc khăn đỏ, mặc một chiếc áo khoác màu vô cùng bình dị.
Chị ta đang nở cười niềm nở chào hỏi Phương Uyển Uyển.
Phương Uyển Uyển lễ phép lại: “, thưa chị, có chuyện gì không ?”
“ chao, đúng là từ thành phố lớn tới khác, da dẻ trắng trẻo thật, hèn Tô Thành khi đi còn dặn dò mãi.”
Phương Uyển Uyển hơi ngớ người, Thành đi lúc nào cô cũng không biết, hóa ra đã chào hỏi hàng trước rồi ? Nhưng nghe vị đại tỷ này nói vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cũng biết nên đáp lại thế nào, chỉ đành mỉm cười.
“Tôi tên Dương Cầm, ở ngay cạnh nhà Tô . Thằng nhóc đó vừa trước khi đi có nhờ tôi đợi cô thức dậy thì dẫn cô ra cửaleech_txt_ngu báchbot_an_cap phía trước ít gà, để cô còn có cái nấu .”
Hóa ra là vậy, Phương Uyển Uyển sau khi cảm Dương Cầm đi đánh rửa mặt. Đợi vệ cá xong, đi cùng Dương Hỷ Cầm đến cửa bách hóa.
Khu khuvi_pham_ban_quyen này được xây dựng trên một vùng đất hoangleech_txt_ngu bên ngoài làng, phóng mắt ra xa cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thấy dãy núi trọc lốc, tuy hoang vu nhưng lại mang vẻ hào hùng. Ra quân khu, đi đến ba gần làng mới một điểm bán hàng bách hóa.
Nhìn cảnh này, Phương Uyển Uyển mới nhận ra cuốn cassette của mình có lẽ khó mà bán được ở quanh .
Dương Cầm thấy vẻ mặt ủ dột Uyển Uyển, cứ cô bai nơi này nghèo nàn, liền khuyên nhủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đồng chí Uyển Uyển, cô mới đến chắc chưa quen, lâu rồi ra sẽ thấy nơi này rất bình.”
Phương Uyển vội cười đáp: “Vângvi_pham_ban_quyen, cảm ơn .”
Nói , cô mười quả trứng gà, hai cân bánh ngọt một cân bánh quy. Nghĩ đến việc vừa tới, trong bếp ngoài xoong ra chẳng còn chút thực dự trữ nào, mua thêm bó mì sợi và một túibot_an_cap bột .
Số đồ này tiêu tổng năm đồng, không không cảm thán thời này thật giá , gì ngườileech_txt_ngu ta nói lương tháng tám mươi đồng là có nuôi sống gia đình.
Dương Cầm thấy cô một lúc nhiều đồ như vậy, không lại lên tiếng: “Đồng Uyển Uyển, nhà Tô không có gì đâu, sống ở đời phải biết tiêu tiện thì mới bền lâu được.”
Tuy là mộtvi_pham_ban_quyen câu dễ làm mất , Phương Uyển Uyển nghĩ đến việc bà ấy đã dẫn mình đi một quãng đường để mua đồ sớm, chắc hẳn cũng chỉ vì trên của Thành mà nói.
Phương Uyển trả tiền xong, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin nhân bán hàng một giấy gói, một nửa sốbot_an_cap bánh ngọt ra gói , đưa tay Dươngbot_an_cap Hỷ Cầm: “Chị tâm, Tô hiện chưa giàu, sau này em sẽ khiến anh giàu lên. mua đồ hôm nay là tiền riêng của em.”
Dương Hỷ Cầm , ngập ngừngvi_pham_ban_quyen không nhận: “Tôi cũng có ý đó, chỉ mong haibot_an_cap người thể tốt hơn chút thôi, chứ bữa đói bữa thì khổ lắm.”
Phương Uyển Uyển ấn gói bánh vào tay Dương Hỷ Cầm, nói: “Chị cứ nhận đi, có chuyện thỉnh giáo chị đây, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên huyện có thuận tiện không ạ?”
Dương Hỷ nhận lấy bánh nói: “Bảy giờ sáng và mỗi ngày ở cổng hóa đều có chuyến xe khách lên , vé hai hào, đi năm mươi phút tới. Nhưng cô cũng có thể thị trấn, đi bộ khoảng nửa tiếng là nơi.”
Phương Uyển Uyển ghi nhớ thông tin. Lúc này, một gái trẻ ngược tới, Dương Cầm thì nhiệt tìnhleech_txt_ngu chào hỏi: “Chị Dươngbot_an_cap, chí đi bên cạnh chị là ai thế?”
Bởi vì nhan sắc của Phương Uyển vùng này quá nổi bật, dù người lạ không nhịnvi_pham_ban_quyen được mà ngoái đầu nhìn trộm vài lần. Huống chi người quen, gặp mặt tự nhiên sẽ chào hỏi câu.
Hỷ lớn đáp: “Vợ Tô đấy, từ Thủ tới!”
“ chao, hèn gì, xinh cứ như viên trên ảnh lịch ấy.”
Hai người phụleech_txt_ngu nữ khen ngợi một hồi, nhưng khi vừa đi đoạn, Phương Uyển liền thấy một người trong số nói: “Cái vẻ điệu đà lẳng kiabot_an_cap, nhìn là biếtleech_txt_ngu không phải người biết vun vén làm ăn, chẳng thể nào so được Vương Thanh.”
“Chứ còn gì nữa, Tô Doanh trưởng trông chính trực thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thích kiểu ! Cứ như vậy thì làm sao chăm sóc được hai đứa kia?”
Tiếng không lớn, nhưng lọt vào Phương Uyển Uyển không sót một chữ, xem ra là tình nói cho cô ngheleech_txt_ngu. Cô nhướng mày, không ngờ hoa đào của Tô Thành ở vùng này cũng vượng thật.
Dươngleech_txt_ngu Hỷ Cầm nghe thấy thì biến sắc, cứvi_pham_ban_quyen ngỡ Phương Uyển Uyển sẽ tức giận, nhưng khi thấy biểu thản của cô thì phào, nói: “Đừng ngheleech_txt_ngu bọn nói bậy, Tô Thành chưa bao giờ đoái đến cô Vương Tri Thanhleech_txt_ngu đó đâu.”
Trong ký ức của Phương Uyển Uyển, năm tám mươi đãvi_pham_ban_quyen khôi phục kỳ thi đại học, trivi_pham_ban_quyen thanh về nông thôn nếu có thểbot_an_cap thì đã về từ , lẽleech_txt_ngu nào thời đại này khác với những cô biếtbot_an_cap?
Phương Uyển Uyển hỏi một câu, Dương Cầmbot_an_cap liền trả lời: “ phải tri thanh nào cũng có thể thuận lợi trở về, có những ngườibot_an_cap vận khí không tốt nên đành .”
“ Vương Thanh đó ở lại quân khu ạ?”
Dương Hỷ cứ Phương Uyển đang tâm, liền có chút không nguyện nói: “Làm y tá trạmleech_txt_ngu xá quân y.”
“Hóa ra là vậy?” Phương Uyển Uyển quyết định sau này sẽ chế đau, nếuleech_txt_ngu có bệnh lên thẳng bệnh viện trên huyện, tiền đề là phải kiếm được nhiều tiền.
Về đến nhà, Uyển Uyển tự luộc cho mình quảbot_an_cap trứng gà, ăn xong cô ước tính thời gian, hôm kịp đi rồi. Cô sắp xếp lại băng cassette một lần nữa, ra một cuốn bỏ vào chiếc máy radio mớileech_txt_ngu mua.
hưởng đến hàng , cô vặn lượng thật nhỏ, chẳng mấy giai điệu kinh đã vang lên từ máy radio.
Đến , cô định nấu cho mì trứng thì Thành về. Anh vốn dĩ cao ráo, khí chất sạch sẽ, lúc này đang bộ phục xanh tônbot_an_cap lên thanh tú, tuấn tú.
Uyển hơi ngạc nhiên khi thấy anh về giờ này: “Anh làm sớm vậy sao?”
“Chưa, hôm qua tôi đã nói mời bọn họ đi ăn tiệm quốcleech_txt_ngu doanh, cô đi cùng tôi nhé.” Tô Thành trịnh trọng nói, rồi liếc nhìn chiếc radio trên bàn.
Phương Uyển Uyển vội cất máy radio và băng cassette đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Được!”
Cứ ngỡ nay không đi được, đi chắc chắn sẽ đi nhờ, xong thì mang đống băng này đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử vận may saoleech_txt_ngu.
Tô Thành thấy cô bỏ hếtbot_an_cap băng cassette và radio vào một chiếc túi trên người, tò mò hỏi: “Cô những thứ nàyvi_pham_ban_quyen làm gì?”
Phương Uyển Uyển lấp lửng: “Đến tối anh sẽ biếtbot_an_cap. Ăn xong mọi người cứ về trước, em nghe chị nói từ huyện về năm giờ mới có, lúc đó em tự bắt xe về.”
Tô Thành thấy cô không muốn nói không hỏi thêm, dẫn Uyển Uyển ra ngoài.
Đến điểm hẹn quả nhiên có hai chiếc xe Jeep đang chờ, Uyển Uyển theo Thành chiếc xe của Ngô Tư lệnh.
Ngô Tư lệnh ngồi ở ghế phụ, quay đầu nhìn chiếc túi mà Phương Uyển Uyển giữ khư khưbot_an_cap trong tay, trêu chọc: “Mang theo tốt gì thế?”
Phương Uyển Uyển đáp: “Là ít cassette em mang từ Thủ đô về ạ!”
Ngô lệnh có mò: “Người ta kết hôn vềbot_an_cap thì chia kẹo hỷ, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sành điệu hào phóngvi_pham_ban_quyen hơn, mang cả băng cassette chia sao? Con tôi lần muốn mua đều chạy lên tận huyện mà còn khó mua, món quà này đúng là gãi , có tâm đấy.”
miệng Phương Uyển giật giật, đúng là một sự lầm tuyệt đẹp, nhưngleech_txt_ngu cũng là do cô suy nghĩ thấubot_an_cap đáo. cô Tô Thành đây là cuộc hôn nhân hợp đồng, nhưng ngoài lại không nghĩ vậy. Lễ cần có vẫn phải bù , cô mỉm cười hỏi: “Lần này đi ăn cùng bao người ạ?”
Tôleech_txt_ngu Thành suy nghĩ một chút rồi đáp: “Có khoảng mười .”
Phương Uyển Uyển như rỉ máu, nhưng vẫn cố nở nụ cười gạovi_pham_ban_quyen: “Được, vậy đếnvi_pham_ban_quyen lúc đó tôi sẽ chọn cho mỗi người một cuốn có những bài thịnh hành nhất hiện nay.”
Trong xe còn người ông khác ngồi .
Một người trong số đó trêu chọc: “Đây là muốn nhà tôi phải sắm thêm cái máy radio đấy à?”
Thành nói: “Đừng miễn cưỡng, nếu không dùng đến thì lát nữa tôi cân vài cân kẹobot_an_cap chia mọi người.”
“! sao mà được? Kẹo sao so băng nhạc chứ, cậu tiếc rồi phải ?” Người đànvi_pham_ban_quyen trung niên ngồi phía sau cười sảng , bổ sung thêm: “Em họ mới cưới , bên đàngleech_txt_ngu gái có hồi môn chiếc radio, giờ cô ấyvi_pham_ban_quyen vừa được một thằng cu mập mạp, cuốn băng này tôi làmvi_pham_ban_quyen quà làvi_pham_ban_quyen quá hợp lý.”
Phương lại bắt đầu lo lắng, xem ra ở vùng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người có máy radio thực sự là số ít. đàn ông ngồi phía tuy không nhìn ra cấp bậc gì, nhưng chắc chắn cũng là một cán bộ .
Từ lời khuyên bảo của chị Dương, có thể thấy ở chỉ cần không bị đói là đãvi_pham_ban_quyen coi cuộc ổn định rồi.
chênh lệch giữa các vùng còn khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nếu nhạc không bán được, cô sẽ tìm hướng khác.
Đến , mười ngồi quây quanh một chiếc bàn tròn, trong đó có đạo của Thành, cũng như đồng nghiệp và cấp dưới.
số cấp dưới đó, có cả chồng của Dương Hỷ Cầm.
Ngôvi_pham_ban_quyen Tư lệnh hẳn là người có chức vụ cao nhất ở đây, Phương Uyển cũng hỏi nhiều. Nghe nói cô tặng băng nhạc, mọi người đều ngẩn ra một lúc.
Trong người có hai nhà là có máy .
Nhưng nấy đềuvi_pham_ban_quyen nhận băng nhạc. Phương Uyển Uyển có mang theoleech_txt_ngu máy radio, mọi bảo côleech_txt_ngu bật lên một chút để khuấy động khí, cô chiều lòng thực hiện.
Đến cả nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ của nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng cũng nghe đến mê mẩn.
Sau ăn, Tô Thành đi toán. Bữa hết tổng cộng hai mươi đồng. Thấy Tô Thành trả , Uyển Uyển khẽ hỏi nhỏ bên cạnh: “Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành, lương tháng của anh được baovi_pham_ban_quyen nhiêu?”
“Tám mươi đồng!”
Phươngbot_an_cap nhẩm , con sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không hề thấp, thậm chí hơn gần mộtleech_txt_ngu nửa so với mức lương của nguyên ở Kinh Đô, nên tiền bữa ănleech_txt_ngu này không đáng ngại.
Phương Uyển dọn radiobot_an_cap rồi nói với Tô Thành: “Mọi người cứ về đivi_pham_ban_quyen, lát nữa tôi tự bắt xe về sau.”
chút không yên tâm: “Cô đây đất khách quê người, để lần tôi đưa cô đi.”
“Tôi có để hỏi, có để đi, lại còn biết nữa, không làm khó được tôi đâu! Anh mau về đi!”
Mấy người nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng đợi bên cạnh đang gọi tên Tôvi_pham_ban_quyen Thành, anhleech_txt_ngu dặn dò thêm câu rồileech_txt_ngu bước tới đó.
Phương Uyển Uyển đến chỗ cắm ở quầy thu ngân để thu dâyleech_txt_ngu . vừa , một người phụ nữ trung niên có dáng vẻ như bộ đi tới, nhìn Phương mỉm cười chào hỏi: “Cái máy radio này là chí à?”
Phương Uyển Uyển gật đầu.
“Mấy bài bên trong hay , côvi_pham_ban_quyen mua băng nhạc ở đâu ?”
Nghe thấy này, Phương Uyển lập tức trở nhiệt tình: “Làbot_an_cap tôi mang từ Kinh Đô tới đấy, toàn là những bài hát thịnh hành nhất Hồng Kông và Đài Loan hiện nay.”
“Thảo nào, mấy cửa hàng băng nhạc ở đây tôi chưa từng nghe thấy những bàibot_an_cap baoleech_txt_ngu giờ.”
“Chị muốn mua ạ?” Phươngleech_txt_ngu Uyển Uyển hỏi.
phụ nữ nọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu: “Nếu cô lòng thì tôi nhất định sẽ lấy. lúc nãy là chồng cô không?”
Nhìn qua thì có không phải hạng thiếu tiền.
Phương Uyển Uyển gậtbot_an_cap đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Vâng, nhà tôi.”
lời tuy có chút chột dạ, nhưng sao trong lòng bỗng dưng nảy sinh một giác thuộc lạ lùng thế này?
Dứt lời, cô mở túi xách ra: “Bảy đồng một cuốn, cứ tùy ý chọn.”
Người phụ nữ kia nghe giá thì tức lưỡng lự: “Có thể hơn một chút được không? Ở cửa hàng thanh chỉ có sáu đồng thôivi_pham_ban_quyen.”
“Thế thì không nhau đâu ạ. Chờ đến lúc vùng này của chị mua loại này thì còn lâu lắm, tôi đã phảileech_txt_ngu ngồi tàuvi_pham_ban_quyen hỏa từ tận xa mang vềvi_pham_ban_quyen đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Phương Uyển mỉm nói.
“ đồng rưỡi, tôi lấy của cô ba cuốn!”
Phương Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vẻ nuối tiếc: “Thôi được , cũng vì thấy có duyên vớileech_txt_ngu chị.”
Phương Uyển Uyển để bà ấy chọn băng, còn cho nghe thử từng một.
Nói là lấy ba cuốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng thử đi thử , người phụ này chọn luôn một lúc bốn cuốn. Phương Uyển Uyển thu về 26 đồng, trong lòng mừngbot_an_cap rỡ khôn xiết.
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cất tiền và rời khỏi nhà hàng, cô xách đi dạo phố.
Chỉ là chưa đi bao xa, đã bắt gặp một dáng quen thuộc.
Tô Thành?
Anh đang nói chuyện một người phụ , này mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhvi_pham_ban_quyen dịu dàng, dáng vẻ cung kính và , giống như đã thu lại bộ vẻ gai góc thường ngày.
Chương này đang bị khóa. Đăng ký hội viên để mở khóa toàn bộ nội dung của tác giả này.
Bạn có muốn tiếp tục nghe từ tại ?
Hội viên
Chọn phạm vi & thời hạn, thanh toán bằng Linh Thạch ngay nếu đủ số dư.
Đang chọn 0 tác giả.
Chưa phát
Hỗ trợ thanh toán quét mã QR qua ứng dụng Ngân hàng và Ví điện tử. (Tối thiểu 10.000đ)
Vui lòng không đóng cửa sổ này khi chưa thanh toán xong! Giao dịch sẽ tự động hoàn tất sau vài giây.
Chọn gói nạp thẻ và thanh toán qua QR để nhận ngay Linh Thạch.
Chưa có giao dịch nào. Vui lòng chọn gói Linh Thạch trước.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay